Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Chương 58: Sắp sinh.

Quất Tử Chu

27/12/2020

Mạnh Dương dừng lại bên cạnh xe, quay đầu nhìn Vu Quân Thần, bộ dạng như vậy tới gặp cậu lại kích động như vậy, dù cậu đồng ý vệ sĩ cũng sẽ không cho gã tới.

"Cậu muốn nói gì?" Mạnh Dương hỏi :"Muốn hỏi tôi chuyện Lạc Thịnh sao?"

"Tôi...tôi cầu xin anh, cầu xin anh không truy cứu chuyện em lén vào nhà ấm của anh, cầu xin anh giúp em lúc này." Vu Quân Thần tha thiết nhìn cậu, chuyện liên quan tới Lạc Thịnh, gã căn bản không tin tưởng, nhất định trong đó có nguyên nhân gì đó, hiện tại khẩn cấp nhất là giải quyết vấn đề của gã trước.

"Tại sao tôi phải giúp cậu?" Mạnh Dương cười lạnh :"Cậu muốn trộm đồ là sự thật, chúng tôi cũng không có vu khống cậu."

"Anh có thể đưa ra bất cứ yêu cầu gì, chỉ cần em có thể làm được, em nhất định sẽ làm!" Vu Quân Thần nói.

"Tôi cũng không có yêu cầu gì." Mạnh Dương lạnh lùng :"Tôi chỉ là không đóng kín cửa, cậu thật đúng là dũng cảm đi vào, lẽ nào cậu nghĩ tôi sẽ dễ dàng như vậy cho cậu lấy được mấy thứ đó?"

"Em không khống chế được bản thân, là em sai, em xin lỗi anh, em cam đoan sau này tuyệt đối sẽ không nhớ tới những thứ đó của anh. Nếu anh có thể giúp em lần này, em cũng có thể cam đoan với anh, tuyệt đối sẽ không nói anh có những thứ đó cho ai biết."

Mạnh Dương nói :"Nói như tôi rất sợ cậu nói ra vậy, dù cậu nói ra thì sao? Cậu cho rằng cậu nắm lấy điểm yếu của tôi, có thể uy hiếp được tôi đúng không?"

"Em..chưa từng nghĩ tới chuyện uy hiếp anh." Vu Quân Thần vội vã giải thích :"Em chỉ là, chỉ là muốn cầu xin anh buông tha cho em lần này, vì báo đáp, em nhất định sẽ tuân thủ cam đoan và hứa hẹn của mình, cũng không phải là muốn uy hiếp anh."

"Cậu muốn nói thì nói đi, tôi không có vấn đề gì." Mạnh Dương nói xong liền lên xe.

"Mạnh Dương!" Vu Quân Thần thấy Mạnh Dương lên xe, muốn theo sau, nhưng bị vệ sĩ ngăn lại không thể lại gần, chỉ có thể nhìn Mạnh Dương lái xe đi.

Từ Mẫn Hoa ngã bệnh, chỉ là bệnh của bà ba phần là thật, 7 phần là giả. Bởi vì trước đó Lạc Tu đặt dao trước mặt bà, nói muốn trả mạng lại cho bà sau đó đoạn tuyệt quan hệ với bà, ngay sau đó lại biết được Lạc Thịnh không phải là con trai ruột của Lạc Tu, Lạc Thịnh được sinh ra chỉ là lần trả thù của Trình Phương Phỉ, sau đó Lạc Tu đuổi bà và mấy đứa con trai khác của bà ra ngoài, đả kích liên tiếp đúng là rất khó để bà tiếp nhận, nên cố ý giả bệnh không xuống giường được là vì để Lạc Tu không nói tới chuyện đoạn tuyệt quan hệ và đuổi bọn họ ra ngoài.

Lạc Tu là quyết tâm muốn đuổi những người này đi, để Mạnh Dương cùng đứa nhỏ sắp ra đời của họ có hoàn cảnh sinh hoạt không bị quấy rầy, cho nên đừng nói là giả bộ bệnh, coi như Từ Mẫn Hoa thực sự ngã bệnh, Lạc Tu cũng không cho bà ở lại nhà chính dưỡng bệnh.

Mấy người em trai cùng vợ và bọn nhỏ còn ôm hy vọng Lạc Tu không thực sự muốn đuổi bọn họ đi, nên luôn canh giữ trong nhà không chịu rời. Nhưng Lạc Tu nói hai ngày chính là hai ngày, chính bọn họ không rời, Lạc Tu kêu người đi dọn cho bọn họ.

Nhìn một đám người đàn ông to lớn xông vào nhà, mấy người em trai vợ và bọn nhỏ bị hù tới oa oa kêu to.

"Các người muốn làm gì? Các người dám đụng đến tôi thử xem, tôi sẽ báo cảnh sát!"

"Đây là đồ của tôi, các người buông ra! A!!"

"Đây là nhà của chúng tôi, chúng tôi không đi! Chúng tôi không đi!"

"Buông ra! Có nghe hay không!"

Ba chỗ khu nhà cấp cao trên sườn núi đều phát sinh chuyện giống vậy.

Mà Từ Mẫn Hoa vì giả bộ bệnh nằm trên giường, Lạc Tu kêu người dùng xe lăn đẩy bà ra ngoài, tất cả đồ của bà đều được đóng gói tốt, định chất hết đồ đạc và người lên xe rồi đưa đi.

Từ Mẫn Hoa ngồi trên xe lăn, đè xuống lồng ngực vì tức giận mà hô hấp khó khăn, căm tức nhìn Lạc Tu :"Tốt xấu gì mẹ cũng đã sinh dưỡng con, con thực sự không quan tâm tới tình mẹ con sao?"

"Trước khi bà hao hết sạch tình cảm mẹ con của chúng ta, tại sao lại không suy nghĩ tôi cũng là con trai ruột của bà?"Lạc Tu nói :"Là bà nói dùng tiền không trả lại được công ơn nuôi dưỡng, hiện tại không phải tôi làm như bà muốn sao? Hy vọng bà có thể vĩnh viễn nhớ kỹ những lời này.

Ba người em trai của Lạc Tu chạy tới, tuy bị vệ sĩ ngăn cản nhưng vẫn kích động hô với Lạc Tu :"Anh cả, bọn em thật sự không có làm cái gì! Bọn em không có liên hệ với người Trình gia, cũng chưa từng nghĩ tới muốn hại anh!"

"Bọn em cũng là vì tốt cho anh, lo lắng anh nhất thời xúc động, kết hôn với người trẻ tuổi như vậy, lại liều mạng tiêu tiền cho cậu tay, sau đó vạn nhất ly hôn rồi bị cậu ta mang phần lớn tài sản đi, bọn em lo sau này anh sẽ hối hạn, cho nên mới kêu mẹ về khuyên nhủ anh, cũng không muốn can thiệp và nhúng tay vào chuyện của anh!"

"Nói như vậy, tôi phải cảm ơn các cậu đúng không?" Lạc Tu lạnh lùng nhìn họ :"Như vậy khi các cậu tiêu tiền của tôi sao lại coi đó là điều hiển nhiên?"

"Anh cả, em cam đoan sau này không nhiều chuyện của anh một câu, chờ bọn nhỏ tốt nghiệp, em lập tức dẫn bọn nhỏ ra ngoài, chúng em bây giờ không thể cứ như vậy bỉ đuổi ra ngoài mà anh cả! Cầu xin anh!"

"Đúng vậy anh cả, cầu xin anh xem ở mấy đứa nhỏ, tạm thời để bọn em ở lại, nếu chúng em bị anh đuổi ra Long Lĩnh Sơn như vậy, người bên ngoài không biết sẽ nói gì, chúng em thì không sao cả nhưng bọn nhỏ thì sao ra ngoài gặp người? Cầu xin anh để cho bọn em ở lại! Chờ thêm mấy năm nữa bọn em chắc chắn sẽ dọn đi!"

"Mấy đứa nhỏ là trách nhiệm của cha mẹ ruột là mấy cậu, không phải là trách nhiệm của tôi." Lạc Tu nói xong giơ tay, kêu người kéo họ đi.

"Mẹ, mẹ nói giúp chúng con đi! Mẹ!"

Từ Mẫn Hoa nhìn Mạnh Dương nói :"Cậu cứ như vậy nhìn nó đuổi chúng tôi đi? Cậu không sợ sau này con của cậu sẽ đối với cậu như vậy sao?"

"Người yên tâm đi, dù sau này con và Lạc Tu có bao nhiêu đứa bé, chúng con sẽ dành tình yêu như nhau, sẽ không thiên vị bất cứ đứa nào. Con và Lạc Tu sẽ giáo dục thật tốt, để sau này tụi nhỏ có tính độc lập và khả năng tự lập, cho tụi nhỏ quyền tự do làm chủ, tuyệt đối sẽ không dùng công ơn sinh dưỡng tới bắt tụi nhỏ, để tụi nhỏ nhất định phải dựa vào suy nghĩ của bọn con mà sinh hoạt." Mạnh Dương nói.

Mạnh Dương nghĩ, mỗi người đều không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng mỗi người đều có quyền lợi lựa chọn cuộc sống của mình. Cha mẹ mang con tới thế giới này là lựa chọn đơn phương của cha mẹ, không phải đứa nhỏ lựa chọn, cha mẹ có trách nhiệm giáo dục đứa nhỏ, có nghĩ vụ trước khi đứa nhỏ trưởng thành thì phải dưỡng dục và giáo dục. Dù là sinh hoạt tốt hơn vô số lần người thường, cũng là khi cha mẹ nguyện ý cho, mà không phải là trước hoặc sau khi đứa bé sinh ra yêu cầu họ cho, cho nên không thể trở thành lý do khống chế tự do của con cái.

Có người tuy sống ở hiện đại nhưng tư tưởng vẫn là cổ đại, cất giữ tư tưởng đạo đức của xã hội phong kiến. Ví dụ như ông Trình và Từ Mẫn Hoa, cho rằng tôi sinh cậu nuôi cậu, cậu nhất định phải dựa theo suy nghĩ của tôi mà đi làm, tôi muốn cậu kết hôn với ai thì phải kết hôn với người đó, không thì chính là bất hiếu. Nếu mỗi cha mẹ đều có suy nghĩ này, như vậy thì khác gì sinh hoạt tại xã hội phong kiến? Xã hội phát triển và thời đại tiến bộ, không nên chỉ là cải thiện và theo đuổi mức sống và khoa học và công nghệ, nó cũng nên là một sự tiến bộ về mặt tư tưởng và một sự theo đuổi tinh thần cao hơn.

Từ Mẫn Hoa bị người đẩy lên một chiếc xe RV.

Lạc Tu ôm Mạnh Dương nói :"Từ giờ trở đi, nơi này hoàn toàn thuộc về em và anh, thuộc về nơi sinh hoạt của chúng ta, sẽ không ai ở đây làm phiền chúng ta."

"Anh quên sao?" Mạnh Dương đặt tay lên bụng :"Còn có con của chúng ta."

"Giống như em mới vừa nói, dù chúng ta có bao nhiêu đứa, chúng ta đều sẽ giáo dục bọn nhỏ khả năng độc lập. Vì vậy chờ sau khi bọn nhỏ hai mươi tuổi, thì để cho bọn nhỏ bắt đầu cuộc sống độc lập của riêng mình, chỉ có em và anh cùng nhau ở một chỗ." Lạc Tu đặt trán mình lên trán Mạnh Dương.

"Vậy chờ chúng ta có cháu, có cần giữ giúp bọn nhỏ không?" Mạnh Dương mỉm cười, tuy đứa bé đầu tiên còn chưa sinh ra nhưng hiện tại cậu đã có thể nghĩ tới rất nhiều hình ảnh, làm cho cậu vô cùng hạnh phúc.

"Hiện tại suy nghĩ cái này còn quá sớm, chờ sau này nhìn tình huống rồi nói." Lạc Tu ôm Mạnh Dương vào lòng :"Có thể khi đó chúng ta cũng chỉ muốn hưởng thụ cuộc sống hai người."

Trước đó Mạnh Dương đã nói với Lạc Tu, bọn họ muốn bắt đầu từ chuyện nhỏ, khi còn nhỏ, sẽ dạy bọn nhỏ năng lực tự mình lựa chọn, gánh chịu hậu quả và chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình. Khi bọn nhỏ lớn lên thì để chính bọn nhỏ lựa chọn có muốn thừa kế công ty hay không, tự lựa chọn người bạn đời của mình, bọn họ sẽ đưa ra một số lời khuyên thích hợp, nhưng cuối cùng vẫn là từ bọn nhỏ ra quyết định, bọn họ sẽ tôn trọng ý nguyện của bọn nhỏ.

Từ Mẫn Hoa vốn là giả bộ bệnh, lần này là thật sự bị tức tới ngã bệnh, mà Khâu Vũ Triết cũng chỉ có thể khuyên bà trước ra nước ngoài ở 1 thời gian, chờ Lạc Tu nguôi giận rồi lại trở về bình tĩnh hoà nhã nói chuyện với hắn.

Lạc Thịnh mượn rượu tiêu sầu, muốn uống say để quên hết tất cả, hy vọng sau khi bản thân tỉnh lại, phát hiện đây hết thảy chỉ là ác mộng. Sau đó gã uống tới say khướt, chọc phải một đám côn đồ, những tên côn đồ kia không biết gã là ai, thấy hắn cố ý gây sự thì trực tiếp đánh gã tới vào bệnh viện. Thời điểm Trình Phương Phỉ chạy tới thì Lạc Thịnh còn đang hôn mê, ả gọi điện tới Vu Quân Thần, cũng nói cho Vu Quân Thần, chỉ cần gã có thể thuyết phục Lạc Thịnh tỉnh lại thì ả sẽ đồng ý cho họ kết hôn sớm.

Mà Vu Quân Thần cũng vô cùng phiền lòng, căn bản không thể tập trung tinh thần suy nghĩ nên an ủi và khuyên bảo Lạc Thịnh như thế nào, gã ngược lại hy vọng có người có thể lại an ủi gã, sau khi biết Lạc Thịnh cư nhiên không phải con trai Lạc Tu, Vu Quân Thần bị đả kích không ít hơn Lạc Thịnh bao nhiêu. Lạc Thịnh không còn có liên quan với Lạc gia, điều này cũng có nghĩa gã sẽ không còn cơ hội tới Lạc gia, không còn cơ hội lấy được sách cổ của Mạnh Dương.

Thời điểm gã ở đồn cảnh sát vẫn kiên trì không nói ra là gã muốn ăn cắp sách cổ của Mạnh Dương là bởi vì gã nghĩ chỉ cần gã kết hôn với Lạc Thịnh, sau đó vào ở nhà chính Lạc gia thì gã còn có hy vọng có được những cuốn sách cổ đó, nhưng hiện tại hy vọng tan biến, gã không biết nên làm gì, không có được sách cổ, cũng có nghĩa gã không bao giờ vượt qua được Mạnh Dương.

Rất nhanh đã trôi qua mấy tháng, bụng của Mạnh Dương càng ngày càng lớn, nhưng so với phụ nữ mang thai thì thực ra cũng không coi là quá lớn.

Mạnh Dương cởi áo choàng tắm, đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn bụng mình, đến bây giờ cậu vẫn cảm thấy vô cùng kỳ diệu, có một sinh mệnh đang chậm rãi lớn lên trong bụng cậu.

Lạc Tu ôm cậu từ phía sau, đặt tay lên bụng cậu nhẹ nhàng vuốt ve :"Cách ngày sinh dự tính không tới 1 tháng, sợ không?"

"Không sợ." Mạnh Dương nói :"Từ ngày em biết mình có đứa bé này, em đã cảm thấy mình tràn đầy dũng khí chiến thắng tất cả, em biết sẽ rất đau nhưng một chút cũng không sợ, đứa bé này không làm em chịu khổ gì, nó nhất định sẽ là một đứa bé vô cùng hiểu chuyện tri kỷ."

Lạc Tu cúi đầu hôn má Mạnh Dương, tuy Mạnh Dương vẫn luôn biểu hiện bản thân rất dũng cảm, không có nửa điểm lo lắng và sợ hãi, nhưng hắn lại không cách nào khống chế cảm thấy rất lo lắng, cũng rất đau lòng Mạnh Dương phải chịu đau đớn như vậy, hắn thậm chí nghĩ tới, bọn họ chỉ cần 1 đứa là đủ rồi, nhưng Mạnh Dương nói cậu hy vọng bọn họ có ít nhất hai đứa, tối đa ba đứa.

Lạc Tu không cảm nhận được chỗ tốt của có anh em, nhưng Mạnh Dương hy vọng con của họ có thể cảm nhận được tình anh em thật sự mang tới ấm áp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook