Làm Khốc Bảo Chủ Tức Giận

Chương 8

Chu Ánh Huy

21/03/2013

Sau giữa trưa, Trình Tịnh Tuyết một mình một người, định đi đến thác nước có loại Hoa nhi trân quý mà Quân Ngưng Nhi nói.

Thẳng thắn mà nói, nếu y theo lời Quân Ngưng Nhi đề nghị, trước hết nhờ Quân Chấn Tiêu hái về, sau đó nàng lại làm bộ nói Hoa nhi là do nàng hái về, đó là phương pháp đơn giản, rất nhanh lại an toàn nhất.

Nhưng mà, nàng hoàn toàn không muốn làm như vậy, dù sao đó cũng là lừa gạt, nếu như bị phát hiện ra chân tướng sự thật, vậy chẳng phải trong lòng cha mẹ hắn càng đánh giá xấu về nàng hơn sao?

Vì thế, Trình Tịnh Tuyết quyết định tự dựa vào sức lực bản thân, mà nàng cũng tin tưởng bằng quyết tâm kiên định của mình, nhất định có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ !

Vì thế, thừa dịp Quân Chấn Tiêu bị cha mẹ hắn lấy cớ kêu đi, một mình nàng lặng lẽ rời khỏi “Lãnh Diễm Bảo”, xuất phát hướng về phía núi rừng ngoài thành.

Trên đường, người sinh sống ở đây không ai quen nàng, lại gần từng người qua đường nàng hỏi đường đi đến sơn cốc ngoài thành.

Thấy một nữ tử như nàng muốn một mình đi đến sơn cốc ngoài thành, người qua đường kinh ngạc rất nhiều, nhịn không được khuyên nàng hãy bỏ đi ý niệm trong đầu, còn nói lúc này thời tiết không được ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa bão rất to, vì an toàn sắp tới, hãy nhanh chóng về nhà là tốt nhất.

Đối với sự quan tâm của người qua đường, tuy rằng nàng rất cảm kích, lại không định trở về. Dù sao nàng đã hạ quyết tâm làm như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ dở nửa chừng được?

Nhưng mà giờ này khắc này, nhìn cảnh trí trước mắt, nàng lập tức hiểu được vì sao vừa rồi những người qua đường lại cố gắng khuyên nàng hãy bỏ đi ý niệm đến nơi này.

Nàng vốn nghĩ rằng nơi này hẳn là cũng giống như núi rừng bên ngoài Hàng Châu, không chỉ có cảnh trí tuyệt đẹp, còn có đường bằng phẳng trống trải.

Không thể ngờ được, sự thật cùng sự tưởng tượng của nàng hoàn toàn bất đồng.

Nơi này thoạt nhìn cảnh vật có vẻ như không thường xuyên có người qua lại, cả tòa núi rừng thoạt nhìn sâu không lường được, làm cho nàng không khỏi có chút bất an không yên.

“Hẳn là...... Không có mãnh thú hung hãn gì đó chứ?”

Trong lòng Trình Tịnh Tuyết nhất thời tràn ngập khẩn trương cùng không yên, trong nháy mắt như vậy nàng thật sự do dự muốn tiếp tục hay rút lui có trật tự bây giờ?

Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến thái độ hiểu lầm và bài xích của cha mẹ Quân Chấn Tiêu đối với nàng, nàng lập tức chấn hưng lại tinh thần, không muốn bỏ cuộc.

“Nếu đã đến tận đây, hiện tại lại bỏ dở nửa chừng, chẳng phải là rất đáng tiếc sao?” Nàng cố gắng thuyết phục chính mình cố lấy dũng khí, nâng lên tinh thần.

May mắn nơi này tuy rằng không có đường bằng phẳng, nhưng mà vẫn còn có đường mòn, mặc dù đường mòn kia thoạt nhìn cũng không dễ dàng đi, nhưng ít nhất còn đường nhỏ có thể đi theo, bằng không, nàng thật đúng là sợ chính mình lại bị lạc phương hướng ở chỗ này.

“Chỉ cần có đường sẽ không quá khó khăn, ta nhất định có thể làm được !”

Trình Tịnh Tuyết thay chính mình cố gắng lấy dũng khí, sau đó bắt đầu cất lên bộ pháp, thật cẩn thận đi vào trong núi rừng hoàn toàn xa lạ này.

Mang theo tâm tình không yên đi một hồi lâu sau, bên tai nàng long thoáng truyền đến tiếng nước, điều đó làm cho tinh thần của nàng vô cùng hưng phấn.

“Thật tốt quá, đó nhất định chính là thác nước mà Ngưng Nhi nói!”

Tuy rằng tiếng nước kia cũng không rõ ràng, nghe qua còn phải đi một đoạn khoảng cách không gần nữa mới có thể đến được, nhưng đối với nàng mà nói đó đã là sự cổ vũ lớn nhất.

Trình Tịnh Tuyết tăng thêm lòng tin, vui vẻ nhanh hơn cước bộ.

Trên đường, nàng vài lần phải đi qua một ít nơi địa thế có vẻ gập ghềnh, may mắn là chỉ bị kinh hãi một chút chứ không thật sự gặp phải nguy hiểm gì, bình an thông qua, mà khi nàng tiếp tục đi một lát nữa, ước chừng mất thêm thời gian uống một chén trà nhỏ , đột nhiên nghe thấy tiếng sấm chợt vang.

Nàng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lúc này mới phát hiện không biết khi nào đã kéo mây đen dầy đặc, mà một giọt giọt mưa cũng bắt đầu rơi xuống.

“Thảm, nhưng đừng mưa to mới tốt.”

Nàng ở trong lòng cầu nguyện như vậy, nhưng mà lão thiên gia hiển nhiên không hề nghe, mưa càng ngày càng lớn, chỉ trong chốc lát quang cảnh liền từ mưa nhỏ biến thành mưa to giàn giụa.

“Trời ạ! Làm sao bây giờ?”

Nàng nhíu mi hô nhỏ, toàn thân đều ẩm ướt chật vật, trong lòng ảo não lại lo lắng.

“Không được, mưa này thật sự quá lớn, mình nên tìm một nơi để tránh trước thì tốt hơn.”

Trình Tịnh Tuyết nhìn xung quanh, nhưng thoạt nhìn cũng không có nơi nào có thể trú mưa.

Trong cảm xúc càng lúc càng lo lắng bất an, cước bộ của nàng cũng càng lúc càng hỗn độn hốt hoảng, kết quả một phút bất cẩn, cả người liền té ngã!

Cảm giác suy sụp to lớn bỗng dưng nảy lên trong lòng, làm cho nàng vừa thương tâm, vừa ủy khuất, vì thế nước mắt hòa vào mưa, liên tục rơi trên mặt nàng.

Khóc không biết bao lâu, bên tai mơ hồ loáng thoáng truyền đến tiếng quát to ──

“Tịnh Tuyết! Tịnh Tuyết!”

Nàng ngẩn ra, kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Là mình nghe lầm sao? Tại sao nàng có thể nghe thấy thanh âm Quân Chấn Tiêu?

Giữa lúc nàng đang nghi ngờ không xác định được, thanh âm lo lắng kêu to kia lại vang lên, hơn nữa càng lúc càng gần.

“Tịnh Tuyết? Tịnh Tuyết? Nàng đang ở đâu?”

Thật là hắn! Là Quân Chấn Tiêu! Hắn đến tìm nàng !

Nàng rất muốn gặp hắn! Rất muốn có được sự ôm ấp của hắn! Nhưng mà...... Ở trong mưa to giàn giụa, nàng phân biệt không rõ phương hướng, căn bản không biết hắn thật sự đang ở đâu?

“Ta ở đây!” Nàng đành phải mở miệng la lên đáp ứng tiếng gọi của hắn.“Ta ở đây!”

Nàng vội vàng chờ đợi, chờ đợi hắn có thể nhanh một chút tìm được nàng, mà hắn cũng không phụ sự kỳ vọng của nàng, thân ảnh cao lớn chỉ chốc lát sau liền xuất hiện ở trước mắt.

Quân Chấn Tiêu vừa tới, liền thấy thiên hạ tâm tâm niệm niệm bị mưa to khiến cả người ướt đẫm chật vật không thể tự đứng lên được, bộ dáng đáng thương hề hề kia làm cho hắn đau lòng cực kỳ.

Hắn xông lên phía trước, một phen ôm lấy nàng, như là hận không thể đem nàng tiến vào trong thân thể chính mình.

“Đừng sợ, ta đã đến đây.”

Không có tức giận, không có trách cứ, hắn vừa mở miệng chính là ôn nhu an ủi, làm cho Trình Tịnh Tuyết cảm động rơi xuống càng nhiều nước mắt.

Quân Chấn Tiêu cảm nhận được cảm xúc kích động của nàng, ôm chặt nàng trấn an.

Mưa to vẫn tiếp tục không ngừng, thoạt nhìn trong khoảng thời gian ngắn sẽ không ngừng lại, hắn biết tốt nhất nên nhanh chóng tìm một chỗ trú mưa, nếu không thân thể của nàng chỉ sợ sẽ chịu không nổi.

Nơi này hắn đã từng đi qua vài lần, nếu nhớ không lầm thì gần đây có một sơn động, hẳn là có thể để bọn họ tạm thời trốn trong chốc lát.

Quân Chấn Tiêu ôm lấy nàng, lập tức thi triển khinh công, nhanh chóng hướng phương hướng trong trí nhớ đi tới.

Quân Chấn Tiêu mang theo Trình Tịnh Tuyết, nhanh chóng tìm được vị trí sơn động trong trí nhớ. May mắn sơn động không quá nhỏ, chứa cả hai người vẫn còn dư dả.

Hắn đem Trình Tịnh Tuyết đặt ở góc có đống cỏ khô trước, sau đó lập tức đem những cành cây còn khô ráo trong sơn động gom lại, đốt lên một đống lửa nhỏ.

Lửa ấm áp nhanh chóng chiếu sáng toàn bộ sơn động, cũng khiến cho người ta có loại cảm giác an tâm.

“Tốt rồi, đã không có việc gì.”

Quân Chấn Tiêu trở lại bên cạnh Trình Tịnh Tuyết, mở miệng nhẹ giọng an ủi, mà nàng thì nhịn không được nhào vào trong lòng của hắn, gắt gao ôm hắn.

Chỉ cần nghĩ đến những bất an kinh hoàng trong mưa to giàn giụa vừa rồi, một mình cô độc bất lực, nước mắt của nàng liền tựa như dây trân châu bị cắt đứt, làm sao cũng không thể dừng lại được.

May mắn hắn đã đến đây, may mắn là hắn cũng tìm được nàng, bằng không nàng cũng không biết phải làm gì bây giờ?

Quân Chấn Tiêu đau lòng thở dài, thân thủ vì nàng lau đi nước mắt.

“Đừng khóc, đã không có việc gì nữa. Về sau đừng làm chuyện điên rồ như vậy nữa, được không?”

“Nhưng mà...... Nhưng mà ta cũng là vì......”

“Ta biết tâm ý nàng, nhưng mà nàng một mình mạo hiểm, làm cho ta cực kỳ lo lắng. Vừa rồi trên đường đuổi theo, ta thực sợ nàng sẽ phát sinh việc gì ngoài ý muốn, nàng biết không?”

Trình Tịnh Tuyết gật gật đầu, cảm nhận được sự lo lắng mãnh liệt của hắn, mà tất cả điều đó đều là vì hắn thật tình yêu nàng!

“Thực xin lỗi......”

“Đứa ngốc, nàng không cần phải xin lỗi ta, nàng nên biết ta cũng không phải thật sự tức giận nàng, ta chỉ sợ nàng phát sinh việc gì ngoài ý muốn. Nếu nàng thật sự xảy ra chuyện gì, nàng nói ta phải làm sao bây giờ?” Quân Chấn Tiêu nói.

Hắn không thể tưởng tượng tình cảnh thật sự mất đi nàng, điều đó khẳng định sẽ làm cõi lòng hắn tan nát, từ nay về sau trở thành cái xác không hồn không tâm.

Nghe hắn thâm tình nói nhỏ, tâm tình Trình Tịnh Tuyết kích động một trận, nhịn không được ôm cổ hắn, ngửa đầu hôn môi hắn.

Quân Chấn Tiêu vui vẻ nhận sự chủ động của nàng, hơn nữa lập tức khiến nụ hôn này sâu sắc hơn.

Hắn đang cẩn thận sờ khuôn mặt nàng, lửa nóng của lưỡi tham nhập vào trong đôi môi nàng, cùng cái lưỡi non mềm của nàng nhiệt tình giao triền, hoàn toàn nhấm nháp tư vị nàng.

Nụ hôn kích cuồng mà nhiệt liệt, làm cho thân thể hai người đồng thời nóng lên, cũng lập tức khơi mào khát vọng càng muốn tiến thêm một bước tiếp xúc thân mật của bọn họ.

Quân Chấn Tiêu tạm thời buông lỏng môi nàng ra, ánh mắt thâm nùng một cái chớp mắt cũng không chớp ngóng nhìn nàng.

“ Xiêm y chúng ta đều ướt đẫm, nếu còn không cởi ra để hong khô sẽ sinh bệnh.”

Tiếng nói hắn khàn khàn, ánh mắt nóng rực, biểu hiện việc chân chính hắn muốn làm, cũng không phải chỉ là đơn thuần đem xiêm y cởi ra hong khô đơn giản như vậy.

Trình Tịnh Tuyết đỏ mặt nhẹ nhàng gật đầu.

“Đúng vậy, nếu bây giờ còn không đem y phục ẩm ướt cởi ra để hong khô, sẽ nhiễm phải phong hàn......”

“Vậy, ta đến giúp nàng!”

Quân Chấn Tiêu nói xong, chậm rãi động thủ vì nàng bỏ đi quần áo ướt đẫm trên người, ngay cả cái yếm cùng tiết khố tối tư mật cũng dỡ xuống từng thứ một.

Ở dưới ánh lửa ấm áp, thân thể nàng trần trụi tản ra sáng bóng mê hoặc người, đẹp đến không thể nói nên lời.

Cảm nhận được dục niệm trong ánh mắt nóng cháy của hắn, Trình Tịnh Tuyết tuy rằng thẹn thùng cực kỳ, nhưng không hề động thủ che lấp bản thân, một đôi mắt đẹp ẩn tình ngóng nhìn hắn.

Dưới cái nhìn chăm chú của nàng, Quân Chấn Tiêu cũng bắt đầu từ từ bỏ đi quần áo trên người.

Thấy thân hình hắn cường tráng dần dần ở trước mắt nàng trần truồng, Trình Tịnh Tuyết không khỏi mặt đỏ tim đập, hai gò má nóng hồng, lại không thể di chuyển ánh mắt.

Tuy rằng lúc trước hai người đã từng có quan hệ xác thịt thân mật, nhưng mà lúc ấy nàng cũng không nhìn kỹ qua thân hình của hắn, hiện tại mới phát hiện thân thể nam nhân cùng nữ nhân thực không giống nhau.

Thân hình của hắn cao lớn cường tráng, có vòm ngực rộng rắn chắc, mỗi một tấc da thịt đều tràn ngập vẻ đẹp nam tính, khiến cho nàng tựa như bị mê hoặc, si mê nhìn hắn.

Quân Chấn Tiêu đem y phục ẩm ướt của hai người cởi ra cẩn thận đặt ở gần đống lửa trước, sau đó mới cất lên bộ pháp trở lại bên cạnh Trình Tịnh Tuyết.

Hắn đem nàng nhẹ nhàng đẩy ngã xuống cỏ khô, dùng ánh mắt nóng bỏng hơn lửa cúng bái thân thể xinh đẹp của nàng.

“Tịnh Tuyết, nàng thật đẹp!”

Quân Chấn Tiêu một bên tán thưởng, một bên thân thủ âu yếm thân thể của nàng, đại chưởng khiêu tình dùng tốc độ thong thả ở trên thân thể trần trụi của nàng di chuyển.

Ngón tay thon dài của hắn đầu tiên là lướt qua xương quai xanh xinh đẹp, tiếp theo đi vào bộ ngực sữa rất tròn, nhẹ nhàng khiêu khích đỉnh nụ hoa của nàng.

Nụ hoa mẫn cảm dưới sự kích thích của hắn lập tức cứng lên, mà từng đợt khoái cảm kích tình cũng làm cho Trình Tịnh Tuyết phát ra thanh âm yêu kiều khó nhịn.

Một lát sau, đại chưởng của hắn lại tiếp tục đi xuống chậm rãi tìm kiếm, lướt qua bụng bằng phẳng, cuối cùng đi vào giữa hai chân nàng.

Nàng nín thở một chút, tay hắn vừa chạm đến chỗ mẫn cảm tối tư mật của nàng, chậm rãi di chuyển đưa đẩy.

“A a......” Thân mình Trình Tịnh Tuyết trải qua từng trận khoái cảm tê dại, điều đó khiến cho tiếng thở gấp của nàng dần dần trở nên dồn dập không ngừng.

Theo động tác khiêu khích của hắn, mật dịch động tình giữa hai chân nàng dần dần chảy ra, mà tay hắn cũng càng tiến thêm một bước tham nhập vào bên trong hoa kính của nàng.

“Như vậy thoải mái không?” Hắn một bên tiến vào rút ra, một bên thấp giọng hỏi.

“Ân...... Rất...... Thoải mái......”

“Thoải mái là tốt rồi.”

Quân Chấn Tiêu nhanh tốc độ đưa đẩy hơn, cũng dần dần tăng mạnh lực đạo, làm cho nàng ở trong tiết tấu cuồng dã của hắn, cảm nhận được sự vui thích mãnh liệt.

Khi Trình Tịnh Tuyết khóc hô đạt tới cao trào, Quân Chấn Tiêu mới rút ngón tay ra, nhưng không định nhanh như vậy đã chân chính giữ lấy nàng.

Hắn cúi đầu, triền miên hôn môi nàng, bắt đầu từ môi nàng di chuyển đến những chỗ mà vừa rồi tay hắn đã vuốt ve qua, hiện tại môi hắn lại hôn qua một lần nữa.

Lửa nóng duyện hôn dừng ở chiếc cổ trắng ngần, bộ ngực sữa rất tròn, đầu vú phấn nộn của nàng, lại một đường dao động xuống phía dưới......

Khi Trình Tịnh Tuyết ý thức được ý đồ cuối cùng của hắn, thẹn thùng muốn khép lại hai chân.

“Không cần như vậy......” Nàng nũng nịu kháng nghị.

Ông trời...... Hắn không phải định...... Không phải thật sự dùng môi hôn lên chỗ tối tư mật của nàng chứ...... Nha, không...... Nơi đó rất ngượng......

“Đừng sợ, Tịnh Tuyết, ta sẽ không thương tổn nàng.”

“Khả...... Nhưng mà......”

Nàng đương nhiên tin tưởng hắn sẽ không thương tổn nàng, nhưng mà...... Nhưng mà...... Chỉ cần tưởng tượng hắn dùng môi hôn nơi đó, nàng đã cảm thấy thẹn đến mức khó có thể diễn tả bằng lời khiến cho bản thân muốn chuồn mất.

Quân Chấn Tiêu cũng không định để cho nàng né ra, hắn chẳng những không để nàng khép hai chân lại, thậm chí còn muốn mở rộng hai chân nàng hơn nữa, khiến cho hoa tâm đã sớm ướt át kia ở trước mắt hắn nở rộ.

“Ngô...... Đừng nhìn......” Vẻ mặt Trình Tịnh Tuyết xấu hổ đến mức đỏ bừng.

“Đừng thẹn thùng, Tịnh Tuyết, nàng rất đẹp, mỗi một chỗ trên thân thể đều đẹp......” Quân Chấn Tiêu nói, tiếng nói bởi vì dục vọng mà có vẻ đặc biệt khàn khàn.

Trình Tịnh Tuyết tâm hoảng ý loạn không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt, nhưng lại trốn không được, nàng đơn giản nhắm hai mắt lại, trốn tránh tiêu cực, mà ngay sau đó, nàng cảm giác được hắn thật sự hôn lên hoa tâm giữa hai chân nàng!

“A a......” Nàng thở gấp không thôi.

Lưỡi của hắn nóng quá, mà phương thức hắn duyện hôn nàng, quả thực sắp bức điên nàng rồi, cảm xúc thẹn cùng hưng phấn đồng thời ở trong cơ thể nàng kịch liệt chạy tán loạn.

Nàng khó chịu nâng lên thân mình, trán càng không ngừng giật giật.

“Đừng mà...... Xin chàng......”

Nghe thấy nàng đáng thương hề hề cầu xin tha thứ, Quân Chấn Tiêu lại không định như vậy liền bỏ qua cho nàng, thậm chí còn muốn đem nàng khi dễ hoàn toàn hơn một chút.

Lửa nóng của lưỡi hắn tham nhập vào bên trong hoa huyệt xinh đẹp ôn nhuận của nàng, mô phỏng động tác nam nữ giao hoan, tiến vào rút ra, tiến vào rút ra......

Theo động tác trêu chọc tà ác của hắn, Trình Tịnh Tuyết cảm thấy phảng phất như nàng bị ném đến phía chân trời sáng lạn rất cao, cả người lâm vào cảm giác run sợ cực độ cùng điên cuồng.

Thấy nàng lại lần nữa đạt đến cao trào, ngọn lửa giày vò rốt cục mới rời khỏi hoa tâm nàng, thân hình to lớn một lần nữa nằm trên thân hình yêu kiều của nàng.

Hắn yêu thương hôn hai gò má nàng, dục vọng căng cứng rất nhanh tìm được cửa vào hoa huyệt, chậm rãi đẩy vào bên trong hoa kính ôn nhuận đã sớm ẩm ướt của nàng.

Vì “ thể trạng ” nàng trước đó đã từng đạt đến cao trào hai lần nên hắn cố ý thả chậm tốc độ, dùng lực đạo ôn nhu ở trong thân thể nàng ra vào.

Trình Tịnh Tuyết nhanh chóng ôm hắn, phát ra một tiếng thở dốc nhẹ nhàng thoải mái, nhưng mà tiết tấu thong thả như vậy tuy rằng ôn tồn, nhưng khơi mào càng nhiều dục vọng hơn.

Ngón tay mảnh khảnh của nàng bám chặt cánh tay hắn, phấn mông cũng nhẹ nhàng mà nâng lên, không nói gì khẩn cầu hắn nhanh một chút khiến cho nàng thỏa mãn sâu hơn.

Quân Chấn Tiêu hiểu được ám chỉ của nàng, hắn ôm sát eo nhỏ của nàng, bắt đầu dùng tốc độ nhanh hơn, cũng dần dần tăng mạnh lực đạo tiến lên.

Ngoài sơn động, mưa to vẫn giàn giụa, nhưng mà giờ phút này không ai quan tâm trận mưa này khi nào thì mới có thể ngừng lại, hai người thật tình yêu nhau, giờ phút này thầm nghĩ ở trong sự ôm ấp của đối phương tận tình phóng túng......

Gần một canh giờ sau, mưa to rốt cục dần dần ngừng lại, mà xiêm y ướt đẫm qua khoảng thời gian hong khô này cũng đã khô ráo.

Sau khi mặc xiêm y xong, vốn dĩ Quân Chấn Tiêu định lập tức mang Trình Tịnh Tuyết trở về, nhưng nàng lại kiên trì muốn đi hái Hoa nhi mọc nơi thác nước trước rồi mới trở về.

Cho dù Quân Chấn Tiêu nói với nàng, cha mẹ hắn đã hiểu được sự tốt đẹp của nàng, cũng đã thật tình nhìn nhận nàng, nhưng nàng lại cảm thấy nếu đã đến đây rồi mà lại quay về tay không thì rất đáng tiếc.

