Trang Chủ
Truyện Teen
Lời Ước Hẹn
100 Năm Sau….anh Sẽ Tìm Gặp Em!

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Rạp kịch đã đông nghẹt người , cũng phải , vở kịch hôm nay nghe đồn rất hay ,theo nội dung sơ sơ ghi trên áp-phích thì kịch kể về 1 mối tình lãng mạn , đầy ý nghĩa giữa 2 người tài sắc , nhưng cuối cùng mối tình đó đã tan vỡ…. và cái “hấp dẫn” phần nhất là….mối tình này nghe nói đã dc lưu vào 1 quyển lưu bút bí mật của học viện Alice- như là 1 câu chuyện có thật!

-Dù sao cũng chỉ là tin đồn mà?-Ruka nghiêng đầu , khẽ hỏi khi nghe Mikan nói về vở kịch

-Tớ ko biết-Mikan lắc đầu nguầy nguậy- nhưng ai cũng bảo thế? Thế cậu ko nghe nói gì sao?

-Ai thèm quan tâm tới mấy thứ dư hơi đó-Nats xen vào

-Hứ! Tớ đâu có nói chuyện với cậu-Mikan hất mũi , lườm Nats

Cuộc cãi vã lại bắt đầu diễn ra

Sắp đến khúc gây cấn nhất của cuộc cãi….

-A! Nats , Ruka kìa!!-…thì có 1 đống tiếng léo nhéo vang lên từ xa, là bọn Shoda

-Cậu cũng đến nữa hả Nats?- sau khi liếc Mikan bằng…nửa con mắt , Shoda đưa cả đôi mắt “lấp lánh” nhìn Nats- chỗ bọn tớ còn dư đó? Nats ngồi nhé?

“Ả” ôm tay , kéo Nats đi

-Dư mấy chỗ?-Nats rút tay ra , chau mày hỏi

-À… 1 thôi..-bọn Shoda đồng thanh trả lời

-Ko ngồi- Nats trả lời ngắn gọn rồi khoác vai Mikan kéo tới hàng ghế cuối- Ruka! Đi!- vừa đi cậu vừa quay lại hối thúc Ruka

-Ừm

Ruka ậm ừ định bước theo , nhưng cậu chưa kịp phản ứng gì thì đã bị 5,6 đứa con gái đi cùng Shoda , đứa ôm cánh tay , đứa nắm vai “áp giải” về ngồi cùng , Ruka chỉ kịp quay lại nhìn Nats , khẽ nhún vai…

**********************

15 phút trôi qua….

Sau buổi diễn ca nhạc lòe loẹt rườm rà [trích lời Nats] , đèn rạp phụt tắt , 1 tiếng nhạc du dương vang lên…. Mở đầu vở kịch

Màn từ từ dc kéo lên , sân khấu rực rỡ dần hiện ra trước mắt….tiếng trầm trồ vang lên khắp nơi

Mở màn là cảnh 2 cô cậu sơ đẳng trong trang phục truyền thống xưa của học viện Alice , đang ngồi bên dòng suối , chơi đùa với nhau

2 diễn viên nhí quá dễ thương!

Nhưng xem ra , vở kịch chỉ có phần đầu là cuốn hút-đối với Ruka-những cảnh tình cảm ướt át sau là những cảnh khiến Ruka phải cố để ko….ngáp

“Giờ này ở nhà đọc sách còn hơn!”-Ruka nhăn nhó thầm nghĩ trong đầu , đương nhiên ko nói ra

Nhìn bọn con gái xung quanh xem kịch mà….ko chớp nổi mắt , Ruka ngao ngán lắc đầu , định đứng lên ra khỏi chỗ , thì bỗng….

1 câu nói từ sân khấu vang lên

Chỉ là 1 câu thoại bình thường trong kịch bản

Nhưng với Ruka nó ko “bình thường” chút nào

“100 năm sau , anh sẽ tìm gặp em”

Ruka đã đứng như tượng trong 1 phút sau khi người diễn viên cất lên câu nói ấy

Cảm giác lạ kì dâng trào….

“100 năm sau…anh sẽ tìm gặp em”

100 năm đã trôi qua…

Hình ảnh 1 cô gái lạ mà quen , khung cảnh rừng Bắc ..v..v… nhất là khúc nhạc dịu êm của 1 bài hát lạ chợt lóe lên trong óc Ruka , Ruka cố trấn tĩnh…

“Mình làm sao vậy nhỉ?” “những hình ảnh đó là sao?” Ruka lấy hai tay ôm lấy trán rồi bất chợt chạy ra khỏi khán phòng…

-Ruka! Sao vậy?-Bọn Shoda quay đầu gọi với nhưng Ruka ko nghe , bây giờ cậu ko thể nghe bất cứ cái gì , đầu óc cứ kêu u u

….mắt cậu nhắm nghiền , chân cậu cứ chạy , chạy thật nhanh …..

-Ruka! Ruka!- Nats từ hàng ghế cuối nhanh chân phóng ra nắm chặt tay Ruka-..cậu sao vậy hả?

Nats lấy tay rờ trán Ruka -…trán cậu…nóng bừng…..cậu có sao ko?

-Không ..không sao..-Ruka hất tay Nats , tiếp tục chạy ra khỏi cửa , cậu muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt , tiếng nhạc…câu hứa hẹn đó….. tất cả như kéo cậu vào 1 thế giới khác….1 khung cảnh khác……

1 khung cảnh lãng mạn , nhưng đầy đau thương… nó chứa cái cảm giác mà dường như cậu đã từng trải qua-và ko bao giờ muốn nó trở lại….

Ruka cố chạy nhanh về phía bờ hồ gần đó….

Bờ hồ phẳng lặng ánh trăng…. Ruka ngồi phịch xuống bãi cỏ , cố chìm mình trong khung cảnh yên bình…

Tiếng chim hót , tiếng gió vi vu … gió từng cơn lướt nhẹ mái tóc vàng….

Ruka vươn mình cảm nhận từng luồng mát lạnh thổi qua , cảm giác buồn não đó bỗng dần tan ….

-Ru..ruka-..1 tiếng nói trong trong vang lên từ bóng tối sau lưng Ruka

Mikan và Nats từ từ tiến lại…

-Các cậu ra đây làm gì?-Ruka vẫn ngồi lặng , ko quay lại…

-Cậu lạ nhỉ?-Nats nói, bằng 1 giọng lạnh lùng xen chút nóng giận- thấy cậu như vậy tớ ngồi yên dc hay sao?

-Tớ đã bảo ko sao mà?-Ruka quay nhìn Nats , với 1 nụ cười buồn

-Từ buổi khai giảng đến giờ cứ thấy Ruka lạ lạ ấy nhỉ?-Mikan bước lại gần Nats và Ruka , ngồi xuống bờ cỏ , thỏ thẻ…

-Vậy à?..-Ruka rứt rứt đám cỏ dưới chân , nghiêng đầu cười cười- dù sao cũng cảm ơn các cậu , tớ thấy đỡ rồi..

-Thật không?-Mikan nghiêng đầu

-Thật!

-Thật chứ?-Nats chau mày

-Thật!

-Ừ thì thật…-Nats và Mikan đồng thanh , rồi cùng té nước vào Ruka , rồi cùng cười nắc nẻ

Ruka cũng cười theo…

Bỗng….

Á!!!!Á!!!!!-những tiếng la đồng loạt từ rạp kịch vang lên…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lời Ước Hẹn

BÌNH LUẬN FACEBOOK