Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ngày hôm sau, Minh Thái tỉnh dậy trong tình trạng cơ thể rã rời. Bước xuống bếp, uống một ly nước khiến anh cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

– Thư ơi.

Minh Thái gọi nhưng cả không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Vội bỏ ly nước xuống anh chạy khắp nhà tìm cô.

– Ngọc Thư.

Không tìm thấy cô trong nhà, Minh Thái liền gọi đến di động của Ngọc Thư nhưng đáp lại là những tiếng tút dài vô tận.

– Minh Thái, sao con không nghỉ ngơi thêm đi. Tối qua con say khướt, uống…

Mẹ Minh Thái đặt đồ ăn vào tủ lạnh liền quay sang trách móc con trai.

– Mẹ?! Ngọc Thư, cô ấy đâu rồi.

– Tôi nói anh bao nhiêu lần có vợ rồi thì lo về sớm với vợ, cứ ăn nhậu say xỉn giờ thì thấy hậu quả chưa.

– Mẹ, cô ấy đâu.

– Tôi không biết, vợ anh sao hỏi tôi.

– Mẹ.

– Lo mà đi đón hai mẹ con nó về. Tôi là tôi không biết cái gì hết, anh lo mà tìm.

– Hai mẹ con?

– Đấy ra ngoài nhậu nhẹt cho nhiều vào, vợ có thai cũng không biết gì hết.

– Vợ con có thai.

– Đấy đấy vợ mình còn không lo.

– Mẹ, mẹ nói cho con biết cô ấy đang ở đâu. Con xin mẹ, nói cho con biết đi.

– Tôi không biết.

– Mẹ.

– Con bé chỉ bảo tôi qua đây chăm anh, con bé ra ngoài một chút. Tôi qua chỉ thấy lá thư của con bé để lại cho anh. Đây anh đọc đi, đọc rồi đi tìm con dâu về cho tôi.

” Chăm lo thật tốt cho mình nhé anh, từ giờ em sẽ không làm phiền anh nữa. Nhớ ăn uống đầy đủ, và hạn chế uống rượu. Yêu anh. ”

Cô là đang đùa anh sao. Lại giận anh chuyện gì nữa đây. Trong khi ở nhà đang rối tung lên tìm Ngọc Thư, cô lại đang tá túc tại nhà cô bạn đồng nghiệp, Minh Mẫn. Vũ Minh Mẫn lớn hơn cô hai tuổi, hiện vẫn còn độc thân. Kết thân ngay từ những ngày đầu vào công ty Lê thị, Minh Mẫn và Ngọc Thư thân thiết không khác gì chị em ruột thịt.

– Nếu Minh Thái tìm đến tận đây dù chị có yêu thương em đến đâu nhưng em vẫn phải theo cậu ấy về.

– Cái miệng xấu xa này, chị đang cưu mang hai sinh linh bé bỏng đấy. Sao lại nỡ lòng nào mong muốn Minh Thái đến tìm em sớm. Chị muốn đuổi em đi sao.

– Con nhỏ này, sắp làm mẹ rồi còn có suy nghĩ như con nít vậy. Em mang thai nên rất hay nổi nóng lại ghen tuông nữa, kiềm chế lại nếu muốn tốt cho thai kỳ biết chưa bấy bê.

– Bấy bê biết ạ nhưng thật sự tối hôm qua …

– Em biết đấy đặc thù công việc khiến cậu ấy phải như vậy cũng không phải là cậu ấy muốn. Chị cũng rất ngưỡng mộ Phan tổng, còn trẻ nhưng lại rất có tài và năng lực hơn nữa không phải ai cũng kiên nhẫn chờ đợi người mình yêu suốt năm năm mà không hề có lấy một tin tức.

Ngọc Thư lặng yên, xoay xoay ly sữa nóng mà Minh Mẫn mới pha, cô phóng tầm mắt về phía khoảng không gian vô tận.

– Em cứ nghỉ ngơi đi, chị đã xin nghỉ làm ở công ty cho em.

– Em cảm ơn.

Minh Mẫn để chìa khóa nhà lại cho Ngọc Thư. Cô tự do trong căn hộ ở chung cư nhưng cảm giác thiếu vắng luôn bủa vây lấy Ngọc Thư. Cuộc sống của cô không có hơi thở của Minh Thái bỗng chốc trở thành một gam màu xám xịt. Dòng người vội vã ngược xuôi, cô lại một mình đứng đây nhìn bọn họ tất bật qua lại. Trong hàng trăm hàng ngàn người đó cô đã tìm thấy một người luôn yêu thương, chở che cho mình, vậy mà cô chỉ vì anh say rượu, về nhà muộn, lại mặt nặng mày nhẹ với anh. Cô là quá ích kỷ rồi, tình yêu anh dành cho cô lớn như thế trong phút chốc cô lại quên đi mất sự tồn tại của nó.

Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của Ngọc Thư rung nhẹ, là một số máy lạ gọi tới, chần chừ một khắc cô quyết định bắt mày.

– Alo, chị là Ngọc Thư.

– Là tôi, cô là…

– Chào chị, em là cô gái tối hôm qua đưa Phan tổng về. Thật sự tối hôm qua em tiện đường nên đưa anh ấy về hộ thôi, chúng em không hề phát sinh bất kỳ quan hệ gì hết. Hơn nữa đưa Phan tổng xuống xe, em có vô tình làm dính son môi lên áo anh ấy, cảm phiền chị rồi. Mong là chị đừng hiểu nhầm anh ấy.

– Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô.

Minh Thái liếc mắt nhìn cô thư ký bên đối tác.

– Cô ấy bảo sao.

– Chị ấy không nói gì cả ạ.

– Nếu muốn hợp đồng thuận lợi tốt nhất cô đừng nên cố ý tiếp cận tôi. Chuyện hôm nay xảy ra một và chỉ một lần, tôi nghĩ cô biết cái gì là tốt cho mình.

– Vâng.

*

Ding dong, tiếng chuông cửa vang lên kéo tâm hồn Ngọc Thư đang lơ lửng trong cuộc gọi vừa rồi về thực tại.

– Là ai được nhỉ. Minh Mẫn chị quên đồ sao.

Ngọc Thư vội mở cửa, Minh Thái trong bộ đồ vest đứng trước mặt cô hoàn toàn là thực, cấu vào tay mình Ngọc Thư cảm giác rất đau vậy ra cô không nhìn nhầm. Làm sao Minh Thái có thể tìm đến đây. Cô mới bước ra khỏi nhà ngày hôm qua thôi mà thế quái nào anh lại tìm được cô rồi.

Lòng bàn tay cô ướt nhẹp mồ hôi, tim cô đập thình thịch, Minh Thái đứng nơi cánh cửa, hai tay đút trong túi quần yên lặng nhìn chằm chằm vào Ngọc Thư còn cô giống như một đứa con nít phạm phải tội lỗi tày đình đang đứng chờ đợi hình phạt.

– Sao em lại trốn anh.

Cô chọn im lặng làm câu trả lời của mình.

– Em biết cảm giác thức dậy không có em bên cạnh… kiểu như cây thiếu nước, không thể sống quá một ngày. Anh cần biết tối hôm qua anh đã làm và nói gì với em.

” Em cũng phải cho anh thở tí chứ, hở chút gọi điện, anh đang trong cuộc họp quan trọng em biết khó chịu như thế nào khi cứ bị ngắt ngang không.”

Ngọc Thư lặp lại y nguyên.

– Em xin lỗi. Cô đột nhiên bật nói. Tiến lên một bước, cô ôm chầm lấy Minh Thái.

– Em có lỗi gì chứ.

– Em quá ích kỷ để có thể hiểu được anh mệt mỏi như thế nào khi ở công ty. Em lại vô tình quên mất điều đó, em không …. Em xin lỗi, Phan Minh Thái em rất xin lỗi.

Cô bật khóc, nước mắt ướt đẫm áo anh.

– Cô vợ ngốc, theo anh về nào. Minh Thái ôm Ngọc Thư vào lòng, xoa nhẹ mái tóc mềm mượt của cô.

– Chị Minh Mẫn, hức… chị ấy …. hức …em phải đưa chìa khóa cho chị ấy.

– Ngốc thật. Nín đi nào. Minh Mẫn chìa khóa của cô này, cảm ơn đã cho vợ tôi ở nhờ một đêm.

– Không có gì đâu Phan tổng.

– Chị Mẫn, chị… Chị chưa đi làm sao. Chị mật báo cho anh ấy?!

– Không… Không có. Lúc chị vừa xuống cổng đã thấy cậu ấy rồi. Chị chỉ thuận đường chỉ cậu ấy lên đây. Chị vô tội.

– Là Khang huynh nói cho anh biết. Bây giờ vô vợ nhỏ theo anh về nào.

Minh Thái vòng tay nhấc bổng cô lên. Ngọc Thư nằm yên đầu áp vào ngực Thái.

– Thả em xuống chị Mẫn đang nhìn kìa. Thả xuống mau lên.

– Thả ? Thả cái gì.

– Phan Minh Thái. Đồ mặt dày.

– Không sao mặt dày mới có đủ can đảm yêu em.

– Hừm. Ý anh là sao chứ. Buông.

Minh Thái không nói nhiều, cuối xuống hôn lấy môi cô.

– Biết không, em là thiên thần mang nắng đến cuộc sống của anh. Ngọc Thư anh đã từng không đủ dũng cảm để có thể nói yêu em.

– Chúng ta kết hôn đi.

Minh Thái dừng ngay trước cửa thang máy.

– Tai anh có nghe lầm không nhỉ.

– Phan Minh Thái, chúng ta kết hôn.

– Được chúng ta liền đi chọn áo cưới.

– Hở.

– Ngày tốt anh chọn từ lâu rồi. Cuối tuần sau này là ngày vô cùng đẹp. Tuy nhiên mọi chuyện đều tùy ý kiến của em, anh không ép buộc.

– Ngay bây giờ chúng ta liền đi chọn áo cưới.

Bọn họ cứ thế mà cưới, nhị vị phụ huynh nghe tin thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể trở thành người một nhà rồi. Một tuần đó nhà trai, nhà gái tất bậc chuẩn bị lễ ăn hỏi, lễ cưới. Ngọc Thư bị xoay như chong chóng, hết thử bộ váy này liền đến bộ váy khác. Minh Thái cũng bận rộn không kém. Buổi tối trước hôm ăn hỏi, Ngọc Thư ngủ cùng mẹ. Cô ôm chặt lấy mẹ, rúc vào lòng bà, bỗng nhiên nước mắt lăn dài.

– Mai lấy chồng rồi giờ còn làm nũng mẹ nữa sao.

– Mẹ ơi. Ngọc Thư mếu máo như con nít.

– Thôi nào con gái ngoan. Ngủ sớm đi, ngày mai con phải là cô dâu xinh đẹp nhất đấy.

– Con yêu mẹ.

– Ôi trời ạ, từng tuổi này rồi còn nhõng nhẽo với mẹ nữa.

– Con không thể ngủ được mẹ ơi.

– Hồi trước lấy ba con cũng vậy, mẹ cũng ôm chặt lấy bà ngoại, thao thức cả đêm. Bà ngoại nằm tâm sự với mẹ. Thế rồi hai.mẹ con ngủ lúc nào không hay.

– Bà ngoại dặn mẹ cách cư xử của một nàng dâu, cách đối xử với chồng con sao cho gia đình luôn hòa thuận rồi còn nhiều cái khác nữa. Con với thằng Thái đã từng chơi với nhau từ bé, lại là bạn học cũ ít nhiều cũng hiểu được tính cách nhau. Hai đứa phải biết đồng cảm cho nhau. Một điều nhịn, chín điều lành, mỗi người nhịn một câu đừng từ chuyện bé xé ra to. Con ấy cái tính nóng nảy lo mà sửa đi không.khéo lại ảnh hưởng đến cháu ngoại của mẹ biết chưa.

– Con biết rồi ạ.

– Ngủ sớm đi.

– Vâng.

Trong lòng Ngọc Thư bối rối, nửa vui, nửa lo. Ngày mai cô sẽ là cô dâu, một cô dâu xinh đẹp nhất của Minh Thái. A hồi hộp quá đi mất!

Sáng hôm sau, mẹ đánh thức Ngọc Thư dậy sớm để chuẩn bị trang điểm. Ngồi yên để người ta trang điểm, tim cô đập thình thịch, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.

– Chậc cuối cùng cũng được nhìn thấy mày mặc áo cưới.

– Khánh, Thục. Cô reo lên đầy bất ngờ.

– Đây, đây bộ áo dài này tao hao tâm khổ tứ thiết kế riêng cho mày đấy.

– Thật hả Khánh. Đẹp quá đi mất.

– Bộ áo dài đẹp nhất dành cho người đẹp nhất hôm nay. Tao đảm bảo thằng Thái chết lên chết xuống cho xem. Hơn nữa lại còn dễ cởi, tạo điều kiện hết mức cho thằng Thái làm việc rồi đấy nhá.

– Con này, nghĩ lung ta lung tung. Dù sao cũng cảm ơn nhé.

– Chị em với nhau cả.

– Cô dâu xong chưa ra chuẩn bị đi nào. Tuyết từ ngoài tiến vào phòng ngủ của Ngọc Thư, nhìn thấy cô dâu liền bất động.

– Phải mày không vậy Thư. Đẹp quá đi mất. Ôi phen này thằng Thái không chết mê chết mệt mới lạ.

Ngọc Thư mỉm cười cảm ơn.

– Mày cười đến tao còn mê nữa. Thật ghen tị quá đi mất.

– Được rồi Tuyết tao biết mày mê nó, nhưng hoa có chậu rồi bấy bê.

– Xong phần chào hỏi rồi kìa tụi mày chú rể sắp lên đón cô dâu rồi mau đi ra đám phù dâu.

– Chậc biết rồi, tụi tao đi trước.

Cánh cửa nhẹ khép lại, Ngọc Thư hồi hộp đi đi lại lại trong phòng. Chỉ một lát sau cánh cửa lại mở ra, Minh Thái đứng đó trong bộ vest vô cùng lịch lãm.

– Để em phải chờ lâu rồi.

Cô mỉm cười, nụ cười đẹp nhất từ trước tới giờ. Ngọc Thư chạy tới, ôm chầm lấy Minh Thái.

– Em hồi hộp chết mất.

Minh Thái hôn lên môi cô.

– Thế nào đỡ hơn chưa.

Cô liền gật đầu.

– Em là cô dâu xinh đẹp nhất mà anh được gặp.

– Em biết mà.

– Sẵn sàng để đi xuống rồi chứ.

– Sẵn sàng rồi.

Minh Thái nắm lấy tay Ngọc Thư, cùng nhau xuống dưới chào hỏi hai bên gia đình.

– Anh đã lược hết một số chuyện rườm rà rồi. Chúc rượu xong chúng ta có thể đi du lịch luôn.

– Em còn phải thay áo dài.

– Yên tâm anh chuẩn bị hết rồi, quần áo, khách sạn, vé du lịch tất cả chỉ cần em yêu cầu. Anh sẽ làm mọi thứ để biến em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất thế giới.

– Minh Thái, khi đồng ý lấy anh em biết mình đã là người hạnh phúc nhất thế giới rồi. Dù sau này vui hay buồn, hạnh phúc hay khổ đau em cũng sẽ không sợ nữa vì đã có anh bên em.

Minh Thái cuối xuống hôn cô vợ nhỏ, ôm chặt cô vào lòng.

– Em chỉ cần hạnh phúc, còn cả thế giới cứ để anh lo.

Em chẳng cần câu nói ”anh yêu em” dễ nói cũng dễ quên đó. Em chỉ cần anh mãi mãi ở bên cạnh em. Tay đan chặt tay cùng nhau đi qua những ngày tháng của cuộc đời.

Em chẳng cần câu nói ” Happy for ever after” như trong truyện cổ tích bởi em biết cuộc đời là một bản nhạc, sẽ có lúc bay bổng, sẽ có lúc trầm lắng. Phút khổ đau mới khiến giây hạnh phúc trở nên ý nghĩa.

THE END

~~~~~xuxumeomeo~~~~

Nha Trang, một ngày mưa.

23:50 1-10-2015

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lớp Trưởng Và Tôi

Avatar
bibi trần 21:11 13/11/2015
môi chạm môi hồi nào vậy????

BÌNH LUẬN FACEBOOK