Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Chương 60: Hằng ngày nuôi con và tranh sủng.

Quất Tử Chu

27/12/2020

Mạnh Dương ngồi trong xe, nhìn đứa nhỏ, làm sao cũng luyến tiếc không muốn xuống xe.

"Nhanh nhắm mắt lại ngủ đi, con cứ nhìn ba nhưu vậy khiến ba làm sao cũng không bỏ được đó biết không?" Mạnh Dương dùng ngón tay chạm nhẹ vào gương mặt nhỏ nhắn của con trai :"Con không phải là không muốn ba đi nên mới cố ý nhìn ba như vậy đúng không? Bình thường lúc này con đều ngủ."

Lạc Tu đã sớm dự liệu được sẽ có tình cảnh lưu luyến không rời như này, cho nên đã đưa Mạnh Dương tới trường sớm hơn.

"Em phải đi." Mạnh Dương nhìn Lạc Tu :"Hôm nay chỉ có hai tiết, sau khi học xong em sẽ tới công ty anh."

"Ừm." Lạc Tu mỉm cười gật đầu, đây đã là lần thứ năm Mạnh Dương nói lời này.

"Anh cười cái gì?" Mạnh Dương bất mãn nhéo hông hắn một cái.

"Anh đang cười, hôm nay chờ em hết hai tiết em vẫn còn đang nói những lời này." Lạc Tu giơ tay lên vuốt ve tóc Mạnh Dương nói :"Nếu luyến tiếc, thì cùng tới công ty với anh."

"Chỉ hai tiết mà thôi, con ngủ một giấc thời gian liền trôi qua, em có thể làm được." Mạnh Dương dường như hạ quyết tâm rất lớn, sau khi hôn lên trán con trai, mở cửa xe ra nói với Lạc Tu :"Em đi đây, thời điểm con tỉnh lại, anh nhớ ôm con đó."

"Biết rồi, chỉ hôn con, không hôn anh sao?" Lạc Tu kéo Mạnh Dương vào lòng, hôn sâu một lúc mới buông cậu ra.

Mạnh Dương hít sâu, sau đó đẩy cửa xuống xe, cậu đi nhanh về phía trước, dường như chỉ cần chậm một chút là không nhịn được mà quay về xe vậy.

Lạc Tu nhìn bóng lưng Mạnh Dương biến mất, mới kêu tài xế lái xe đi.

"Mạnh Dương." Ngô Phong thấy cậu tới, cười nói với cậu :" Giờ nhìn em, hoàn toàn không giống như trước."

Sau khi Mạnh Dương ngồi xuống, mỉm cười hỏi :"Khác chỗ nào?"

"Cảm thấy cả người em tản ra ánh sáng rực rỡ." Ngô Phong hỏi cậu :"Em bây giờ trở về học viện học, em có thể bỏ xuống đứa nhỏ?"

"Thời điểm em học, bảo mẫu sẽ chăm sóc đứa nhỏ, chú Lạc cũng sẽ chơi với đứa nhỏ." Mạnh Dương nói :"Chú Lạc không muốn em bởi vì đứa nhỏ mà bỏ đi chuyện muốn làm, em cũng hiểu được không nên bởi vì con mà bỏ qua bài vở. Chỉ là em sẽ tận lực giảm thời gian học tập và bận rộn để có thể chăm sóc con, chú Lạc cũng nói sẽ giúp em chia sẻ, tuy hai bên đồng thời chú ý sẽ rất mệt, nhưng em cảm thấy tất cả đều đáng giá."

Ngô Phong gật đầu :"Hiện nay có rất nhiều đứa nhóc đều do bảo mẫu chăm sóc, lúc anh còn nhỏ, cha mẹ anh rất bận rộn, anh và em trai anh, chính là bảo mẫu và gia sư nuôi lớn, cha mẹ anh chỉ có thể nhìn qua video theo dõi. Tuy cha mẹ cũng muốn ở cùng với bọn anh nhiều hơn, nhưng vì muốn tạo ra hoàn cảnh tốt hơn cho bọn anh, bọn họ không thể ngừng bận rộn, bởi vì tiền không thể từ không trung bay vào nhà được. Sau khi lớn hơn một chút anh mới hiểu bọn họ không dễ dàng, đời người không thể theo ý mình muốn, người không thể cái gì cũng muốn, cha mẹ và con cái phải hiểu lẫn nhau, chuyện đó vô cùng quan trọng."

"Cha mẹ có cảm giác trách nhiệm và chịu trách nhiệm nhất định không dễ dàng." Mạnh Dương nói.

"Chỉ là Lạc đổng thật đúng là người đàn ông tốt, nguyện ý suy xét từ góc độ của em, mà không phải cho rằng em không cần kiếm tiền, kêu em bỏ học ở nhà chăm con, dù chỉ là tạm thời cũng không, mà là dưới tình huống bận rộn như vậy nguyện ý chia sẻ trách nhiệm chăm con với em." Ngô Phong cảm thán.

Mạnh Dương cười, lời Ngô Phong cậu vô cùng đồng ý.

Sau khi bắt đầu tiết học, Mạnh Dương luôn vô thức thất thần, nghĩ con hiện tại đang ngủ hay đã tỉnh, uống sữa chưa, có khóc không. Tuy cậu rất cỗ gắng tập trung tinh thần, nhưng vẫn khó tìm về trạng thái, chỉ là gồm kỳ nghỉ đông, hơn hai tháng không tập trung học tập, cũng là cần thời gian tìm về trạng thái.

Sau khi hai tiết kết thúc, Mạnh Dương lập tức thu thập đồ vật, nói một tiếng với Ngô Phong liền bước nhanh ra ngoài.

Thười điểm Mạnh Dương sắp lên xe, Vu Quân Thần vừa vặn cũng sắp lên một chiếc xe hơi màu đen, hai người đều sửng sốt nhìn đối phương, sau đó cũng không nán lại mà lập tức mỗi người lên xe mình. Mạnh Dương là vì muốn nhanh chóng gặp con, một phút cũng không muốn dừng, mà Vu Quân Thần là vì chợt thấy Mạnh Dương, trong lòng sinh ra cảm giác khó chịu nên lập tức lên xe.

Vu Quân Thần thật sự không ngờ Mạnh Dương sẽ trở lại trường nhanh như vậy, trong khoảng thười gian cậu không có ở đây, gã lại trở thành người đứng đầu lớp, nhưng này cũng không có thay đổi tình huống gã luôn bị người nghị luận và ánh mắt khác thường. May mắn đại sư Hứa Vọng Nhai không buông bỏ gã, vẫn nguyện ý bồi dưỡng gã, nhưng trong lòng Vu Quân Thần rõ ràng, nếu có học sinh có thiên phú cao hơn gã xuất hiện, Hứa Vọng Nhai nhất định không chút do dự bỏ qua gã.

Vu Quân Thần đã nói chuyện Mạnh Dương có những quyển sách cổ kia cho Hứa Vọng Nhai, mà Hứa Vọng Nhai cũng nói cho gã biết, cái này không phải nhược điểm Mạnh Dương dù gã công bố chuyện này thì cũng không có tác dụng gì, bởi vì những Hương Liệu quán mở ra rất nhiều năm đều bởi vì có phối phương tổ truyền mới có thể kiên trì được. Nếu gã công bố chuyện Mạnh Dương có phối phương tổ truyền vô cùng lợi hại, đó chẳng khác nào đang tuyên truyền giúp Mạnh Dương, khiến người khác càng thêm tin tưởng cậu, người tìm cậu sẽ càng nhiều hơn.

Vu Quân Thần nắm chặc tay, gã phát thệ, dù thế nào gã cũng phải lấy được tất cả những gì gã muốn.

Mạnh Dương vừa đến phòng làm việc của Lạc Tu đã vội vàng hỏi :"Con đâu?"

Lạc Tu đang nghe điện thoại, hắn đặt tay xuống nói :"Ở trong phòng ngủ."

Mạnh Dương lập tức chạy đến cửa phòng nghỉ ngơi, chậm rãi mở cửa ra, nhẹ nhàng đi vào. Hai bảo mẫu đứng bên giường thấy cậu vào lập tức đứng lên.

"Cục cưng." Mạnh Dương nằm bên cạnh đứa bé, nhìn gương mặt khi ngủ của con, mới rốt cuộc có loại cảm giác an tâm.

Bảo mẫu bưng tới nước súc miệng và nước ấm, Mạnh Dương súc miệng và rửa tay, mới hôn nhẹ gương mặt nhỏ, nắm quả đấm nhỏ của con trai.

Những bảo mẫu chăm sóc con trai đều là huấn luyện chuyên nghiệp, có nhiều năm kinh nghiệm, Lạc Tu kêu toàn bộ bảo mẫu chăm sóc con trai đều phải mang khẩu trang, cách mỗi ba ngày kiểm tra cơ thể một lần.

Lạc Tu theo sau đi vào, ra hiệu bảo mẫu đi ra ngoài tới phòng nghỉ chờ, sau đó từ phía sau ôm Mạnh Dương nói :"Trước đó mỗi lần em tới đều là hôn anh trước, bây giờ nhìn cũng không muốn nhìn anh một cái đã tìm con trước, lẽ nào anh bị thất sủng rồi sao?"

Mạnh Dương quay đầu hôn lên mặt hắn một cái, sau đó nhìn gương mặt khi ngủ của con, giống như làm thế nào cũng xem không đủ vậy.

"Quả nhiên anh thất sủng rồi." Lạc Tu đặt trán lên vai Mạnh Dương, bất đắc dĩ nói.

"Sao phải cùng con trai tranh sủng a?" Mạnh Dương đưa tay ra phía sau vuốt ve mặt hắn :"Yên tâm, người em yêu nhất chính là anh."

Lạc Tu bế cậu lên, quay cậu sang hướng mình, chăm chú hỏi cậu :"Thực sự yêu anh nhất?"

"Đương nhiên là yêu anh nhất." Mạnh Dương ôm hông hắn, nhìn hắn nói :"Con còn quá nhỏ nên em mới như vậy thôi."

"Anh không tin, em phải chứng minh cho anh mới được." Lạc Tu nói.

"Anh muốn anh chứng minh như thế nào?" Mạnh Dương hỏi.

Lạc Tu nghiêm túc suy nghĩ nói :"Sau này phải hôn anh trước mới được hôn con, đối với anh tốt hơn con."

"Được." Mạnh Dương đồng ý nói.

"Dù em thương con bao nhiêu, thì em phải yêu anh hơn, hơn nữa phải biểu hiện ra."

"Được!" Mạnh Dương đáp ứng, đây vẫn là đầu tiên cậu thấy Lạc Tu trẻ con như vậy, trong lòng có chút buồn cười lại không nhịn được mà đáp ứng toàn bộ yêu cầu của hắn.

"Như vậy hiện tại biểu hiện cho anh xem." Lạc Tu nhìn Mạnh Dương.

Mạnh Dương nghĩ, đẩy Lạc Tu nằm xuống bên cạnh, sau đó ngồi trên người hắn hôn hắn.

------------------

Mạnh Dương còn chưa kịp mặc quần vào, con đã tỉnh lại bắt đầu khóc, cậu vội vàng đi qua ôm con, đặt con lên giường lớn thay tả sạch cho con, Lạc Tu chỉ mặc quần lót đi pha sữa cho con.

Mạnh dương ngồi trên giường ôm con nhẹ nhàng dỗ, Lạc Tu đưa bình sữa pha tốt cho cậu, sau đó ngồi bên cạnh cậu, ôm cả hai vào lòng.

Sau khi cảnh tưởng kịch liệt nóng bỏng kết thúc thay vào đó hiện tại là một nhà ba người ấm áp, Mạnh Dương tựa vào lòng Lạc Tu, một tay ôm con, một tay cầm bình sữa, ngẩng đầu hôn Lạc Tu, mới cúi đầu hôn lên trán con trai.

Buổi chiều Lạc Tu phải tiếp tục công việc, Mạnh Dương chơi với con, thời điểm không nhịn được muốn hôn con thì trước ôm con đi ra ngoài hôn Lạc Tu, sau đó hôn con.

Chờ con ngủ, Mạnh Dương đặt con trên giường trẻ con, sau đó nắm chặc thời gian tranh thủ học. Mỗi ngày con phải ngủ 18 tiếng, Mạnh Dương vừa vặn có thể thừa dịp khoảng thời này để luyện tập chuyển đổi tùy thời trạng thái, thời điểm chơi với con thì an tâm chơi, thời gian học tập thì tập trung tinh thần học, mà không phải nghĩ chuyện này khi đang làm chuyện kia, kết quả hai chuyện đều không làm được.

Ở trong phòng làm việc của Lạc Tu ăn xong cơm, hai người tiếp tục làm việc thì làm việc, học tập thì học tập, đến tối cùng nhau về nhà.

Đến giờ đi ngủ, Mạnh Dương ôm con vào phòng trẻ con cậu bố trí tỉ mỉ, vỗ nhẹ chờ con ngủ.

Mạnh Dương và Lạc Tu quyết định sau khi con đầy tháng thì để cho con ngủ phòng riêng, tối để bốn bảo mẫu, hai người một tổ thay phiên chăm sóc. Lạc Tu sau khi làm việc cường độ cao, buổi tối nhất định phải có giấc ngủ và thời gian nghỉ ngơi đầy đủ, không thì chứng đau đầu sẽ tái phát. Ban ngày Mạnh Dương tập trung tinh lực học tập và chăm sóc con, buổi tối cũng phải nghỉ ngơi cho thật khỏe, không thì sẽ không chống đỡ nỗi.

Lạc Tu đi vào phòng cho con, ôm Mạnh Dương nhìn con hỏi :"Con ngủ rồi sao?"

"Sắp." Mạnh Dương nhỏ giọng nói.

Đợi con hoàn toàn ngủ say, Mạnh Dương đặt con lên giường nhỏ, ngẩng đầu hôn Lạc Tu sau đó cúi người hôn gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại, xong lại đứng cạnh giường nhỏ không muốn rời, Lạc Tu thấy cậu như muốn đứng ở đây cả đêm, trực tiếp bế cậu về phòng.

Sau khi nằm lên giường, Mạnh Dương nghiêng người nhìn laptop đặt ở tủ đầu giường, trên màn hình chính là hình ảnh theo dõi từ phòng con trai.

Lạc Tu ôm Mạnh Dương từ phía sau, cùng cậu nhìn, hai người đều là lần đầu làm cha, có con sau nội tâm cảm thấy rất khác, hạnh phúc, thỏa mãn, ý thức trách nhiệm, vừa có càng thêm trưởng thành lại thêm ấu trị ngây thơ như trẻ con.

Mạnh Dương đưa tay về phía sau sờ sờ mặt Lạc Tu, khóe miệng mang theo nụ cười hạnh phúc và thỏa mãn, sau đó dần thiếp đi. Kết hôn với Lạc Tu sau đó sinh con, cùng nhau dưỡng dục con lớn lên, cũng không cần bỏ chuyện mình muốn làm, đây chính là cuộc sống mà kiếp trước cậu nằm mơ cũng muốn có được.

Ngày hôm sao, cuộc sống vẫn tiếp diễn, Mạnh Dương và Lạc Tu bởi vì hoàn thành mục tiêu và kế hoạch của họ mà nỗ lực, ví như Mạnh Dương muốn hoàn thành mục tiêu học tập, còn kế hoạch của Lạc Tu là triệt để làm Trình gia sụp đổ cũng đang tiến hành.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook