Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 75: Tranh thủ

Xuân Phong Lựu Hỏa

27/09/2020

Trong khoảng thời gian này, sau khi lên lớp, Tịch Bạch liền đến thẳng công ty. Được sự giúp đỡ của trợ lý Tần, phần lớn những công việc quan trọng cũng đã đưa đến tay cô. Tịch lão phu nhân đã có ý định lui về, chỉ chờ một cơ hội thích hợp để tuyên bố với bên ngoài rằng Tịch Bạch sẽ đảm nhiệm chức vị chủ tịch tập đoàn Tịch Thị thay bà.

Phần lớn thời gian rảnh Tịch Bạch đều ở lại công ty. Ở đây cô có phòng nghỉ riêng. Hôm ấy, Tịch Bạch trở về trường liền phát hiện trêи giường ngủ của mình có mấy cái thùng lớn, chăn bông của cô sớm đã bị cuộn lại đặt lộn xộn ở một bên.

Tịch Bạch nhíu mày, quay sang hỏi bạn cùng phòng Kiều Kiều: “Đây là có chuyện gì?”

Kiều Kiều tức giận bất bình cáo trạng với Tịch Bạch: “Còn không phải là Hứa Gia Di à. Cậu ta nói quần áo của mình nhiều lắm, không có chỗ để, cho nên mới tìm thêm mấy cái thùng lớn, tiện thể đặt lên giường của cậu. Cậu ta nói cậu ít khi về trường, giường ngủ không dùng nữa cũng rất lãng phí, cho nên mới chiếm giường ngủ của cậu. . .”

“Được, mình đã biết.”

Tịch Bạch đi qua, mang mấy thùng quần áo của Hứa Gia Di trực tiếp ném ra ngoài phòng ký túc xá.

Kiều Kiều nhìn một đống thùng giấy trước cửa, thấp thỏm nói: “Hứa Gia Di trở về sẽ giận dữ lắm đó.”

Tịch Bạch lần nữa trải lại đệm giường đã lâu rồi không sử dụng của mình: “Mình không sợ cô ta.”

Nhà Hứa Gia Di có chút tiền tài, quyền thế. Cha mẹ đối với cô ta luôn cưng chiều hết mực, sớm đã dưỡng thành dáng vẻ kiêu ngạo, ương ngạnh. Cô ta không chỉ ở phòng ngủ tác oai, tác quái, trong lớp học cũng hay diễu võ dương oai. Ngay cả giáo viên cũng phải khách khí với cô ta.

Người dám đối nghịch với Hứa Giá Di, chỉ sợ chỉ có duy nhất Tịch Bạch.

Buổi tối Hứa Gia Di trở lại phòng ngủ, nhìn thấy hành lý của bản thân đều bị ném ra ngoài cửa ký túc xá. Nữ sinh đi ngang qua tò mò chỉ trỏ, thấp giọng nghị luận.

Hứa Gia Di tức điên người, hùng hổ bước vào phòng, lớn tiếng hô: “Là ai đem quần áo của tôi ném ra ngoài?”

Bàn bên cạnh, Tịch Bạch không thèm ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Là tôi.”

Hứa Gia Di kinh ngạc nhìn cô: “Tại sao cô lại trở về?”

“Đây là phòng ngủ của tôi, tại sao tôi không thể trở về?”

Hứa Gia Di đứng trước cửa, cố ý lớn tiếng: “Tịch Bạch, cô cùng với bạn trai ở bên ngoài, nửa tháng qua cũng không trở về phòng ngủ lấy một lần. Tôi chỉ mượn tạm giường ngủ của cô một chút mà thôi.”

Kiều Kiều vội vàng kéo Hứa Gia Di vào phòng ngủ, che miệng của cô ta lại.

Lúc này bên ngoài phòng ký túc xá đã vây tụ không ít nữ sinh, mọi người đều phấn khích đứng xung quanh xem cuộc vui.

Ở bên ngoài cùng với bạn trai ở chung, đối với nữ sinh năm thứ nhất đại học mà nói thật sự là có chút khác người. Nhưng Tịch Bạch cũng không phải mỗi ngày đều ở nhà Tạ Tùy. Phần lớn thời gian cô đều ở công ty vội vàng làm việc, trực tiếp lấy văn phòng chủ tịch sinh hoạt rất lâu.

Mấy cô gái cũng không biết việc này, họ chỉ nghĩ rằng Tịch Bạch thì ra chính là loại nữ sinh tùy tiện.

Hứa Gia Di cố ý tạo thành loại hiểu lầm này. Toàn trường cũng chỉ có Tịch Bạch dám cùng cô ta đối nghịch. Cô ta đã sớm ngứa mắt Tịch Bạch, muốn dạy dỗ cô một chút.

Tịch Bạch nhìn Hứa Gia Di đứng trước cửa phòng, thản nhiên nói: “Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, nói xin lỗi!”

Hứa Gia Di hiên ngang nói: “Tôi cũng cho cô một cơ hội cuối cùng, đem quần áo của tôi xách trở về, lau chùi sạch sẽ.”

Kiều Kiều nhìn hai người giằng co, cố gắng khuyên nhủ: “Hứa Gia Di, Bạch Bạch đem quần áo của cậu ném ra bên ngoài là không đúng nhưng lúc trước cậu đã chiếm giường ngủ của cậu ấy, điều này cũng không đúng. Cho nên bây giờ hai người huề nhau, không cần cãi nhau nữa, được không?”

Hứa Gia Di nâng cằm, lạnh lùng liếc Tịch Bạch: “Không phải chỉ là giường ngủ thôi sao, cùng lắm thì tôi cho cô tiền thuê là được. Một tháng 3000 đủ không? Đưa giường ngủ cho tôi thuê, để tôi dùng làm nơi để quần áo?”

Phải biết, một tháng 3000 đối với sinh viên bình thường mà nói đã là một khoản thu nhập khá cao.

Xung quanh, không ít nữ sinh nghe được đề nghị quá hời từ Hứa Gia Di, dồn dập trả lời: “Gia Di, mình cho cậu thuê giường ngủ.”

“Thuê của mình, thuê của mình. Ngay cả tủ quần áo của mình cũng cho cậu thuê luôn!”

“Cả tủ quần áo và bàn học của mình cũng cho cậu dùng!”



Hứa Gia Di ngược lại không phải thật sự muốn thuê giường ngủ của Tịch Bạch nhưng tiền là thứ tốt, không chỉ có thể mua được hết thảy những mong muốn mà tiền còn có thể sử dụng để nhục nhã người khác.

Cô ta kiêu ngạo nâng cằm, liếc nhìn Tịch Bạch: “Xin lỗi tôi, sau đó ngoan ngoãn lau sạch sẽ quần áo của tôi rồi xách vào đây, chuyện này tôi sẽ không so đo với cô.”

3000 một tháng thật sự không phải là số tiền nhỏ, ngay cả Kiều Kiều cũng có chút động lòng, cậu ta nhìn dáng vẻ bất động thanh sắc của Tịch Bạch, tựa hồ không có ý định tính toán, muốn nhận tiền thuê của Hứa Gia Di.

“Bạch Bạch, 1000 một tháng có thể thuê phòng rất tốt ở bên ngoài trường học. Cậu còn có thể thừa lại 2000 đó.”

Kiều Kiều thấp giọng nhắc nhở Tịch Bạch.

Tịch Bạch ở trường học tương đối kín tiếng, cơ hồ không ai biết thân phận thật sự của cô. Tất cả mọi người đều cho rằng mỗi ngày cô phải cố gắng ra ngoài kiếm tiền. Họ dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Tịch Bạch, cảm thấy cô đang chiếm lợi rất lớn.

Tịch Bạch thong thả đi đến cạnh cửa, Hứa Gia Di cho rằng cô muốn thỏa hiệp. Vì thế dương dương tự đắc đem hành lý đưa tới trong tay cô: “Lau sạch sẽ cho tôi.”

Nhưng không nghĩ đến, Tịch Bạch nhận lấy rương quần áo, sau đó xoay người đi đến thùng rác bên cạnh cửa cầu thang, trực tiếp ném vào.

Động tác sạch sẽ, lưu loát, không chút dây dưa, lằng nhằng nào. Các cô gái đứng xem xung quanh đều sợ đến ngây người.

Tịch Bạch cái này cũng. . . Quá rồi!

“Hứa Gia Di, nếu cha mẹ cô không giáo ɖu͙ƈ cô biết cách làm người như như thế nào. Hôm nay, tôi cũng không ngại thay họ dạy lại cô. Học phí có thể miễn, cầm thùng đồ còn lại của cô, cút!”

Tịch Bạch đương nhiên không phải là người dễ chọc như dự đoán. Ở nhà, Tịch Phi Phi cũng không phải là đối thủ của cô, huống chi đây lại là một tiểu thư ngu xuẩn như Hứa Gia Di.

Hứa Gia Di đâu chịu nổi loại ủy khuất này. Cô ta tức giận đến khuôn mặt đỏ bừng, cả người phát run, xoay người gọi điện thoại cho cha mình: “Cha, người mau tới trường học đi! Con bị người ta bắt nạt. Ô ô ô, bạn cùng phòng đem quần áo của con ném vào thùng rác.”

Cha của Hứa Gia Di tự nhiên rất cưng chiều đứa con gái này. Nghe nói như thế cũng không trì hoãn lâu, lập tức điện thoại cho giáo viên giám thị, sau đó một khắc cũng không dừng, nhanh chóng chạy tới.

Giám thị đi đến, nhìn thấy quần áo của Hứa Gia Di thật sự bị ném vào thùng rác, bà ta nóng nảy: “Tịch Bạch, sao em có thể làm chuyện như vậy?”

Kiều Kiều lập tức đứng ra giải thích: “Là Hứa Gia Di chiếm giường ngủ của Tịch Bạch trước.”

“Hứa Gia Di chiếm giường ngủ của Tịch Bạch, Tịch Bạch nghỉ ngơi ở đâu?”

Hứa Gia Di đúng lúc nói: “Cô ta trọ bên ngoài.”

“Tịch Bạch, em trọ bên ngoài vì sao không viết báo cáo?”

Giám thị nghiêm nghị trách cứ: “Em có biết ban đêm không về ký túc ngủ là chuyện rất nghiêm trọng,l không? Nếu tôi báo cáo lên trường học, em sẽ bị xử phạt!”

Tịch Bạch biết giám thị nhất định là thiên vị Hứa Gia Di, muốn mượn chuyện này để gây sức ép. Cô xoay người gọi cho trợ lý Tần: “Chú Tần, ở trường học có chút phiền toái, bây giờ chú có thể đến đây một lát được không?”

Trợ lý Tần sau khi nhận được điện thoại liền nhanh chóng lái xe tới trường học.

Ở dưới lầu phòng giáo vụ, hắn gặp Hứa Tổng của Hoà Gia Hoa.

Hứa Tổng nhìn thấy trợ lý Tần liền có chút khách khí, bởi vì Gia Hoa gần đây vừa lúc cùng tập đoàn Tịch Thị bàn chuyện hợp tác.

“Tần tiên sinh, hân hạnh, hân hạnh.” Hứa Tổng vội vàng tiến lên bắt tay trợ lý Tần: “Thân thể chủ tịch dạo này có khỏe không? Có thời gian tôi nhất định sẽ đến nhà thăm hỏi lão phu nhân.”

Trợ lý Tần thản nhiên trả lời: “Thân thể chủ tịch vô cùng khoẻ mạnh.”

“Vậy là tốt. Đúng rồi, sao ngài lại đến trường học?”

“Đứa trẻ ở nhà xảy ra chút chuyện, tôi đến nhìn xem.”

“Thật trùng hợp, con gái nhà tôi ở trường học bị khi dễ. Tôi cũng vừa nhận được điện thoại, Gia Di nhà chúng tôi tính tình mềm mại, bị khi dễ chỉ biết khóc. Làm cha mẹ không cho con mình chỗ dựa thì còn ai có thể cho nó chỗ dựa được chứ?”

Hứa Tổng cùng trợ lý Tần đi lên lầu, vừa đi vừa nói: “Tần tiên sinh, đứa trẻ nhà ngài cũng học ở S Đại à?”

Trợ lý Tần tự nhiên trả lời: “Là cháu gái của chủ tịch, Tịch nhị tiểu thư.”

“Thì ra là Tịch nhị tiểu thư! Không biết Gia Di nhà tôi có biết Tịch nhị tiểu thư hay không nhỉ? Ây ya, có cơ hội hãy cùng nhau ăn cơm, để bọn nhỏ làm quen một chút. Đều vào cùng một trường đại học, thật sự là duyên phận đó.”

Trợ lý Tần đương nhiên không có tiếp lời, mặc ông ta tự biên biên tự diễn. Con gái của ông ta chỉ sợ chẳng có chút mặt mũi nào để có thể mời được Tịch Bạch cùng ăn một bữa cơm.

Trong lúc nói chuyện, hai người cuối cùng cũng đã đến phòng giáo vụ, Hứa Tổng xa xa nhìn thấy khuê nữ Hứa Gia Di nhà mình đang khóc sướt.

Hứa Tổng biến sắc: “Là ai dám bắt nạt Gia Di nhà tôi?”

Nhìn thấy cha mình đến, Hứa Gia Di vội vàng chỉ vào Tịch Bạch nói: “Cha, chính là cô ta! Cô ta đem quần áo của con ném vào thùng rác!”

Hứa Tổng cũng không có trực tiếp gây khó dễ với Tịch Bạch mà chỉ là chất vấn giáo viên giám thị: “Trường học các người quản lý học sinh như vậy sao? Đều đã học đại học, lại còn có một học sinh ngang ngược đến như vậy, quả thật không thể tin được.”

Giáo viên giám thị vội vàng nói: “Cùng bạn nữ trong phòng xảy ra một ít tranh chấp, trường học có thể tự giải quyết, sẽ không kinh động đến người nhà, còn cực nhọc Hứa Tổng ngài phải đi một chuyến thật sự là ngượng ngùng.”

Lời nói bà ta mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị nhìn Tịch Bạch: “Còn không mau xin lỗi Gia Di đi!”

Tịch Bạch thản nhiên nói: “Xin lỗi, có thể. . . nhưng Hứa Gia Di khi nãy vì muốn chiếm giường của em mà ăn nói bậy bạ, hủy hoại danh dự của em thì cũng nên xin lỗi chứ nhỉ?”

“Cha! Cha nhìn đi! Cô ta lại muốn con xin lỗi kìa!”

Hứa Tổng vỗ bả vai con gái: “Là tại cha, cha nhất định sẽ lấy lại công đạo cho con.”

Lúc này, trợ lý Tần đi đến bên cạnh Tịch Bạch, kéo cô về phía sau, sau đó ngẩng đầu nhìn Hứa Tổng, trầm giọng nói: “Hứa Tổng, tại sao ngài có thể nói như vậy được? Dù sao cũng phải đem sự tình nói cho rõ ràng trước.”

Hứa Tổng nhìn trợ lý Tần đứng ở trước mặt Tịch Bạch, giật mình: “Tần tiên sinh, này. . . Vị này là?”

“Đây là cháu gái của chủ tịch chúng tôi, Tịch Bạch tiểu thư.”

Sắc mặt Hứa Tổng nháy mắt trở nên vô cùng khó coi, ông ta lúng túng nói: “Này. . . Này thật sự là, thật sự là có duyên, không nghĩ đến Gia Di lại ở cùng phòng với Tịch nhị tiểu thư.”

Hứa Gia Di thấy có điều không đúng, vội vàng lôi kéo ống tay áo cha mình, làm nũng nói: “Cha, cha nhanh bảo cô ta xin lỗi con đi!”

Hứa Tổng quay đầu trách cứ: “Xin lỗi cái gì? Người nên nói xin lỗi là con mới đúng. Chuyện này chính là con không đúng, là cha bình thường quá nuông chiều con, nên mới để cho con trở thành một người tùy hứng như vậy!” Ông ta kéo tay Hứa Gia Di đến trước mặt Tịch Bạch: “Mau xin lỗi vị tiểu thư này đi!”

“Cô ta ném quần áo của con, dựa vào cái gì bắt con phải xin lỗi?”

“Con, đứa nhỏ này. . .” Hứa Tổng quay sang Tịch Bạch cười làm lành: “Trẻ nhỏ không hiểu chuyện, Tịch tiểu thư là người rộng lượng, không cần phải so đo với nó.”

Tịch Bạch lạnh lùng liếc Hứa Gia Di, cô ta quệt mồm đứng phía sau cha mình, giống như một đứa trẻ không chịu lớn.

Mà Tịch Bạch lại không có cha làm chỗ dựa cho mình nên cô cũng chẳng biết bốc đồng, tùy hứng.

Ai không hy vọng được làm một đứa trẻ? Ai muốn sớm trở nên thành thục, hiểu chuyện?

Sắc mặt Tịch Bạch lành lạnh.

Mà đúng lúc này, trợ lý Tần bước đến bên cạnh Tịch Bạch, cánh tay khoát lên bờ vai của cô, nhẹ nhàng đè lại.

Tịch Bạch bừng tỉnh, người này đang an ủi cô đấy à?

“Nếu Hứa Tổng cứ không phân tốt xấu mà thiên vị đứa trẻ nhà mình như thế này. Về sau tập đoàn Tịch Thị và tập đoàn Hoà Gia Hoa nói chuyện hợp tác, chỉ sợ sẽ bàn không nổi.”

Sắc mặt Hứa Tổng đại biến: “Tần tiên sinh, ngài xem. . . Trẻ nhỏ mâu thuẫn, lại ảnh hưởng sang chuyện hợp tác, việc này không thích hợp đi. Phải biết hạng mục này, tập đoàn Tịch Thị và tập đoàn Hòa Gia Hoa đều đã đầu tư vào không ít tài lực cùng vật chất. Nếu qua loa bỏ dở như vậy, ván này có lẽ sẽ không dễ xong việc đâu.”

“Hứa Tổng, Tịch Bạch tiểu thư không lâu nữa sẽ tiếp nhận vị trí chủ tịch. Nếu ngài cảm thấy tiểu thư vẫn còn là một đứa trẻ thì việc chúng ta hợp tác chỉ sợ càng không thể thành công được.”

Ánh mắt Hứa Tổng nhìn Tịch Bạch có chút biến hóa, nếu Tịch Bạch thật sự tiếp nhận tập đoàn Tịch Thị. Vậy thì ông ta càng không thể đắc tội rồi.

“Nhanh nói xin lỗi!” Hứa Tổng lôi kéo Hứa Gia Di: “Mau nhận lỗi với Tịch tiểu thư, cầu người ta tha thứ đi!”

Hứa Gia Di phẫn hận trừng Tịch Bạch. Cô ta không nghĩ đến Tịch Bạch cư nhiên sẽ cùng với tập đoàn Tịch Thị đại danh đỉnh đỉnh có liên quan. Tịch Bạch chưa từng nói qua, ăn mặc cũng rất tùy ý, ngay cả túi xách hàng hiệu cũng không có dùng, hơn nữa lại hay ra ngoài. Thế nên Hứa Gia Di vẫn cho rằng gia cảnh Tịch Bạch chỉ ở mức phổ thông, thường xuyên ngoài làm công kiếm tiền. “Được rồi, thực xin lỗi.” Hứa Gia Di nghiến răng nghiến lợi nói xin lỗi: “Tôi không nên chiếm dụng giường ngủ của cô.”

Tịch Bạch nhìn trợ lý Tần, hắn dùng ánh mắt ấm áp nhìn cô, giống như bảo cô hãy an tâm đi.

Vì thế Tịch Bạch mở miệng nói: “Cô trước mặt nhiều người chửi bới, xúc phạm danh dự của tôi, chuyện này tính thế nào?”

“Cô còn muốn thế nào?”

“Viết báo xin lỗi và đăng lên báo tường, đem sự việc nói cho rõ ràng đi.”

“Tuyệt đối không có khả năng!” Hứa Gia Di lạnh lùng nói: “Hơn nữa tôi cũng không có nói sai, cô vốn dĩ không bị quản thúc, có bạn trai còn sống chung với nhau, thông đồng với nam sinh. . .”

Lời còn chưa dứt, Hứa Tổng đã mạnh tay “Chát” một tiếng. Tiếng vang hết sức trong trẻo :)))

Toàn bộ văn phòng an tĩnh đến lạ.

Hứa Gia Di che khuôn mặt nóng cháy của mình, nước mắt đong đầy hốc mắt: “Cha, cha. . . Cha lại đánh con?”

“Xem ra ngày thường, cha quá dung túng cho con! Muốn nói gì liền mở miệng nói thẳng ra, Tịch Bạch tiểu thư là người con có thể tùy tiện nói xấu sao? Cha nếu không giáo huấn con, tương lai không biết con sẽ còn cho cha bao nhiêu đại tai họa nữa.”

Hứa Gia Di bị một cái tát này đã triệt để sợ hãi, cô ta nuốt nước mắt quay sang xin lỗi Tịch Bạch, hơn nữa còn đồng ý đăng báo làm sáng tỏ chuyện này.

Từ văn phòng đi ra, Tịch Bạch theo trợ lý Tần lên xe, rất cảm kϊƈɦ nói: “Vì chút chuyện nhỏ này mà làm phiền chú Tần đi một chuyến, thật sự là không nên.”

Trợ lý Tần cười cười: “Chỉ cần con không giận, ta cảm thấy vui rồi.”

Hắn nói là chuyện liên quan đến Tạ Tùy.

Tịch Bạch rũ mắt, rầu rĩ: “Chú cũng chỉ làm việc do bà nội phân phó, tôi biết.”

“Tiểu Bạch, chủ tịch rất quan tâm đến ngài, ngài không nên để chủ tịch thất vọng.”

“Từ nhỏ đến lớn, tôi cố gắng không để cha mẹ thất vọng, không để chị gái thất vọng, không để mọi người xung quanh thất vọng nhưng cuối cùng đổi lại được cái gì?”

Cô chỉ còn hai bàn tay trắng.

Trợ lý Tần trìu mến nhìn cô, trong lòng cũng rất khó chịu, đứa nhỏ này là hắn nhìn cô lớn lên, thật sự rất hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người khác đau lòng.

“Chú Tần, tôi có thể cố gắng làm theo yêu cầu của bà nội. Nhưng chuyện liên quan đến Tạ Tùy, tooiv sẽ vì chính mình mà tranh thủ một lần.”

“Tiểu Bạch, chủ tịch cũng không thèm để ý đến xuất thân của Tạ Tùy, thậm chí ngay cả chuyện cậu ta không học đại học, chủ tịch cũng dễ dàng tha thứ nhưng. . . Nhưng cậu ta. . .”

Ý của trợ lý Tần là di chứng của Tạ Tùy sau tai nạn :((

“Chú Tần, tôi biết, chú và bà nội nhất định là cảm thấy tôi còn trẻ, bị tình yêu làm mờ lý trí. Nhưng không phải như vậy, Tạ Tùy không chỉ là người yêu của tôi, anh ấy còn là người thân của tôi. Anh ấy từng đã cứu tôi hai lần, thậm chí anh ấy còn nguyện ý lấy mạng ra để bảo vệ tôi. . .”

Tịch Bạch nhìn trợ lý Tần, kiên định nói: “Tạ Tùy có lẽ sẽ không phải là một người cháu rể lý tưởng như trong cảm nhận của bà nội nhưng trêи thế giới này lại chẳng thể tìm ra một người chồng nào có thể nguyện ý đem cả mạng sống của mình cho tôi.”



Trong văn phòng chủ tịch, trợ lý Tần thuật lại lời nói của Tịch Bạch cho Tịch lão phu nhân nghe.

“Con bé thật sự đã nói như vậy?”

Trợ lý Tần gật đầu: “Tiểu thư nói tất cả cố gắng, ước nguyện ban đầu của tiểu thư cũng là vì Tạ Tùy. Nếu bởi vì chiếm được hết thảy mọi thứ, liền mất đi cậu ấy, tiểu thư thà rằng cái gì cũng không muốn có.”

Tịch lão phu nhân trầm tư thật lâu, rốt cuộc nặng nề thở dài một tiếng.

Bà cũng từng trải qua thời niên thiếu, bà có thể hiểu được loại phấn đấu quên mình, thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa tình yêu. Con người khi còn sống, có thể gặp được vài người yêu thương mình nhưng có bao nhiêu đoạn tình cảm đáng giá để người ta trả bằng cả sinh mệnh?

Bà thở dài một tiếng: “Tình thâm khó thọ.”

Dạng này đi yêu một người, không hẳn thật sự là tốt.

“Tôi không nghĩ như vậy.” Trợ lý Tần cười nhạt một tiếng: “Tuổi thanh xuân của con người có bao lâu, có thể gặp được một đoạn tình cảm tha thiết mà bản thân nguyện ý hi sinh để thành toàn cho đối phương là Tiểu Bạch may mắn, tiểu thư sẽ hạnh phúc.”

Tịch lão phu nhân xoay đầu nhìn trợ lý Tần, trầm giọng nói: “Giúp ta tìm bác sĩ ưu tú nhất kể cả trong lẫn ngoài nước, mặc kệ tốn kém bao nhiêu tiền, nhất định phải chữa khỏi bệnh cho cậu ta!”

Trợ lý Tần thiếu chút nữa đã không nhịn được cười. Bên kia, ánh mắt sắc bén của Tịch lão phu nhân thoáng quét mắt nhìn hắn. Trợ lý Tần lập tức nghiêm túc ho nhẹ một tiếng: “Tôi sẽ đi tìm bác sĩ ngay bây giờ.”

Hắn nhanh chóng rời khỏi văn phòng, khẩn cấp muốn nói tin tức tốt này cho Tịch Bạch nghe.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Làm Nũng Trong Lòng Anh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook