Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mưa vẫn rơi.

Vì sao còn không dứt? Đã mưa liên tiếp suốt mấy ngày rồi.

Vũ Đồng nằm gục bên cửa sổ, trông rất cô độc lẻ loi nhìn lên bầu trời. Màn đêm phủ một màu tối đen, bá đạo che kín cả thành phố. Mưa cùng sương mù che khuất các ngọn đèn ne-on của thành phố, hết thảy càng tăng thêm vẻ lạnh lẽo tiêu điều.

Cô lại bị vây hãm.

Bị cơn mưa bó buộc, bị màn đêm vô tận bao vây, bị mắc kẹt giữa sự dịu dàng ôn nhu của anh.

Cô không biết làm cách nào để thoát ra.

Đang lúc ngẩn ngơ, ngoài cửa chính truyền đến vài tiếng động làm cô giật nẩy người.

Là anh! Anh đã trở về.

Cô quay đầu, đôi mắt trong suốt nhìn thấy thân hình tráng kiện của anh ngay lúc này bước vào. Lúc này trong căn phòng trống rỗng rốt cục đã có thêm một người, trái tim như nhảy nhót không ngừng.

Nhưng rất nhanh, tim cô như trầm xuống. Không thể tưởng tượng nổi anh vào cửa với thân hình xiêu vẹo, hơn nữa còn có một người phụ nữ đang dìu ở một bên.

Sao lại thế này?

Vũ Đồng vừa sợ hãi vừa lo lắng, nhưng vẫn mang lên khuôn mặt tươi cười, nghênh đón. “Triệt, làm sao vậy? Anh đã uống say sao?”

Không trả lời, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu khiến cho cô sợ hãi.

“Cưng là vợ của Triệt?” Người phụ nữ bên cạnh anh mở miệng nói trước. Đôi mắt tô màu vàng kim tuyến trông rất quyến rũ, yêu mị ánh mắt lên xuống đánh giá cô.

Cô nhíu mi, ngấm ngầm bực mình.

“Vẻ ngoài cũng không tệ! Chẳng trách Triệt đã đem cưng cưới về nhà.” Người phụ nữ tấm tắc lưỡi nói.

“Cô là ai?” Dựa vào cái gì mà thân mật gọi thẳng tên chồng của cô như vậy?

“Chị á, là má Tang.” Để ý thấy nụ cười trên môi Vũ Đồng vụt tắt, người phụ nữ dường như cảm thấy rất thú vị, đôi mắt lóe sáng lấp lánh. “Cưng không phải đã nhận ra sao?”

Má Tang?

Vũ Đồng ngạc nhiên, theo ý của cô ta là bà chủ quán bar sao? Làm sao có thể? Triệt chưa bao giờ đến quán bar a!

“Gần đây anh ấy thường đến đây! Đã trở thành khách hàng trung thành của quán chúng tôi.” Phảng phất nhận thấy tâm tư Vũ Đồng, má Tang nũng nịu cười nói. “Có được một vị khách vừa anh tuấn vừa hào phóng như vậy, ở trong quán chúng tôi rất được hoan nghênh ác! Hơn nữa anh ấy uống rượu rất có phong thái, không giống với một số vị khách uống rượu vào liền sinh sự. Ảnh thì chỉ ngoan ngoãn ở trong lòng của chị làm nũng, thật đáng yêu làm sao!” Nói xong, liền đưa bàn tay trắng nõn với những ngón thon nhỏ nhéo nhéo má Ôn Triệt, ăn đậu hủ anh.

Vũ Đồng trong lòng lập tức bốc lên đại hỏa.

Cô mặt lạnh, đẩy má Tang ra, ôm lấy Ôn Triệt người đầy mùi rượu. “Cám ơn chị đã đưa anh ấy về nhà. Xin chị cứ tự nhiên ra về, tôi không tiễn.” Ý đuổi khách rất rõ ràng.

Má Tang bưng tai giả điếc nhẹ nhàng lúng liếng đôi mắt nhìn Ôn Triệt tán tỉnh. “Lần sau nếu có rảnh lại đến chơi, Triệt, em chờ anh a.

“Ừ.” Ôn Triệt lại còn gật đầu.

“Đừng để cho em chờ lâu nghen!” Má Tang lại gần, đưa đôi môi đỏ mọng hôn lên gò má anh tuấn của anh một cái.

Ôn Triệt cũng không tránh né, để mặc cho người phụ nữ kia làm trò sỗ sàng trước mặt vợ.

Lửa giận tắt ngúm để lại cho Vũ Đồng cảm giác lạnh run. Cô đứng yên tại chỗ một lúc lâu, thật vất vả phấn chấn tinh thần, giúp chồng ngồi xuống ghế sa lon.

“Anh ngồi xuống trước. Để em pha cho anh chén trà nóng.” Cô vội vã đi xuống phòng bếp.

Anh yên lặng nhìn bóng lưng cô hơi có vẻ bối rối.

Cô vào phòng bếp, tìm được trà để pha nhưng hai tay lại phát run, thiếu chút nữa thả bình trà rớt xuống đất. Cô vội vàng ôm chặt.

Đầu tiên cô lấy nước nóng tráng qua làm nóng bình trà, tiếp tục bỏ lá trà vào trong ấm, rửa qua một lần nước nóng, sau đó đổ đầy nước nóng vào đợi cho lá trà chìm xuống.

Hương trà bốc lên quanh quẩn ở chóp mũi không tan. Cô ngửi được chẳng biết tại sao cảm thấy cay cay ở mũi.

Trà pha xong, cô rót đầy một ly, bưng lên phòng khách.

“Đây, uống chút trà, có thể giải rượu.”

Ôn Triệt nhận lấy chén trà, nhưng không nhúc nhích, cũng không giống như muốn uống trà.

“Làm sao vậy? Anh không thoải mái sao? Có phải là đau đầu hay không? Em đi lấy vài viên thuốc giảm đau.”

“Em không tức giận sao?” Tiếng chất vấn của anh ngăn cản bước chân cô.

Cô mỉm cười ngoái đầu nhìn lại, giả ngốc.”Anh chuyện gì tức giận à?”

Anh híp lại hai mắt. “Anh đầu tiên đến quán bar uống rượu, còn để má Tang đưa về nhà. Em vẫn không chút nào tức giận sao?”

“Đàn ông mà, áp lực công việc rất lớn. Em biết anh chỉ muốn khuây khỏa một chút mà thôi.” Cô cười thật hào phóng. “Việc đó cũng không quan trọng, anh chỉ cần nhớ uống ít rượu một chút đừng làm tổn thương thân thể.”

“Chỉ như vậy?” Anh không thể tin trừng mắt nhìn cô.

Nếu không còn muốn cô làm thế nào? Vũ Đồng tiếp tục mỉm cười nói. “Lần sau nếu uống say thì gọi điện thoại về bảo em. Em sẽ đi đón anh.”

“Em còn muốn đến đón anh về nhà?” Anh hơi tăng cao giọng.

Dù sao vẫn tốt hơn nếu để người phụ nữ khác đưa anh về nhà, còn tìm cách ăn đậu hủ của anh. Cô nghiêm túc gật đầu.

Ôn Triệt sắc mặt lập tức ảm đạm, đôi mắt như muốn bốc hỏa. “Em điên rồi! Vũ Đồng, em cần phải làm đến mức này sao?”

“Cái gì?” Cô líu lưỡi hầu như không thể tiếp tục tươi cười.”Anh nói… Cái gì?”

“Em lúc nào cũng phải tỏ ra hiền thục, thông tuệ, ôn nhu săn sóc như vậy sao? Em quả thật… Không giống người đang sống!” Anh chán nản, đau đớn ôm lấy trán. “Là một người phụ nữ sao có thể hành động giống như em vậy? Em không biết tức giận a! Vì cái gì không mắng chửi anh? Vì cái gì ngay cả một chút phàn nàn oán hận cũng không có? “

“Anh đang … nói cái gì vậy?” Giọng cô run rẩy nói. “Em thông cảm với anh không phải tốt hơn sao? Em biết anh bên ngoài làm việc vất vả, áp lực rất lớn… “

“Việc này không liên quan gì đến áp lực công việc!” Anh gầm lên cắt ngang lời cô. “Người thật sự gây áp lực cho anh chính là em!”

Cô kinh hãi. “Anh nói cái gì?”

“Hãy nói cho anh biết, em vì sao mong muốn trở nên hoàn mỹ như vậy?” Anh đột nhiên nắm lấy bả vai cô, dùng sức lay mạnh. “Có phải nếu có chút gì không toàn thiện toàn mỹ, em sẽ cảm thấy thật có lỗi với anh hay không?”

“Hãy nói cho anh biết, em vì sao mong muốn trở nên hoàn mỹ như vậy?” Anh đột nhiên nắm lấy bả vai cô, dùng sức lay mạnh. “Có phải nếu có chút gì không toàn thiện toàn mỹ, em sẽ cảm thấy thật có lỗi với anh hay không?”

“Em… Chỉ là muốn tốt cho anh a.” Vũ Đồng yếu đuối biện bạch. “Em không biết đã làm điều gì sai.”

Anh vì sao lại kích động như thế? Anh chưa từng bao giờ ở trước mặt cô biểu lộ ra vẻ mặt này. Anh luôn luôn nhẹ nhàng bình tĩnh, không phải vậy sao?

“Không sai, nhưng em đã làm đến mức thái quá. Em là vợ của anh, không phải là người hầu của anh. Em hiểu chưa? Em không cần tất cả mọi chuyện đều phải lấy lòng anh như vậy. Em cũng không phải thiếu nợ anh!”

“Triệt, anh say rồi. Anh không hiểu được mình đang nói cái gì.” Cô lo lắng muốn xoa dịu anh. “Thế nào, để em đỡ anh về phòng. Anh hãy nghỉ ngơi trước đi.”

“Tô Vũ Đồng, em không cần dòm trước ngó sau với anh!” Anh phẫn nộ buồn bực gầm thét.

Cô sợ hãi, anh chưa bao giờ đối với cô khắc nghiệt như thế. Cô cảm thấy thật sự sợ hãi.

Cổ họng cô ợ lên chua xót, nhưng khóe môi theo phản xạ cong lên một nụ cười tươi, đôi môi tao nhã nhếch lên. “Triệt, đi ngủ đi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau, được không?”

Cô ôn nhu nói, lúc này dỗ anh giống như dụ dỗ trẻ con.

Anh trừng mắt nhìn cô, , khóe miệng chậm rãi nhếch lên chua sót, “Có đôi khi anh thật sự cảm thấy em giống như người máy.”

Người máy? Cô thấp thỏm không yên.

“Người máy không có tim, không có tình cảm.” Anh buồn bã bổ sung.

Đôi mắt cô mở to, choáng váng đến không nói nên lời.

“Thay vì ở cùng một chỗ với em, anh tình nguyện mỗi ngày đến quán bar.” Anh thì thầm mỉa mai.

Sắc mặt cô trắng bệch, run rẩy toàn thân.

“Thay vì ở cùng một chỗ với em, anh tình nguyện mỗi ngày đến quán bar.” Anh thì thầm mỉa mai.

Sắc mặt cô trắng bệch, run rẩy toàn thân.

Anh đột nhiên mỉm cười, thực ôn nhu nâng mặt cô lên. “Anh nói thật với em, Vũ Đồng. Anh đã yêu người phụ nữ khác.”

“Người phụ nữ khác?” Cô giống như một con vẹt, ngơ ngác lặp lại lời anh.

“Đó là má Tang vừa rồi.”

“Anh yêu cô ấy?”

“Cô ấy rất dí dỏm, vóc người lại đẹp, khi ôm cô ấy cảm giác thật ấm áp.”

“Ý của anh là lúc ôm em cảm giác rất lạnh phải không?” Cô hỏi, giọng nói lãnh đạm ngữ điệu không chút cảm xúc.

Anh lãnh khốc gật đầu.

Cô vùng mình một cái, đột nhiên đẩy anh ra.”Anh nói thật sao, Triệt?.”

“Ừ.”

“Cho nên gần đây anh nói tăng ca, thật ra đều đi đến quán bar để tìm cô ấy?”

“Đúng vậy.”

Cô không thể tin được. “Anh… anh… Anh không phải từng nói anh yêu em sao?”

“Vậy còn em thì sao?” Anh lẳng lặng hỏi lại cô. “Em có yêu anh không?”

Cô vẻ mặt sợ hãi, trả lời không được, ánh mắt trông bàng hoàng.

Tim anh như chùng xuống “Nếu cả hai chúng ta đều không yêu đối phương, thôi thì dứt khoát ly hôn đi. Em thấy như thế được không?”

Cô đông cứng tại chỗ. Trái tim cô lặng lẽ, vô thanh vô tức như bỏ vào hầm băng.

“… Được.” Cô cúi đầu đáp, đôi môi anh đào hé mở, không hiểu vì sao lại nở nụ cười tươi. “Chúng ta ly hôn đi!”

Cô dứt khoát đồng ý mà không chú ý, khi cô gật đầu thì trong mắt anh là bao nhiêu tối tăm khổ sở.

Đây là lần thứ tư cô bị người ta vứt bỏ.

Trời nhá nhem tối, Vũ Đồng ngồi dưới đất trong phòng bếp, hoàng hôn đỏ rực như máu từ ngoài cửa sổ chiếu vào thân ảnh cô. Bóng lưng cô đỗ dài càng thêm đơn độc.

Cô ngồi tựa vào tủ bát, bưng ly nước lọc không có mùi vị gì, hoảng hốt đến xuất thần.

Người thứ nhất bỏ rơi cô, là mẹ cô. Bà đã cùng huấn luyện viên tập thể hình của mình bỏ trốn. Để năm đó khi cô mới 9 tuổi bị ném vào cơn giận dữ không thể chịu nổi của cha.

Bởi vì những hành vi không đoan chính của mẹ, cha thậm chí còn hoài nghi cô không phải là con gái ruột của mình, kiên quyết mang cô đi thử ADN.

May mắn cô là con gái ruột của cha, nếu không cô không dám tưởng tượng tương lai của mình.

Nhưng ngay cả khi đã chứng minh cô và cha quả thật có cùng huyết thống. Cha vẫn cực đoan như cũ không tin tưởng cô, luôn cho rằng cô được thừa hưởng di truyền của mẹ có tính lẳng lơ ong bướm, sớm hay muộn cũng có ngày sẽ gây tai tiếng cho Tô gia.

Ông kiểm soát cô rất nghiêm ngặt. Từ nhỏ đã không cho phép bất kỳ cậu bé nào tiếp cận cô. Cô tựa như nàng công chúa bị nhốt ở trên tháp cao, một thân một mình.

Cho đến khi học đại học, cô đã gặp ÂnVĩ Hào.

Anh đã chủ động tiếp cận cô. Có một lần cô đến công ty của cha. Theo như lời của anh vừa nhìn thấy cô đã bị choáng ngợp. Vì thế sau đó anh bắt đầu cuồng nhiệt theo đuổi cô.

Hai người dấu cha cô, lén lút vụng trộm yêu nhau. Mà khoảng thời gian đó với cô thật sự là khoảng thời gian đầy màu sắc rực rỡ hiếm thấy trong cuộc sống vốn là toàn một màu xám ảm đạm.

Cô rất yêu anh, cũng biết rõ nếu cha mà biết nhất định sẽ chia rẽ hai người. Cô quyết định bỏ nhà ra đi đến nương tựa vào anh.

Anh nghe quyết định của cô, nhất thời kinh hoảng, khổ sở khuyên can cô mau mau rút lại ý niệm này trong đầu.

Lúc đó cô đã không hiểu vì sao Ân Vĩ Hào lại không chấp nhận đề nghị của cô. Sau này cô mới hiểu, anh nhìn trúng cô vì cô là người thừa kế của Tô gia. Nếu cô một mình trốn đi, đoạn tuyệt quan hệ cha con với cha thì gia tài bạc vạn chỉ sợ cũng sẽ không có phần của cô.

Anh đã phản bội cô, chủ động hàng phục cha cô. Anh đã không biết rằng ông cũng không vì vậy mà cảm kích, ngược lại còn đuổi anh ra khỏi công ty.

Về sau, Ân Vĩ Hào vẫn nghĩ hết tất cả mọi biện pháp tiếp cận cô. Còn cô dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ long ( vương vấn không dứt được). Cho đến khi công ty cha cô phá sản, ngày hôm đó ông cũng bị bệnh tim tái phát mà qua đời.

Cô đồng thời mất đi phụ thân cùng người yêu. Cả hai người đều mặc kệ bỏ rơi cô.

Lần này là lần thứ tư cô bị ném đi. Ngay cả khi cô đã ôn nhu săn sóc như vậy thế nhưng Ôn Triệt cũng vẫn không cần cô.

“Triệt, em đã sớm biết như vậy.” Cô cằm ly thủy tinh, thống khổ khàn giọng nói. “Em sớm biết rằng sẽ có một ngày anh cũng sẽ lại bỏ rơi em, em biết mà.”

Cô sớm đoán, một ngày nào đó anh cũng sẽ bỏ cô mà đi. Anh không thể vĩnh viễn ở lại bên cô, điều đó là không có khả năng.

“Em đã không nghĩ tới sao lại nhanh như vậy, anh đã không thể chịu được em.” Cô gục đầu xuống, hai má vùi sâu vào giữa hai gối, chân gấp khúc như hình dấu hỏi.

Cô rất muốn khóc, một người phụ nữ bị chồng vứt bỏ có quyền được gào khóc một trận.

Nhưng cô lại không khóc được. Ngực đau thắt lại, mắt cay sè khô rát thế nhưng lại không chảy ra một giọt nước mắt nào.

Cô nghĩ nước mắt của mình có phải đã cạn hết vào cái buổi trưa quá ngọ, ánh mặt trời chói chang mà bạn bè xa lánh đó rồi hay không?.

Nước mắt của cô, có lẽ đã khô cạn rồi…

Kinh… cong…!

Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, thức tỉnh suy nghĩ mông lung của Vũ Đồng.

Cô hoảng hốt ngẩng đầu, trong tâm trí nhất thời trống rỗng.

Kinh cong…kinh cong!

Tiếng chuông cửa kêu vang liên tiếp biểu lộ tâm trạng nôn nóng.

Là ai?

Cô xiêu vẹo đứng dậy, bởi vì ngồi dưới đất quá lâu, hai chân có chút ê ẩm tê dại.

Là Triệt sao? Anh ấy đã quay lại?

Cô bước thấp bước cao đi ra phòng bếp, đồng thời trấn tĩnh chính mình.

Không thể nào là Triệt. Từ sau đêm đề nghị ly hôn với cô, anh liền dọn hành lý ra ngoài ở. Hai ngày sau lên máy bay đi Tokyo, nói là có công tác bên đó.

Anh đã quay về Đài Loan? Anh đã thay đổi chủ ý, quyết định cho … cuộc hôn nhân của hai người thêm một cơ hội?

Sẽ là như thế phải không?

Vũ Đồng hít vào một hơi thật sâu, làm chính mình dằn xuống cảm xúc kích động. Nhưng khi mở cửa ánh mắt vẫn không khỏi lóe lên tia sáng hi vọng mong manh.

“Chị dâu! Là em.”

Là Tuyền Tuyền. Tim cô như chùng xuống.

Thì ra không phải Ôn Triệt mà là muội muội của anh ấy Ôn Tuyền.

Cô hơi hơi nhếch môi, thầm chế giễu chính mình.

Vốn là như vậy, cô còn mong đợi cái gì? Triệt là người mặc dù rất mềm mỏng, nhưng một khi đã quyết định, tuyệt đối sẽ không dễ dàng lay chuyển.

Ly hôn là kết quả mà anh đã suy nghĩ cặn kẽ, tuyệt đối sẽ không có khả năng thay đổi.

Cô còn trông đợi cái gì? Quả thực là buồn cười!

“Tuyền Tuyền, em sao lại đột nhiên đến đây?” Cô chào đón Ôn Tuyền giọng nói lại có thể thực bình thản đến vậy. Cô cũng thực bội phục khả năng diễn xuất của mình.

“Chị còn hỏi em tại sao tới? Chị!” Ôn Tuyền xông vào, vẻ mặt kinh ngạc.”Chị và anh thật sự đã ly hôn! Các người đã làm cái gì a?”

“Em đã biết?” Vũ Đồng nhẹ hỏi, xoay người đi về phòng bếp. “Muốn uống chút gì không? Trà, cà phê?”

“Em không muốn uống cái gì cả!” Ôn Tuyền không chịu nổi kêu lên: “Chị dâu! Chị làm sao còn làm ra vẻ không liên quan đến mình như thế? Chị không quan tâm sao?”

“Quan tâm cái gì?” Vũ Đồng lấy ra hộp đựng trà, chuẩn bị pha một ấm trà hoa hồng.

“Anh của em a!” Ôn Tuyền tựa vào cánh cửa phòng bếp. “Chị thật sự quyết định ly hôn với anh trai em sao?”

“Nếu không còn làm như thế nào? Ly hôn là do anh ấy yêu cầu.”

“Chị cũng có thể không đồng ý a! Anh em cũng là do nhất thời nản lòng. Anh ấy không phải thật tâm muốn vậy!”

“Em làm sao biết anh ấy là thật lòng hay là giả ý?” Vũ Đồng hỏi, âm điệu bình thản, nhưng lại lờ mờ lộ ra chút ít châm biếm.

Ôn Tuyền nghe thấy, đôi mi thanh tú nhăn lại. “Chị không tin anh trai em?”

“Vấn đề không phải là tin hay không tin.”

“Vậy là cái gì?”

Vũ Đồng hít sâu một hơi, đổ nước sôi vào ấm thủy tinh. “Anh trai em đã yêu người phụ nữ khác.”

“Cái gì?!” Ôn Tuyền quá kinh ngạc.

“Anh trai em đã yêu người phụ nữ khác.” Vũ Đồng lạnh nhạt lặp lại một lần nữa.

“Chị nghi ngờ anh trai em ngoại tình?” Ôn Tuyền kinh ngạc nói. “Không thể có chuyện đó! Anh ấy không phải loại người sau lưng vợ, ở bên ngoài vụng trộm!”

“Không phải là nghi nghi, mà do chính anh ấy nói cho chị biết.”

“Là do chính miệng anh trai nói?” Ôn Tuyền càng khó mà tin được. Không lâu mới đây, trong phòng làm việc, anh đã thổ lộ tâm sự với cô. Bây giờ lại giống như đại đa số đám nam nhân kia đi tìm thú vui bên ngoài? Trong chuyện này nhất định có ẩn tình. Cô cố trấn tỉnh lại, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào chị dâu. “Cho nên chị mới quyết định ly hôn với anh em?”

“Nếu anh ấy đã không còn yêu chị, chị cần gì phải qụy lụy van xin anh ấy?” Vũ Đồng buồn bã nói.

“Anh ấy làm sao có thể không yêu chị?” Ôn Tuyền phản bác lại.

Tại sao lại không thể?

Vũ Đồng cười lạnh, quay đầu nhìn Ôn Tuyền với ánh mắt không đồng tình.”Anh trai em chưa từng thực sự yêu chị. Anh ấy cũng không phải vì yêu mà lấy chị.”

“Tại sao như vậy?”

“Bởi vì cha chị là ân nhân của anh ấy.”

“A?” Ôn Tuyền kinh ngạc kêu lên.

Vũ Đồng cười càng thêm mỉa mai, đôi mắt nhàn nhạt bị một lớp sương mù che kín. “Anh ấy nghĩ rằng chị cái gì cũng không biết. Thật ra chị biết hết. Trước kia anh ấy từng quen bạn gái tên là Triệu Vân An phải không?”

“Triệu Vân An? Ai a?” Ôn Tuyền hoàn toàn không biết.

“Là đồng nghiệp của anh ấy trong công ty. Cô ấy nói cho chị biết, Triệt vốn đang cùng cô ấy gặp gỡ. Từ khi anh ấy gặp chị đã chia tay với cô ấy vì vậy mà làm cổ thương tâm muốn chết.”

“Chị đang nói cái gì vậy? Chị dâu, em chưa từng biết trước đây anh trai em từng qua lại với một người bạn gái nào a!”

“Em đương nhiên không biết. Khi đó em đang học nội trú. Không có cơ hội gặp mặt cô ấy. Triệt cũng không phải ngay từ đầu đã yêu cô ấy. Hai người là cộng sự nhiều năm, thật vất vả bồi dưỡng quan hệ. Không ngờ chị lại xuất hiện làm Triệt phải chia tay với Triệu Vân An.”

“Vậy không phải chứng tỏ anh trai em yêu chị sao? Cho nên đã chia tay bạn gái hiện tại của mình.”

“Anh chị khi đó chỉ vừa mới quen, làm sao có thể nói có yêu hay không?” Vũ Đồng tự giễu nhếch môi, ánh mắt cũng ảm đạm, giọng nói thì dần trở nên khàn khàn. “Anh trai em sở dĩ chia tay bạn gái, chẳng qua bởi vì anh ấy cảm thấy đã thiếu cha chị một món nợ ân tình. Anh ấy nghĩ phải chăm sóc chị thật tốt.”

“A?”

“Hơn nữa anh ấy là người rất dịu dàng, sẽ không còn cách nào khác khi nhìn thấy một cô gái yếu đuối cô độc một mình, cho nên mới cầu hôn với chị.”

“Chị…” Ôn Tuyền bất lực trừng mắt nhìn chằm chằm chị dâu. “Thì ra chị vẫn luôn nghĩ như vậy?”

“Chị vốn đã không biết.” Vũ Đồng càng bất đắc dĩ hơn so với cô. “Nếu như vào một năm trước chị không phải ngẫu nhiên gặp Triệu Vân An trên đường. Cô ấy chủ động nói cho chị biết chuyện này, mà trước giờ chị đã chẳng hề hay biết gì.”

“Không trách ” Ôn Tuyền chợt hiểu ra. “Không trách chị cả năm nay bỗng nhiên trở nên kì lạ đến vậy, thì ra là thế.”

“Việc này, chị đã không muốn nói.” Vũ Đồng nhìn xuống ngắm nghía tay cầm ấm trà không chủ đích. “Nhưng đã không còn quan trọng nữa, dù sao bọn chị cũng phải ly hôn.”

Vì phải ly hôn, cô cũng không cần tiếp tục khổ sở cất giữ bí mật này nữa. Dù sao đi nữa anh cũng sẽ bỏ rơi cô.

Vũ Đồng bỗng xiết chặt ấm trà trong tay, tim đau thắt từng cơn.

———

Do hơi nóng của trà bốc lên quá nồng ư? Hay vì cái gì mà cô cảm thấy trước mắt mông lung nhìn không thấy rõ?

“Chị thật sự quyết định cứ để vậy ly hôn với anh trai em?” Ôn Tuyền vẫn không từ bỏ hi vọng.

Còn cái gì mà chưa từ bỏ ý định đây? Còn muốn gì mà cố sức bức bách cô như vậy?

Vũ Đồng đau đớn cắn chặt răng. “Chị không thể… tiếp tục níu kéo Triệt, không thể tiếp tục ích kỷ lợi dụng sự thông cảm của anh ấy nữa.”

Cô nên nhanh chóng trả tự do cho anh.

“Đồ ngốc!” Ôn Tuyền đột nhiên kêu lên. “Hai vợ chồng các người thật sự là một cặp đôi đại ngốc nghếch! Một người thì nói muốn trả tự do cho cô ấy, người còn lại thì nói không thể tiếp tục ràng buộc anh ấy nữa, thật sự là… Trời ơi! Em thật sự đã bị hai người làm cho tức chết rồi!” Gần như muốn điên lên rồi đây.

Vũ Đồng bị cô làm cho hoảng sợ.”Tuyền Tuyền, em bình tĩnh một chút.”

“Làm ơn đi! Người nên bình tĩnh là hai người đó?!” Ôn Tuyền mở mắt trừng trừng, năm lấy bả vai Vũ Đồng, bắt buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. “Hãy nghe em nói đây. Chị dâu, chị thật sự không hiểu gì về anh trai của em cả.”

“Hả?”

“Nếu chị chịu khó giải thích thêm với anh em, quan tâm đến anh ấy nhiều hơn một chút thì chị sẽ biết rằng anh yêu chị, yêu sâu sắc đến mức nào.” Vẻ mặt Ôn Tuyền thật sự rất nghiêm túc.

Vũ Đồng kinh ngạc. “Anh ấy… yêu chị?”

“Anh ấy đương nhiên là yêu chị! Nếu không làm sao anh ấy đối xử với chị tốt như vậy?”

“Chị đã nói rồi, anh ấy chỉ vì đền ơn…”

“Để báo ân!” Ôn Tuyền tức đến mức thậm chí lời thô tục cũng muốn nói ra. “Là cái đại ân to tát đến mức độ nào mà để cho anh ấy nhất định phải lấy thân báo đáp? Cha chị nhiều lắm cũng chỉ cho anh trai em một công việc mà thôi. Anh trai em làm việc chăm chỉ thì ông trả lương cho anh ấy vốn đã là chuyện hiển nhiên. Được rồi, coi như anh trai em có nghĩ Tô bá bá đúng là đại ân nhân của anh ấy thì ảnh cũng không nhất định phải cưới chị. Anh ấy có thể thuê giúp chị một căn hộ nhỏ, mỗi tháng cố định cấp cho chị phí sinh hoạt a, Như vậy cũng không phải là chăm sóc cho chị sao? Anh ấy hoàn toàn không cần phải kết hôn với chị!”

Nói như vậy dường như cũng rất có lý.

Vũ Đồng không khỏi giật mình sững sờ “Vậy anh ấy vì cái gì…”

“Chị còn chưa hiểu sao?” Ôn Tuyền dùng sức lắc cô. “Đó là bởi vì anh ấy yêu chị, cho nên mới cầu hôn với chị a!”

Không, cô không tin!

“Nếu anh ấy yêu tôi, vì sao bây giờ lại muốn ly hôn với tôi?” Cô khàn giọng lên án. “Vì sao muốn bỏ rơi tôi?”

“Bởi vì anh ấy quá yêu chị. Bởi vì anh ấy đã xem hạnh phúc của chị còn quan trọng hơn so với hạnh phúc của bản thân!”

“Chị không hiểu.”

“Chị đương nhiên không hiểu!” Ôn Tuyền trừng lớn mắt trách cứ, lông mày nhíu lại không hài lòng. “Trong hai năm qua chị rốt cuộc có bao giờ dùng trái tim mình để nghĩ đến cảm nhận của anh trai em không?”

Vũ Đồng ngơ ngẩn. Chẳng lẽ là lỗi là ở cô sao? Chẳng lẽ cô đã sai khi không hiểu rõ anh ư?

“Thực chịu không nổi hai người! Trái tim chỉ cần cởi mở, không phải mọi hiểu lầm sẽ càng nhanh cởi bỏ sao. Em mặc kệ! Chị lúc này phải đi theo em. Em nhất định phải để hai người đối mặt nói chuyện rõ ràng!”

Dứt lời, Ôn Tuyền cũng không quan tâm cô có đồng ý hay không, thẳng tay kéo cô đi ra cửa.

Ở một nơi khác, trong một quán bar Tống Nhật Phi đang léo nhéo nói với Ôn Triệt .

“Anh đã làm cái gì? Anh thật sự quyết định ly hôn với vợ?”

“Ừ .” Đối với sự kích động của Tống Nhật Phi, Ôn Triệt lại có vẻ quá mức bình tĩnh. Có lẽ trải qua một tuần suy ngẫm, tâm trạng đã tĩnh lặng rất nhiều.

Cầm trong tay anh là ly rượu Whiskey nhiều gấp đôi bình thường, vẫn liên tục không ngừng nhấp từng ngụm.

“Anh sẽ không thật sự làm vậy chứ?” Tống Nhật Phi không thể tin trợn mắt nhìn anh. “Ngượng thật, đã nhiều năm từ trước đến nay đây là trường hợp thất bại đầu tiên của tôi. Haizz, có phải anh thấy bản hiệu của tôi quá chói mắt mà có ý đập nát hay không?” Anh ta dây trán rên rỉ.

Ôn Triệt không để ý đến anh ta. Bảng hiệu tự do yêu đương của con người này với anh không liên quan. Điều anh quan tâm là Vũ Đồng phải thật hạnh phúc.

“Tôi cho cô ấy cái cớ, cô ấy cũng đã đồng ý. Như vậy là tốt rồi, vì vậy… Không còn gì có thể tốt hơn.” Ôn Triệt lạnh nhạt nói, mắt nhìn chằm chằm vào cốc rượu.

Anh buông tay để cô có được tự do không còn bó buộc cô nữa. Để cho cô có thể theo đuổi hạnh phúc của riêng mình.

Như vậy, không còn gì tốt hơn, không phải sao?

Anh tự nhủ với bản thân nhưng không hiểu sao tim lại đau như vậy.

“Anh bỏ được?” Tống Nhật Phi phảng phất thấy được nỗi đau trong lòng anh, cau mày hỏi.

“Tôi phải bỏ được.” Anh nói giọng khàn khàn, gắng sức áp chế nội tâm đang cuồn cuộn dâng lên như sóng thủy triều. “Tôi đã nhận ra, cô ấy nếu ở lại bên cạnh tôi thì sẽ không có hạnh phúc.”

“Chẳng lẽ anh rời bỏ cô ấy, để cô ấy cô độc một mình thì cô ấy sẽ có hạnh phúc sao?”

“Ít nhất cô ấy có được tự do.” Ôn Triệt xụ mặt. “Cô ấy không cần ở trước mặt tôi sắm vai người vợ hoàn mỹ nữa, không cần vội vã làm mọi thứ để chiều chuộng tôi. Cô ấy có thể theo đuổi ước mơ của mình.”

“Ước mơ đó là gì?” Tống Nhật Phi hỏi thẳng thừng.

Ôn Triệt biến sắc mặt.”… Tôi không biết.”

Nếu biết, anh có lẽ sẽ hiểu được vì sao Vũ Đồng luôn không vui như vậy.

“Ai ~~” Tống Nhật Phi thở dài. “Tôi đầu hàng, chịu thua. Anh với vợ của anh cả hai người đều kín như bưng. Ai mà hiểu được trong lòng các người rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì?”

Ôn Triệt không nói tiếng nào, xoay xoay ly rượu, như đang suy ngẫm điều gì.

“Thế nào, anh dự định sẽ làm gì tiếp theo?” Tống Nhật Phi chợt hỏi.

“Tôi mới từTokyovề. Tôi đã xem qua môi trường làm việc bên đó, cảm thấy được cũng không tệ lắm.” Ôn Triệt nhắm mắt lại. “Tôi có ý định chấp nhận thư đề bạt của cấp trên, đếnTokyonhậm chức.”

“Anh muốn rời khỏi Đài Loan?” Tống Nhật Phi trợn trừng mắt.

“Ừ.”

“Sẽ không quay lại sao?”

“Trong thời gian ngắn, sẽ không trở về.”

“Nói như vậy, hai người đã nhất quyết chia tay?” Tống Nhật Phi lắc đầu rồi lại thở dài. “Một đôi vợ chồng tốt đẹp như thế, lại làm cho đôi ngã chia ly, haizz…”

Ôn Triệt im lặng.

Trong quán bar bỗng nhiên cất lên giọng ca trầm ấm, sâu lắng đầy cảm xúc của người nam ca sỹ dưới ánh đèn màu mờ ảo biến hóa chập chờn.

I will always love you . Ôn Triệt sâu trong đáy lòng, lẳng lặng nhớ tới lời bài hát.

Cho dù là cách xa hay ở gần bên nhau, anh sẽ vĩnh viễn yêu em. Có lẽ em không yêu anh, nhưng em không thể ngăn được anh yêu em.

Một tình yêu say đắm, cũng thật bi ai, nhưng đều là do anh đây tự nguyện.

Tiếng nhạc dừng lại, từ Microphone truyền đến tiếng sột soạt, tiếp theo là một giọng ca nữ trong trẻo cao vút cất lên.

Cũng là bài hát đó nhưng giọng cô hát có lẽ không êm tai như giọng ca sỹ. Giọng hát run rẩy của cô bất ngờ vô tình lại lôi cuốn lòng người.

Ôn Triệt giật mình, bất ngờ liếc nhìn xuống phía sân khấu.

Một người phụ nữ toàn thân màu đen, ngồi một mình trên chiếc ghế màu bạc, tay nắm chặt lấy Microphone.

Không ai đệm nhạc cho cô. Cô chỉ xướng thanh, gục đầu, từ từ nhắm hai mắt. Cô giống đang để tang cho ai, rồi nhẹ nhàng cất lên tiếng hát.

Bài hát hát xong, mọi người đều nhiệt tình vỗ tay. Cô ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, nhận lấy cốc rượu của một người đàn ông đưa tới, uống một hơi cạn sạch.

Cô đã uống quá nhiều.

Khuôn mặt xinh đẹp thanh tú kia đã bị nhuốm đỏ một dị thường. Ánh mắt người đàn ông lóe lên những tia sáng khác lạ.

Ôn Triệt toàn thân căng thẳng.

Anh trừng mắt nhìn về sân khấu, chằm chằm nhìn vào người đàn ông đang đưa tay về phía cô, còn cô lại lơ đểnh cầm lấy.

Cốc rượu rơi xuống đất. Cả người cô gần như lọt thỏm trong lòng nam nhân kia.

“Tên kia hành động rất nhanh nha!” Tống Nhật Phi ngồi một bên tán thưởng. “Tiên hạ thủ vi cường, xem ra cô gái này đêm nay chạy không thoát khỏi nanh vuốt của anh ta.”

“Cậu nói cái gì?” Ôn Triệt quay đầu trừng mắt với anh, trong mắt mơ hồ bùng lên ngọn lửa.

“Anh làm ơn đừng tỏ ra đạo mạo nghiêm túc như vậy được không? Chuyện này rất tự nhiên a, cô nam quả nữ đến quán bar tìm đối tượng tình một đêm, loại người này rất nhiều a.”

“Ý của anh là, anh ta có ý đồ xấu với cô ấy?” Các ngón tay Ôn Triệt nắm chặt lại thành nắm.

“Còn phải hỏi sao? Anh cứ nhìn rồi biết, anh ta sẽ lập tức đưa cô ta ‘lên giường’ thôi.”

Tống Nhật Phi đoán không sai, người đàn ông thực sự ôm lấy cô đi ra ngoài cửa. Còn những vị khách khác dường như cũng không ngạc nhiên khi thấy chuyện kỳ quái, đã thu hồi tầm mắt tiếp tục cuộc chơi của riêng họ.

Không một ai cảm thấy một nam một nữ ôm nhau rời khỏi quán rượu có cái gì bất thường, cũng không có bất kỳ người nào có ý ngăn cản.

Không một ai bị kích động như anh.

Ôn Triệt bất ngờ đứng bật lên, thiếu chút nữa đẩy ngã cái bàn. Anh không để ý đến tiếng kêu kinh ngạc của Tống Nhật Phi, vội vàng chạy xuống dưới lầu.

“Này! Anh đi đâu vậy?”

Anh cũng không quay đầu nhìn lại, tiếp tục chạy đi.

Nhìn bóng lưng chạy nhanh như chớp kia, Tống Nhật Phi tuấn mi nhíu lại, nhẹ nhàng cười lớn. Anh quay đầu nhìn xuống dưới lầu, nháy mắt mấy cái với cô gái đang trốn trong góc đồng thời đưa tay giơ biểu tượng ‘OK’.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lãnh Thê

BÌNH LUẬN FACEBOOK