Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Chương 63: Hạnh phúc hưởng thụ.

Quất Tử Chu

27/12/2020

Mãi đến trưa mới khai tiệc, Mạnh Dương để con lại trong phòng kêu bảo mẫu trông, còn bản thân thì đi theo Lạc Tu dự tiệc.

Các món ăn trong bữa tiệc nhất định là không thể thiếu thịt cá nhiều dầu mỡ, bởi vì nhiều người nên đồ ăn nhiều, Mạnh Dương khó chịu ngửi, cũng không có hứng thú ăn uống. Mà các món ăn trong bữa tiệc, cậu nhất định là ăn không vô, cho nên phòng bếp đặc biệt chuẩn bị riêng cho cậu mấy món ăn thanh đạm.

Lạc Tu dùng một cái chén nhỏ đựng cơm, sau đó múc mấy muỗng canh bắp cải luộc, lại gắp một ít tim bắp cải vào, rồi đặt trước mặt Mạnh Dương.

Mạnh Dương ăn từng muỗng nhỏ, Lạc Tu sẽ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cậu, mãi đến khi Mạnh Dương lắc đầu biểu thị bản thân đã ăn no Lạc Tu mới ngừng gắp cho cậu.

Những người Lạc gia khác đều nhìn thấy, từ những chi tiết này cũng đã rõ ràng địa vị hiện tại của Mạnh Dương ở Lạc gia.

Hôm nay người tới rất nhiều, Mạnh Dương đã nghỉ ngơi sau khi tế tổ xong, đương nhiên không thể sau khi ăn xong lập tức trở về phòng, khó tránh khỏi phải trò chuyện với những người này, hoặc nghe bọn họ nói chuyện, nơi này rốt cuộc là nhà cũ Lạc gia, bản thân Mạnh Dương nên cư xử lịch sự, còn nói gì thì tùy họ.

Đến chiều thì phân phát những tế phẩm kia cho mọi người, tế phẩm trong nhà thờ tổ phân cho những người Lạc gia, bên ngoài thì phân cho những người trong trấn, Mạnh Dương mới tìm cớ quay về phòng nghỉ ngơi.

Lạc Tu cũng theo sau trở về, ngồi xuống bên cạnh cậu, hỏi :"Em mệt mỏi sao?"

"Có một chút." Mạnh Dương nhẹ nhàng vỗ về con nói.

Lạc Tu hôn lên trán cậu một cái rồi nối :"Đêm nay ngủ sớm, mai anh sẽ dẫn em đi ra ngoài."

"Có thật không?" Mạnh Dương hỏi hắn :"Không phải ngày mai đi về sao?"

"Trưa mai hãy đi, buổi sáng có thể ra ngoài đi dạo chơi một chút, không khí buổi sáng rất tốt, chúng mình dẫn con ra ngoài chơi, cũng để cho con nhìn những thứ mà con chưa thấy qua." Lạc Tu nói.

"Tốt." Mạnh Dương cười.

Mạnh Dương đã ngủ trưa, buổi tối lại ngủ sớm nên sáng hôm sau đã rời giường thật sớm, cùng Lạc Tu mang con ra ngoài đi dạo.

Lạc Tu nắm tay Mạnh Dương đi phía trước, bảo mẫu đẩy xe đẩy theo sau, cùng rất nhiều vệ sĩ đi theo bên cạnh.

Trấn nhỏ vào sáng yên tĩnh và đẹp, đi bộ dọc trên con đường đá, nhìn những ngôi nhà cổ hai bên đường, tâm trạng vô thức thả lỏng, đây là một nơi tốt để hưởng thụ cuộc sống chậm rãi. Bởi vì không phải mùa du lịch nên trấn nhỏ không có du khách, nơi này chỉ có cư dân trong trấn.

Mạnh Dương dừng lại trước một cửa hàng nhỏ, lấy một cái trống bỏi đi tới ngồi xổm trước xe đẩy rồi đùa với con.

"Cục cưng nhìn này, con thích không?" Mạnh Dương lắc trống bỏi hỏi.

Lạc Tuấn Diệp đã hơn hai tháng tuổi, đứa nhỏ tựa hồ không hứng thú với trống bỏi trong tay Mạnh Dương lắm, nhóc chăm chú nhìn chong chóng đủ màu sắc đang quay.

Mạnh Dương quay đầu nhìn thoáng qua liền kêu Lạc Tu cầm một cái chong chóng đến.

Mạnh Dương nhận lấy sau đó nhìn con hỏi :"Con thích cái này sao? Vậy chong chóng cho con, trống bỏi cho ba, kêu cha mua cho chúng ta được không?"

Mạnh Dương cắm chong chóng ở trên xe đẩy, còn mình thì cầm trống bỏi chơi, rồi cùng Lạc Tu đi tham quan tiếp.

Ven đường có một quầy bán đồ ăn sáng nhỏ, Mạnh Dương ngửi thấy mùi hương không tệ liền kéo Lạc Tu ngồi xuống, gọi một chén hoành thánh.

Sau khi hoành thánh được bưng lên, Mạnh Dương và Lạc Tu phân nhau ăn, Mạnh Dương chỉ uống nước súp, cho Lạc Tu ăn hết hoành thánh.

Lạc Tu thấy cậu thích uống liền hỏi :"Uống thêm một chén nữa không?"

Mạnh Dương lắc đầu :"Chỉ uống thế này mới ngon, uống không thì không ngon như vậy."

Hạnh phúc mà Mạnh Dương hưởng thụ chính là cùng Lạc Tu ngồi bên đường cùng chia nhau ăn một chén hoành thánh mà không phải là vì chén hoành thánh và nước súp vô cùng ngon.

Sau khi ăn xong, hai người lại nắm tay tiếp tục đi tiếp, dọc theo đường đi thấy đồ ăn vặt nào Mạnh Dương cũng kêu Lạc Tu mua cho cậu, cậu không ăn mà để cho trợ lý cầm, hai người chỉ là hưởng thụ quá trình mà thôi.

Khóe miệng Mạnh Dương vẫn luôn nở nụ cười, Lạc Tu chỉ cần thấy Mạnh Dương vui vẻ, bản thân hắn cũng cảm thấy vui vẻ.

"Chờ sau này, em có thể thường xuyên như này không, đi dạo trong trấn nhỏ xinh đẹp như này, tìm một nơi không ai nhận biết chúng ta, chỉ có hai người chúng ta." Mạnh Dương nói.

Lạc Tu nói :"Chỉ cần em muốn, không cần chờ sau này, hiện tại cũng có thể."

"Vẫn là chờ con lớn hơn, anh và em không còn bận rộn nữa đi." Mạnh Dương quay đầu nhìn hắn :"Còn chưa giải quyết xong chuyện Trình gia, em cũng chưa tốt nghiệp, đợi tới lúc không còn nỗi lo về sau chúng ta liền có thể hưởng thụ cuộc sống chậm rãi như này."

Lạc Tu gật đầu nhìn cậu.

Người dần nhiều hơn, không ít người dân trong trấn chạy tới nhìn bọn họ. Mạnh Dương không muốn bị người vây xem nên cùng Lạc Tu đi về, sau khi ăn cơm trưa xong hai người liền mang con về thành phố.

Phân hội hương liệu có một nhóm hương liệu mới đến, Mạnh Dương và những người khác chạy tới phòng chứa hương liệu, dựa theo phẩm chất hương liệu tiến hành phân loại, đối với bọn họ mà nói đây vừa là học tập vừa là công việc.

Mạnh Dương tham gia phân loại hương liệu trân quý hiếm thấy, cách cậu phân loại vẫn là cầm hương liệu lên nhìn và ngửi. Mà các đại sư khác cần cắt một chút hương liệu sau đó đốt lên, quan sát khói mù và ngửi mùi đốt mới có thể xác định phẩm chất hương liệu, bởi vì mùi bản thân nguyên liệu khác hoàn toàn mùi sau khi đốt. Nhưng nếu là hương liệu là hương liệu trân quý hiếm thấy, dù chỉ là một chút xíu cũng là rất trân quý, mỗi một cái đều đốt qua mới có thể xác nhận, nếu cứ tiếp tục tích lũy xuống là vô cùng lãng phí.

Mạnh Dương ghi lên nhãn sau đó dán lên hộp gỗ, rồi nhân viên công tác đưa cho những đại sư kia, cắt một chút rồi đốt lên, nhìn xem phán đoán của Mạnh dương có chính xác hay không, nếu Mạnh Dương đoán chính xác phẩm chất từng loại hương liệu, như vậy toàn bộ hương liệu quý sau sẽ do Mạnh Dương trực tiếp tiến hành phân loại.

Này tuy là cũng không phải quyền lợi rất lớn trong phân hội nhưng cũng là công việc vô cùng quan trọng, bình thường những đại sư kia đều tranh nhau muốn cướp làm chuyện này. Hơn nữa tiếp xúc được càng nhiều hương liệu trân quý, Mạnh Dương các có thêm nhiều kinh nghiệm, rất có lợi cho cậu.

"Cắt ít chút, nhiều quá."

"Được rồi được rồi, vốn chỉ có một nhúm nhỏ, ông cắt thêm nữa thì không còn bao nhiêu mất."

Quản lý phòng chứa hương liệu và giám đốc tài chính mỗi lần nhìn các đại sư cắt những hương liệu hiếm thấy này cũng khó chịu như cắt thịt bọn họ vậy, dù cắt chút xíu vậy cũng không ít tiền, hơn nữa còn là có tiền cũng khó mua được.

Những đại sư này đương nhiên cũng không muốn cắt nhiều, nhưng quá ít thì không thể xác định phẩm chất, mà không xác định phẩm chất thì không được.

Sau khi xác định xong toàn bộ hương liệu, phán đoán phẩm chất của Mạnh Dương hoàn toàn chính xác, không hề sai.

Quản lý và giám đốc tài chính nói :"Mỗi lần đều làm như vậy thực sự quá lãng phí, sau này dứt khoát để Mạnh Dương xác định xong liền chọn mấy loại tiến hành kiểm tra đi, không cần đốt hết toàn bộ nữa."

Giám đốc tài chính gật đầu :"Tôi đi nói với hội trưởng."

Bọn họ vừa nghĩ tới những hương liệu lãng phí trước đây, cứ như vậy bị đốt rụi đã cảm thấy vô cùng đau lòng, hiện tại có người có trình độ khứu giác nhạy bén cao như Mạnh Dương, sau này có thể tiết kiệm không ít hương liệu hiếm.

Các đại sư trước đó không ưa Mạnh Dương lần này lại bị Mạnh Dương chiếm đi quyền phân loại hương liệu hiếm có, không ai nói gì. Ngay cả bọn họ cũng không nhịn được mà hâm mộ Mạnh Dương có khứu giác nhạy bén và trình độ ngửi cao như vậy.

Lâm Tùng Thai thấy Mạnh Dương bên kia đã xong, liền kêu Mạnh Dương nhìn Ngô Phong và những người khác, còn mình đi qua một bên ngồi uống trà.

Ngô Phong ai oán với Mạnh Dương :"Màu sắc thì dễ nhận ra nhưng trong sách miêu tả mùi quá trừu tượng đi, thật sự khó cảm giác được."

"Bởi vì mùi là tồn tại trừu tượng a, muốn miêu tả đã rất khó rồi." Mạnh Dương cười :"Mỗi vật thể điều có mùi riêng thuộc về mình, những mùi này đãi biểu cho vật thể đó đã trải qua. Ví dụ như những thực vật này, bọn nó đã tiếp xúc với ánh sáng bao lâu, hấp thu bao nhiêu hơi nước, trưởng thành trong hoàn cảnh và loại đất, thu được bao nhiêu chất dinh dưỡng, sau khi nó lớn lên thì có người làm gì với nó, đều thể hiện qua mùi của nó, không cách nào làm giả được."

"Nói đến làm giả." Ngô Phong nói :"Hiện tại không phải thường nghe nói có người làm giả hương liệu trân quý gạt người sao? Còn có các loại hương dược quý giá. Những loại nước hoa rẻ tiền điều chế từ các chất hóa học, rõ ràng sử dụng quá nhiều sẽ không tốt cho cơ thể nhưng có người vẫn cảm thấy vừa dễ ngửi vừa rẻ nên vẫn luôn dùng."

"Đây là khác biệt giữa hiểu và không hiểu." Mạnh Dương nói :" Giống như chúng ta đang phân loại những hương liệu này dựa vào phẩm chất vậy, trải qua học tập và luyện tập, một số người sẽ biết cách phân biệt phẩm chất qua mùi hương, không trải qua học tập và luyện tập, thậm chí không hiểu, đương nhiên không biết nên phân biệt làm sao. Dù là hương liệu thực hay giả hoặc nước hoa cũng giống nhau, người biết thì có thể phân biệt, người không biết thì không phân biệt được. Dù mùi có tương tự nhau cỡ nào thì cũng có khác biệt, bởi vì mùi sẽ không gạt người, mà còn tùy vào mình có năng lực nhận ra hay không."

Ngô Phong gật đầu, nghĩ Mạnh Dương nói rất có đạo lý.

Mạnh Dương lấy một nhánh khô từ trong rỗ Ngô Phong bỏ vào ra, hơi ngửi, sao đó đặt vào rỗ khác, sau đó nói cho Ngô Phong một số bí quyết nhỏ phân biệt mùi.

Ngô Phong cẩn thận nghe, cảm thấy lời của Mạnh Dương còn dễ hiểu hơn trong sách và lão sư giảng, những người bên cạnh cũng nghiêm túc nghe, dần dần ngay cả đám người Vu Quân Thần cũng dần chậm lại động tác trên tay lén nghe Mạnh Dương nói. Các đại sư phát hiện cũng không nói gì, bởi vì Mạnh Dương nói rất đúng.

"Các đại sư, có tin tốt!" Phó hội trưởng Tôn từ bên ngoài đi nhanh vào, vẻ mặt kích động nói :"Hội trưởng vừa nhận được tin tức từ tổng hội, hội nghị giao lưu học thuận đoàn đội trị liệu tâm lý nước ngoài lần này tổng hội đã quyết định giao cho phân hội chúng ta phụ trách."

"Thật không? Không phải trước đó phân hội Bắc Vân càng có thêm hi vọng sao?" Một đại sư hỏi.

"Đương nhiên là thật, đã xác định, hội trưởng cũng bắt đầu tiến hành sắp xếp, các đại sư đều chuẩn bị, một tiếng sau họp." Phó hội trưởng Tôn nói.

Hội nghị giao lưu học thuật lần này vô cùng quan trọng, phân hội bọn họ và những phân hội khác đều cố gắng tích cực thể hiện giành lấy cơ hội đó, hiện tại đã xác định được cơ hội của bọn họ tới rồi, không chỉ các đại sư vui mừng, ngay cả các học sinh và các hội viên khác cũng vô cùng vui mừng, bởi vì có khởi đầu như này sau này sẽ có nhiều càng nhiều chỗ tốt hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook