Livestream Siêu Kinh Dị

Chương 48: Livestream lần thứ ba

Vũ Văn Trường Cung

27/03/2020

Dịch: Vạn Cổ

Tiểu Phượng nằm trên ghế sô-pha, nhìn Lộc Hưng đang cười một cách điên cuồng. Cô nàng bỗng nhớ lại ký ức thuở ấu thơ như một cơn ác mộng ấy, bèn đau đớn nhắm chặt hai mắt: “Đều do số mệnh, muốn trốn cũng không thoát được.”

Trong kho hàng, mỗi người đều đang theo đuổi tâm tư riêng của bản thân, chẳng ai chú ý đến một con Thiên Túc cổ đang bò ra khỏi túi quần của Tiểu Phượng, chui vào bên trong ghế sô-pha.

Khi tôi biết Tiểu Phượng mất tích đã là buổi chiều. Cổ tiên sinh chạy ùa vào tiệm một cách lo lắng, nói Tiểu Phượng bị một đám lưu manh bắt đi.

Ban đầu, tôi không hề tin. Nhưng khi đến khu chợ thực phẩm xem xét, tôi mới nhận ra chuyện này rất nghiêm trọng.

Không có bất cứ vết tích chống cự tại hiện trường bắt cóc, trong khi bọn chúng có thể thuận tay đánh gục Cổ tiên sinh, rõ ràng thân phận không hề tầm thường.

“Tại sao bọn chúng muốn bắt cóc Tiểu Phượng? Cướp tiền? Hay cướp sắc?” Tôi lắc đầu, loại trừ khả năng này ra, sau đó nhặt giỏ rau rơi trên mặt đất: “Thức ăn trong này vẫn còn sạch sẽ, không rơi tứ lung tung. Điều này chứng tỏ giỏ thức ăn này rơi xuống đất không do cô ấy chống cự mà bị ném rơi, mà vì Tiểu Phượng tự buông tay ra khiến nó rơi xuống.”

“Tại sao cô ấy lại buông tay? Chẳng lẽ nhìn thấy một hình ảnh nào đó rất khủng khiếp ư? Làm gì có chuyện lệ quỷ hiện hình giữa ban ngày? Cơ mà vô lý! Tiểu Phượng bị lệ quỷ ám trên người, do đó, dù có gặp quỷ đi nữa thì cô ấy cũng không hoảng sợ thái quá.”

Tôi cảm thấy bế tắc trong mạch suy nghĩ: “Người mà Tiểu Phượng sợ nhất là ai?”

Vợ, chồng ông bà chủ nhà trọ đã bị cảnh sát bắt giam, trừ bọn họ ra, có lẽ chỉ còn một người duy nhất khiến Tiểu Phượng hoảng sợ đến thế.

“Chính là tên anh trai đang bị truy nã – Lộc Hưng.”

Mắt tôi dần lấp lóa, gọi Cổ tiên sinh hỏi kỹ càng, nhưng ông ấy cũng trả lời khá mơ hồ, bảo rằng trước khi ngã xuống chỉ thấy ai đó đội mũ lưỡi trai che mặt mà thôi.

“Vậy là đúng tám mươi, chín mươi phần trăm rồi. Báo cảnh sát đi! Kẻ đó có thể là nghi phạm đang bị truy nã đấy.”

Nửa tiếng sau, tôi gặp được Thiết Ngưng Hương; câu nói đầu tiên mà tôi nói là: “Tiểu Phượng bị bắt cóc, kẻ chủ mưu có thể là Lộc Hưng.”

Một cuộc điều tra, khám xét bắt đầu khởi động trong bóng tối khắp cả thành phố. Mặc dù tôi rất lo lắng, nhưng không thể giúp đỡ được gì cả.

Quay lại phố Đinh Đường, Cổ tiên sinh vẫn im lặng nãy giờ, bèn lên tiếng: “Cô bé kia mất tích, cũng một phần là do tôi. Tôi sẽ cố gắng giúp cậu tìm ra cô ấy.”

“Chuyện gì đến, nó sẽ đến.” Tôi nấu hai tô mì gói đặt lên bàn, rồi châm một điếu thuốc lá.

“Thật ra, có một chuyện tôi muốn nói cho cậu nghe. Tôi bị mất một con Cổ trùng.”

“Mất một con Cổ trùng à?”

“Là Thiên Túc cổ, cái con rít dài mà cậu từng gặp đấy. Nó rất thích những vật có tính chất cực lạnh. Lúc tôi bị đánh ngất xỉu, dường như nó chạy tọt ra khỏi bình gốm.” Cổ tiên sinh do dự một chút, rồi kể lại hành động mờ ám của mình đêm qua.

“Vậy theo ý ông là, có khả năng con Cổ trùng bị mất ấy đang ở trên người Tiểu Phượng?”

“Đúng vậy, đó là Cổ trùng mà tôi dùng máu tươi của mình để nuôi lớn. Chỉ cần ở gần nó trong vòng 100 mét, tôi sẽ cảm giác ra.”

“Giang Thành lớn như vậy, chẳng lẽ ông đi tìm từng góc sao? Giờ chỉ có thể trông chờ vào cảnh sát thôi, tôi sốt ruột còn hơn ông đấy.” Tôi biết Cổ tiên sinh có ý tốt, nhưng biện pháp của ông ấy có hiệu suất quá thấp.

“Cậu yên tâm, tôi sẽ tìm ra cô ấy, rồi cho cậu một câu trả lời.” Cổ tiên sinh nói xong, giũ áo choàng đen một cái, rồi đi khỏi cửa hàng.

Vừa cách đây vài tiếng đồng hồ, cửa hàng của tôi còn ồn áo, náo nhiệt, giờ đã vắng tanh. Dường như thời gian lại quay về y hệt như xưa.

“Giá như mình kịp thổ lộ câu nói ấy khi ở bờ sông...”

Tìm kiếm cả ngày, tôi vẫn không có bất cứ tin tức nào về Tiểu Phượng. Thậm chí, tôi có nhờ Nhị Cẩu Tử tìm kiếm, rồi nhờ anh Lưu mù bói cho một quẻ, nhưng chẳng có tác dụng gì. Theo như lời anh Lưu mù nói, sự kiện lần này chính là kiếp nạn trong số mệnh của cô ấy, muốn trốn cũng không thoát được.

Tôi chẳng còn tâm tình để buôn bán gì nữa, ngồi chăm bẵm suy nghĩ các manh mối, mãi cho đến 08:00 tối. Bỗng nhiên, một vệt sáng lóe lên giữa cửa tiệm tối om.

Có ai đó gọi đến điện thoại của Âm Gian Tú Tràng.

Cái gì đến sẽ đến, tôi hít sâu một hơi, nhấc điện thoại lên.

“A lô?”

“Tút tút... Đã đến trạm Mật Vân Công Quán. Xin quý khách kiểm tra tư trang cẩn thận, xuống xe ở cửa sau! Chúc quý khách đi đường bình an.”“Xe đang vào trạm dừng, mời mọi phương tiện giao thông cẩn thận, chú ý an toàn. Xe buýt số 14 không có nhân viên soát vé, mời quý khách bỏ 01 đồng tiền chẵn tại cửa xe phía trước, ngay khi lên xe, trên xe không có tiền thối.”“Xe bắt đầu lăn bánh, mời quý khách ổn định chỗ ngồi. Chào mừng quý khách đến với xe buýt số 14 không có người soát vé, nhớ chuẩn bị tiền lẻ khi lên xe, giá vé 01 đồng nguyên. Khách nào muốn xuống xe, mời tiến gần về khu vực cửa sau. Trạm kế tiếp là nhà hỏa táng tại cây cầu số 03.”

Ngay sau khi tiếng xe buýt văng vẳng kết thúc, một giọng nói phụ nữ vang lên: ”Xin giúp tôi! Tuyệt đối đừng để con gái của tôi lên chuyến xe đó! Xin hãy giúp tôi!”

Đột nhiên, cuộc gọi bị ngắt máy. Âm thanh ò í e vang vọng trong cửa hiệu yên tĩnh.

Không bao lâu sau, một tin nhắn đến xuất hiện trong hộp thư trên điện thoại.

“Nửa đêm yên tĩnh, vắng lặng, xin bạn đừng ngồi chuyến xe buýt muộn cuối cùng, bởi vì nó có thể là một chuyến xe chờ đầy linh cửu người chết!”“Nhiệm vụ livestream: Hãy đến Mật Vân Công Quán lúc nửa đêm, bước lên chuyến xe buýt số 14, đi đến trạm cuối cùng. (Lưu ý: Không thể dẫn theo bất cứ sinh vật nào để livestream, nếu không sẽ phán định streamer thực hiện nhiệm vụ thất bại.)“Nhiệm vụ tùy chọn: Bảo vệ hành khách trên xe – cứ một người sống, được thưởng 01 điểm.”

Tôi nhìn nội dung tin nhắn đến ngẩn ngơ. Chẳng hiểu sao mỗi lần nhận nhiệm vụ, tôi đều có cảm giác ‘không thể tin được.’

“Cấm chỉ dẫn sinh vật đi theo livestream à? Đây rõ là là đang nhằm vào Bạch Khởi mà. Nhưng tại sao Tú Tràng biết về Bạch Khởi, chẳng lẽ bọn chúng luôn ở gần mình?”

Còn 04 tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ livestream, đòn sát thủ duy nhất của tôi chính là Bạch Khởi, nhưng giờ lại không có cách nào dẫn theo.

“Nhiệm vụ của Âm Gian Tú Tràng càng lúc càng nguy hiểm. Lần trước mình có thể sống sót là nhờ vào Tiểu Phượng ra tay cứu giúp.” Tôi không thể hy vọng xa vời rằng, mỗi lần livestream đều sẽ có kỳ tích xuất hiện. Độ khó của hành động ôm chân phật nhất thời như thế khá là cao.

Đắn đo một hồi, tôi quyết định dùng điểm tích lũy của Âm Gian Tú Tràng để đổi lấy mấy lá bùa hộ mệnh.

Kêu Bạch Khởi canh cổng, tôi gọi điện thoại nhờ anh Lưu mù đến đây, sau đó tự mình đón taxi tiến về ngân hàng lớn nhất tại Giang Thành.

Lấy smartphone ra, tôi nhắn tin: “Hối đoái điểm tích lũy, tôi muốn đổi 06 lá bùa tiểu thừa ngẫu nhiên.”

“Đã trừ điểm tích lũy, còn lại 04 điểm. Vật phẩm mà bạn muốn đổi đã nằm trong két sắt cá nhân, muốn lấy lúc nào cũng được.” Âm Gian Tú Tràng hồi âm rất nhanh. Đến khi tôi đến ngân hàng, nơi đó đã mở đèn đuốc sáng choang dù hết giờ làm việc. Cô quản lý có dáng người quyến rũ kia đang đứng chờ tại đại sảnh từ lúc nào rồi.

“Anh Cao, chúng tôi vừa nhận được thông báo, mời anh đi theo tôi.”

“Đồ vật có rồi à? Cô có thấy là người nào mang đến hay không?”

“Xin lỗi, chúng tôi chỉ nhận được cuộc gọi là anh đến lấy đồ mà thôi.”

Tôi cảm thấy khó mà tin được. Quả thật Âm Gian Tú Tràng có thần thông quảng đại. Chẳng qua là, nếu bọn chúng đã có thể biết về bọn âm hồn, sở hữu Mai Hoa cổ, thì nếu có thể âm thầm mang đồ vật giấu vèo két sắt cá nhân mà thần không biết quỷ không hay cũng là chuyện bình thường thôi mà.

Đến tầng hầm, tôi xoay mật mã, mở tủ sắc, lấy một chiếc túi mà đen.

Tôi không tùy tiện mở nó ra, liền quay lại phố Đinh Đường, bèn thấy anh Lưu mù đã chờ sẵn ở đó.

Tôi khóa cửa thật cẩn thận, rồi mời anh Lưu mù vào trong phòng.

“Cao Kiện, hôm nay em bị vận xui quấn thân, mây đen che đầu, sắp có đại nạn giáng xuống rồi.” Anh Lưu mù ngồi xuống, bấm ngón tay: “Tối nay, em đừng đi đâu cả, ở yên tại nhà thôi. Tốt hơn hết là ngủ chung với con chó này.”

Tôi cười khổ một cái: “Anh tính toán rất chuẩn, nhưng em bắt buộc phải ra ngoài hôm nay.”

“Cậu ra ngoài làm gì? Muốn chết sao?” Anh Lưu mù tức giận, râu ria dựng lên, tỏ vẻ gấp gáp.

“Hết cách rồi anh, em ra ngoài mới có đường sống, ở lại nhà mới là chết chắc đấy.” Tôi mở túi đen ra, một mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong phòng: “Hôm nay, em mời anh đến đây để nhờ anh coi giúp em công dụng của mấy lá bùa này.”

Dùng 05 điểm tích lũy để đổi lấy 06 lá bùa tiểu thừa ngẫu nhiên, một thằng tay ngang như tôi đâu có biết mấy lá bùa này có công dụng gì, nên đành phải nhờ anh Lưu mù giúp đỡ.

Cúi đầu nhìn lại, 06 lá bùa đặt ngay ngắn trong bao, không hề nhăn nhúm một tẹo nào. Trông bề ngoài, chúng có vẻ kém hơn lá bùa phôi Lôi phù một chút, nhưng từng đường nét, con chữ trên lá bùa đều tỏa ra một khí thế nào đó.

“Em lấy mấy lá bùa này ở đâu?” Anh Lưu mù bị mấy lá bùa này thu hút, giọng điệu vô cùng ngạc nhiên: “Lại có cả lá bùa được vẽ bằng pháp môn luyện bùa đã bị thất truyền.”

Tôi xem đồng hồ đã 09:00 tối, liền tranh thủ thời gian hối thúc anh ta: “Anh đừng hỏi nhiều đến thế, mau nói cho em biết công dụng của nó đi.”

“Lá bùa thứ nhất được vẽ bằng mực đen chính là Mao Sơn Dẫn Lộ phù, là lá bùa bình thường nhất trong 06 lá này. Nó giúp em phá giải mê chướng và hiện tượng quỷ đả tường.”

“Tấm bùa thứ hai tỏa ra lệ khí, vẽ bằng mực màu đỏ, chính là dùng cát và máu nấu thành hỗn hợp làm mực để vẽ nên. Nếu anh không nhầm, nó là Mao Sơn Thất Cương phù.”

“Lá bùa thứ ba càng ly kỳ hơn. Họa tiết của bùa có màu trắng, chính là trộn lẫn gạo nếp và mực mà vẽ nên. Đây có lẽ là tác phẩm từ tay những vị ẩn sĩ nơi thôn dã, có tên Tiểu Nhi Dạ Đề phù. Tên như ý nghĩa, có thể khiến trẻ con ngừng khóc trong đêm.”

“Đã xong bốn lá bùa, còn lá bùa thứ năm này, anh cũng không rõ nó là gì. Dường như nó là một cặp Mẫu Tử phù, nhưng đạo hạnh của anh quá thấp, coi mà không hiểu.”

“Cuối cùng, chính là lá bùa thứ sáu, dùng giấy màu đỏ tươi để vẽ nên. Nó chính là một lá bùa cực xấu, còn được gọi là Đại hung chi phù!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Livestream Siêu Kinh Dị

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook