Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Anna từng nói với hắn, anh không cần làm sát thủ, nghĩ cách mà chạy đi.

Hắn hỏi vì sao, Anna nói, anh nhát gan mềm lòng.

Anna năm thứ hai đã chết, chết ở trên tay một người đầu trọc. Nửa tháng sau, hắn giết đầu trọc.

Mọi người đã chết, chỉ còn lại mình hắn còn sống.

Long Thành ngồi ở trên vai Quang Giáp, nhìn thi thể đầy đất, ngón tay cầm theo nửa điều thuốc gãy, đây là tìm được từ trên người lão Dã. Hắn sẽ không hút, mà cũng tìm không ra lửa, chỉ học lão Dã ngậm thuốc trong miệng. Tay hắn đang run, môi run run lợi hại, mất vài lần mới nhét vào được.

Hắn có chút sợ.

Hắn nhớ rõ lời Anna nói, hắn phải trốn đi.

Trời âm u, trong gió mang theo mùi tanh. Lộp bộp, mưa như hạt đâu rơi xuống hai má hắn, trời mưa sao? Hắn bỗng nhiên ý thức được không đúng, đưa tay lau một cái, ngón tay nhiễm đỏ.

Hắn ngẩng đầu, từng điểm máu đỏ tươi từ bầu trời rơi tầm tả xuống như mưa.

Màn mưa màu đỏ, trong tiếng đùng đùng đang không ngừng tiếp cận, một cái bóng đen thật lớn đang chậm rãi tới gần.

Một cái Quang Giáp hình người màu đen tàn phá xuyên qua màn mưa màu đỏ, vai trái nó đến eo hoàn toàn bị xé rách, lộ ra khoang điều khiển. Khoang điều khiển cũng chỉ còn lại có một nửa, lõa lồ ở trong không khí. Một người nam sắc mặt tái nhợt ngồi ở trong đó, tóc bết ở trên mặt, máu tươi đang uốn lượn chảy xuôi xuống, hắn hướng Long Thành cười cười.

Long Thành đồng tử co rút lại, huấn luyện viên!

Máu tươi trên mặt đất đã ngập quá mắt cá chân Quang Giáp, giống như biển máu.

Long Thành không chút do dự, nhanh tiến vào khoang điều khiển, như tia chớp đội vào máy khống chế não, đóng lại khoang điều khiển, khởi động Quang Giáp.

Vừa rồi hắn rõ ràng đã giết chết huấn luyện viên. . .

Miệng còn ngậm nửa điếu thuốc, môi bỗng nhiên không run nữa, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng sắc mặt biến lạnh, tay thực ổn định.

Hắn có thể giết một lần, thì có thể sát lần thứ hai.

"01, cậu là đệ tử tốt nhất tôi đã dạy, là sát thủ tốt nhất, sư sĩ giết chóc tốt nhất."

Oành đùng oành đùng, mặt đất đang chấn động.

Từng chiếc Quang Giáp tàn phá xuyên qua màn mưa màu máu, Quang Giáp này Long Thành rất quen thuộc.

Hắn cảm thấy có chút lạnh, nhiệt độ không khí hạ xuống sao?

Chiếc màu lam là Mặt Sẹo, Mặt Sẹo đánh nhau thực hung, là tên nghiện rượu, Long Thành ở thời điểm hắn say bất tỉnh nhân sự đã vặn gãy cổ hắn.

Chiếc cầm thuẫn Là quỳnh, sát thủ bị thương lui ra. Hắn ở trong doanh huấn luyện đảm nhiệm giáo viên, tính tình nóng nảy, chỗ bị thương là đốt xương cổ thứ ba, quay đầu không linh hoạt, thao tác Quang Giáp cũng bị ảnh hưởng theo. Long Thành điều khiển Quang Giáp đánh lén từ sau lưng, một kích trúng, không để cho hắn phát ra cảnh báo.

"01, ngươi cho là giết sạch toàn bộ người doanh huấn luyện, là có thể chạy đi sao?"

Oành đùng oành đùng, đại quân Quang Giáp chậm rãi tới gần, tiếng mưa rơi rất lớn, thanh âm huấn luyện viên quanh quẩn không ngớt.

"Trở về đi, 01, ngươi thuộc về nơi này."

Long Thành mím môi, sắc mặt thực tái nhợt, lại không có chút dao động.

Không chết? Vậy lại giết một lần nữa.

Bỗng nhiên, ngực hắn đau đớn, hắn cúi đầu nhìn, một bàn tay xuyên thấu ra trước ngực hắn, cầm lấy một trái tim máu chảy đầm đìa. Trái tim còn tươi đang phốc phốc nhảy lên, thanh âm huấn luyện viên ghé sát lỗ tai hắn nói.

"01, ngươi thuộc về nơi này, ngươi không cần nó."

Bốp, bàn tay nắm trái tim hắn xiết mạnh, trái tim nổ tung, huyết tương văng khắp nơi.

Đau đớn khó có thể diễn tả bằng lời, giống như mất đi thứ gì đó quan trọng nhất, Long Thành đau đến không thể hô hấp, cảm giác hít thở không thông mãnh liệt bao phủ lấy hắn.

Hô, Long Thành mở hai mắt, ngồi bật dậy, hắn thở hổn hển, cả người ướt sũng mồ hôi.

Trong phòng không có bật đèn, mượn dùng tinh quang mờ mờ ở ngoài cửa sổ mạn tàu, tất cả trong phòng đều hiện rõ trong mắt Long Thành.

Là giấc mộng.

Hắn ngồi ở trước cửa sổ mạn tàu, nhìn tinh không mênh mông ngoài cửa sổ.

Hắn không quá rõ những người khác vì cái gì oán giận viện keo kiệt, nói là mua khoang đáy giá rẻ nhất, lại không cần bọn họ bỏ tiền. Ngẫm lại 100 điểm tín dụng của mình còn nguyên không tổn hao, Long Thành có chút vui vẻ. Năm mới trong viện sẽ cho những đứa nhỏ năm mươi đồng làm tiền mừng tuổi, hắn ở trong viện đã qua hai lần năm mới, là có một trăm. Oán giận phòng quá nhỏ không có toilet, nhưng mà ở bên ngoài có nhà vệ sinh công cộng, thực sạch sẽ. Giường cũng khá thoải mái, so với doanh huấn luyện là tốt hơn nhiều, trong doanh huấn luyện giường là cứng như là ván gỗ vậy, còn thường xuyên phải ngủ dã ngoại, gặp phải trời mưa thì thảm rồi. Oán giận cách âm kém tạp âm lớn, Long Thành cảm thấy là lời nói vô căn cứ, động cơ phi thuyền nổ vang so với xà thú trùng thử kêu là an toàn hơn nhiều.

Huống chi phòng hắn còn có cửa sổ mạn tàu.

Phòng vốn là của Đầu Lớn, hắn nói với Đầu Lớn, hắn muốn ở phòng có cửa sổ. Đầu Lớn sắc mặt xanh mét trừng mắt nhìn hắn, hắn lấy được phòng.

Đầu Lớn khổ người rất lớn, đầu cũng rất lớn, cho nên bị mọi người kêu là Đầu Lớn.

Long Thành không thích Đầu Lớn.

Không vì Đầu Lớn thích khi dễ người khác, cũng không phải hắn đầu lớn không có linh quang, mà vì hắn là đầu trọc.

Long Thành sẽ nhớ tới Anna, nhiều năm qua như vậy, hắn đôi khi vẫn nhớ tới nàng.

Năm kia, hắn mười hai tuổi, thành công chạy ra khỏi doanh huấn luyện. Trải qua ba tháng tiềm ẩn chạy trốn, sau khi "vô tình" bị một cô nhi viện phát hiện thu lưu. Hắn có tên của mình, Long Thành. Cô nhi viện hàng năm đều thu lưu rất nhiều cô nhi, vì thuận tiện, bọn họ vậy sử dụng phần mềm đặt tên, phần mềm mỗi lần sẽ tùy cơ cho ra ba cái tên, cuối cùng từ viện trưởng lựa chọn.

Viện trưởng nói “đãn sử long thành phi tướng tại”, hy vọng hắn có thể làm một anh hùng. (Đãn sử long thành phi tướng tại - câu thơ trong bài Xuất tái kỳ 1 của Vương Xương Linh, nói về Phi tướng Lý Quảng).

Long Thành không muốn làm anh hùng, hắn không dám nói cho viện trưởng, hắn không phải người tốt, hắn đã giết nhiều người.

Long Thành thích cô nhi viện, tuy phải làm việc, nhóm viện trưởng a di tính tình cũng không tốt, nhưng mà cho hắn ăn cơm, không cần giết người.

Long Thành nghĩ cuộc sống tốt đẹp như vậy sẽ cứ tiếp tục như vậy.

Nửa tháng trước, viện trưởng nói với Long Thành, hắn phải rời khỏi cô nhi viện. Có người xin nhận nuôi, hắn được một lão thái thái nhận nuôi dưỡng.

Long Thành nói cùng viện trưởng, hắn không muốn đi đâu cả, chỉ muốn ở lại cô nhi viện.

Viện trưởng nói cho hắn, đây là pháp luật quy định, viện nếu vi phạm sẽ bị phạt tiền thậm chí là huỷ đi tư cách.

Long Thành không muốn cô nhi viện bị phạt tiền cùng huỷ tư cách, nên hắn đáp ứng.

Hắn được đưa đến một nơi tên là Nguyệt Tinh.

Ngồi ở trước cửa sổ mạn tàu, nhìn ra ngoài cửa sổ, Long Thành thở dài. Nếu Anna ở đây thì tốt rồi, đầu óc của nàng thông minh như vậy, nhất định sẽ biết xử lý như thế nào.

Phi thuyền mỗi một lần ngừng lại, đều sẽ có một số cô nhi rời thuyền, bọn họ sẽ được đưa đến gia đình nhận nuôi.

Gương mặt quen thuộc càng ngày càng ít, Long Thành cũng càng ngày càng im lặng trầm mặc.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Long Thành

Avatar
Tuankipit12:08 13/08/2019
truyện kể theo ngôi thứ 3 thì k hay cho lắm, không hấp dẫn gay cấn như hòa mình vào nhân vật dc

BÌNH LUẬN FACEBOOK