Trang Chủ
Truyện Teen
Lời Hứa Cuối Cùng
Anh Sẽ Đến Để Tìm Em

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong không gian âm u và lạnh lẽo, một luồng sáng xuất hiện chiếu xuống khắp người Di, cô mở mắt ngồi dậy từ từ bay lên không trung, một thế lực lớn lao đang bao trùm khắp người cô, khuôn mặt vẫn như thế không một nụ cười cô quay mặt lại nhìn xuống nhưng lại càng bị một thế lực mạnh mẽ hơn hút mạnh lên dần dần rồi mất hút.

Thì ra đấy chỉ là linh hồn của Di và ở dưới Thiện Ân vẫn ôm cô vào lòng thật chặt, đau đớn tận đáy lòng, nhưng anh nào hay biết người anh ôm đó chỉ là một cái xác không hồn, cùng với gương mặt trắng bệch nhưng vẫn còn chứa một nụ cười mỉm trên môi…

Một không gian tỏ sáng rực rỡ, làn gió mát mang mùi hương hoa dại phản phất quanh đây. Thiên thần xinh đẹp đang chấp đôi cánh khẽ tung bay, thiên thần đó mặc trên người bộ vấy trắng tinh khiết, đôi cánh chấp như một nàng thiên nga cùng với hạt ánh sáng nhỏ bé bay bỏng xunh quanh cô.

Ở trần gian thường đồn rằng có một thế giới khác phía sau thế giới chúng ta, và người ta cũng đã gọi nơi đó là “ Thiên Đường”, một nơi chỉ tồn tại hạnh phúc và nụ cười, không lo toan, nghĩ ngợi điều gì…Nhưng có ai đã đến nơi đó chưa, nó không nói lên được điều gì tất cả chỉ là một lí thuyết suôn.

Trong cuộc đời của Di, hạnh phúc về một mái ấm gia đình bây giờ chỉ là hư vô không bao giờ cô với tới được mà vì thế ông trời đã ban cho cô một ân huệ đó là niềm may mắn được làm thiên thần ở nới chốn thần tiên này, quả ông trời cũng đã có mắt.

Ở nơi đây, không giống dưới trần gian, chẳng có trường, cây cối, bàn ghế mà chỉ toàn phủ một màu trắng xóa tinh khiết và một không gian bao la đẹp đẽ. Có một điều giống dưới trần đó là có người đứng dậy những thiên thần mới, các thiên thần nơi đây đều giống nhau, đều mặc trên người nguyên bộ đồ trắng tinh và nụ cười của họ ai ai cũng dễ thương không thua kém cô. Hôm nay là ngày học làm thiên thần đầu tiên của Thiên Di.

“Chắc các em sẽ bở ngỡ rằng tại sao mình lại có được diễm phúc đến nơi này” Cô cao niên trông cao to, tri thức dõng dạt, “thế giới của chúng ta được chia làm ba cõi đó là cõi ma quỷ, người và thần thánh, không phải muốn là có thể rơi vào cõi mình thích được, cõi thần thánh là cõi thiêng liêng chiếm vị trí cao nhất trong trời đất. Một khi đã được vào nơi này thì chắc rằng người đó phải có căn nguyên từ kiếp trước. Các em hiểu chứ?”

Các thiên thần đều ngỡ ngàng gật gật đầu ra vẻ đã hiểu ý. Cô cao niên lại nói tiếp:

“Thiên đường là nơi cõi tiên không có dục vọng, tham lam, bỏn xẽn hơn thua như dưới trần gian mà nơi đây chỉ tồn tại niềm hạnh phúc, vui sướng, khi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ giúp người, cứu sanh linh vượt qua cảnh khổ thì công đức ngày càng lớn… hiện giờ các em đã có vài loại phép màu cơ bản ví dụ như : nâng đồ vật mà không cần dùng tay, bay lượn trên không trung, biết trước chuyện tương lai…”

Các thiên thần mới đến lắng nghe trong tư thế chăm chú, có một thiên thần hỏi:

“Vậy cách làm phép như thế nào ạ?”

“Cách em chỉ cần đưa tay lên vẫy trong không trung liền sau đó những phép màu sẽ vây xung quanh ngay lúc đó trong đầu các em hãy suy nghĩ đến điều mà các em muốn tạo ra… nên nhớ phải chăm chú khi làm phép, có như thế mới thành công!” Cô vừa nói vừa minh họa.

Giờ học thật vui và bổ ích, thật sự Di có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng cô có thể giúp được người vượt qua cảnh khổ. Cô đưa tay ra phía trước vẫy vẫy trong không trung bỗng nhiên một luồng sáng màu vàng xuất hiện vây xung quanh cô, cô nhớ lại lời nói của ngươi cô cao niên lúc nãy nên liền nhắm mắt lại mà cố suy nghĩ đến một điều gì đó trong đầu.

Một lúc sau, cô lấy tay phớt lên trên thiên đường một một nửa vòng tròn ngay chớp mắt nó đã tạo ra một chiếc cầu vòng đầy màu sắc tuyệt đẹp giống như những gì cô đang suy nghĩ lúc nãy. Mọi thiên thần đều vỗ tay bái phục vì điều này rất ít ai có thể tạo ra như thế nhưng cô lại làm được, tất cả nhảy nhót mơ tưởng và Di cũng đã nở một nụ cười tươi.

Chỉ cần vài tiết học của cô giáo cao niên ấy mà cô đã làm rất tốt và thành công những phép cơ bản vượt trọi hơn các thiên thần mới khác.

Cô giáo cao niên đặt tay lên vai Di:

“Giờ em có thể xuống trần giúp đở người khác rồi đấy!”

“Em thật có thể sao ạ?”

“Tất nhiên!”

Di mừng rỡ chào cô rồi phóng mình bay xuống trần gian nhờ đôi cánh trắng tinh, mềm mại, Di trông xinh hơn khi có hai đôi cánh này. Cô giờ chỉ còn biết cười mà đùa giởn cùng những đám mây và ánh sáng trong lành của bầu trời vào chiều nhưng cô lại cảm nhận được có chuyện sắp xảy ra, nhờ linh cảm cô liền bay đến một tòa nhà cao tầng : Có một cô gái trông khoảng 19 tuổi đang có bám vếu thành lang cang sắp rơi xuống mà không ai hay biết. Chỉ cần một lúc nữa thôi khi đôi tay yếu đuối ấy không còn khả năng bám vếu thì ôi thôi.

Di thấy vậy liền dùng đôi cánh của mình bay thẳng và nhanh đến cứu cô gái ấy, rất may đã cứu được cô gái trong trong gang tất. Di trấn an :

“Không sao nữa rồi… nhớ cẩn thận nha em!” Di đở cô gái xuống.

“Cảm ơn chị nhiều lắm…” Nhưng cô gái đó rưng rưng nước mắt, “chị à! chiếc nhẩn của em… nó rơi xuống dưới rồi” Di liền cất đôi cánh bay xuống nhặt lên giúp cô gái trong giây phút, cô đặt lên tay cô gái nhẹ nhàng, cô gái nâng niêu như báo vật, “cảm ơn chị, lúc nãy em lỡ tay làm rơi nó trong lúc đó không cẩn thận nên đã trượt chân” Di cười hiểu ý nhưng cô lại nhíu mày, “sao em lại sống trong ngôi biệt thự này mà không có ai ở cùng vậy?”

“Thật ra…” Cô ấp úng , “bố, mẹ em ngăn cản, không cho em tiếp tục quen anh Khánh nên đã bắt em vào ngôi nhà này!”

Người tên Khánh chắc là bạn trai của cô gái.

“Sao em lại cãi lời bố, mẹ như thế?”

“Em… em… vì em yêu anh ấy!” Chợt nước mắt từ đâu tuôn xuống, “em không biết, em không biết mình đang làm gì nữa?” Cô đưa tay lên bịt tai lại mà nói lớn.

Di ôm cô gái vào lòng…

“Thôi nào… rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó mà.” Di vuốt ve vào chiếc vai yếu ớt của cô gái đang nất lên từng hồi.

Cô khóc một lúc rồi ngẩn mặt lên nhìn Di.

“Em chưa biết tên chị… chị tên gì vậy?”

“Chị tên Thiên Di, còn em?”

“Tên chị đẹp thật… em tên là Zi!” Cô gái cười vì hai tên phát âm khá giống nhau. Cô gái nói tiếp :

“Chị này! Chị có yêu ai đó chưa?”

“À... à…” Câu hỏi này làm Di phải suy ngĩ một lúc lâu.

Cô đã quên cái người tên Thiên Ân ấy, đã quên hoàn toàn thật rồi, “chưa em à…” Cùng câu nói là nụ cười.

“À… A…” Cô gái ngỡ ngàng khi nhìn thấy đôi cánh của Di mà lúc nãy giờ cô không để ý , “chị là gì? Sao lại có cánh?” Cô gái hoảng hốt.

“Chị là thiên thần trên trời em à…” Di bình lặng, “nhiệm vụ của chị là cứu giúp người, em là người đầu tiên được chị giúp đó!”

Cô gái gật đầu hiểu ý… nhưng chưa kịp phản ứng gì cả…

Di luồng tay ra sau vẫy đôi tay phép màu dần xuất hiện và đột nhiên con tôm nhỏ từ đâu nhảy tót vào miệng cô gái, Di thì phóng nhanh ra ngoài bằng đôi cánh xinh xinh.

Di nghĩ thầm:

“Con tôm đó sẽ giúp em quên đi những chuyện vừa trải qua vừa rồi và sẽ quên cả chị… chúc em sẽ có suy nghĩ đúng đắn giữa tinh yêu và tình thân… nha!” Cô mỉm cười.

Cô gái tên Zi đó thật may mắn vì đã được thiên thần xinh đẹp Thiên Di giúp đỡ và chắc có lẽ trong chúng ta cũng đã được thiên thần ấy giúp đỡ mà vì do đã ăn con tôm nhỏ nên quên đi không chừng!

Cô ngồi xuống đám mây mà nghĩ ngợi một điều gì đó mà lúc nãy cô gái tên Zi đã hỏi.

ÛíÛ



“Có những người được số phận sắp đặt để gặp nhau. Dù họ có ở đâu chăng nữa. Dù họ có đi đâu chăng nữa. Một ngày nào đó họ sẽ gặp nhau”.



Di chợt nhớ ra người mà cô từng yêu thương nồng nàng, cô liền đưa tay lên kéo những áng mây ra rồi cô phóng mình xuống trần gian, cô bay lượn một vòng trên không trung bao la cái đôi cánh vũ vũ say sưa mà bay theo cô là những tia nhỏ bé sáng rực vàng óng bay dọc theo.

Di hiện giờ đang đứng trước sân vườn nhà Thiện Ân, cô nhìn vào trong qua cánh cửa kính trong suốt bằng ánh mắt buồn xa xăm lặng lẽ từ đôi mắt yêu thương vô tận, trải dài trước mắt là hình ảnh của Thiện Ân cái người đã để lại trong tim cô bao nỗi nhớ nhung lưu luyến cô đã sắp quên cái khoảnh khắc định mệnh nghiệt ngã đó mà đến bây giờ cô không muốn trở lại chút nào, ngoài khoảng thời gian bên Thiện Ân, tình yêu của cô chỉ mới chóm nở, nụ cười của cô chỉ mới hé thôi mà, cuộc sống phía trước chỉ mới mỉm cười với cô thôi mà, tại sao ông trời lại nở lấy đi không thương tiếc. Bây giờ ông ta lại bắt cô phải trở thành thiên thần với trách nhiệm cứu người mà chưa bao giờ thấy ai đến cứu cô dù chỉ một lần.

Anh chàng ngồi vào bàn làm việc trong ngôi biệt thự không một bóng người, khung cảnh ảm đạm, chua chát, lạnh lẽo đến rợn người, anh chỉ ngồi đó mà chỉ chóng tay lên càm mà nghĩ ngợi, nếu đoán không lầm thì anh đang nghĩ đến người mà anh yêu anh đang mơ tưởng lại cái khoảnh khắc đó thật nhiều nụ cười nhưng cũng lắm nước mắt, tạo hóa đã cướp mất cuộc sống hạnh phúc của hai người trong phút chóc, đôi mắt của Di và Thiện Ân đều đẳm buồn, phía sau khuôn mặt ấy là những giọt nước mắt tiếc thương cho số phận của riêng mình.

Vài ngày sau đó, Thiện Ân đã bắt đầu ra ngoài dạo, anh ngồi lên băng ghế trước công viên chỉ lặng im mà không nói gì. Bỗng có một cô gái xinh đẹp đậm người trông có vẽ anh chưa từng thấy lần nào, cô gái cầm trên tay cuốn sổ màu xanh dương, mái tóc xõa dài sang một bên, mặc đồng phục làm việc. Cô tiến chân lại gần anh rồi cười với một ý đồ gì đó không rõ ràng, chiếc môi xinh xinh đang hé:

“Chào anh, cho em ngồi cùng nha, gần đây hết chổ rồi…” Nói xong cô gật đầu chào ra vẻ lịch sự.

“Em cứ tự nhiên!”Anh chàng liếc mắt vào chiếc ghế không nghĩ ngời hay nghĩ ngợi gì.

“Vâng, sao trong bộ mặt anh không được vui vậy?” Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Cám ơn em, không có gì đâu.” Anh không nhìn vào mặt cô mà chỉ chú tâm ngắm cảnh.

Dường như anh không có chút hứng thú gì với cô gái xinh đẹp này.

Nhưng thực chất cô gái này chẳng ai xa lạ đó chính là Thiên Di, cô nàng thiên thần dùng phép màu của mình để thay đổi hình dạng bên ngoài với ý thử lòng Thiện Ân.

Tiếp theo là hành động, cô liền kéo tay Thiện Ân lại người cô, đôi mắt ấy đang nhìn vào khuôn mặt cô không một nụ cười nhưng cũng không lạnh lùng mà là khuôn mặt hờ hợt không quan tâm.

“Nhìn anh rất giống người mà em quen nhưng không gặp nhau một thời gian.” Giọng thánh thót trìu mến cùng đôi mắt đau buồn.

“Vậy sao?… người giống người thôi em à!” Câu nói ngắn ngủn xúc tích và nụ cười gượng.

“Anh này! chúng ta làm bạn nha!”

“Cũng được nếu em thích.” Anh lại cười nhưng không tươi.

“Anh tên là gì vậy?” Cô ngước sang nhìn anh chàng.

“Thiện Ân, còn em?” Anh trả lời cho qua chuyện.

“Em tên là Zi” Cô chợt nghĩ ra một cái tên hay hay mà cô nghe được từ đâu đó. Nhưng câu nói đó vừa được thốt ra từ miệng cô thì Thiện Ân lại liền quay sang nhìn vào đôi mắt của cô, anh có cảm giác thân quen, yên bình lắm mà từ giây phút đầu anh chưa nhìn kĩ như thế này, cái tên Zi và Di phát âm cũng gần giống nhau nó để lại trong tâm trí anh bao nỗi nhớ nhung đến kì lạ.

Đám mây trắng như bông trên bầu trời bỗng ngừng thổi, ánh sáng thoát ra từ đó làm đôi mắt nheo nheo liên tục, ông mặt trời đã ló hình dạng sau những đám mây hờ hững, lạnh lùng, cao vời, xa xăm.

Buổi trưa ngày hôm sau,

Một cô gái xinh đẹp bước ra từ gốc cây mặc trên người chiếc váy hoa màu hồng thắm, trên tay là cái túi xách màu vàng đậm, nơi đó là công viên mà nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên. Anh chàng ngồi một mình trên băng ghế chờ cô, anh nhìn thấy cô liền khẽ cười.

“Anh chờ em lâu chưa?”

“Anh cũng mới ngồi đây một chút thôi!” Thiện Ân nói chuyện với cô như hai người thân thiết chứ không giống người xa lại vừa quen hồi hôm qua.

Cô ngồi xuống từ tốn.

“Nói thật… với anh em… đã thấy thích anh ngay từ lần gặp đầu tiên rồi, anh có chút cảm gì với em không?” Cô ấp úng không thốt nên lời.

“Anh… anh.” Anh chàng cũng vậy, “anh cũng có cảm giác với em nhưng anh không rỏ đó là cảm giác gì” Anh gãi đầu.

“Nghe nói anh có người yêu rồi thì phải?”

“À… à… đúng vậy!” Thiện Ân gật đầu trong vô thức, “nhưng cô ấy đã…” Chưa nói hết lời lại bị cô cắt ngang, “cô ấy chết rồi chứ gì?” Cô quát lớn.

“Sao em lại biết?”

“Cô ấy chỉ mới chết mấy ngày nay thôi phải không, em ghét nhất là hạn người nói không giữ lời, nói yêu trọn đời trọn kiếp với cô gái này nhưng gặp cô gái khác đẹp hơn thì phải lòng, trong nhiều bộ phim và tiểu thuyết đều có cái cảnh cô gái này chết, chỉ sầu khổ mấy ngày rồi cặp kè với cô gái khác, rồi viện lí do là người chết rồi thì không sống lại được nếu cứ như thế thì cô ấy thấy sẽ không yên lòng, vui với tình mới để cô ấy mỉm cười lòng nơi chính suối, lời hứa đã bay theo gió mãi mãi.” Zi nói liên tục như đã tập kĩ ở nhà .

Anh chàng Thiện Ân không hiểu gì cả, nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu.

“Nhưng em có tình cảm với anh mà?”

“Đúng là vậy nhưng… nhất thời sao anh lại... anh có biết em là người như thế nào không? Có biết nhà em ở đâu không? Có biết tình cảm của em dành cho anh có thật hay không mà lại có tình cảm với em và nói thích em cơ chứ?” Zi đứng dậy.

“Anh… anh… anh không biết, mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột làm anh không biết gì cả mà…” Anh chàng bức tóc mình, gục mặt xuống đất.

Tôi đang đứng ở đây nghe được cuộc đối thoại này, tôi đã nhìn ra được cô gái tên Zi đó không ai khác chính là Di người mà tôi yêu thương bấy lâu nay, tôi nghĩ mình nên trở lại với chính mình.

Trong lúc Thiện Ân đứng dậy, tôi chạy lại thật nhanh.

Cảm giác như tôi đang bay.

Tôi bị hút mạnh vào Thiện Ân, tôi có cảm giác chóng mặt cố nhắm mắt lại, gây phút vừa chạm vào Thiện Ân như có một vụ va chạm mạnh vô cùng.

Tôi mở mắt ra, ánh sáng chói lòa trắng tót trước mắt tôi người đứng trước mặt tôi trông mờ mờ, không nhìn rõ khuôn mặt, và một lúc sau tôi mới nhận ra đó là cô gái ấy, cô gái tên “Zi” mà chính là Di, cô ấy đang quay mặt về phía khác tôi chỉ nhìn thấy chiếc lưng thon thả, cái váy hồng vẫy vẫy theo làn gió nhẹ.

Tôi tiến lại gần cô ấy luồng tay từ phía sau và ôm cô ấy vào lòng, chiếc lưng ấy chạm vào người tôi, tôi cảm nhận được làn da của Zi thật mịn màng, êm dịu làm trái tim tôi đập mạnh liên hồi, tôi tựa càm vào vai Di, cô ấy giật mình nhưng càng bị tôi ôm chặt hơn.

“Anh vẫn còn yêu em Thiên Di à!” Tôi thì thầm vào tai cô.

Cô quay sang tôi nhìn vào tôi nói:

“Anh nói gì vậy em không hiểu?” Cô lấy tay tôi ra khỏi người cô.

“Đừng làm như thế mà, anh biết em vẫn còn yêu anh mà, anh biết người đứng trước mặt anh là Di chứ không phải Zi” Tôi phát âm rõ hơn cho Di nhận ra.

“Sao… sao anh biết, sao anh nhận ra?” Cô thắc mắc.

“Tuy khuôn mặt này rất đẹp nhưng anh chỉ thích nhìn khuôn mặt thật của em thôi!” Anh liền nắm tay cô nhẹ nhàng trìu mến.

Ánh sáng từ người cô phát ra, sáng bừng khắp cả đất trời giữa hoàng hôn, ánh sáng vàng óng lung linh, chói rực dần biến mất .

Người đang đứng trước mặt tôi, đang nắm tay, đó là người tôi yêu, Di đã trở lại hình dạng thật của mình. Đôi cánh của cô rung rinh trước gió, trong công viên không một bóng người chỉ còn có cô và tôi, trong tình cảnh trùng phùng, biết bao cay đắng liên tiếp ập đến.

“Thiện Ân, sao lại như vậy, sao anh biết đó là em, xin hãy trả lời cho em biết đi mà?”

“Chuyện là vào cái ngày lúc anh 16 tuổi anh bị xe tông phải ngay lúc đó một hồn một phách của anh bị xuất ra ngoài, anh giống như một linh hồn, một con ma lạnh lẽo, anh đi lảng vảng khắp nơi, từ đó, anh mới nhận ra rằng, cuộc sống rất quan trọng. Lúc nãy, khi nghe em nói như vậy, anh bừng tĩnh lại, đã nhập vào xác mình… ”

“Vậy bấy lâu nay anh luôn âm thầm đi bên em, bảo vệ em mà em nào có hay biết… xin lỗi anh, em đã trách lầm anh rồi” Cô gục đầu xuống một lúc.

“Tất cả là tại anh mà, tại anh không nhập vào mình cho đến khi quá trễ, anh đã suy nghĩ nông cạn rằng khi một con người mất đi một hồn và một phách thì người đó sẽ thay đổi từ một người lạnh lùng trở nên dể gần hơn, anh nghĩ như vậy em sẽ thích.”

Di nghe xong rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Em là thiên thần anh biết chứ?”

“Anh chỉ biết lúc em đã chết linh hồn của em bị hút lên trời cao rồi mất hút, cho đến khi em xuống trần gian thử lòng anh thì lúc đó anh mới nhận ra đó là em!”

Cô gật đầu lia lịa, rồi tiến lại gần tôi, ngã người vào tôi, ước gì cô mãi được như thế này.

Hoàng hôn buông cảnh vật xung quanh dều yên lặng, âm thầm, chỉ còn tiếng gió thổi xào xạt, đùa giởn với chiếc lá trên cành cây, chợt gió không biết từ đâu ập đến như một trận bão, chắc Di cảm thấy lạnh, tôi ôm chặt Di vào lòng.

Một lúc lâu gió ngừng hẳn, lặng lẽ, từ khóe mắt Di có vài giọt nước màu đỏ tươi tuôn xuống rơi vào người vai áo tôi.

Một giọt.

Hai giọt.

Ba giọt.

Nước mắt.

Giọt nước mắt có màu của máu, rồi không còn thấy được khoảng cách của nó nữa, hai đôi cánh của cô xếp lại đổi màu sắc, màu của sự cháy rụi, tàn nhạt, nó rụng xuống nền đất trong lặng lẽ không ai hay biết, chiếc môi hồng thắm đã trắng bệch rồi cô từ dần ẩn hiện, vô hình vô sắc, cô vẫn đang khóc nức nở trong đau đớn tột độ.

Gió đã ngừng thổi, mây đã ngừng bay, nước mắt đã dần ngừng chảy và trái tim nồng ấm dần ngừng đập mãi mãi.

Tôi không còn cảm nhận được hơi thở yếu đuối của Di nữa, người tôi ôm bây giờ chỉ là không khí là làn hương của Di, lời nguyền dành cho thiên thần đã được thực hiện, cô đã bị tước bỏ quyền làm thiên thần vì thiên thần là phải trong sạch, không được phép yêu người phàm, không được cho ai đó biết thân phận thật của mình… nhưng cô đã… Tôi hét lớn trong đêm khuya thanh vắng như điên.

“Di à! em đâu rồi, tại sao anh không thể nhìn thấy được em?” Tôi ngã người xuống đất, nước mắt chảy xuống như mưa, thắm vào đất.

“Sao lại như thế… chúng ta chỉ mới trùng phùng thôi mà, ông trời ơi!”

Chắc ông trời cũng đang nghe thấy tiếng thốt vang vọng phát ra từ một người sống trong dòng luẩn quẩn của bất hạnh, yêu nhau không đến được với nhau, sống không bằng chết.

Từ bên kia đường, tiếng nhạc phát ra từ trong quán cà phê có tên Thiên Thanh, vang vọng vào chiều thanh vắng.



Cơn mưa, đã xóa hết những ngày qua

Chỉ còn mình anh ngu ngơ, mong chơ cơn mưa

Tan trong yêu thương không vội vã.

Mưa ngoan, giấu hết phút thẩn thờ này

Thương em đi giữa đêm lạnh

Khoảng trời một mình

Bỏ lại tình mình theo làn mây

Tìm về ngày yêu ấy

Cũng trong chiều mưa này

Mình đã gặp nhau, lạnh bờ vai

Nhưng tim vẫn cười

Giờ vẫn chiều mưa ấy

Em nép trong vòng tay ai?

Anh chỉ lặng im.

Đôi hang mi, nhẹ run cho tim anh bật khóc.

Đã qua rồi, qua khoảnh khắc đôi mình

Nói tiếng yêu ngập ngừng

Rồi nhẹ nhàng đặt lên môi hôn

Cho anh quên đi lạnh giá

Vỡ tan rồi, anh chẳng nói nên lời

Mưa rơi xé tan bóng hình

Vì giờ này em quay đi

Buông tay anh trong lạnh giá.

(Vết Mưa – Vũ Cát Tường)



Di đang đứng kế bên anh mà anh nào hay biết, gương mặt cô ấy không còn nụ cười, hồng hào mà là trắng bệch, nhợt nhạt vì cô đã là một linh hồn, một con ma lạnh lẽo, âm dương cách biệt, xa cách ngàn trùng, xa xăm vô tận.

ÛíÛ

Một năm sau.

“Em yêu à…”

“Dạ!” Tiếng trả lời từ trong buồng vọng ra, phía sau tấm màn là một cô gái xinh đẹp hơn cả thiên thần, cô ấy từ từ bước ra trong ngôi nhà tranh đơn sơ, tiến lại gần bên tôi.

“Có việc gì không anh?”

“À… lấy giúp anh bình mực.” Tôi vừa nói xong cô ấy liền vào trong lấy ra và đặt nhẹ lên bàn trong cách cầm nâng niu.

“Di à!…” Tôi ngước mặt lên nhìn cô ấy, tôi có chuyện muốn hỏi cô ấy, cô gái đó chính là Di, cô ấy đã bỏ cơ hội đầu thai để ở bên tôi, sống với tôi trong ngôi nhà phía sau núi, đơn sơ, yên tĩnh đều đặt biệt là tôi sống rất thanh thản.

“Sao anh?” Di phản ứng, gương mặt của Di trước ánh đèn dầu càng tôn lên vẽ đẹp bí ẩn không ai có được của cô ấy.

Từ những chuyện đã trải qua mấy năm trước, tôi đã có cái nhìn khác với cuộc đời, sống trong cảnh hơn thua, tranh giành, thủ đoạn không phù hợp với tôi chút nào, sống tách biệt với đời cũng hay nên tôi đã chọn ngôi nhà phái sau núi này, tuy ít người qua lại nhưng vui và hạnh phúc, đều tôi lo lắng đó là Di cô ấy chỉ là một hồn ma không hơn không kém, cô ấy chỉ xuất hiện gặp tôi vào ban đêm, cái cảm giác khổ sở ấy tôi hiểu rất rõ vì tôi đã trải qua một lần trong đời rồi.

Hôm nào tôi cũng dành một khoảng thời gian để viết tiểu thuyết, ở đây yên tĩnh rất thích hợp cho việc này, tôi muốn để lại một cái gì đó cho cuộc đời. “Anh có xem phong thủy, ngày mai là ngày âm thịnh dương suy là cơ hộ cuối cùng để em đi đầu thai đó Di à!” Tôi nhíu mày, chẳng qua là do một hồn một phách của tôi đã giúp tôi nhìn thấy được cô ấy.

“Anh nói gì chứ? Ý anh là sao? Muốn em đi đầu thai, không… không đâu… em muốn ở bên anh, chăm sóc anh, lo lắng cho anh mà!” Di kích động.

Gió thổi mạnh hơn trong đêm khuya thanh vắng không một bóng người.

“Chính là như thế… em đã vì anh quá nhiều rồi, anh đã cướp mất của em quá nhiều rồi mà bây giờ em trở thành ma mà còn để em từ bỏ cơ hội cuối cùng để đi đầu thai nữa, anh không đành lòng đâu…”

“Nhưng em muốn như vậy, em chấp nhận mà, em không muốn xa anh đâu, Thiện Ân.” Cô ấy hét lớn.

“Làm gì được cơ chứ, như vậy được bao lâu, em nên nhớ em chỉ là một hồn ma thôi, em sẽ hút hết dương khí từ anh dù em có không muốn.”

Tôi chỉ còn biết nói như vậy để cô ấy từ bỏ tôi và đi đầu thai, thực sự tôi chẳng còn cách nào cả. Tôi đã sai rồi, khi yêu một cô gái khi cô ấy lựa chọn sai con đường thì bạn phải dùng hết cách để cô ấy đi trên con đường đúng đắn, để cô ấy sống thật hạnh phúc dù bạn có hy sinh tất cả.

“Không, không mà, em không đi đâu mà, nói đi Thiện Ân điều anh nói chỉ muốn lừa em đi thôi đúng không?” Cô càng kích động hơn, cô ngồi bệch xuống gục đầu trong đau khổ.

“Anh… anh…” Thực sự tôi không đành lòng một chút nào khi thấy cô ấy khổ sở như thế. Tôi đặt tay lên vai Di: “Di à!… đây là cơ hội cuối cùng của em… nếu em không đi thì em sẽ trở thành linh hồn vất vưởng, mãi mãi không siêu thoát, mãi mãi ngoài vòng luật đạo!”

“Em xin anh đấy, em không muốn, xin anh đừng nói đến chuyện này nữa mà! Chỉ cần được ở bên anh dù là ma hay người em đều bằng lòng.” Cô ấy ngước mặt lên nhìn tôi.

“Anh xin lỗi… đáng lẽ anh không nên nói những câu như thế với em… xin lỗi em!” Mắt tôi nhòe đi, tôi lấy tai vuôt ve vào mái tóc cô ấy.

0 giờ 15 phút.

Tôi đã viết xong cuốn tiểu thuyết đầu tay nhưng vẫn chưa biết nên chọn tên cho câu chuyện này là gì nên đã để trống, trong đấy chẳng kể chuyện gì khác ngoài những chuyện tôi đã trải qua. Có lẽ đây là cuốn tiểu thuyết kì quặc không ai tin nhưng chắc chắn sẽ có người biết được những điều tôi viết ra là không dư thừa, mong họ khi đọc xong sẽ rút kinh nghiệm từ tôi, biết trân trọng người mình yêu thương.

Tôi viết ra với thân phận là một kẽ đã chạm vào khoảng giữa của sự sống và cái chết nên có một chút kì lạ, mang nhiều hình ảnh hoang đường. Tôi không viết để mọi người đọc cảm thấy hay mà tôi đơn giản viết chỉ người đọc thấy được rằng họ có tồn tại trong câu chuyện của tôi, thấy nó rất có ý nghĩa đối với cuộc sống.

Trong đời người, chúng ta tùy ý vẽ ra một bức tranh cuộc sống của mình. Riêng tôi, bức tranh ấy có một bên vẽ một mảng sáng, một bên vẽ một mảng tối, dường như tôi thích mảng tối nên đã vẽ nó nhiều hơn trong bức tranh của mình. Nhưng đó không phải là vấn đề, vì len lỏi bên trong mảng sáng đó có một tí mảng tối và ngược lại trong sâu thẫm mảng tối lại lóe lên một chút mảng sáng, dung hòa cho nhau, như một sự hy vọng mong manh cuối cùng, giúp ta có thêm niềm tin, nghị lực để đấu tranh tiếp với cuộc đời. Giống như ta đang đi trong một tầng hầm đen tối, mù mịch cảm thấy lạc lõng, lẽ loi thì từ cuối con đường đó sẽ có một tia sáng rọi vào, ta sẽ có thêm niềm tin để chiến đấu với bao nghiệp ngã tiếp theo.

Đó là một điều kỳ diệu nhất trong cuộc sống.

Thế nhưng, đáng tiếc rằng, từ bên trong mảng tối của chính tôi, tôi đã cố sức kiếm tìm nhưng không nhặt nhánh được tí mảng sáng nào, vì thế niềm hy vọng trong tôi đã suy sụp, lặn hụp mãi.

Tôi sống ra sao khi chính tôi cũng chẳng biết được, nó hình thành trong tôi những nỗi đau đớn, xa vời trong trí tưởng tượng. Bên ngoài con người ấy, rất tươi mới, tràn ngập nụ cười, nhưng còn bên trong, nó đã chết, chết mất rồi, đó chẳng qua là sự giả tạo, một con người khác hoàn toàn, nụ cười không được công nhận.

Sống hay chết là hai quan niệm rất khắng khít với nhau, giống như một sợ chỉ mong manh, yếu ớt bị kéo thật mạnh về hai phía trái ngược nhau, vấn đề là đến lúc nào nó bị đứt đi thôi. Vì vậy, dù tôi có chết đi, dù sợ chỉ ấy có đứt lìa thì tình cảm của tôi đối với người con gái ấy mãi mãi không bao giờ thay đổi. Tuy âm dương có cách biệt, có tương khắc, hay trái ngược nhau thì tôi cũng sẽ tạo ra một sức mạnh, một phép màu thần kỳ để khống trị nó mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lời Hứa Cuối Cùng

BÌNH LUẬN FACEBOOK