Lấy Thân Báo Đáp

Chương 50: Anh thích em từ bao giờ?

Lê Tửu Nhi

04/12/2020

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Hoắc Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt không hề dời đi, giống như có chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng.

Khương Nghiêu Xuyên thấy cô nhìn như vậy, trong lòng có hơi thấp thỏm, ánh mắt cô gái nhỏ có phần kỳ lạ… có khi nào tức giận rồi không?

Khương Nghiêu Xuyên không yên lòng, thấy từ nãy tới giờ cô không nói gì, liền kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán, dịu dàng hỏi: “Sao vậy? Nhiễm Nhiễm, em đừng tức giận, là anh sai, về sau sẽ không lừa dối em.”

“Đúng là em có vấn đề.” Hoắc Nhiễm rầu rĩ nói: “Em luôn tin tưởng mình sẽ tốt lên.”

Cuộc đời phía trước còn vô số điều sáng lạn, Hoắc Nhiễm sẽ không vì quá khứ đau khổ mà trói buộc bản thân, kìm hãm vào sâu bên trong, từ trước tới nay cô luôn tin tưởng, rồi một ngày mọi chuyện sẽ tốt lên.

Quá trình kiểm tra tâm lý rất thuận lợi, từ trước tới nay Hoắc Nhiễm đã làm rất nhiều lần, lần này còn tiện thể kiểm tra sức khỏe toàn thân.

“Em rất khỏe mạnh.” Hoắc Nhiễm nhìn kết quả, vỗ ngực mình, “Lớn nhanh như thổi.” Đương nhiên vẫn còn một chút vấn đề tâm lý, nhưng lập tức bị Hoắc Nhiễm xem nhẹ.

Năm năm qua, mỗi một năm cô lại có tiến triển, càng lúc càng khỏe mạnh, cho tới ngày hôm nay, cô đã hoàn toàn bình thường, chỉ cần vậy thôi, Hoắc Nhiễm đã cảm thấy rất thỏa mãn.

Dù sao ăn no uống say, không có bệnh tật gì là tốt rồi.

Buổi tối về nhà, Hoắc Nhiễm nằm trong lòng Khương Nghiêu Xuyên, đang lướt điện thoại, đột nhiên cô nhớ ra cái gì đó, ngẩng đầu nhìn Khương Nghiêu Xuyên, ánh mắt như đang thăm dò đánh giá.

“Anh thích em từ bao giờ?” Hoắc Nhiễm tò mò vấn đề này.

Ánh mắt Khương Nghiêu Xuyên trốn tránh, anh cúi đầu, ngón tay niết khuôn mặt Hoắc Nhiễm, nhẹ nhàng vuốt ve, liên tục ma sát, khiến mặt cô bắt đầu đỏ lên.

“Hoắc Nhiễm, em thật không ngoan.”

Anh đã từng nói rằng mình yêu cô, cũng sẽ chờ đợi cô, trao tất cả lời hứa hẹn cho cô, nhưng Hoắc Nhiễm chưa bao giờ phản ứng gì quá lớn. Thật ra anh không để ý mấy chuyện này, dù sao hai người ở bên nhau là anh đã rất thỏa mãn, chuyện còn lại, sớm hay muộn anh cũng sẽ đạt được.

Nhưng đầu óc cô nhóc này thật chậm tiêu.

Khương Nghiêu Xuyên tức mà không làm gì được, muốn đè cô, trực tiếp ‘làm’, nhưng ngẫm lại, thật không thể trêu vào, nếu để cô mất hứng, anh lại phải ngon ngọt dỗ dành.

Hoắc Nhiễm trèo lên người anh, ngồi trên đùi anh, hai người mắt đối mắt, cô ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng cọ vào chóp mũi.

“Em nghĩ em hiểu ra rồi.” Hoắc Nhiễm nhẹ nhàng nói: “Ngoại trừ Khương Nghiêu Xuyên, em không thể thích ai khác.”

Khương Nghiêu Xuyên nghe mà vui vẻ, trong người như có dòng điện xẹt qua, kích thích trái tim, khiến từng mạch máu như tê dại.

Khương Nghiêu Xuyên đè đầu cô lại, trực tiếp hôn sâu, chờ tới khi cô thở không nổi, anh mới buông ra, sau đó nhẹ nhàng cắn vành tai cô, khàn giọng nói: “Ngay từ lần đầu tiên.”

Giây phút em ngồi trong bóng tối khóc thầm, anh đã muốn bảo vệ em.

Chỉ một cái nháy mắt đầu tiên.

Hoắc Nhiễm không ngờ đáp án lại là như vậy, cô vẫn nghĩ mình là người truy đuổi, nhưng hóa ra, anh mới là người yêu nhiều hơn.

Bất ngờ quá lớn, Hoắc Nhiễm không kịp suy nghĩ, cô nhào tới, chủ động hôn anh, hai chân quấn lên hông anh, mời chào như có như không.

Người đàn ông này cứu mạng cô, cho cô một cuộc sống mới, khiến cô biết yêu là gì, lại cực kỳ cưng chiều cô, không chút kiêng nể.

Đây là người đàn ông của cô.

Hoắc Nhiễm đã mang hết đồ dùng của mình sang phòng Khương Nghiêu Xuyên, tuy cảm thấy không hay cho lắm, nhưng dù sao cô đã chiếm phòng anh từ lâu, chỉ là chưa mang đồ dùng qua mà thôi.

Hoắc Nhiễm ôm cổ Khương Nghiêu Xuyên, đột nhiên bật cười, mà tay anh đã mò vào bên trong quần áo cô, chạm vào bra.

“Em tới kỳ.” Hoắc Nhiễm nhỏ giọng nói.

Khương Nghiêu Xuyên cứng người, sắc mặt lập tức thay đổi, một lúc sau, anh lặng lẽ gài bra lại cho cô.

Thấy sắc mặt Hoắc Nhiễm tái lại, anh xoa xoa bụng cô, dịu dàng hỏi: “Đau à?”

Hoắc Nhiễm cười hì hì lắc đầu, hôn lên môi anh, trả lời: “Không đau.”

Thỉnh thoảng cô sẽ bị đau bụng, nhưng không quá mức nghiêm trọng. Nhiều năm trước, vừa mới trải qua biến cố gia đình, cũng có thể là do tâm tình không tốt, đối với cô, mỗi tháng hành kinh đều đau đến chết đi sống lại, thời gian đến kỳ cũng rất lộn xộn.

Sau này Đào Mẫn phát hiện ra, đặc biệt mời thầy thuốc trung y tới khám, bốc thuốc điều trị cho cô, hiện tại đã không còn đau đớn gì nữa.

Khương Nghiêu Xuyên để cô nằm trên giường, nhưng Hoắc Nhiễm không chịu, luôn lộn xộn trèo lên người anh, không hề yên tĩnh. Khương Nghiêu Xuyên cắn răng, một tay đè cô lại, bình tĩnh nói: “Nếu em còn nghịch ngợm, anh sẽ không nương tay!”

Hoắc Nhiễm không sợ, còn cười hỏi: “Anh định không nương tay như thế nào?”

“Sau này anh tham gia huấn luyện, em phải đi cùng anh.” Khương Nghiêu Xuyên vừa nói, vừa kéo cái tay đang bám chặt trên người mình ra.

Hoắc Nhiễm lại không chút do dự đồng ý: “Được!”

Nói là không đau, nhưng nửa đêm cô bị đau tới tỉnh giấc, vốn định cắn răng không muốn quấy rầy Khương Nghiêu Xuyên, nào ngờ cô vừa động đậy, anh liền tỉnh.

“Đau lắm à?” Khương Nghiêu Xuyên nhìn mồ hôi lạnh trên trán cô, nhanh chóng xuống giường.

“Anh đi pha nước đường đỏ [1] cho em.”

“Đừng đi.” Hoắc Nhiễm giữ anh lại, “Đau một lúc rồi thôi, chờ thêm một lúc nữa là được.”

Muộn rồi, sợ quấy rầy đến bố mẹ.

Tuy cô gái nhỏ nói như vậy, nhưng rõ ràng vẫn rất đau, trái tim Khương Nghiêu Xuyên giật thót, ước gì mình bị đau thay cô.

Anh cầm lấy ấm nước siêu tốc, đun một bình nước sôi.

Suốt cả một đêm, Khương Nghiêu Xuyên chỉ ôm cô, cô vừa động đậy, anh liền nhẹ nhàng an ủi bên tai, dỗ cô ngủ.

Chờ đến hửng sáng, Hoắc Nhiễm mới cảm thấy hết đau, nhắm mắt ngủ tiếp.

Cô gái giống như con mèo nhỏ, rầm rì hai tiếng, chui đầu vào ngực anh, nhỏ giọng kêu: “Anh tốt nhất.”

Tính tình cô không tốt, cả đêm không ngủ được, còn không để anh nghỉ ngơi, cô biết sáng nay anh còn phải đi huấn luyện, cảm thấy vô cùng áy náy.

Cô cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì luôn có một người nuông chiều yêu thương cô.

Khóe môi Hoắc Nhiễm cong lên, mỉm cười ngọt ngào, cơn đau bụng cũng dần tiêu tan, cô có thể cảm giác được, dường như anh vẫn đang ôm cô.

. . .

Mùa mưa, mưa rơi tí tách tí tách, liên tục suốt mười ngày nửa tháng, Hoắc Nhiễm cảm giác bản thân cũng lười biếng theo, không muốn đi ra cửa, cũng may mấy ngày gần đây cô không phải ra ngoài công tác, phần lớn thời gian đều là ngồi trong phòng viết bản thảo.

Nhưng cũng thật kỳ lạ, số lần cô ra ngoài không nhiều lắm, nhưng mỗi lần đi công tác, y như rằng thợ chụp ảnh sẽ là Chu Hành. Hợp tác cùng anh ấy, hai người dần quen thuộc hơn, so với một mình hành động cũng tiện hơn.

Kỳ thực tập của Hoắc Nhiễm đã sắp hết.

Cô chuẩn bị tốt nghiệp, vậy nên phải viết luận văn, còn phải bảo vệ đồ án, đi đi lại lại rất bận rộn.

Buổi chiều, Hoắc Nhiễm theo lão Chu ra khỏi văn phòng, chuẩn bị thu dọn đồ đạc, di động rung lên vài cái, Hoắc Nhiễm cũng không để ý, chỉ nhìn thoáng qua, bỗng nhiên cô giật mình, khiếp sợ nhìn màn hình di động, cẩn thận đếm.

Một, hai, ba… Sáu.

Sáu con số không!

Thế mà lại có một số tiền lớn chuyển vào tài khoản Hoắc Nhiễm, cằm cô như muốn rớt ra, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô vừa định gọi điện thoại cho bên ngân hàng, hỏi có phải họ gửi nhầm hay không, đúng lúc này Khương Nghiêu Xuyên gọi điện tới.

“Này này này, có khi nào tài khoản của em bị lỗi không?” Hoắc Nhiễm kích động, nói: “Hay là ra ngân hàng một chuyến?”

“Đang định nói với em chuyện này.” Khương Nghiêu Xuyên thấy cô gấp gáp, cười nói: “Lần trước bảo em kí tập tài liệu, em đã xem qua chưa?”

Đúng là lần trước anh có bảo Hoắc Nhiễm kí một tập tài liệu, nhưng lúc ấy Hoắc Nhiễm vội vàng đi tắm, vậy nên chỉ ký qua loa, không hề xem kĩ nội dung bên trong.

“Anh bảo em ký thì em ký….” Hoắc Nhiễm trả lời, nghi hoặc: “Rốt cuộc sao lại thế này?”

Khương Nghiêu Xuyên bật cười, đúng là tin tưởng anh, nếu nội dung tờ giấy đó là gả bán cô đi, chắc cô cũng không do dự mà kí tên.

Thấy anh chỉ cười, Hoắc Nhiễm sốt ruột, “Anh mau nói đi…”

Hiện tại Khương Nghiêu Xuyên làm huấn luyện viên, được sắp xếp ở thành phố Đồng, vậy nên không cần phải tham gia nhiệm vụ nữa, hiện tại anh đang dần tiếp quản công ty.

Thời gian trước, ban giám đốc thay đổi, cổ phần công ty được phân chia lại, Khương Nghiêu Xuyên trở thành cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn, chia một phần cổ phần cho Hoắc Nhiễm, cũng không nhiều lắm.

“Đây là tiền hoa hồng tháng trước.” Khương Nghiêu Xuyên giải thích với cô: “Em là vợ anh, về sau sẽ làm phu nhân chủ công ty, đây là chuyện hiển nhiên.” Khương Nghiêu Xuyên cười nói: “Em mau xuống đi, anh ở dưới tầng chờ em.”

Cúp máy xong, Hoắc Nhiễm vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Trước đây cô không coi mình là người nhà họ Khương, thậm chí Đào Mẫn mua đồ cho cô, đưa cô rất nhiều tiền tiêu vặt, cô đều không đụng vào, vẫn luôn tiêu xài trong phạm vi khống chế của mình.

Phạm vi này, chính là để đảm bảo sau này mình có thể tự làm ra tiền.

Cô luôn tự chừa lại đường lui cho mình, mọi thứ đều suy nghĩ kĩ, nhưng vì Khương Nghiêu Xuyên, tất cả mọi đường lui đều bị chặt đứt, ép cô chỉ được đi trên con đường duy nhất.

Hoắc Nhiễm ngây người suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra Khương Nghiêu Xuyên còn đang ở bên dưới chờ cô, vì thế cô cũng không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Cô vừa đi xuống cầu thang, chuẩn bị ra cửa, phía sau có người gọi lại.

“Hoắc Nhiễm!” Giọng Chu Hành có hơi gấp gáp, hình như là chạy tới, thở dốc mấy hơi, mặt cũng ửng đỏ.

Hoắc Nhiễm dừng bước, quay đầu nhìn anh, nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Ngày mai cậu còn tới tòa soạn không?” Chu Hành nói.

Hoắc Nhiễm cười đáp: “Thực tập xong rồi, đương nhiên không tới nữa. Mình còn chuẩn bị tốt nghiệp.”

“Vậy…” Chu Hành há miệng thở dốc, lời nói bên miệng, hai má anh ấy ửng đó, nhìn thấy cô lại không còn dũng khí.

“Mình có chuyện muốn nói với cậu.” Chu Hành nói xong, trái tim như muốn nhảy vọt, ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại cụp mắt xuống, anh ấy đang rất rối rắm.

“Hồi trung học, mình ngồi cùng bàn với cậu, lúc đấy mình từng nghĩ, cùng cậu cố gắng, cùng nhau học tập, sau đó cùng đỗ vào một trường đại học.” Chu Hành ôn hòa dịu dàng, thổ lộ tâm tình của mình, có hơi khẩn trương, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.

“Mình nghĩ, chờ khi nào thi đại học xong, mình sẽ tỏ tình với cậu.”

Vừa nghe tới hai chữ ‘tỏ tình’, Hoắc Nhiễm ngây ngẩn, nghiêm túc nhìn Chu Hành. Cô không biết làm sao, chỉ có thể chôn chân ở đó, cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, không khỏi căng thẳng nuốt hai ngụm nước miếng.

____

[1] Đường đỏ vẫn luôn được y học phương Đông coi trọng vì công dụng bổ huyết và phục hồi sức khỏe tuyệt vời của nó. Kỳ thực, đường đỏ vốn không chỉ có công hiệu trong điều trị sức khỏe mà còn có tác dụng rất tốt trong việc làm đẹp. Đường đỏ không chỉ giúp phụ nữ điều hòa kinh nguyệt mà còn làm mờ được các vết nám, tàn nhang, dưỡng da mịn màng trắng hồng và làm giảm sự lão hóa của da.

Các cách chế biến đường đỏ để chăm sóc da và cơ thể:

1. Nước táo đỏ, nhãn nhục, kỷ tử nấu đường đỏ

Nguyên liệu: 60 gram táo đỏ, 30 gram nhãn nhục khô, 30 gram kỷ tử, 30 gram đường đỏ.

Cách làm: Táo đỏ, kỷ tử, nhãn nhục khô rửa sạch rồi ngâm nước lạnh trong vòng 1 tiếng đồng hồ. Cho tất cả vào nồi, đổ thêm 0,8l nước và đường đỏ vào, khuấy tan. Đậy nắp, đun lửa to đến khi sôi thì giảm nhỏ. Nấu thêm trong khoảng 30 phút là được.

Công dụng: Dùng để dưỡng sinh, giúp phụ nữ sau khi sinh bồi bổ sức khỏe, điều hòa kinh nguyệt và giúp giảm đau bụng kinh. Phụ nữ thường xuyên uống loại nước này sẽ trẻ trung hơn so với bạn bè đồng lứa.

2. Lục trà đường đỏ

Nguyên liệu: 2 gram lục trà, 30 gram đường đỏ

Cách làm: Dùng nước sôi ngâm hồng trà, cho thêm đường đỏ. Sau 5 phút là có thể uống.

Công dụng: Mỗi ngày uống 1 ly giúp da sáng bóng, cải thiện làn da khô ráp do các yếu tố môi trường.

3. Nước sơn tra (táo mèo) nhãn nhục đường đỏ

Nguyên liệu: 15 gram sơn tra, 5 gram nhãn nhục khô, 30 gram đường đỏ

Cách làm: Sơn tra tách lấy thịt quả, cho nhãn nhục khô vào nồi, thêm vào 2 chén nước. Đun lửa liu riu cho đến khi nước cạn còn khoảng 1 chén thì thêm đường đỏ. Uống nóng hay lạnh đều được.

Công dụng: Điều hòa kinh mạch, thông mạch máu, làm mờ các vết bầm, giảm đau. Phù hợp với phụ nữ hay bị đau bụng kinh, rất thích hợp với những người bị da mặt tái nhợt, thiếu sức sống.

4. Nước gừng đường đỏ

Nguyên liệu: gừng khô (có thể dùng gừng tươi thay thế), táo đỏ, 30 gram đường đỏ.

Cách làm: Rửa sạch gừng và táo đỏ. Cắt gừng thành từng miếng nhỏ, táo đỏ bỏ hạt. Cho táo, gừng và đường đỏ vào nồi, thêm nước rồi đun sôi. Uống nước, ăn táo đỏ.

Công dụng: Điều hòa kinh nguyệt, làm ấm cơ thể. Phù hợp với người hay đau bụng kinh, bị nám da.

5. Nước ô mai đường đỏ

Nguyên liệu: 15 gram ô mai (mơ khô chưa tẩm đường hay gia vị), 30 gram đường đỏ.

Cách làm: Cho ô mai, đường đỏ vào nồi đất, thêm vào một chén nước. Đun lửa nhỏ cho đến khi nước cạn còn một nửa. Chắt lấy nước uống.

Công dụng: Bổ huyết, cầm máu, hạn chế quá trình lão hóa và giúp da sáng mịn hơn. Thích hợp với phụ nữ mất máu nhiều trong kỳ kinh nguyệt hay mất máu nhiều do sinh con.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lấy Thân Báo Đáp

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook