Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Buổi sáng, ánh bình minh dịu dàng như dòng nước, nhẹ nhàng chảy trên cây ngô đồng bên con đường đến trường.

Chim chóc nhảy nhót trên ngọn cây mềm mại, tiếng chim hót trong trẻo như một bản nhạc tự nhiên. Dưới tán cây ngô đồng cao to là cây cỏ xanh mướt, mọc san sát trên mặt đất. Những ngọn cỏ xanh non còn đọng những giọt sương dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu ánh hào quang ngũ sắc.

Trên con đường dẫn vào trường, học sinh tốp hai, tốp ba tạo thành từng nhóm đi về phía các phòng học. Bất kể là những khuôn mặt trẻ trung, xinh đẹp, duyên dáng hay những nụ cười trong sáng đều căng tràn sức xuân, ngời ngời sinh lực.

Trương Nhã Tuyên khoác tay Thu Hạ Hạ chậm rãi hòa vào dòng người đổ về phía các lớp học, vừa đi vừa hỏi: “Hạ Hạ, lúc nào thì cậu định đi tìm Âu Dương Dị?”.

“Một lát nữa mình sẽ đi.” Thu Hạ Hạ từ trước tới giờ không phải là người bị động. Hôm qua, sau khi biết rằng không phải Âu Dương Dị muốn chia tay với cô thật, cô đã muốn đi tìm Âu Dương Dị nói cho rõ ràng, đáng tiếc lúc đó lại có việc khác trì hoãn nên phải để tới hôm nay.

“Nếu Âu Dương Dị cứ mặc kệ cậu thì cậu định làm thế nào?”

Trương Nhã Tuyên nói không phải không có căn cứ. Âu Dương Dị có thể hạ quyết tâm lớn tới mức nói chia tay với Thu Hạ Hạ thì cậu ấy cũng không dễ dàng thay đổi ý kiến, trừ khi giải quyết xong vấn đề của An Tuyết Kỳ.

Thu Hạ Hạ tập trung suy nghĩ, sau đó rất tự tin nói: “Nếu cậu ấy không để ý mình thật thì mình sẽ khóc lóc, gào thét trong lớp cậu ấy, cậu ấy sẽ phải đầu hàng thôi!”.

Trương Nhã Tuyên nghe xong, miệng há hốc, ngưỡng mộ nhìn cô bạn thân, “Cậu thật là gan dạ… Sự dũng cảm của cậu cũng khiến mình bái phục… Chi có điều, khóc lóc ầm ĩ trước mặt nhiều người như vậy, cậu không cần thể diện nữa sao?”.

Thu Hạ Hạ bặm môi, hỏi ngược: “Cậu nói xem, thể diện quan trọng hay tình yêu quan trọng?”.

“Đương nhiên là tình yêu quan trọng hơn một chút. Haizzz! Vậy thì, Hạ Hạ, cậu hãy cố gắng nhé!” Trương Nhã Tuyên trịnh trọng vỗ nhẹ lên vai Thu Hạ Hạ, giọng trong trẻo: “Mình ủng hộ tinh thần cho cậu!”.

Hai người tiếp tục đi, lúc ngang qua bảng tin của trường, nhìn thấy một đám lố nhố đang vây quanh bảng tin xì xào, bàn tàn gì đó. Bỗng chốc, Thu Hạ Hạ nghe thấy trong đám âm thanh hỗn tạp ấy loáng thoáng mây từ “nhân tài của trường”, “Âu Dương Dị”, “huy hiệu”. Thu Hạ Hạ tò mò đứng khựng lại, kéo Trương Nhã Tuyên lách qua đám đông ồn ào.

Phí bao nhiêu công chen chúc vất vả trong đám đông, còn không kịp lau mồ hôi trên trán, lúc nhìn thấy mẩu tin to đùng được chép tay từ báo trên bảng tin, hai người sững sờ. Đặc biệt là Thu Hạ Hạ, ngạc nhiên đến mức há hốc miệng, nét mặt đông cứng như chiếc bánh sắt.

Trên mẩu tin chép tay ấy, dòng chữ “Âu Dương Dị là tên sát nhân!?” viết to, tô màu đỏ được dán trên cùng, tên bài báo ở dưới viết nhỏ hơn bằng mực đen, nội dung đại khái là: Tối hôm qua, Âu Dương Dị lấy cớ thảo luận về việc học tập đã lừa nữ sinh cùng trường đến nhà cậu định thực hiện hành vi bạo lực, nhưng sau đó trong lúc cấp bách đã bị cô gái nhanh trí cầm bình hoa đánh vào đầu rồi chạy ra ngoài. Sau khi cô gái đó đi trình báo, cảnh sát đã tìm thấy một chiếc huy hiệu mà tên sát nhân thường dùng ở nhà Âu Dương Dị.

Xem tới đây, Thu Hạ Hạ thấy như có sét đánh ngang tai, toàn thân run rẩy.

Chiếc huy hiệu này thì cô biết, lúc đầu cô tiếp cận Âu Dương Dị cũng một phần vì muốn điều tra việc chiếc huy hiệu này. Sau đó, trong quá trình điều tra thì bị Âu Dương Dị phát hiện, cô có chút ngại ngùng đem suy đoán trong lòng nói cho cậu biết. Cậu ôm bụng cười rất lâu rồi nói cho cô biết chiếc huy hiệu đó chỉ là do cậu nhặt được chứ cậu không phải là kẻ giết người biến thái, thậm chí cậu còn tự tìm thông tin về tên sát nhân này. Cô tin lời cậu nói, từ trước tới giờ cậu không phải là người nói dối để lừa người, hơn nữa cậu cũng không cần phải lừa dối cô. Từ sau khi hẹn hò đến nay, cậu rất giữ gìn cho cô, hành động thân mật của hai người chưa hề vượt qua giới hạn của một nụ hôn lên trán.

Tuy nhiên, liệu những cô gái này có tin không?

Ánh mắt bôi rối của Thu Hạ Hạ chuyển sang nhìn những người xung quanh.

Bài báo viết tay này giống như một tảng đá lớn bị vứt xuống mặt biển yên ả, lập tức đem đến một trận sóng lớn trong trường. Hàng loạt ý kiến được mọi người thêu dệt.

“Không ngờ thằng nhóc Âu Dương Dị bình thường có vẻ nho nhã, lịch sự vậy mà đầu óc lại xấu xa như loài cầm thú!”

“Đừng trông mặt mà bắt hình dong, làm sao mà đo được biển. Lòng dạ con người được giấu sau lớp da bụng, ai mà biết được tim gan của cậu ta lại đen như vậy?”

“Hey! Lòng dạ mấy đứa đẹp trai quả nhiên đều không tốt lành!”

“Híc! Hot boy của trường ta tại sao lại biến thành kẻ giết người thế này cơ chứ?”

“Hoàng tử trong mộng của tôi… Trái tim của tôi tan nát rồi…”

Hàng loạt ý kiến, hàng loạt giọng điệu khinh miệt khiến toàn thân Thu Hạ Hạ càng trở nên run rẩy hơn. Dường như đám con gái đó không tin Âu Dương Dị… Cô phải làm thế nào?

“Hạ Hạ, cậu đừng hoảng hốt vội. Chúng ta cần phải làm sáng tỏ chuyện này đã!” Trương Nhã Tuyên nhanh chóng dìu Thu Hạ Hạ, sắc mặt nhợt nhạt của Hạ Hạ khiên cô chau mày lo lắng.

Thu Hạ Hạ bấu chặt vào áo Trương Nhã Tuyên như thể bấu vào cọng rơm cứu mạng. Ánh mắt hoảng loạn nhìn vào cô bạn thân, run rẩy hỏi: “Nhã Tuyên, mình biết Âu Dương Dị vô tội. Mình… mình phải làm gì bây giờ? Mình phải làm gì thì mới giúp được Âu Dương Dị?”.

“Hạ Hạ, đừng hoảng hốt!” Trương Nhã Tuyên trấn tĩnh cô, đưa tay xoa xoa vào lưng vô vỗ về, “Chuyện này xảy ra rất đột ngột, bây giờ việc đầu tiên chúng ta cần làm là xem Âu Dương Dị đang ở đâu, sau đó chúng ta mới có thể nghĩ bước tiếp theo”.

“Nhưng… Nhưng chúng mình phải làm thế nào mới có thể biết Dị đang ở đâu?”

Nhìn cô bạn thân hoàn toàn mất khả năng suy xét sự việc như vậy, Trương Nhã Tuyên không thể không lắc đầu, vừa an ủi cô vừa quay sang túm lấy một cô bạn rồi hỏi: “Bạn ơi, bạn có biết Âu Dương Dị giờ đang ở đâu không?”.

“Ở đồn cảnh sát ấy! Tối qua, cậu ta bị mời đến đồn cảnh sát rồi.”

Trương Nhã Tuyên nhíu mày, hỏi tiếp: “Cậu biết tin này từ đâu?”.

“Từ An Tuyết Kỳ đấy! Cô ấy chính là cô gái tối qua suýt chút nữa thì bị Âu Dương Dị giết, các cậu không biết sao?” Cô bạn kinh ngạc hỏi lại.

Vừa mới nghe thấy An Tuyết Kỳ, Thu Hạ Hạ bỗng sững sờ. Trương Nhã Tuyên vội vàng cảm ơn cô bạn rồi dìu Hạ Hạ tách ra khỏi đám đông, đi tới cây đa cách đó không xa.

Hai người vừa ngồi xuống, Thu Hạ Hạ liền vội vàng nắm chặt áo Trương Nhã Tuyên, nói gấp gáp: “Nhã Tuyên, nhất định là Dị bị An Tuyết Kỳ vu khống. Một năm trước không phải là cô ta cũng làm chuyện này với bạn học sao? Mình nghĩ nhất định là cô ta làm!”.

“Ừ! Mình biết!” Trương Nhã Tuyên vỗ vỗ lên tay an ủi Hạ Hạ, dịu dàng vỗ về, “Mình biết lòng cậu đang nóng như lửa đốt. Mình cũng tin Âu Dương Dị bị vu khống. Nhưng lúc này, chúng mình cần phải hết sức bình tĩnh, có như vậy thì mới nghĩ ra được cách giúp Âu Dương Dị. Cậu hiểu không?”.

Thu Hạ Hạ khóc đỏ cả mắt, nước mắt nước mũi ròng ròng, gật đầu, bất lực nói: ‘Mình biết! Mình biết! Nhưng mình không bình tĩnh được. An Tuyết Kỳ lòng dạ độc ác, ra tay thâm độc như vậy. Cậu nói xem mình có đối phó nổi cô ta không?”.

Trương Nhã Tuyên ôm lấy vai cô, dịu dàng nói: “Hạ Hạ, cậu nghĩ nhiều quá rồi! Có thể đối với chúng mình, cô ta rất xâu xa. Nhưng với người lớn đã từng trải qua nhiều sóng gió thì trò trẻ con của cô ta cũng không kéo dài được lâu đâu. Hơn nữa, vụ tên sát nhân giật gân như vậy, cảnh sát sẽ không làm bừa đâu.

Họ nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho Âu Dương Dị thôi. Cậu phải tin vào các chú cảnh sát của chúng ta. Các chú ấy thực thi chính nghĩa, nhất định sẽ không để người tốt phải hàm oan đâu!”. “Thật không? Có thật là như vậy không? Nhưng bố của An Tuyết Kỳ là người rất lợi hại, nếu cô ta nhờ bố giúp thì phải làm thế nào?”

Thu Hạ Hạ ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn bạn, lo lắng hỏi.

“Không đâu! Bố của An Tuyết Kỳ dù gì cũng là chủ tịch của một trường, bác ấy không thể là người không biết phân biệt phải trái. Sự việc lần này không đơn giản như việc vu khống tội ăn cắp cho bạn học. Việc này đã kinh động đến cảnh sát, nếu không xử lý ổn thỏa, cuộc đời của An Tuyết Kỳ sẽ bị dính vết ố, cho nên nếu như quả thật An Tuyết Kỳ tìm bố nhờ giúp đỡ, mình chắc chắn bố cô ta sẽ đích thân đưa cô ta đến sở cảnh sát nhận lỗi. Hơn nữa, nếu bố An Tuyết Kỳ không biết phân biệt trắng đen thật thì chúng mình cũng có thể tìm bố của Âu Dương Dị tới. Mình nghe nói bố của Âu Dương Dị là một doanh nhân rất có tiếng, có không ít công ty cả trong nước lẫn ngoài nước, quen biết rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong xã hội và quan chức chính phủ. Mình nghĩ nếu việc này bị làm ầm lên thật thì bố An Tuyết Kỳ nhất định đấu không lại với bố của Âu Dương Dị.”

“Cậu nói thật không?”

“Đương nhiên!” Trương Nhã Tuyên nháy mắt với cô, đặc biệt dùng giọng điệu nhỏ nhẹ nói: “Mình lừa cậu thì mình cũng chẳng được lợi gì!”.

Thu Hạ Hạ chớp mắt, đôi mắt đầy nước cuối cùng cũng nhờ những lời nói của cô bạn thân mà sáng lấp lánh.

“Được rồi! Đừng nghĩ lung tung nữa! Mình tới phòng bảo vệ lấy cho cậu cốc nước, khóc lóc nhiều khô hết cổ họng rồi còn gì. Cậu ngoan ngoãn ngồi đây chờ mình, đừng có chạy lung tung!” Trương Nhã Tuyên đưa ra ý kiến xong lại còn dặn dò kỹ càng rồi mới chạy tới phòng bảo vệ.

Sau khi Trương Nhã Tuyên đi, Thu Hạ Hạ ôm mặt, gục xuông đầu gối suy nghĩ, bỗng nhiên, cô có cảm giác có người đang im lặng đứng trước mặt mình, một cái bóng bao trùm lấy cô. Thu Hạ Hạ cho là Trương Nhã Tuyên, ngẩng đầu lên nói: “Nhã Tuyên, cậu nhanh như vậy đã…”, cô bỗng im bặt, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào người mới tới, hoảng hốt: “Tại sao lại là cậu?”.

An Tuyết Kỳ nhìn thẳng phía trước, môi nở nụ cười rất ngọt ngào, chỉ có ánh mắt nâu sẫm phát ra những tia sắc lạnh. Cô ta cúi người xuống, đôi mắt màu nâu lạnh lẽo chăm chú nhìn Thu Hạ Hạ, khẽ nhếch môi, những lời nói lạnh như băng được thốt ra từ đôi môi mỏng đỏ, màu môi tím thẫm bóng loáng dưới ánh nắng vàng phát ra thứ ánh sáng kỳ dị.

“Thu Hạ Hạ, cậu có muốn nói chuyện về chuyện Âu Dương Dị với tôi không?”

Thu Hạ Hạ bị ánh mắt kỳ dị đó nhìn chằm chằm liền run rẩy, nhưng vẫn bình tĩnh ngẩng đầu nhìn vào mắt An Tuyết Kỳ, giận dữ hỏi: “Tại sao cậu lại vu khống cho Dị? Không phải cậu cũng rất thích Dị sao? Tại sao lại làm thế với cậu ấy?”.

“Ha! Cậu đoán ra rồi à? Xem ra cậu cũng không đến nỗi quá ngốc nhỉ!” Nụ cười của An Tuyết Kỳ càng lúc càng ngọt ngào nhưng sự lạnh lẽo trong ánh mắt cũng càng lúc càng lanh hơn. Cô cười duyên dáng rồi từ từ ghé sát vào tai Thu Hạ Hạ: “Các người không thể trách tôi! Tôi rất yêu Dị, từ đầu chí cuối một lòng một dạ với cậu ta. Thế nhưng cậu ta thì sao? Cậu ta lại chỉ yêu cậu, thậm chí chia tay với cậu rồi, cậu ta cũng không đồng ý ở bên tôi. Cậu nói đi! Tôi cũng nên trừng phạt cậu ta một chút phải không?”.

Thu Hạ Hạ rùng mình, nhìn An Tuyết Kỳ như nhìn kẻ điên, giọng run rẩy: “Cậu ấy là người mà cậu yêu cơ mà! Tại sao cậu có thể vì chuyện này mà vu khống cậu ấy? Cậu không biết rằng nếu chuyện này không giải quyết ổn thỏa thì sẽ ảnh hưởng rất lớn tới Dị không?”.

“Tôi không cần quan tâm tới những chuyện này!” An Tuyết Kỳ ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh, giận dữ, “Cậu ta không yêu tôi nên bị trừng phạt!”.

Cô gái này điên rồi! Thu Hạ Hạ nhìn An Tuyết Kỳ thắc mắc, cảm thấy hoàn toàn không hiểu nổi cô ta.

“Thu Hạ Hạ”, ánh mắt của An Tuyết Kỳ lạnh như băng, đôi môi màu tím bóng nhẫy từ từ nhả ra từng chữ: “Cậu có muốn cứu Âu Dương Dị không? Tôi có thể cho cậu một cơ hội”.

Thu Hạ Hạ nhíu mày, cảnh giác nhìn cô ta “Cậu nói vậy là có ý gì? Không phải là cậu lại có âm mưu gì đấy chứ?”.

“Xem ra sự dũng cảm của cậu chẳng nhiều như suy nghĩ của tôi.” An Tuyết Kỳ nói mia mai, bờ môi toát lên sự lạnh lẽo, “Cậu có cần cơ hội này không?”.

“Cậu nói đi!” Thu Hạ Hạ cắn chặt môi, gật đầu chắc chắn. Bất kể là như thế nào, chỉ cần cứu được Âu Dương Dị, chuyện gì cô cũng đồng ý thử.

Môi An Tuyết Kỳ nở nụ cười lạnh lùng, “Nếu tôi nói rằng cậu phải rời xa khỏi thành phố Mộng Hoan thì tôi mới đến đồn cảnh sát giải oan cho Âu Dương Dị thì cậu có đồng ý không?”.

Rời xa khỏi thành phố tươi đẹp Mộng Hoan ư? Thu Hạ Hạ sững sờ. Rời xa thành phố mộng mơ có nghĩa là không thể gặp lại Âu Dương Dị, không thể gặp lại bố mẹ, không thể gặp lại những người bạn thân thiết của cô… Cô phải ra đi sao?

Nhìn vẻ do dự của cô, An Tuyết Kỳ lạnh lùng cười: “Sao rồi? Nếu như vậy thì cậu còn muốn cứu Âu Dương Dị không?”.

Thu Hạ Hạ cắn môi, do dự một hồi, ngước mắt lên nhìn cô ta: “Nhưng tôi không có tiền!”.

“Việc đó cậu không cần bận tâm, chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ bảo bố tôi chu cấp tiền tàu xe, tiền học phí và tiền sinh hoạt tới khi cậu tốt nghiệp đại học và kiếm được việc làm mới thôi.” An Tuyết Kỳ nói rành rọt, trôi chảy. Rõ ràng là cô ta đã có kế hoạch từ trước.

Thu Hạ Hạ cúi đầu do dự. Sau khi nhìn thấy Trương Nhã Tuyên đang vội vã bước về phía họ, An Tuyết Kỳ cúi xuống nói với Thu Hạ Hạ: “Cậu cứ suy nghĩ cho kỹ! Suy nghĩ xong thì tới tìm tôi”.

“Ừ!” Thu Hạ Hạ buồn bã gật đầu.

Lúc Trương Nhã Tuyên tới bên Thu Hạ Hạ thì An Tuyết Kỳ đã đi rồi.

Trương Nhã Tuyên thở hổn hển đưa cốc nước ấm cầm trong tay cho Thu Hạ Hạ, không kịp thở, liền hỏi ngay: “Hạ Hạ, cái con bé An Tuyết kỳ đó tới tìm cậu có việc gì?”. Đáng ghét! Chỉ cần cô chạy nhanh hai bước là có thể tóm được con bé đó để hỏi cho ra nhẽ.

“Không có gì, chỉ nói mấy câu khó nghe thôi!” Thu Hạ Hạ trả lời qua quýt. Cô không thể để Trương Nhã Tuyên biết việc rời khỏi thành phố này. Chắc chắn khi cô hạ quyết tâm rời khỏi đây, Nhã Tuyên sẽ ngăn cô lại.

“Nếu cô ta có đề xuất yêu cầu kỳ lạ nào với cậu, cậu cũng nhất quyết không được đồng ý biết chưa hả?” Trương Nhã Tuyên không yên tâm nhắc đi nhắc lại mây lần. Người bạn chí cốt này của cô cái gì cũng tốt, nhưng có lúc “máu cũng chậm lên não”. Nhất là những chuyện có liên quan tới Âu Dương Dị thì Hạ Hạ hoàn toàn mất đi lý trí cũng như khả năng phán đoán, về việc này, Nhã Tuyên không thể không để mắt tới cô.

“Ừ! Mình biết rồi!” Thu Hạ Hạ gật đầu lấy lệ.

“Vậy cậu mau uống nước đi, rồi chúng mình quay về lớp. sắp tới giờ truy bài rồi.

” “Ừ!” Thu Hạ Hạ cầm cốc nước uống với vẻ nhẹ nhàng hiếm thấy.

Thời gian trôi rất nhanh, loáng một cái đã qua hai ngày.

Tuy Thu Hạ Hạ không nói gì nhưng trong đầu đã chuẩn bị xong xuôi việc ra đi.

Trong hai ngày này, Thu Hạ Hạ rất ngoan ngoãn giúp mẹ làm cơm, rồi đấm lưng cho bố. Cô dùng một phần tiền tiêu vặt để mua một bộ tiểu thuyết mà Trương Nhã Tuyên dù trong mơ cũng ước có được. Cô cũng mua quà cho Mạc Trần Bạch, đó là một hộp màu nhập khẩu từ Pháp. Nghe nói dùng màu này để vẽ thì bức tranh sẽ tươi sáng và rực rỡ vô cùng. Chỉ cần họa sỹ có chút tài nghệ thì tác phẩm do tay họ vẽ nên sẽ không còn gì phải bàn cãi về chất lượng. Cuối cùng, với số tiền còn lại, cô mua cho Âu Dương Dị một chiếc PDA trong vòng hai đêm đã ghi cách chế biến tất cả các món ăn mà Âu Dương Dị thích vào máy PDA, sau đó nhờ Trương Nhã Tuyên giúp cô đưa cho Âu Dương Dị sau khi cậu ấy ra khỏi trại giam.

“Tại sao cậu không tự đưa cho cậu ấy?” Trương Nhã Tuyên nhận máy PDA, thắc mắc hỏi. T

hu Hạ Hạ cười, cố gắng tỏ vẻ bình thường nói: “Mấy hôm nữa, có thể mình sẽ đi du lịch. Tới lúc đó sợ không kịp đưa cho Dị khi cậu ấy được thả”. Hôm qua, cô nghĩ rất lâu mới ra cái cớ này. Cô biết Trương Nhã Tuyên là người thông minh, không có lý do hợp lý thì cô ấy sẽ nghi ngờ.

Trương Nhã Tuyên chớp mắt, nghi hoặc: “Cậu đi du lịch ở đâu? Sao mình chưa nghe cậu nói bao giờ?”.

Thu Hạ Hạ cầm cốc nước trên bàn lên uống một ngụm, tự trấn tĩnh bản thân rồi trả lời: “Mình vẫn chưa quyết định là sẽ đi đâu! Bởi vì thời gian này có nhiều chuyện xảy ra, nên mình muốn nghỉ ngơi, thư giãn vài hôm”.

Trương Nhã Tuyên nheo mắt nhìn chằm chằm Hạ Hạ rất lâu, sau đó cười rồi nói: “Ừ! Đi đâu đó nghỉ ngơi, thư giãn cũng được đấy nhưng nhớ là phải sớm quay về nhé!”.

“Ừ! Hì hì!” Thu Hạ Hạ cười khan, yếu ót. Không biết là do lương tâm thấy tội lỗi hay vì nguyên nhân gì khác mà cô có cảm giác hai từ “quay về” của Trương Nhã Tuyên dường như được đặc biệt nhấn mạnh. Trương Nhã Tuyên làm sao mà biết được chuyện giữa cô và An Tuyết Kỳ cơ chứ?

Canh ba đêm hôm đó.

Phòng khách nhà họ Thu không bật đèn, Thu Hạ Hạ nhờ vào ánh trăng rọi qua cửa sổ viết một bức thư tạm biệt trên bàn uống nước. Cô ngẩng đầu lưu luyến nhìn quanh ngôi nhà mà mình đã sống mười tám năm hồi lâu rồi mới chịu xách chiếc va li nhỏ đã chuẩn bị từ trước nhẹ nhàng đi ra cửa.

Khu nhà yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiêng gió thổi làm cây cối kêu xào xạc. Trên bầu trời cao vời vợi, hằng hà sa số những vì sao sáng lấp lánh, ánh trăng mờ tỏ như dòng nước bạc rót từ trên xuống, bóng của khu nhà đang chìm trong tĩnh lặng đổ xuống mờ ảo.

Thu Hạ Hạ bước đi chậm rãi, chiếc bóng đổ trên đường cũng buồn thương di chuyển theo chân cô. Trước đây, ngày nào cũng đi trên con đường này, không hề nhận ra nơi này đẹp đến thế. Bây giờ phải ra đi rồi mới phát hiện ra không khí ở đây lại khiến con người ta lưu luyến không nỡ rời xa.

Tại sao con người đều đợi đến khi đánh mất rồi mới biết quý trọng? Thu Hạ Hạ thở dài trong lòng, buồn bã bước ra khỏi khu nhà.

Dưới ánh trăng trong buổi đêm mát mẻ, Thu Hạ Hạ tới bến tàu đã hẹn trước với An Tuyết Kỳ.

Gió thổi bên bờ biển rất lớn, hơi nước man mát mang theo vị mặn của biển cả thổi vào mặt rất dễ chịu. Những ngọn sóng bạc đầu nháp nhô trên mặt biển đen sẫm, ánh sao phản chiếu trên mặt nước phát ra những ánh lấp lánh như những miếng kim cương đính trên biển.

Một chiếc thuyền nhỏ neo trên bên tàu, chiếc thuyền nhỏ xíu trong không gian rộng lớn này mang tới cảm giác cô đơn lạ thường.

An Tuyết Kỳ đứng bên bờ biển, quay lung lại với Thu Hạ Hạ, mắt đang dõi ra mặt biển xa xa. Gió đêm thổi mái tóc dài của cô tung bay, dưới ánh trăng mờ ảo quyện vào nhau như một bài khiêu vũ đẹp mắt.

Im lặng bưóc tới bên Tuyết Kỳ, Thu Hạ Hạ khẽ nói:

“Tôi tới rồi!”

An Tuyết Kỳ giật mình, quay người lại nhìn cô rồi hỏi: “Đều đã thu dọn xong cả rồi phải không?”.

“Ừ!” Thu Hạ Hạ nhìn chiếc va li trong tay, gật đầu, sau đó bình tĩnh nhìn An Tuyết Kỳ, ghìm giọng nói: “Cậu hãy nhớ việc cậu đã hứa với tôi. Ngày mai, cậu nhớ tới đồn cảnh sát minh oan cho Dị”.

“Tôi biết rồi!”, An Tuyết Kỳ gật đầu, chi vào con tàu nhỏ, cô độc neo trên bên tàu rồi nói, “Con tàu ở đằng kia. Người lái tàu chờ cậu ờ đó”.

Thu Hạ Hạ xách hành lý, đi về phía trước mây bước, luyến tiếc quay đầu nhìn những biển hiện và ánh đèn mọi nhà của thành phố nhỏ dấu yêu.

Những kỷ niệm hiện ra trước mắt, trong lòng có cảm giác mất mát.

Trước đây không lâu mọi việc đều rất tốt đẹp, không ngờ mới qua mấy ngày mà cô đã phải rời xa nơi này… Nêu không có lần ra đi này thì có lẽ cả đời cô củng không thể biết được lòng mình lại lưu luyến với thị trấn nhỏ ấm áp này nhiều đến như vậy. Nhưng bây giờ ân hận thì cũng đã muộn mất rồi!

Thu Hạ Hạ thở dài, quay người lại, định bước lên chiếc tàu nhỏ thì một âm thanh lớn vang lên từ bến tàu yên tĩnh.

“Thu Hạ Hạ, có phải cậu muốn chết không hả? Bình thường cậu chí chá như thế nào, mình cũng đều cho qua. Bây giờ cậu bỗng nhiên lại còn đặt mình vào trò chơi này?!”

Nghe thầy giọng nói quen thuộc, Thu Hạ Hạ đứng sững rồi quay người lại.

Dưới ánh trăng mờ tỏ, nhìn thấy Âu Dương Dị mặc sơ mi trắng, quần đen đang giận dữ đứng cách cô không xa, gió biển thổi tóc mái của cậu bay lên lộ ra vầng trán cao, đôi mắt đen láy như màn đêm lấp lánh như những vì sao, giống như những đôm lửa đang nhảy múa.

Đằng sau cậu là khuôn mặt nghiêm nghị của Mạc Trần Bạch và Trương Nhã Tuyên đang hết sức lo lắng nhìn cô.

Tại sao bọn họ lại ở đây? Thu Hạ Hạ ngạc nhiên, nhất thời không có phản ứng gì.

Lúc nhìn thấy Âu Dương Dị, An Tuyết Kỳ còn sốc hơn cả Thu Hạ Hạ. Mắt cô mở to, không dám tin liền hỏi: “Lúc này, không phải là cậu đang ở trong đồn cảnh sát sao? Tại sao cậu lại có thể ra được?”.

Thu Hạ Hạ căng thẳng, nhìn chằm chằm vào Âu Dương Dị. Không phải là cậu ta trốn ra chứ? Tuyệt đối không phải! Xin Thượng Đế che chở!

Ánh mắt Âu Dương Dị chuyển sang nhìn An Tuyết Kỳ, cười trong giận dữ:

“An Tuyết Kỳ, cậu cho rằng dùng cái trò này có thể đối phó với tôi sao? Cậu nghĩ là cảnh sát sẽ ngây thơ nghe lời cậu nói phải không? Cậu ỷ là ông bố chủ tịch của cậu có thể che đậy và bảo vệ tất cả những trò nhố nhăng của cậu phải không? An Tuyết Kỳ, tôi có thể nói cho cậu biết, những điều đó đều không thể! Tôi đã nói với bố tôi rồi, đối với hành vi vu khống của cậu, chúng tôi sẽ giữ quyền truy cứu theo pháp luật!” Sau khi An Tuyết Kỳ vu khống cho cậu, cô ta còn mượn cớ này để lừa Thu Hạ Hạ phải ra đi, Âu Dương Dị cảm thấy hết sức phẫn nộ, từng từ từng chữ đều như có gai, hoàn toàn không giông với phong cách nho nhã ngày thường của cậu.

An Tuyết Kỳ càng thấy sốc hơn vì những lời nói của cậu, “Cậu nói bố cậu tới rồi ư?”. Ở trong nước, tập đoàn các doanh nghiệp của nhà Âu Dương vô cùng nổi tiếng, việc kinh doanh sớm đã mở rộng lãnh thổ ra nước ngoài. Bố của Âu Dương Dị rất có địa vị trong giới kinh doanh và giới chính trị, những điều này An Tuyết Kỳ đều biết. Cũng chính vì thế mà An Tuyết Kỳ mới săn đón Âu Dương Dị. Khó khăn lắm mới tìm được một người cô yêu mà lại có thể môn đăng hộ đối với cô.

“Đúng! Liên quan tới vụ vu khống lần này, bố tôi đã giao cho tôi toàn quyền xử lý. Cậu có điều gì để nói thì đi tìm bố tôi, mong rằng sau này cậu sẽ không quấn lấy tôi nữa!” Âu Dương Dị nghiêm giọng nói với An Tuyết Kỳ xong liền quay lại phía Thu Hạ Hạ nói: “Hạ Hạ, cậu qua đây! Chúng mình đi về.”

“OK!” Thu Hạ Hạ vui vẻ đáp lại, sung sướng quay lại mà không để ý tới sắc mặt trắng bệch của An Tuyết Kỳ ở bên cạnh, nhất thời không chú ý bị cô ta kéo giật lại.

Âu Dương Dị, Mạc Trần Bạch, Trương Nhã Tuyên thay đổi nét mặt, không hẹn mà cùng kinh ngạc kêu lên: “Cậu định làm gì hả?”.

Mặt An Tuyết Kỳ trắng như tờ giấy, nheo mắt, nở nụ cười chua xót, đôi mắt đau khố lóe lên sự oán hận sâu sắc.

“Không phải các cậu đều rất yêu quý Thu Hạ Hạ ư? Vì các cậu đều không cho tôi được toại nguyện nên cũng đừng mong có thể đưa Thu Hạ Hạ về như ước muốn!”

An Tuyết Kỳ nói xong rồi nhanh như chớp đẩy Thu Hạ Hạ xuống biển.

Tấm thân mảnh khảnh của Thu Hạ Hạ rơi thẳng xuống mặt biển đen thăm thẳm.

“Hạ Hạ!” Nhìn Thu Hạ Hạ từ từ biến mất trên mặt biển, Âu Dương Dị, Mạc Trần Bạch, Trương Nhã Tuyên cả ba người nhất thời hoảng hốt hét lên.

Trên bến tàu yên tĩnh, chỉ có tiếng cười điên dại của An Tuyết Kỳ vang lên trong màn đêm tĩnh mịch.

Đầu đau như búa bổ, tưởng chừng như sắp nổ tung… Cô đã chết rồi ư?

Thu Hạ Hạ cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu, ánh mặt trời chói lóa khiến cô lập tức nhắm mắt lại, chờ sau khi cảm giác chỏi mắt qua đi cô mới từ từ mở mắt ra lần nữa.

Đây là một căn phòng rất yên tĩnh, xung quanh là những bức tường trắng như tuyết, trong không khí thoảng mùi thuôc khử trùng. Thu Hạ Hạ hơi nghiêng đầu, nhìn thấy bình truyền treo ở ngay bên cạnh cô.

Ánh mắt nhìn vào bình truyền đang treo trên giá, dung dịch trong suốt ở bên trong đang chảy vào ống dẫn rồi vào trong cơ thể cô. Đây là bệnh viện? Cô vẫn chưa chết?

Thu Hạ Hạ chớp mắt, bỗng nhiên nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ ở bên vọng tới. Cô quay đầu sang, nhìn thấy Âu Dương Dị đang ngủ gục bên mép giường.

Cậu nghiêng đầu ngủ ngon lành, ánh nắng chiếu vào mái tóc đen của cậu làm chúng sáng lên. Bóng của chiếc quạt đổ trên khuôn mặt trắng trẻo, vầng trán cao, hàng lông mi dài, đôi mắt bồ câu. Cậu ngủ rất bình yên, như một đứa bé ngủ trong ánh nắng màu vàng, toát lên khí chất như một vị thánh.

Thu Hạ Hạ không kìm được lòng đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve vầng trán cao và đầy đặn của cậu.

Động tác của cô khiến cậu giật mình, những sợi lông mi dài khẽ động đậy, rồi mở ra. Cậu chớp chớp mắt, ngồi thẳng dậy, sau khi nhìn thấy cô đã tỉnh, ánh mắt cậu sáng lên vui sướng.

Âu Dương Dị mừng rỡ, lóng nga lóng ngóng, không chắc liền hỏi lại: “Hạ Hạ, cậu tỉnh rồi à?”.

“Ừ!” Thu Hạ Hạ mỉm cười, gật đầu.

Cậu đứng dậy, đưa tay sờ lên trán cô, cảm thấy cô đã bình thường mới bình tĩnh lại nói với cô: “Mình đi tìm bác sỹ.”

“Không cần đâu, mình không sao.” Thu Hạ Hạ giơ tay ra kéo cậu lại, “Cậu ngồi xuống đi! Chúng ta nói chuyện một lát!”.

Âu Dương Dị chăm chú nhìn cô, cảm thấy cô không có vấn đề gì thật mới nghe lời ngồi xuống mép giường nhìn cô.

“Dị”, Thu Hạ Hạ mở to mắt nhìn cậu, nghiêm túc nói, “mình muốn hỏi cậu điều này, cậu phải trả lời thật, không được nói dối đâu đấy!”.

“Ừ!” Âu Dương Dị vuốt tóc cô, gật đầu trả lời.

Thu Hạ Hạ gạt tay cậu ra, trách nhẹ: “Cậu tập trung nghe đi! Đừng có nghịch ngợm. Vấn đề mà mình hỏi cậu rất nghiêm túc!”.

“Vâng thưa Nữ Hoàng Điện Hạ, tiểu nhân xin tuân mệnh!” Âu Dương Dị làm động tác vui nhộn, trân trọng ngồi thẳng.

Đáng tiếc là trò này của cậu lại chẳng khiến Thu Hạ Hạ mảy may hưởng ứng.

Cô trợn mắt nhìn cậu, nghiêm mặt hỏi: “Bố cậu định xử lý vụ An Tuyết Kỳ như thế nào?”.

“Nếu không có gì thay đổi thì sẽ truy tố cô ta ” Âu Dương Dị tức giận nói, đôi mắt giận dữ, “Lúc đầu mình cũng vì quan hệ trước đây của mình với cô ta mà không tính toán chuyện này. Nhưng mình không nhịn được việc cô ta làm bị thương cậu nên không thế bỏ qua được. Ít nhất cũng khiến cô ta vào trong song sắt mấy ngày để tự cảnh tỉnh”.

“Ừ! Chỉ cần cho cô ta tự cảnh tỉnh là được rồi. Dù sao cũng vì quá yêu cậu nên cô ta mới trở thành như vậy, chúng ta cũng đừng nên gây khó dễ cho Tuyết Kỳ.” Thu Hạ Hạ gật đầu nói.

Âu Dương Dị cúi đầu nhìn cô rồi trêu chọc: “Không phải là cậu chỉ định hỏi mình câu này thôi đấy chứ? Mình không biết cậu quan tâm tới An Tuyết Kỳ tới như vậy cơ đấy?”.

“Mình…” Thu Hạ Hạ xấu hổ, cúi đầu vân vê vạt áo, mặt đỏ bừng.

Do dự mấy giây, cô mói ngượng nghịu hỏi: “Lá thư hồi trước cậu viết cho mình có thật là ý cậu muốn nói không?”

“Đương nhiên!” Âu Dương Dị nghiêm nghị trả lời

. Thu Hạ Hạ sững sờ, trái tim ngừng đập một nhịp. Không phải là cậu bị An Tuyết Kỳ uy hiếp sao? Cậu thật lòng muốn chia tav với cô ư?

Mắt cô dần đỏ hoe, lúc những giọt nước mắt sắp sửa rơi xuống, Âu Dương Dị liền bổ sung thêm: “Đương nhiên là không phải!”.

Thu Hạ Hạ vì câu nói này của cậu mà ngẩn ra, sau khi lấy lại tinh thần thì ngước nhìn cậu bằng đôi mắt đỏ hoe, rồi đấm thùm thụp vào ngực cậu: “Âu Dương Dị! Cậu muốn chết có phải không?”.

“Tên tiểu tử Mạc Trần Bạch nói cậu rất thích kiểu này… Xem ra mình bị hắn ta lừa rồi! Tên tiểu tử này đúng thật là không đáng tin!” Âu Dương Dị nhẹ nhàng cầm tay cô, xót xa ôm cô vào lòng, “Cậu đừng buồn! Mình thấy đau lòng lắm!”.

“Lần sau đừng đùa như vậy nữa!” Thu Hạ Hạ mím môi nói.

“Ừ!” Cậu khẽ trả lời, giọng nói ấm áp như những đợt gió đầu tiên của mùa xuân. “Sau này cậu cũng đừng tin người khác bừa bãi như vậy nữa, biết không? Cậu xảy ra chuyện, tim mình sẽ đau, đau lắm!”

Âu Dương Dị cúi đầu, dịu dàng nhìn cô trong vòng tay, đường nét trên khuôn mặt tuấn tú dưới ánh nắng mặt trời đẹp tựa thiên thần. Tay cậu nhẹ nhàng chạm vào gò má đỏ bừng của cô, đôi mắt đen láy dịu dàng, có sức hút ma mị từ tù cu ôn lấy tâm trí cô…

Hai cái đầu gần lại, gần lại với nhau…

Vào khoảnh khắc bờ môi họ sắp chạm vào nhau thì cánh cửa phòng bệnh mở ra… Sau đó là tiếng hét giận dữ của bố Hạ Hạ:

“Âu Dương Dị! Tên nhóc đáng chết này định làm gì con gái ta đây hả?!”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lời thách đố tình yêu

BÌNH LUẬN FACEBOOK