Trang Chủ
Truyện Teen
Lời Hứa Cuối Cùng
Giữa Biển Người Anh Tìm Thấy Em

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong bộ phim to the beautiful you, có một câu mà tôi rất tâm đắt, có lẽ cấu đó sẽ là một phép màu giúp tôi có thêm nghị lực làm tốt mọt việc nào đó, mà mãi mãi tôi không thể quên đi được:“Kì tích là một cái tên khác của sự nỗ lực.”

Thật quả rất đúng, chúng ta có thể tạo ra kì tích chỉ cần chúng ta cố gắng, làm hết sức mình để trinh phục một hoài bão nào đó chỉ trong tầm tay.

Thành phố Ngân Giang, ngày 11 tháng 3 năm 2014.

Thành phố có rất nhiều thay đổi, nó hoàn toàn khác lạ so với 10 năm trước, tiến bộ và hoàn thiện hơn nhiều.

Nhưng hôm nay bầu trời trở nên âm u lạ thường, đám mây trắng dần bị che khuất bởi một màu đen hun hút, thăm thẵm đám mây đen bay vằng vũ kéo đến hùng hổ mùmịch, che khắp cả bầu trời giữa trưa.

Cái định mệnh ngày ấy cũng sắp đến.

“Di, bà về nhà bằng gì vậy?” Tuyết Trinh, một đồng nghiệp vừa mới đến đang cầm trên tay chiếc túi xách ngoảnh mặt sang nhìn cô nàng Thiên Di.

“Nhà mình cách đây cũng gần nên mình chỉ đi bộ thôi Trinh à!” Di nở nụ cười, tay thì cằm quyển sổ rồi cất vào túi xách, ngước mặt lại nhìn Trinh.

“Vậy à, tôi tưởng bà nhà xa tính cho bà có giang dậy mà” Trinh nhỏ nhẹ nói, hai người bước ra công ty, Trinh lên chiếc xe hơi sang trọng rồi lau về phía trước, còn Di đi về một mình trong đơn độc.

Mưa lại đổ xuống ào ào như thác thật dữ dội đến điên cuồng, cô giơ tay lên đỉnh đầu che mưa rồi chạy lại mái chắn của một ngôi nhà dọc đường về, dòng người cứ vội vã đi tìm chổ trú nấp, “ước gì có ai đó đưa cho mình cây dù thì hay biết mấy” Di thầm ước.

Cô nhìn những chiếc xe chạy qua chạy lại trước mặt, đưa tay ra ngoài mưa để nó rơi nhẹ vào, “mưa thật tuyệt!”

Nhưng bỗng có một chiếc xe hơi sang trọng dừng lại trước mắt cô từ trong chiếc xe bước ra một chàng trai mặc trên người bộ vest cũng trạc tuổi cô, anh đang bước ra cùng với cây dù cằm trên tay lại nói với Di , cô thẩn người ra ngơ ngác:

“Cô cằm lấy nó mà về đi, chắc trời còn mưa to lắm đấy.” Khuôn mặt điển trai đang nhìn chăm chăm vào mặt Di, nụ cười khẽ cất lên.

“Nhưng... nhưng anh là ai?”

“Cô không cần biết điều đó đâu.”

“Nhưng anh…” Di chưa nói dứt lời thì bị chặn lại, “chỉ là trông cô rất giống một người mà tôi quen nhưng đã lâu ngày rồi không gặp mặt ” Anh quay lưng lại bước vào xe.

“Anh kia… cho hỏi anh tên gì vậy? ” Cô cằm cây dù trên tay chạy lại xe hỏi thất thanh, nhưng xe đã biến đâu mất hút theo thời gian, Di vẫn đứng đó mỉm cười, trong lòng cô cũng thấy anh ta có một chút gì đó thân quen nhưng không nhớ rõ rằng mình đã gặp ở đâu đó rồi.

Ngày hôm sau…

“Hôm nay, anh có một cuộc hẹn tại công ty Ngân Dương đấy vào lúc 9 giờ sáng ” Cô thứ kí trẻ đẹp đứng kế bên nhắc nhở anh.

“Tôi biết rồi ” Anh gật đầu nhưng tay vẫn đang ghi ghi vào một chồng giấy chất cao.

Anh bước vào công ty Ngân Dương nhìn từ bên ngoài thấy nó có vẻ không xa hoa cho lắm nhưng khi bước vào trong, một công ty có thể nói rất đồ sộ và sang trọng.

Anh vừa bước vào trong thì có cả một đám nhân viên xếp hàng dài tiếp đón thật long trọng, phòng giám đốc công ty ở tận tầng hai, anh phải vào thang máy, đến nơi rất nhanh hơn tưởng tượng, anh vội bước ra nhưng có một cái gì đó trắng trắng đang tiến đến rât vội vã anh chưa kịp nhìn rõ thì.

“Rầm.” Tếng động này không làm kinh thiên động địa chỉ là có một sấp giấy trắng

văng tung tóe khắp nơi, hai người vội khom người xuống nhặt lên, giọng cô gái trỉ trích: “Đi

đứng kiểu gì vậy hả?” Cô gái chẳng buồn nhìn lên xem đó là ai mà chỉ ra sức cằn nhằn.

“Cô là người va phải tôi trước mà.”

Anh chàng cũng chẳng để ý trông hai người giống như hai kẻ ngốc thật đáng buồn cười.

“Á... thì ra là anh!” Cô gái ngước mắt lên cười kinh ngạc.

“Trùng hợp thật… vậy chào cô, tôi đang bận nên phải đi gấp, xin lỗi cô nhé!” Anh chàng đứng dậy bước vào phòng giám đốc công ty.

Thiên Di ngồi bệch xuống thẩn thờ.

Trên túi áo của người đó có một bản tên.

Nó có vài chữ to to.

Mờ mờ.

Xa xăm đến kì lạ.

Cảm giác rất quen thuộc.

TRẦN THIỆN ÂN – Giám Đốc Công Ty Thành Ân.

Lẽ nào là cậu ấy.

Không… Không thể được.

Cô ngồi lẩm bẩm và nước từ khóe mắt dần chảy xuống như mưa: “không… không chỉ là trùng tên nhau thôi!”

Cô tự dối lòng và rồi cô chạy thẳng về phía trước trong ngẹn ngào.

Trong phòng giám đốc công ty Ngân Dương.

“Rất mong được hợp tác với công ty anh.” Ông giám đốc đặt nhẹ tờ giấy xuống bàn. Thiện Ân chẳng tỏ ra thái độ nào đưa cặp mắt nhìn xa xăm đến kì lạ.

“Ông có biết cô gái cầm trên tay sấp giấy vừa mới bước ra tên gì không?”

“À… cô ấy à? Cổ tên Lý Thiên Di là nhân viên của công ty chúng tôi.” Ông cứ tiếp tục dõng dạc giọng khàn khàn, “làm việc rất tốt, rất có năng lực…” Nhưng Thiện Ân đã ra ngoài để đuổi theo cô gái từ lâu rồi.

“Di à…” Anh nói lớn như cả công ty nghe thấy được cùng hơi thở hổn hển.

Di tuy nghe thấy nhưng cô vẫn không quay lại, anh càng gọi càng lớn hơn.

“Thiên Di à…” Anh bước chân đến gần cô ấy, Di không tỏ ra thái độ nào.

“Di nào chứ? Nó đã chết từ lâu rồi.” Cô quát lớn.

“Tớ xin lỗi” Đôi tay nắm vào tay Di nhẹ nhàng kéo cô quay mặt lại nhưng lại bị cô phất ngang.

“Anh nói câu xin lỗi là xong sao? Tôi không muốn gặp anh nữa, anh đi đi…”

“Có một câu mà 10 năm trước mà tôi chưa kịp nói với cậu, hôm nay tôi nhất định sẽ nói...” Một hồi lâu trong im lặng Di bực bội quay mặt lại.

“Anh yêu em” Câu nói nhẹ nhàng nhưng âm thanh vang dội rất lớn, cô đứng nhìn anh chàng chăm chăm không một nụ cười, cảm tưởng xung quanh họ bây giờ chỉ còn tồn tại mình họ không còn bóng dáng ai ngoài họ, ánh nắng chói chang rọi vào khuôn mặt của cô làm cho nó hồng lên nhưng nó lại lóe lên một cặp mắt trợn trừng mang hàm ý kinh tởm lại đau đáu yêu thương.

“Yêu tôi ư?Yêu tôi ư?” Di lặp đi lặp lại rồi cười gượng.

Giọt nước mắt bật tung ra ngoài rồi Di chạy một mạch về phía không người, anh chàng vẫn đứng đó lẳng lặng, không còn biết gì nữa một giọt nước mắt rơi xuống nền đất nằm bất động và rồi những tình cảm từ trong tận trái tim sẽ không thể nào bày tỏ được.

Cơn gió thổi qua nhưng không ai hay biết.

Bản chất của con người là vậy đó, yêu thật nhiều nhưng cũng ghét thật nhiều, đưa ta đến một thế giới đẹp như cỏi tiên mà cũng có thể đẩy ta xuống tận cùng của địa ngục hay lạc vào cái thế giới vô tri vô giác không còn biết gì nữa...

Thế nhưng những điều đau khổ đó đươc người ấy biết được rằng mình thật lòng với

họ thì họ sẽ tha lỗi cho ta dù đó là cái lỗi không thể tha thứ được.

Di ngồi vào bàn làm việc, đôi mắt đăm chiêu mờ nhạt, man mác buồn, cô chống tay lên càm nghĩ ngợi.

“Có chuyện gì buồn vậy?” Trần Minh Hoàng – đồng nghiệp của Thiên Di và là người quen của cô trong suốt thời gian qua, gương mặt đẹp trai, bảnh bao, là công tử con nhà giàu có nhưng khi nhìn vào cặp mắt có chút gì đó táo tợn, kiêu căng không giống người đàng hoàng, điều đặc biệt anh ta cực kì quan tâm đến cô và thường giúp cô rất nhiều điều trong cuộc sống.

“Em tình cờ gặp lại nguời quen cũ tại công ty hồi hôm qua .” Cô chỉ xem hoàng là anh em với nhau nên có chuyện gì thì cô cũng kể với anh ta.

“Anh có nghe nói đến… là người yêu cũ tên là Thiện Ân đúng không?” Anh cũng biết chuyện cô với Thiện Ân hồi ấy.

“…” Cô không trả lời chỉ biết trên khóe mắt rưng rưng nước thôi.

“Anh ta đã nói những gì?” Minh Hoàng đi thẳng vào vấn đề.

“Cậu ta nói… nói yêu… em” Cô ngập ngừng, lắp bắp.

“Sao yêu em mà lúc ấy bỏ em chạy một mình chứ? Em là người đến cứu cậu ấy mà, dù sao cũng phải đưa em đi cùng chứ?” Anh ta phóng đại mọi chuyện lên.

“Em không biết… em không biết mà…” Di bịt kín tai lại rồi hét lớn, mọi người đồng nghiệp thấy cô phản ứng như vậy thì chỉ biết nhìn và đồng cảm. Minh Hoàng đặt tay vào vai cô vút ve, mong cô bớt đau khổ.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh làm cô chưa kịp phản kháng, chóng trả, họ là gì chứ? Tại sao xen vào cuộc đời cô nhiều đến vậy?

Buổi tối trong công ty Ngân Dương.

“Di bà về chưa?” Tuyết Trinh quay mặt xuống hỏi.

“Mình còn nhiều việc làm chưa xong, chắc hôm nay phải tăng ca cho xong quá!” Cô thở dài.

“Vậy tôi về trước nha!” Trinh vẫy tay chào cô, Di gật đầu rồi chăm mắt vào máy tính làm việc tiếp.

Trời cũng dần khuya, ngoài cửa sổ một màu đen mịch, lá cây rung rinh yên bình, riêng vẫn còn một ô phòng trong tòa lầu cao tầng vun vút thẳng tấp đến lạnh người.

Trong phòng làm việc của cô rất to lớn và tiện nghi có rất nhiều máy vi tính bàn nối tiêp nhau đầy rẫy nhưng vào lúc này không còn thấy bóng dáng của ai nữa ngoài cô gái nhỏ nhoi yếu đuối.

Cô gái nhỏ ấy đẩy nhẹ chiếc ghế mình đang ngồi ra, vươn vai, dụi mắt mệt mỏi rồi cô từ từ gục đầu xuống bàn, ngủ lúc nào không hay.

Tôi đang đứng kế bên Di lúc này ngắm nhìn cô ấy dần dần chìm vào giấc ngủ gương mặt thiên thần của cô ấy làm tim tôi đập loạn lên, Di đang mặc trên người chiếc áo khoác mỏng màu xanh lá nhạt bên trong là chiếc áo pull màu trắng, mềm mại, với cơ thể chuẩn làm lộ rõ thân hình thon thả, thướt tha của cô, thấu một làn da trắng trẻo mịn màng, mái tóc phủ xuống ngang lưng. Tôi chỉ nhìn được một bên mặt Di, càng hé lộ chiếc sóng mũi cao thẳng tấp, quả thật đây là thiên thần đẹp nhất trên thế gian.

Chiếc đồng hồ dây cót vang lên trong đêm yên tĩnh: "Bây giờ là 9 giờ"

Gió thổi làm phất phơ rèm cửa.

Từ bên ngoài phòng tiếng xẹt rợn người vang lên liên hồi, làn khói đen tỏa ra khắp phòng mù mịch đen nhòm kì quặc, các tia lửa điện bóc cháy mạnh mẽ đến cuồng nhiệt, ngoài trời sấm chớp đùng đùng như một lời dự báo mà không có một hạt mưa nào.

Ánh đèn trong phòng chớp nhá không ngừng. Tôi thấy thế vội bước ra ngoài phòng một điều kinh hãi làm tôi hoảng hốt rùng mình đó là từ đằng phía xa xa có luồngg lửa mạnh bạo bay vèo vèo nhanh như cắt lại phòng nơi Di nằm, thiêu rụi mọi thứ khi nó đi qua.

Và rồi nó dần dần tiến lại phòng Di, luồngg khói bốc lên hừng hực lan tỏa khắp gian phòng, bên trong cô gái nhỏ ấy vẫn ngủ thiếp đi mệt mõi, đôi mắt nhắm chặt, nụ cười trên môi đang hé...

Cô không biết rằng chỉ cần vài phút nữa thôi cô sẽ không còn mạng sống, tôi chạy lại đứng gần Di.

"Di à... thức dậy đi mà, cả phòng đang bóc cháy đó!" Tôi cố sức gào thét ngoài đó ra tôi không còn biết làm điều gì cả mọi thứ dần như đang sụp đổ trước mắt tôi.

Ánh đèn chớp nhá ngày càng nhiều.

Gió từ bên ngoài cửa sổ thổi vào càng làm ngọn lửa cháy hùng mạnh hơn như có một sự đùa giởn táo tợn của tạo hóa.

Di phát hiện bỏ chạy nhưng đã muộn ngọn lửa mạnh quá tạo thành khói làm lan tỏ khắp giang phòng Di nghẹt thở ngã quỵ xuống nền gạch.

Ngay lúc đó từ phía sau cánh cửa Thiện Ân bước vào hùng dũng, anh dùng hết sức lực bất chấp mạng sống xông vào cứu Di, cảm tưởng nơi đây là khu rừng rậm hoang vu ẩm móc đen tối có một cô gái nhỏ đang nằm ngủ, sắp bị đàn sói ăn thịt và có một chàng trai xông vào cứu dù có giẫm đạp lên gai chảy đầy máu, gương mặt có chày xướt chăng nữa nhưng anh vẫn cố sức cứu sống cô ấy cho bằng được cho dù trước mắt là một đàn sói dữ tợn đang lên cơn thèm khát.

Anh cổng Di mà chạy ra nhanh nhưng không may cái cây sắt to đùng từ đâu rơi xuống trúng ngay chân anh, anh đau dẫy giụa cố sức lấy cây ra nhưng vẫn không được.

“Di à… tỉnh lại đi mà, lần trước anh đã sai khi đã bỏ em mà chạy một mình nên bây giờ cho dù anh có chết ở đây em cũng không được cùng anh chết được, nghe không hả Di?” Ngay lúc đó Di tỉnh dậy nhìn mặt cậu ngỡ ngàng và hốt hoảng không tin vào mắt mình :

"Thiện Ân... sao anh lại ở đây?"

"Di chạy mau lên… đừng lo cho anh, mau chạy đi"

"Không được có chạy thì chúng ta cùng chạy… cái cây chết tiệt tôi nhất định sẽ bưng lên được!"

Khung cảnh bây giờ xung quanh toàn là lửa chỉ cần phút chóc nữa thôi nơi này sẽ cháy rụi không còn một thứ gì, một đứa con gái chân yếu tay mềm thì làm sao có thể khiêng lên được.

Di tức điên lên quát: "Cái tên ngốc này, tôi không phải đã nói là tôi không muốn gặp anh nữa sao?".

“Chắc là do ông trời đang trừng phạt anh đó nên mới để mình như thế này, anh chỉ muốn nói xin lỗi em mà thôi, Di à... em chạy đi nếu không thì chẳng kịp đấy”

“Tôi không đi, muốn chết thì cùng chết…”

Minh Hoàng phát hiện chạy vào cứu cô, tìm kiếm xung quanh dù biết rằng đây sắp biến thành một đóng tro tàn, gọi lớn tên cô: “Di à... em ở đâu, xin em đấy, ra đây đi mà.” Thiện Ân nghe thấy và hét lớn cho Minh Hoàng biết.

“Cô ấy ở đây!” Minh Hoàng chạy lại cổng Di ra ngoài thật nhanh, nhanh tới nỗi anh không cảm nhận được tiếng kêu của cô ấy đang cố ra sức vùng vẫy: "Không, em không đi...Thiện Ân…Ân."

Âm thanh càng lúc càng nhỏ dần rồi mất hút, ánh sáng đột nhiên chớp nhá liên hồi.

Nhưng đôi mắt Thiện Ân từ từ nhắm lại, mọi thứ mờ mờ đi, không còn tồn tại cái cảnh biển lửa trước mắt.

Gió ngừng hẳn, ánh sáng cũng đã tắt hẳn không một dấu vết.

ÛíÛ

Gió phất phớ ngoài rèm cửa thổi hù hù...

“Di à... anh xin lỗi!“Anh chàng đang nằm trên chiếc giường bệnh hé nở nụ cười với Di cùng với câu nói nghẹn ngào phát lên từ chiếc môi biến sắc trắng toát.

“Anh nói xin lỗi bao nhiêu lần rồi?" cô vừa nói xong anh liền đưa tay lên đếm từng ngón một. Cô thấy vậy mỉm cười.

"Thôi mà... nằm trên giường bệnh mà còn giởn được nữa... rồi tôi tha lỗi cho đó." Di kéo tay anh xuống.

"..." Anh khẽ cười mãn nguyện.

"Thiện Ân à... tại vì cứu mình mà chân cậu thành ra như thế này, thực sự mình không muốn đâu, mình xin lỗi cậu" khóe mắt Di rưng rưng

"Chẳng ăn nhầm gì với anh đâu miễn sao em bình yên và cười đùa với anh là được rồi." Anh thở dài, mặt nghiêm nghị.

"Nhưng..." Cô gục đầu xuống tay anh khóc òa.

"Thôi nào... nó sẽ mau khỏi thôi mà... nè, Di, anh có chuyện muốn hỏi em?" Anh chàng nói xong cô bỗng đưa mặt lên lau nước mắt.

"Anh hỏi đi." Cô gật đầu mắt to tròn.

"Lúc… lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy?" Anh cố ngồi bật dậy dựa vào thành giường dù chân rất đau.

"À... lúc anh bỏ đi tên cầm đầu tiến đến lại gần em khiên em lên giường rồi xé rách áo của em ra nhưng ngay lúc đó không biết tại sao ánh đèn chớp nhá liên tục, gió từ đâu thổi vào rất mạnh, rồi ánh đèn tắt hẳn xung quanh chỉ toàn một màu đen mịch, nên em nhân lúc ấy đá vào người hắn và chạy ra ngoài... em đã trốn lên xe tải đến một nơi rất xa sống ở đó một thời gian để học tiếp tại một ngôi trường khác và từ đó em mới quen được Minh Hoàng và được nhận làm con nuôi của một gia đình giàu có... đến khi 23 tuổi em mới xin được việc làm tại công ty Ngân Dương cùng với anh Minh Hoàng." Di kể lại một chuyện dường như cái khung cảnh đó đang được tái hiện lại trước mắt họ.

Cô tỏ vẻ mặt nghiêm trọng, thắc mắc.

"Nhưng... có một điều rất kì lạ , lúc đó không biết hắn bị gì mà mình chỉ đá nhẹ vào người hắn thôi mà hắn đã ngã ra chết giấc?"

"Thực sự mọi chuyện là tại anh... anh xin lỗi, nếu anh không đụng chạm đến họ thì em đã không ra như thế này rồi.” Anh chàng nắm tay Di và nhìn xa xăm mà hối lỗi.

"Thôi anh... mọi chuyện cũng đã qua lâu rồi, thôi thì để nó qua luôn đi, đừng nhắc lại nữa chi thêm đau lòng." Cô nhìn vào đôi tay Thiện Ân, nước mắt rơi lên đó ướt đẳm.

"..." Thiện Ân không nói gì ngoài việc gật đầu trong hạnh phúc.

Cảm ơn trời, cuối cùng hai người họ cũng đã gặp lại nhau giữa biển người này.

Tôi đứng nhìn họ vui vẻ cười đùa cũng một phần nào tháo gở những ưu phiền bấy lâu nay không nói được với ai, hôm đó chính tôi đã dùng sức mạnh của một linh hồn làm hắn không thể cử động được, đôi mắt rưng rưng hạnh phúc vui sướng của tôi đang ao ước một lần khóc nhưng làm sao được tôi là một linh hồn mà...

Linh hồn thì không có quyền khóc!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lời Hứa Cuối Cùng

BÌNH LUẬN FACEBOOK