Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Chương 34: Kết hợp với nhau thành vợ chồng.

Quất Tử Chu

27/12/2020

Mạnh Dương cho Blaley một quyền, cướp điện thoại của mình về, cậu thấy cuộc gọi đã bị cắt đứt, đang muốn gọi lại, lại phát hiện điện thoại không có tín hiệu.

"Anh làm cái gì hả?" Mạnh Dương căm tức nhìn Blaley.

"Không có tín hiệu?" Blaley vuốt mặt nói :"Không có tín hiệu, chính là bão sắp tới, ít nhất phải mất một ngày mới hết bão, nói cách khác, ngày hôm sau mới có thể trở về. Chỉ là em yên tâm đi, bão tố như vậy sẽ không vượt quá 3 ngày, cho nên em sẽ không bỏ lỡ thời gian thi đấu."

Blaley vừa mới dứt lời, ở ngoài cửa sổ đã tiến vào một trận gió mạnh, làm rèm cửa sổ rất dày bay lên, thật đúng lúc, giống như là Blaley không chế vậy.

Trong lòng Mạnh Dương vô cùng tức giận, nắm cổ áo y bắt đầu đánh.

Blaley không ngờ Mạnh Dương sẽ động thủ với y, càng không nghĩ tới sức lực của cậu lớn như vậy.

Blaley cũng là từ nhỏ luyện võ lớn lên, hơn nữa y còn lợi hại hơn Mạnh Dương, chỉ là y luyến tiếc đánh trả Mạnh Dương, cho nên chỉ có thể hóa giả và đỡ quả đấm của Mạnh Dương, nhưng cũng có mấy cái không thể đỡ chỉ có thể chịu.

Ngô Phong vừa vảo phòng đã thấy Mạnh Dương đang đánh Blaley, hắn sợ hết hồn, nhanh chóng ôm lấy kéo Mạnh Dương về phía sau.

"Mạnh Dương mau dừng tay! Em bình tĩnh lại." Ngô Phong ôm Mạnh Dương hỏi :"Xảy ra chuyện gì vậy?"

Mạnh Dương vừa thở dốc vừa đẩy Ngô Phong ra, sau đó nhìn Blaley :"Cút ra ngoài!"

"Xin lỗi, tôi không nghĩ tới em sẽ tức giận như vậy." Blaley áy náy nhìn cậu.

"Tôi kêu anh cút ra ngoài!" Mạnh Dương lạnh lùng nói.

Blaley chỉ có thể rời đi trước, muốn đợi hôm sau Mạnh Dương tỉnh táo lại nói chuyện với cậu. Y cảm thấy sai lầm lớn nhất của y chính là không đoán được tính tình của cậu lại nóng nảy như vậy, y ngàn tính vạn tính, ngay cả thời gian bão tốt tới cũng coi là tốt, chính là không tính đến Mạnh Dương sẽ trực tiếp đánh y, rõ ràng nhìn qua là một người lãnh tĩnh kiềm chế như vậy.

Blaley giơ tay sờ mặt mình, không nhịn được cười cười, y cảm giác mình có khuynh hướng thích bị ngược, bị Mạnh Dương đánh một trận, y cư nhiên càng thích cậu, y nghĩ ngay cả khi tức giận, Mạnh Dương vẫn thật đáng yêu.

Phía ngoài gió càng lúc càng lớn, mưa xối xả, Ngô Phong đóng cửa sổ sát đất lại, sau đó hỏi Mạnh Dương :"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao tự nhiên hai người đánh nhau? Không đúng, phải là sao em đánh anh ta?"

"Ngày kia chúng ta mới có thể rời đi nơi này." Mạnh Dương ngồi trên salon, nhìn điện thoại không có tín hiệu.

Ngô Phong nhìn thoáng qua cơn mưa ngoài cửa sổ, đi tới đối diện cậu nói :"Thời tiết thay đổi cũng quá nhanh, sao đột nhiên bắt đầu mưa to gió dữ vậy? Mai trời mà mưa lớn hơn, đúng là không đi được, cũng sẽ không mưa liên tục tới mấy ngày hại chúng ta bỏ lỡ thi đấu đi?"

"Blaley nói ngày kia sẽ dừng, chính anh ta cũng là giám khảo thi đấu, nếu hại chúng ta không thể thi đấu, anh ta phải chịu trách nhiệm, cho nên cũng sẽ không gạt người."

"Vậy thì tốt." Ngô Phong lúc này mới an tâm, hắn còn muốn tiếp tục hỏi sao cậu lại đánh Blaley, nhưng nhìn dáng vẻ không muốn nói của cậu, hắn cũng không tiếp tục hỏi.

Mạnh Dương ngồi ngây người, mỗi một câu của Blaley làm cho cậu tức giận, kiếp trước cậu đau khổ và kiên trì, cũng không có thể đợi tới ở cùng một chỗ với Lạc Tu, có thể là vì cậu quá đau khổ nên nhận được sự thương hại của ông trời, để cho cậu sống lại, đời này, có cơ hội cùng Lạc Tu bắt đầu tiến hành cuộc sống hạnh phúc, bất kỳ ai dám nguyền rủa cậu nhất định sẽ ly hôn với Lạc Tu, đều là người khiến cậu chán ghét.

Mạnh Dương cảm thấy Blaley cũng quá coi thường cậu, cho rằng đùa giỡn chút thủ đoạn thì bản thân sẽ sinh ra hảo cảm với y sao? Cậu cũng không phải là Vu Quân Thần, rõ ràng đã ở cùng một chỗ với Lạc Thịnh, lại biết rõ Văn Viễn thích gã, gã lại cùng Văn Viễn mờ ám, hưởng thụ cảm giác khi được hai người yêu.

Buổi tối, bão càng ngày càng lớn, gió bảo như tiếng gào thét của quái vật biển, có thể hù dọa một đứa trẻ sợ tới khóc.

Mạnh Dương nhìn điện thoại mà một đêm không ngủ, những lời nói của Blaley khiến cậu tức giận chỉ một phần, chân chính khiến cậu đau nhói tim là vì câu Lạc Tu không yêu cậu. Cậu và Lạc Tu quả thực không phải là vì yêu nhau mới kết hôn, tuy trong khoảng thời gian này, Lạc Tu đã biểu hiện ra tình cảm dành cho cậu, nhưng rốt cuộc vẫn chưa hề chính miệng nói lên, vì vậy trong lòng của cậu vẫn luôn có sự bất an.

Mà sau khi cuộc điện thoại đột nhiên tắt, Lạc Tu liên tiếp gọi lại cho cậu mười mấy cuộc cũng không gọi lại được, hắn lập tức gọi cho khách sạn và Lâm Tùng Thai, sau khi gọi mấy cuộc hắn mới biết được Mạnh Dương bị Blaley mang đi. Hơn hai tiếng sau, Lạc Tu đã tới sân bay lên máy bay tư nhân của mình, chuẩn bị xuất ngoại.

Mạnh Dương vì không ngủ được mà dứt khoát ngồi dạy, ngồi trên ghế nhìn bão tố càng lúc càng lớn, mãi đến khi tới thời điểm trời phải sáng, bên ngoài vẫn âm u, hơn nữa cơn bão cũng không có dấu hiệu giảm lại, mặt biển nhất định là sóng lớn cuộn trào mãnh liệt. Mạnh Dương nghĩ, dù Lạc Tu đi suốt đêm tới quốc gia này, hôm nay cũng nhất định không tới được Sirius, nhưng có thể ngày mai hắn sẽ tới đón cậu, hiện tại cậu thực sự nhớ hắn.

Thời điểm ăn sáng, Blaley an ủi mọi người nói, tôi nay sẽ hết bão, khẳng định mai bọn họ có thể rời đi.

Những học sinh khác cũng không vội, nhất là dưới tình huống Blaley đã bảo đảm ngày mai nhất định có thể rời đi, bọn họ ngược lại nghĩ ở thêm một đêm là chuyện may mắn, vì lâu đài này thực sự rất đẹp, còn có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật Blaley sưu tầm, dù không làm gì, chỉ ngồi ngây người trong phòng khách cũng có thể tưởng tượng mình là quý tộc hoàng gia tại quốc gia này, sống một cuộc sống hạnh phúc.

Blaley vẫn nhìn Mạnh Dương, y muốn nói chuyện với cậu, nhưng Mạnh Dương vẫn ngồi trong phòng khách không nhúc nhích, ngay cả phòng cũng không về, mà Ngô Phong và Tần Hồng ngồi ở hai bên, Blaley căn bản không tìm được cơ hội cùng cậu nói chuyện một mình.

Mãi đến khi sắp tới trưa, Blaley còn đang nghĩ thế nào mới có thể làm Mạnh Dương hết giận, không phòng bị và chống lại y, thời điểm y đang chăm chú suy nghĩ đột nhiên từ bên ngoài xuất hiện một đám người, khiến tất cả mọi người trong phòng khách ngây ngẩn cả người.

"Chú Lạc!" Mạnh Dương đầu tiên là sửng sốt, sau đó đứng lên chạy tới phía Lạc Tu, nói :"Chú tới đây bằng cách nào? Máy bay sao? Thời tiết như vậy, cũng quá nguy hiểm!"

Lạc Tu nâng mặt Mạnh Dương lên, cẩn thận quan sát vẻ mặt cậu, hắn thấy ngoài vẻ lo lắng trên mặt cũng không có dáng vẻ ủy khuất mới tạm thời yên lòng, ôm Mạnh Dương vào lòng, hôn lên trán cậu.

Mạnh Dương cảm giác được đôi môi của Lạc Tu đang run rẩy, cậu sửng sốt ngẩng đầu nhìn Lạc Tu :"Chú Lạc..."

"Blaley, em cũng quá hồ nháo, em biết rõ tối hôm qua và hôm nay sẽ có bão, lại còn tự ý dẫn những học sinh này tới!" Một người phụ nữ mặc chính trang đi về phía Blaley, dạy dỗ y :"Bất cứ người nào xảy ra chuyện, em có chịu trách nhiệm nỗi không?"

"Nếu em đã dẫn họ tới, đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm an toàn của bọn họ, cũng đảm bảo họ sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì." Blaley nhìn chị y, bình tĩnh nói.

"Em nói thật dễ dàng a, chị xem em sẽ chuẩn bị chịu trách nhiệm kế tiếp như thế nào?" Isali căm tức nhìn Blaley.

"Lại nói tới, bão lớn như vậy, máy bay không thể bay, ngay cả ca nô cũng không thể rời bến, mọi người sao tới đây được vậy?" Blaley tò mò hỏi.

"Bầu trời không thể đi, mặt biển không thể đi, nhưng hình như cậu đã quên, trong biển có thể đi." Lạc Tu ôm Mạnh Dương đi về phía Blaley.

"Tàu ngầm?" Coi như là Blaley, cũng cảm thấy kinh hãi rồi, Lạc Tu vì sớm tới đón Mạnh Dương, cư nhiên sử dụng tàu ngầm, đó cũng không phải là vật tư nhân như máy bay, chỉ cần vô cùng có tiền là có được, Lạc Tu mượn dùng tàu ngầm, khẳng định bỏ ra chi phí không nhỏ.

Lạc Tu nói với y :"Tôi nghe nói cậu là một người vô cùng thông minh, sao lại không nghĩ tới ba khả năng, loại đi hai chỉ còn dư lại một cái, chính là câu trả lời chính xác vậy chứ?"

Blaley không cam lòng tỏ ra yếu kém nhìn thẳng vào mắt hắn :"Lạc đổng quả nhiên đủ hào khí, chỉ là có cần phải vậy sao? Tôi chỉ dẫn các học sinh lên đảo tham quan thôi, cũng không định làm gì, Lạc đổng dáng vẻ như đuổi giết mà đến là bởi vì không tự tin?"

"Xem ra cậu không có thực sự yêu, cho nên không thể hiểu rõ cảm nhận của tôi, đối với người thật sự yêu nhau mà nói, một nửa kia, chính là một nửa sinh mệnh của mình, không có gì so với mạng càng trân quý, khi tôi không thể xác định an nguy của một nửa kia, tôi nhất định không tiếc bất kỳ giá nào cũng phải tìm em ấy về."

Mạnh Dương ngẩng đầu nhìn Lạc Tu, mắt dần ướt.

Những học sinh khác nghe Lạc Tu nói, đều khiếp sợ, Lạc Tu cư nhiên yêu Mạnh Dương.

Tầm mắt của Lạc Tu và Blaley giao tiếp, có tia lửa vô hình thoáng hiện, bầu không khí giằng co giữa hai người ngay cả người bên cạnh cũng cảm thấy khẩn trương. Blaley rốt cuộc nhỏ hơn Lạc Tu 10 tuổi, cũng không có trải nghiệm nhiều như một Lạc Tu nhiều năm qua nắm trong tay mọi việc, cho nên muốn cùng hắn so khí thế, nhất định là không sánh bằng.

Vu Quân Thần nhìn một màn trước mắt, lại nhìn Mạnh Dương, yên lặng cúi đầu suy nghĩ, hai người đàn ông dung mạo phong độ bất phàm, thân phận địa vị không bình thường, lại vì Mạnh Dương mà đối đầu gay gắt, tuy gã cũng có hai người đồng thời yêu gã, nhưng gã không biết vì sao, chính là cảm thấy có phần ước ao như Mạnh Dương.

Lạc Tu dẫn Mạnh Dương rời đi trước, những học sinh khác sẽ lên tàu rời đảo vào sáng mai, sau khi cơn bão đi qua.

"Em gây rối lại muốn chị và cha thu dọn cục diện rối rắm của em." Isali căm tức nhìn Blaley nói :"Cha và anh cả hợp tác với công ty của Lạc Tu hơn một năm, hiện tại em đắc tội anh ta, hợp tác có thể sẽ không tiếp tục, nếu toàn bộ thời gian, công sức, chi phí đều thất bại trong gang tấc mà nói, em tốt nhất nên đi gánh chịu hậu quả này!"

"Lạc Tu là một thương nhân trời sinh, ngưng hợp tác, chính anh tay cũng phải gánh tổn thất rất lớn, cho nên anh ta nhất định sẽ lấy đại cục làm trọng, sẽ không hành động theo cảm tính, huống chi em cũng không có làm gì Mạnh Dương, chỉ là muốn thăm dò em ấy thôi." Blaley nhỏ giọng nói :"Chỉ là hình như, em đã biến khéo thành vụng..."

"Em nói nghe thật thoải mái, anh ta không hợp tác với cha và anh cả, thì vẫn còn rất nhiều người muốn hợp tác, người khác còn xếp hàng chờ đấy, ngược lại em đã chế tạo cơ hội cho bọn họ, em xem lần này cha sẽ như thế nào thu thập em!"

Blaley lúc này mới chột dạ tránh né ánh mắt của chị y, sau đó xoay người về phòng.

Sau khi Lạc Tu mang theo Mạnh Dương về khách sạn, vừa vào phòng, đã đè Mạnh Dương xuống hôn.

Mạnh Dương ôm cổ hắn, bởi vì hắn dùng quá sức mà không thể đáp lại, chỉ có thể mở miệng đón nhận. Cậu bị Lạc Tu hôn tới say mê, khi cậu hơi tỉnh hồn lại, phát hiện quần áo của cậu đã được cởi bỏ.

"Chú Lạc..." Mạnh Dương ngước mặt, ôm vai Lạc Tu, cảm thấy có chút khẩn trương, bởi vì cậu biết kế tiếp Lạc Tu muốn làm gì.

"Mạnh Dương." Đột nhiên Lạc Tu dừng lại, ánh mắt kiên định nhìn cậu :"Em đã không còn cơ hội hối hận, dù là hiện tại hay sau này, dù em phát hiện ra tình cảm của mình đối với anh không phải là tình yêu chân chính, dù người thích hợp hơn so với anh xuất hiện, dù sau này em yêu người khác, anh cũng tuyệt đối sẽ không thành toàn em, thả em đi, dù em muốn đi, anh nhất định giữ em ở bên người!"

Từ ngày Mạnh Dương đi tới bên cạnh hắn, tâm trí của hắn tại thời điểm hắn còn chưa nhận ra, đã bắt đầu phát sinh biến hóa. Qua nhiều năm như vậy, hắn cho là mình đã quen với cô độc, hắn cho là đã khiép kín nội tâm, vĩnh viễn không ai có thể đi vào, nhưng tên nhóc dưới người này lại dám chen vào khe cửa của trái tim hắn, còn giống như một tên cướp nhỏ không giảng đạo lý, chiếm lĩnh toàn bộ trái tim của hắn, trở thành địa bàn của cậu.

Trong mắt Mạnh Dương hàm chứa nước mắt nói :"Em tuyệt đối sẽ không hối hận, em muốn cả đời quấn lấy anh không buông, dù chết, em cũng muốn chôn cùng một chỗ với anh, ai cũng đừng nghĩ tách em ra khỏi anh, dù là anh cũng không được."

Không ai so với Mạnh Dương rõ ràng cậu có bao nhiêu yêu Lạc Tu, kiếp trước đau khổ giãy dụa trong cuộc sống địa ngục 15 năm, chính là vì chờ hắn, chuyện đó vẫn không thể nào biến mất trong lòng cậu, đời này rốt cuộc có thể hạnh phúc, cậu sao có thể đơn giản buông tay?

Hai người ước hẹn nói, nói giống như là đang đe dọa kẻ thù vậy, đó là bởi vì bọn họ đã làm xong quyết tâm yêu nhau tới chết cũng tiếp tục yêu, cũng là tình cảm và tâm tình yêu đến mức tận cùng của họ.

Họ hôn và ôm chằm lấy đối phương, dùng hành động biểu đạt tình yêu, từ giờ trở đi giữa bọn họ cuối cùng cũng không còn khoảng cách, kết hợp với nhau thật chặc, trở thành vợ chồng chân chính.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook