Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 64: Bán rồi

Xuân Phong Lựu Hỏa

27/09/2020

Cuối tháng năm, đây đã là lần lần thi thử cuối cùng. Trong một tháng này nếu không xảy ra sự kiện lớn gì khác thì có thể bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp chính thức.

Ban đêm, trêи một sân thượng vắng người, Tịch Bạch đang cẩn thận kiểm tra lại điểm số các môn học của Tạ Tùy.

Tạ Tùy ngồi ở bên cạnh cô, nhìn cô nhíu chặt mày, trong lòng không khỏi thấp thỏm.

“Ừm. . .”

“Ừm cái gì, em có thể nói rõ ràng hơn được không?” Cậu rất lo lắng.

Tịch Bạch vỗ vai Tạ Tùy, cao hứng nói: “Muốn đậu một trường đại học phổ thông hẳn là không thành vấn đề!”

“Vậy à.”

Tịch Bạch nhìn ánh mắt của cậu đang dần chìm xuống, sắc mặt cũng không quá tốt, lòng thầm nghĩ hình như anh ấy đã cao hứng đến choáng váng luôn rồi.

“Tạ Tùy, điểm này của anh có thể đậu một trường đại học phổ thông rồi.”

“Trường đại học phổ thông?”

Tạ Tùy nhấn mạnh hai chữ “Phổ thông”: “Không phải em muốn đậu S Đại sao? Cũng không phải một trường đại học trọng điểm bất kỳ nào.”

Một năm nay liều mạng học tập, ép mình xem những quyển sách hoàn toàn không có chút hứng thú kia, kết quả lại không phải như mong muốn của cậu.

“Điểm này đã rất khá.” Tịch Bạch cầm tay cậu: “Anh có biết có rất nhiều người, nền tảng của họ so với anh còn tốt hơn rất nhiều nhưng bây giờ còn không bằng một góc của anh hay không?”

“Tại sao phải so sánh anh với bọn người kia hả?”

Tạ Tùy nắm chặt tay, phiếu điểm bị cậu làm cho nhăn nhúm: “Hoặc là S Đại hoặc là lão tử sẽ không học hành nữa.”

“Vì sao nhất định phải là đại học S?” Tịch Bạch đối với sự cố chấp của cậu, cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Anh có thể thi đậu một trường đại học nào đó, em đã rất vui mừng.”

Tạ Tùy lắc đầu, vì sao nhất định phải là đại học S, em còn không hiểu hay sao, hết thảy cũng là vì muốn được ở bên cạnh em đó.

Cậu luôn cố gắng làm những chuyện mà bản thân không am hiểu, cũng rất không thích. Mỗi đêm thức trắng để giải đề toán mà với chính cậu cũng không biết việc này có ý nghĩa gì, tất cả đều là vì một mục tiêu.

Nếu không thể đạt được mục tiêu này, tương đương với tất cả cố gắng của Tạ Tùy đều giống như nước chảy về biển đông.

“Còn có thời gian.” Tạ Tùy nắm chặt bài thi đứng lên: “Còn có vài ngày, anh sẽ cố gắng thêm một chút nữa, chắc chắn sẽ được.”

Không có chuyện gì có thể làm khó được Tạ Tùy, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cậu muốn . . . Cậu đều có thể đạt được.

Khi còn nhỏ, A Hổ béo cạnh nhà cậu có mua một cái máy chơi game, mỗi ngày đều ở trước mặt cậu khoe mẽ, không cho cậu chơi. Tạ Tùy tự mình đi làm công, kiếm đủ tiền để mua cho bằng được một cái máy chơi game giống với cậu ta. Sau này, tên đó lại tự mình làm mất máy chơi game, liền nói Tạ Tùy trộm, nhất định đòi Tạ Tùy phải trả lại.

Tạ Tùy tức giận, hung hăng đánh nó một trận.

Từ đó về sau, trong mắt tất cả bạn bè cùng trang lứa, Tạ Tùy đã trở thành một cậu bé xấu tính và ác liệt. Không một ai chịu chơi chung với cậu.

Tạ Tùy một mình đối đầu với toàn bộ thế giới, cậu tin vào bản thân, cho nên tuyệt đối sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

Buổi tối, Tịch Bạch nhắn tin cho Tạ Tùy: “Anh muốn cùng em vào một trường đại học à? Không nhất định phải là S Đại, trường khác cũng được mà!”

Tạ Tùy trả lời: “Tịch Bạch, lần thi này em được bao nhiêu điểm?”

“673.”

Trêи khung đối thoại hiện lên dòng chữ đã xem. Một lúc lâu sau, Tịch Bạch mới nhận được câu trả lời của Tạ Tùy.

“Lúc thi đại học mà thấp hơn điểm này, lão tử nhất định sẽ đánh em, biết chưa?”

Tịch Bạch: …

Tịch Bạch lăn qua, lộn lại nhìn dòng tin nhắn, trong lòng xuất hiện một ngọn lửa nhỏ u ám.

Tạ Tùy tuyệt đối sẽ không cho phép cô nhường, vì muốn cùng cậu học chung một trường đại học mà cố ý bỏ đi vài điểm.

Năm học nào cũng có mấy cặp đôi làm như thế này, nhưng sự thật chứng minh, đây là một việc làm tương đối ngu xuẩn. Bởi vì có rất nhiều chuyện xảy ra trong phòng thi, mọi người đều không dễ dàng đoán trước được. Số mệnh của rất nhiều người cũng sẽ vì vậy mà thay đổi sau thời điểm này.

Tạ Tùy tuyệt đối sẽ không cho phép Tịch Bạch chịu thiệt. Tịch Bạch không thể tưởng tượng được, nếu như cô làm vậy, Tạ Tùy sẽ tức giận như thế nào nữa.

Nhận thấy Tịch Bạch vẫn chưa trả lời mình, Tạ Tùy liền điện thoại tới, giọng điệu rất nghiêm túc: “Tịch Bạch, em hãy nhớ kỹ lời nói của anh.”

Bình thường cậu hay gọi cô là Tiểu Bạch, rất ít khi mang cả họ lẫn tên của cô ra nói như bây giờ. Có thể thấy được, cậu đang tức giận.

Nhất định phải bóp chết ý nghĩ này của Tịch Bạch, Tạ Tùy mới bỏ qua cho cô.



Bệnh viện tư nhân An Hòa.

Lệ Sâm đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn cha mình đang an ổn nằm trêи giường bệnh, ánh mắt tối đen của anh ta không hề có chút gợn sóng nào.

“Bây giờ là cơ hội duy nhất.” Lệ Sâm bình thản nói với thủ hạ của mình – Tần Sâm.

“Lệ tổng, ngài thật sự đã quyết định? Tiểu thiếu gia là em trai của ngài, cả hai là người một nhà.”

“Người một nhà?”

Khóe miệng Lệ Sâm lạnh lùng giương lên, trào phúng nhìn người nam nhân trêи giường bệnh: “Kể từ ngày ông ta đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà và để người đàn bà ngu xuẩn kia bước vào cửa, tôi cũng đã không có cái gọi là tình thân này.”

Tần Sâm không biết nói gì, liền lui xuống.

Lệ Sâm đưa tay vào trong túi, lấy ra một viên kẹo bơ cứng hình thỏ trắng sớm đã lưu lại nhiều nếp nhăn. Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh khi còn nhỏ. Ngày mà anh ta mất đi người nhà, một cô bé với gương mặt vừa có chút xấu hổ, vừa có chút nơm nớp lo sợ, tay cầm kẹo bơ cứng hình thỏ trắng đưa đến trước mặt anh ta nhưng lại bị anh ta lạnh lùng ném ra ngoài.

Cô bé bị dọa sợ, từ đó về sau cũng không dám đến gần anh ta nữa.

Nhưng cô bé ấy không biết, Lệ Sâm đã vô cùng hối hận. Anh ta cố ý mua thực nhiều, thực nhiều kẹo bơ cứng, chuẩn bị một món quà tạ lỗi rất to. Anh ta muốn tặng nó cho cô bé, muốn cho cô biết, mình không phải cố tình làm như vậy, chỉ là ngày đó tâm tình đặc biệt không tốt.

Nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô và bạn bè của cô ở cùng một chỗ cười nói vui vẻ, phảng phất như không có đem sự kiện kia để ở trong lòng, thời điểm Lệ Sâm bước qua, cô cũng chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Tất cả yêu thích và đau lòng đều tự mình trải qua. Tất cả cô độc và thống khổ cũng tự mình gặm nhấm. Không một ai có thể cứu rỗi được linh hồn của bản thân, anh ta chỉ có chính mình.

Từ đó về sau, Lệ Sâm cũng không còn đến quấy nhiễu cô bé nữa, anh ta cố gắng trở nên ưu tú hơn, cường đại hơn, trở thành thiên chi kiêu tử trong mắt tất cả mọi người, bắt tất cả bọn họ phải trải nghiệm sự thống khổ và đau đớn tột cùng. Lệ Sâm thề sẽ hoàn trả lại cho bọn người đó gấp trăm lần.

**

Kỳ thi đại học đã gần kề, Tịch Bạch cơ hồ không thể để ý hết cđược những chuyện bên ngoài, tất cả tinh lực đều đặt lên phương diện học tập. Đoạn thời gian đó, Lệ Tiểu Ý vẫn không có xuất hiện.

Nhóc con kia, ngày trước, cứ đến buổi chiều thứ sáu, nhất định luôn đúng giờ đứng đợi ở cổng trường, khoảng thời gian này lại không đến, có chút khác thường.

Bất quá, Tịch Bạch không có nghĩ nhiều, Lệ Tiểu Ý rất thông minh, hẳn là biết cô và Tạ Tùy sắp phải thi tốt nghiệp trung học, không muốn đến làm phiền bọn họ.

Tạ Tùy cũng phát hiện sự “Mất tích” của Lệ Tiểu Ý nhưng cậu không để việc này ở trong lòng.

Có lẽ là cảm giác mới mẻ của tiểu thiếu gia kia đã qua, liền cảm thấy chán nản hoặc là đã có thêm bạn mới. Con nít không phải đều sẽ như vậy sao?

Cho đến một ngày nào đó, Đái Tinh Dã đến nhà Tạ Tùy làm bài tập, thuận miệng nhiều chuyện: “Chắc hẳn cậu biết tập đoàn Lệ Thị chứ? Lão tổng đột nhiên xuất huyết não phải nằm bệnh viện, hiện tại Lệ Sâm đã lên thay.”

Tạ Tùy nghe được hai chữ Lệ Sâm, sắc mặt cậu đen xuống, không phản ứng với hắn, tiếp tục cúi đầu làm bài tập.

Đái Tinh Dã bỗng nhiên thần bí, cười hề hề nói nhỏ với Tạ Tùy: “Cái gì gọi là phúc đến thì ít mà họa lại đến dồn dập không kịp trở tay, cố tình lúc lão tổng nằm viện, con trai lại bị bọn buôn người bắt cóc.”

“Ba” một tiếng, cây bút máy trong tay Tạ Tùy bị gãy làm đôi.

Cậu kinh ngạc nhìn Đái Tinh Dã: “Cậu nói cái gì?”

“Tôi nghe cha tôi nói, đây là tin tức nội bộ mà cậu cũng đừng ra ngoài nói loạn đấy, nghe nói tin này đã bị phong tỏa rất nhanh. Nếu như để truyền thông biết được việc này, bọn buôn người kia như chó cùng rứt giậu, đứa bé ấy không chừng sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng!”

Tạ Tùy một phen nắm lấy cổ áo Đái Tinh Dã: “Ai bị bắt cóc?”

“Còn có thể là ai!” Đái Tinh Dã gỡ tay cậu ra: “Ây da, cậu đây đang kϊƈɦ động cái gì? Cũng không phải là con trai của cậu? Mau thả tôi ra.”

Tạ Tùy càng nắm chặt hơn, trong ánh mắt lộ ra sự hung lệ khó có thể kiềm chế: “Nói cho rõ ràng.”

“Chính là tiểu thiếu gia của tập đoàn Lệ Thị, con trai của Lệ Đình, Lệ Tiểu Ý đó, lúc ấy nó bị người ta bắt đi ngay trước cổng trường tiểu học, hiện tại cảnh sát đang bắt đầu điều tra.”

Tạ Tùy rốt cuộc cũng buông lỏng Đái Tinh Dã ra, vô lực ngồi xuống sofa, sắc mặt trầm thấp, cầm lấy lon nước trêи bàn, dùng lực ném đi.

Đái Tinh Dã sửa sang lại cổ áo của mình, nói: “Không phải tôi đang nói khoác đâu, không quan tâm nó có phải là một đứa trẻ nghèo khổ hay là một tiểu thái tử của tập đoàn nổi tiếng, chỉ cần bị bọn buôn người mang đi, vậy thì thật sự như cách cả một chân trời, có duyên mới có thể gặp lại, muốn báo tin cũng không có cách nào.”

Tạ Tùy kinh ngạc ngồi trêи sofa, đây là lần đầu tiên cậu nhớ lại dáng vẻ của cậu nhóc kia.

Cậu nhóc rất xinh đẹp, làn da đặc biệt trắng, ánh mắt tối đen sáng lấp lánh, có đôi khi cái gì cũng đều hiểu, giống như một tiểu đại nhân, có đôi khi lại ngu ngốc không chịu được.

Cậu nhóc luôn gọi cậu là “Tạ Tùy ca”, tuy rằng cậu luôn luôn mắng nó, không cho nhóc con gọi bậy nhưng đứa trẻ này lại có một điểm tốt, chính là từ trước đến nay không biết mang thù, nhìn thấy cậu vẫn tự nhiên cười hì hì. . .

“Mấy ngày?” Giọng nói của cậu khàn, hỏi Đái Tinh Dã: “Mất tích mấy ngày rồi?”

“Mấy ngày hả? Cụ thể tôi cũng không rõ nữa, tôi chỉ nghe cha tôi thuận miệng nói qua.” Đái Tinh Dã nhìn Tạ Tùy, tò mò hỏi: “Tại sao cậu lại quan tâm đến chuyện nhà của Lệ gia như vậy chứ?”

Tạ Tùy không thể trả lời vấn đề của hắn, cậu đứng dậy bước ra khỏi cửa, vừa đi, vừa gọi cho Tùng Dụ Chu và Tương Trọng Ninh: “Xảy ra chút chuyện, gặp ở chỗ cũ.”

Mấy nam sinh đều ở tầng dưới chót của xã hội, cực khổ lăn lộn một đường bò ra, ít nhiều cũng có chút ít mối quan hệ giữa bạch đạo và hắc đạo. Nhất là Tạ Tùy, người con trai trong nóng ngoài lạnh, cũng từng giúp qua không ít gia hỏa cùng đường. Hiện tại cậu có chuyện cần tìm người khác hỗ trợ, những người đó tự nhiên sẽ đáp ứng.

Tạ Tùy lấy ảnh chụp cho bạn bè của mình, nhờ bọn họ hỗ trợ điều tra, hi vọng cũng không phải rất lớn.

Ở Giang Thành, hàng năm có bao nhiêu đứa trẻ mất tích, tìm trở về không được mấy người, ngay cả cảnh sát cũng không có cách nào.

Bên trong quán rượu, Tùng Dụ Chu quan sát sắc mặt của Tạ Tùy, thấp thỏm nói: “Nghe nói bọn buôn người phải tìm người mua tốt trước tiên, sau đó mới đi chuyển mấy đứa trẻ đi. Hiện tại, khả năng đứa nhóc kia còn ở Giang Thành là rất nhỏ, hơn phân nửa đã. . .”

“Lệ Tiểu Ý năm nay cũng không coi là nhỏ.” Tương Trọng Ninh nói: “Buôn người bình thường không phải đều bắt cóc con nít hay sao?”

“Cậu làm như đứa bé trai như vậy dễ tìm lắm.” Tùng Dụ Chu nói: “Với tuổi này của nó, bị lừa bán vào núi làm con của người ta thì có đó.”

“Tùy ca, việc này cậu mặc kệ sao?” Tương Trọng Ninh nhìn Tạ Tùy nói: “Kỳ thi đại học chỉ còn không đến vài ngày, cậu đã liều mạng học tập như vậy, lúc này không nên trì hoãn, tìm không thấy thì coi như xong, cũng không có quan hệ gì đến cậu, tương lai của bản thân còn quan trọng hơn, cậu đã đáp ứng Tiểu Bạch, cùng cô ấy thi đỗ một trường đại học rồi còn gì.”

Tạ Tùy biết suy nghĩ của Tương Trọng Ninh, đứa trẻ kia là con trai của Trình Tiêu, là lợi thế để Trình Tiêu vững vàng cắm rễ ở Lệ gia, nói đến cùng, mặc dù là đã gọi cậu một tiếng “Ca”, nó liền trở thành em của cậu sao?

Không, không phải.

Lệ Tiểu Ý là em trai của Lệ Sâm, nó không phải em trai của Tạ Tùy.

“Lại nói một chút, Lệ gia đúng là quá xui xẻo, lão già vừa vào bệnh viện, con trai lại bị bắt cóc đem bán.” Tương Trọng Ninh cảm thán nói: “Sự thật là có kiếm nhiều tiền cũng đều vô dụng.”

“Cậu còn quên một chuyện, con trai nhỏ bị bắt cóc, con trai lớn thuận lợi trở thành người nối nghiệp, đứa bé kia nếu không qua được, lúc này ngay cả một phân di sản cũng sẽ không được hưởng.”

Lời vừa nói ra, ba nam sinh hai mặt nhìn nhau, như thể nhận ra được điều gì đó.

Lời nói này của Tùng Dụ Chu cũng không có ý gì khác nhưng việc này xảy ra rất đáng ngờ, cố tình vào lúc Lệ Đình bệnh tình nguy kịch, đối thủ cạnh tranh duy nhất của Lệ Sâm lại bị người ta bắt cóc.

Cho nên chuyện này vô luận là nhìn như thế nào, người có được lợi ích nhiều nhất đương nhiên sẽ trở thành kẻ thắng cuộc.

“Không cần âm mưu nhiều như vậy chứ?” Tương Trọng Ninh nói: “Ngày đó, Lệ Sâm đã che chở em trai của mình mà, hai người bọn họ là anh em.”

Tùng Dụ Chu để chén rượu xuống, thong dong nói ra: “Lệ Tiểu Ý vẫn là em trai của Tùy ca đó thôi, suy cho cùng, cũng không phải là một mẹ sinh ra.”

Tạ Tùy bỗng nhiên đứng dậy, vội vàng đi ra khỏi quán Bar.

“Tùy ca, cậu đi đâu?”

“A, đợi chúng tôi với!”

Tùng Dụ Chu và Tương Trọng Ninh cũng nhanh chóng đuổi theo, bên ngoài quán Bar đổ mưa tí tách, trong màn mưa, Tạ Tùy chặn lại một chiếc taxi.

Hai người kia lo lắng Tạ Tùy sẽ gặp chuyện không may, cũng nhanh chóng chặn lại một chiếc taxi, đuổi theo.



Chín giờ đêm, Lệ Sâm xuống bãi đỗ xe ngầm của công ty, lái xe ra về, vừa mới qua một ngã tư đường, dưới làn mưa giàn giụa, bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh nam nhân.

Anh ta nhanh chóng đạp phanh lại, phẫn nộ mở cửa xe, quát: “Điên rồi sao?”

Nam nhân hùng hổ đi đến, ánh đèn đường chiếu vào trêи mặt của người đó, phút chốc Lệ Sâm đã nhìn rõ dung mạo của người chắn đường mình.

Tạ Tùy!

Sắc mặt cậu trầm thấp, tròng mắt đen nhánh thấp thoáng hung quang thô bạo.

Lệ Sâm thầm nghĩ không ổn, liền lùi lại phía sau, định ngồi vào trong, khóa xe lại. Nhưng đã muộn một bước, Tạ Tùy sớm nhanh chân tiến lên phía trước bắt lấy Lệ Sâm, đấm mạnh một quyền vào bụng của anh ta.

Lệ Sâm lảo đảo, ngã xuống vũng nước trêи đường, cơn đau đớn kịch liệt làm cho anh ta phải gắt gao cắn chặt răng, chật vật không chịu nổi.

“Mày đã đem nó đến nơi nào?”

Tạ Tùy lại một quyền đánh vào mặt Lệ Sâm, thuận thế nắm lấy cổ áo của anh ta, khàn khàn hỏi: “Mày đã bắt em trai của tao đến nơi nào?”

Lệ Sâm phun ra một ngụm nước bọt đầy máu tươi, anh ta nhìn cậu, khóe miệng bỗng nhiên giương lên một tia mỉm cười lạnh lẽo.

“Trả lời tao!”

Tạ Tùy rống giận, đánh thêm vài quyền vào bụng anh ta, Lệ Sâm căn bản không phải là đối thủ của Tạ Tùy, anh ta kêu rêи, không nói một lời.

Tạ Tùy có thể từ trong ánh mắt của Lệ Sâm mà xác định, việc này cùng anh ta nhất định có liên quan!

“Không nói đúng không?” Tạ Tùy vỗ lên mặt Lệ Sâm, ánh mắt trở nên vô cùng băng lãnh: “Lão tử có biện pháp buộc mày phải mở miệng.”

Tạ Tùy đã lăn lộn nhiều năm, dạng gì cũng đều nhìn thấy qua, xương cốt dù cho có cứng rắn đến đâu, gặp chuyện cũng đều phải ngoan ngoãn mở miệng.

Cậu níu chặt lấy áo của Lệ Sâm, kéo anh ta đi vào một con đường hầm vắng người.

Lệ Sâm bỗng nhiên trầm giọng nói: “Tạ Tùy, cậu có tin hay không? Thế giới này, người thiện lương đều sống không lâu được.”

“Tao tin.” Tạ Tùy kéo anh ta lại gần chính mình, nói: “Nhưng tao khẳng định mày sẽ chết trước tao.”

Tạ Tùy chộp lấy một cây gậy sắt, muốn đánh vào đầu của Lệ Sâm.

Đúng lúc này, Tùng Dụ Chu và Tương Trọng Ninh chạy đến, cả hai tiến lên ôm lấy Tạ Tùy: “Đừng xúc động!”

“Không có bằng chứng, anh ta sẽ không nói!”

“Cậu còn phải thi đại học! Đừng làm việc này!”

Tùng Dụ Chu và Tương Trọng Ninh đều là những người từ đấu trường quyền anh bước ra, sức mạnh không phải không được, nhưng cả hai người hợp sức ngăn cản Tạ Tùy, nhìn qua có vẻ rất tốn sức.

Lệ Sâm nhìn thấy Tạ Tùy đã thật sự có ý định giết người, anh ta hoảng sợ, vội vàng tránh đi, lảo đảo bò lết tới xe hơi.

Tạ Tùy đỏ mắt, quật ngã hai người kia, rồi sải bước đuổi theo.

Lệ Sâm nhanh chóng ngồi vào trong xe, khóa chặt cửa lại, anh ta kịch liệt thở hổn hển, mở điện thoại ra nhưng Lệ Sâm không có báo cảnh sát.

Qua một tầng cửa kính, Lệ Sâm và Tạ Tùy hai mắt nhìn nhau.

Bỗng nhiên, khoé miệng Lệ Sâm gợi lên ý cười, dùng khẩu hình miệng nói với cậu hai chữ:

“Bán rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Làm Nũng Trong Lòng Anh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook