Trang Chủ
Kiếm hiệp
Lộng Gió
Đại Hội Võ Thuật – Yến Tiệc Khai Mạc

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ở võ lâm, có tất cả 50 gia tộc lớn nhỏ, trong đó có 7 gia tộc lớn mạnh nhất: Lãnh gia ở phía Bắc, Hắc gia ở phương Nam, Hàn gia ở hướng Đông, Lục gia ở hướng Bắc, Vương gia ở vùng Tây Bắc, Cao gia nằm hướng Đông Nam còn Nghiêm gia nằm phía Đông Bắc.

Mỗi gia tộc có thế mạnh riêng, phong cách làm việc riêng, nhưng tất cả đều đang hướng đến cùng một sự kiện lớn!

Yến tiệc năm nay chẳng có gì đặc sắc, toàn là mấy câu chào hỏi giữa các gia chủ, tiện thể cạnh khóe nhau, rồi mấy câu nịnh hót dành cho các nhà lớn hơn. Các tiết mục không múa thì hát, không hát thì làm thơ, chẳng có cái gì cả, chán gần chết. Trước đây, để ám sát mấy ông tai to mặt lớn, mấy yến tiệc kiểu này, nàng đi nhiều rồi. Nhưng dù chán thế nào đi nữa, khuôn mặt phải lạnh như băng, phải kiềm chế, không để lộ cảm xúc.

Rồi đột nhiên giọng một ông già vang lên: “ Vị kia chẳng phải Hàn tiểu thư sao? Nghe nói Hàn gia học rộng tài cao, không biết có thể thưởng thức chút tài làm thơ của Hàn tiểu thư không?”

Nghe thấy nhắc đến mình, Hàn Mộ Ngọc giật thót. Làm thơ sao? Ở đây ai chẳng biết Hàn gia ngu nhất là mấy khoản như này, chỉ có đánh nhau giết người là giỏi thôi. Như thế này, là làm khó nhau chứ còn gì nữa!

Sắc mặt Hàn Quân xấu cực kỳ, cảm tưởng có thể ông ta sẽ rút kiếm gia bất cứ lúc nào, còn mấy người Hàn gia cũng không khá hơn. Mấy người còn lại chỉ chờ xem kịch vui, riêng đương sự Hàn Mộ Ngọc, thì rủa lão già kia hàng trăm lần, đem tông ti họ hàng mười tám đời nhà lão ra hỏi thăm một lượt!

Nhưng từ chối thì mặt mũi không biết vứt vào đâu, vị Hàn tiểu thư số khổ đành hỏi: “ Không biết chủ đề mà vị tông chủ đây muốn ta làm là gì?”

Lúc này, người Hàn gia chỉ khấn làm sao Hàn Mộ Ngọc làm được bài thơ, không cần hay, ra thơ là được!

Vị tông chủ kia vuốt râu, bật cười: “ Không ngờ Hàn tiểu thư biết làm thơ thật! Hàn gia đây chẳng phải giấu tài sao? Thôi được, Hàn tiểu thư thử làm một bài nói về những anh hùng võ lâm như chúng ta đi!”

Rất nhiều ý kiến ủng hộ. Hàn Mộ Ngọc thầm đem mấy người này, nhớ kỹ mặt. Đồng thời, rất muốn văng tục: giấu tài cái c** m* ông!

Nhưng mà thơ ta không biết làm, chỉ đạo thì ta biết. May thay có lần nàng đây đi ám sát một ông nhà thơ gắn mác chính nghĩa, chứ thực ra là gái gú, rượu chè lô đề cờ bạc suốt ngày, nên phải học chút thơ văn, hình như có nói qua về cái chủ đề này, để nhớ xem....

Lúc này, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn lên vị tiểu thư thuộc một Hàn gia mang danh “ Hữu dũng vô mưu”, để xem nàng ta làm thơ thế nào.

Nàng bắt đầu đọc, có thay đổi chút ít để phù hợp với hoàn cảnh:

“Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông

Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng

Thị phi thành bại theo dòng nước

Sừng sững cơ đồ bỗng tay không

Núi xanh nguyên vẻ cũ

Bao độ ánh chiều hồng

Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi

Vốn đã quen gió mát trăng trong

Một vò rượu nếp vui gặp gỡ

Chuyện đời tan trong chén rượu nồng

Đã mờ rồi ánh kiếm ánh đao

Lùi xa rồi tiếng loa tiếng trống

Vẫn rõ ràng sống động

Bao gương mặt anh hùng

Con đường xưa ngập trong cát bụi

Thành quách xưa hóa cảnh hoang tàn

Năm tháng oai hùng thành lịch sử

Bao chiến công, tên tuổi còn vang

Mộng xưng bá ai người quyết định ( bản gốc: Mộng xưng vương)

Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân

Sự đời vần vũ như mây gió

Đối thời gian, đổi cả không gian

Tụ tán nhờ có duyên

Ly hợp vốn do tình

Trả món nợ non sông trước mắt

Mặc đời sau thiên hạ luận bình

Nước Trường Giang hóa thành sông lệ

Gió Trường Giang vang mãi bài ca

Giữa bầu trời lịch sử

Muôn triệu ánh sao sa

Trong dân gian vạn thuở

Ấy muôn triệu đóa hoa.”

Thơ “ Tam quốc diễn nghĩa”.

Cả điện bỗng chốc im ắng. Một vài người bắt đầu vỗ tay, miệng khen hay.

“ Hay, hay cho câu Tụ tán nhờ có duyên/ Ly hợp vốn do tình. Hay, thơ hay.”

Hờ, nhận thành quả không phải của mình, cũng chẳng vẻ vang gì. Nàng đứng lên cảm tạ tứ phía, rồi ngồi xuống.

“ Ta thấy, Nghiêm tông chủ nói không sai, Hàn gia các ngài, chính là giấu tài, đến nữ nhân mà tài thi phú còn xuất sắc như vậy. Thật đúng là làm cho người ta mở rộng tầm mắt.”

Mấy người còn lại cũng phụ họa theo. Đại điện thì vô cùng nhàm chán trở nên sôi động hẳn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Lộng Gió

BÌNH LUẬN FACEBOOK