Trang Chủ
Kiếm hiệp
Lộng Gió
Xuống Núi

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đến gần chân núi Dạ liệt Sơn thì đám người bị thủ hộ Lục gia ngăn lại: “ Các vị tiểu thư, công tử, mời vào trong.”Hắc Viêm Doanh cười, hất cằm: “ Nhưng chúng ta muốn ra ngoài.”“ Vậy chúng tôi thật sự không còn cách nào khác.”“ Không còn cách nào khác? Các ngươi đây là, là gì nhỉ - Hắc Viêm Doanh làm ra vẻ khó hiểu, vò đầu bứt tai rồi đột nhiên vỗ tay như được khai thông – hiểu rồi, là đe dọa! Các ngươi đe dọa bản công tử sao? Ta thì sợ gì, Cao Lãng tên đó cùng lắm là lại bị mắng, Vương Dịch cũng thế, Tiểu Ngọc thì chắc là bị phạt quỳ, còn ta cùng lắm cũng là không cho ăn vài ngày. Các ngươi nói xem ta vì sao phải sợ?”“ Hắc công tử, nhập gia tùy tục, ngài đến Lục gia thì phải theo quy củ Lục gia, không thể làm trái. Mời vào trong.” Tên thủ hộ vẫn nói.“ Quả nhiên là dưỡng ra một đám con ngoan, các huynh xem, đến tên thủ hộ còn có gia giáo hơn chúng ta.” Hàn Mộ Ngọc nói.“ Đa tạ lời nói của Hàn tiểu thư. Bất quá, các vị vẫn là nên vào trong đi.”Nàng tiến tới phía trước, đẩy Hắc Viêm Doanh ra, nháy mắt với hắn, ý bảo: “ Để ta”. Mỉm cười, nàng nói: “ Thực ra là chúng ta có việc mới xuống núi.” “ Tiểu thư có thể cho ta biết đó là việc gì không?”Bọn này thì có việc gì, còn không phải là đi chơi sao? Tên thủ hộ thầm cười khinh bỉ trong lòng.“ Việc gì hả, đương nhiên ngươi không thể biết được, rồi dùng tay bấm vào huyệt ngủ hắn, chuẩn bị làm điều đó với mấy tên còn lại thì nghe tiếng Lục Cảnh Thần: “ Xác thực là tiểu thư Hàn gia có việc phải xuống núi.”Bốn người ngạc nhiên đồng thời đề phòng thanh niên áo xanh cùng bạch y công tử đang bước về phía trước.“ Nhị công tử, Lãnh Nhị công tử.”“ Ta nói rồi. Hàn tiểu thư cùng các vị đây xác thực là có việc xuống núi. Hơn nữa là xuống núi cùng ta. Các ngươi không có ý kiến gì chứ?”Lần đầu tiên nàng thấy Lục Cảnh Thần dùng cái ngữ khí “ con không ngoan” đó ra để nói chuyện. He he, mưa dầm thì thấm lâu mà! Ở cùng con không ngoan mãi thì làm sao ngoan được!Cao Lãng nhảy lùi mấy bước, bá vai Lục Cảnh Thần cùng Lãnh Dạ Mạc: “ He he, hai người các huynh đúng là hảo bằng hữu mà!”“ Cao công tử, ngài có thể bỏ tay ra chứ?” Xem ra ngữ điệu con ngoan lại trở về rồi. Lãnh Dạ Mạc nhìn Hàn Mộ Ngọc, nàng nở một nụ cười xem như câu chào. Hắn gật đầu, mép khẽ nhếch lên, nhưng Hàn Mộ Ngọc không để ý. Đám người Hàn Mộ Ngọc lần lượt xuống núi rất an toàn, tuy gặp nhiều thủ hộ nhưng vì có Lục Cảnh Thần nên không ai ngăn cản. Hắn còn nói: “ Các ngươi biết là nên làm thế nào đúng không?”Hắc Viêm Doanh mở quạt, tỏ vẻ lãng tử: “ Ồ, không ngờ Lục huynh cũng biết hăm dọa cơ đấy!”Hắn cười, không nói gì, cứ thế đi tiếp.Hàn Mộ Ngọc liếc hắn mấy lần, có nhiều điều muốn nói nhưng lại không dám. Đám còn lại thừa biết là cái gì, chẳng qua là để nàng tự nói vẫn tốt hơn. Vị cựu Huyết Vũ Linh Vương này thì đang đấu tranh tư tưởng, căn bản kiếp trước nàng không biết nể nang gì, kiếp này nói ra lại sợ hắn giận mình. Lục Cảnh Thần bỗng nhiên mỉm cười, ung dung đi tiếp, rồi hỏi: “ Muội muốn nói gì với ta hả?”Cha này, đúng là giấu nghề. Đừng tưởng hắn không biết, chẳng qua hắn không nói thôi. “ À thì.....” Cũng.... không biết nói sao.Đột nhiên, nàng quay người đối diện với Lục Cảnh Thần, chắp tay lòng bàn tay, nói: “ Cho ta xin lỗi nhé, chuyện trong phòng nghỉ ấy, ta không giải thích gì cả, nhưng mà ta rất xin lỗi.”Lục Cảnh Thần đột nhiên cười to làm cả bọn không hiểu gì, hắn dịu dàng nói: “ Đừng nói thế chứ. Chúng ta là bạn mà, đúng không? Vì chúng ta là những người bạn thật sự, nên sẽ luôn luôn được tha thứ. Mà, ta cũng xin lỗi nhé.” Rồi hắn đột nhiên ôm lấy Hàn Mộ Ngọc, tất cả đều trố mắt lên. Lãnh Dạ Mạc nheo mắt lại, hơi khó chịu. Vương Dịch đẩy hai người ra, mặt đỏ bừng, nói: “ Ở đây không có chỗ cho kịch tình cảm lãng mạn.”“ Ta xin lỗi.” Lục Cảnh Thần lúng túng.Lãnh Dạ Mạc nắm lấy cổ tay Hàn Mộ Ngọc, dắt đi. Cao lãng bá vai Lục Cảnh Thần, cười: “ Mà, ta thích câu kia của huynh đấy.”Hắc Viêm Doanh cùng Vương Dịch đi lên phía trước, Vương Dịch buông một câu: “ Nhanh lên, tý nữa không cẩn thận bị bỏ lại đấy!”Thế là Cao Lãng mới bỏ Lục Cảnh Thần ra, cùng đi xuống chân Dạ Liệt Sơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Lộng Gió

BÌNH LUẬN FACEBOOK