Quân Chấn Tiêu thấy nàng kiên trì như thế, liền bồi nàng đi một chuyến.

Có hắn theo bảo hộ, dọc đường đi rất bình an, cuối cùng bọn họ cũng may mắn tìm được Hoa nhi mọc nơi thác nước, thuận lợi hái một ít trở về.

Thấy bọn họ bình an trở về “Lãnh Diễm Bảo”, tất cả mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, hơn nữa khi Lương Nhạn Tư thấy bọn họ mang Hoa nhi về lại cực kỳ cảm động.

Nàng chủ động tiến lên, thân thiết giữ chặt tay Trình Tịnh Tuyết.

“Tịnh Tuyết, lúc trước là ta sai, hiểu lầm con cố ý phá hư hôn sự của Chấn Tiêu cùng Tiêu gia, mới có thái độ không tốt với con, hiện tại ta đã biết tất cả sự thật, cũng biết được con là một cô gái tốt hiếm có, lúc trước đã để cho con phải chịu ủy khuất.”

Nghe xong lời nói này, Trình Tịnh Tuyết có loại cảm giác “thụ sủng nhược kinh”.( vừa mừng vừa sợ)

Tuy rằng trước đó Quân Chấn Tiêu từng nói qua cha mẹ hắn đã không còn hiểu lầm nàng, nhưng mà trong lòng nàng không khỏi cho rằng sở dĩ hắn nói như vậy chỉ là vì muốn an ủi nàng mà thôi.

Không thể ngờ, nương hắn thật sự hoàn toàn dẹp bỏ thành kiến lúc trước, còn đối với nàng thân thiết, thân thiện như vậy, làm cho nàng vừa mừng vừa sợ, đồng thời cũng cảm động cực kỳ.

Lương Nhạn Tư đánh giá Trình Tịnh Tuyết, càng nhìn càng đối với cô con dâu tương lai này cảm thấy vừa lòng.

“Tịnh Tuyết à, nếu con với Chấn Tiêu đã tình đầu ý hợp, hắn lại cho thấy không thể không có con, vậy con có bằng lòng gả vào “ Lãnh Diễm Bảo ”, làm con dâu Quân gia chúng ta hay không?”

Trình Tịnh Tuyết vừa nghe, hai gò má vì vui sướng thẹn thùng lập tức nổi lên đỏ ửng.

“Con đương nhiên nguyện ý, nhưng mà......”

Hai chữ “nhưng mà” này xuất hiện ngoài ý muốn, làm cho tất cả mọi người vốn dĩ nghĩ rằng cuộc hôn nhân này tuyệt đối sẽ không có thêm vấn đề gì nữa đột nhiên kinh ngạc ngẩn người.

Nhất là Quân Chấn Tiêu lúc này đang nhíu chặt mày.

“Nhưng mà cái gì?” Hắn nhịn không được truy hỏi, hoàn toàn không thể chấp nhận lý do gì khiến hắn không thể cưới nàng làm vợ.

Hắn buộc chặt thần sắc làm cho Trình Tịnh Tuyết nghi hoặc ngẩn người, lúc này mới phát hiện tất cả mọi người đều khẩn trương nhìn mình, điều đó khiến cho nàng thiếu chút nữa bật cười.

“Nhưng mà, cha và nương ta hiện tại không ở bên cạnh, ta không thể tự tiện quyết định việc hôn nhân đại sự của bản thân, nhất định phải báo cho bọn họ biết trước mới được!”

Nghe thấy thì ra là nguyên nhân này, mọi người mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, mà Quân Lập Dương cùng Lương Nhạn Tư lại liên tục gật đầu đồng ý, đối với cô gái nhỏ lại hiếu thuận này càng thêm vừa lòng.

“Đúng vậy, việc hôn nhân đại sự quả thật là nên giáp mặt thảo luận với cha mẹ con mới đúng.”

Quân Chấn Tiêu lập tức nói: “Ta phái người đi mời cha mẹ nàng đến『 Lãnh Diễm Bảo 』ngay lập tức!”

“Đúng đúng đúng, nhanh đi mời!” Quân Lập Dương thúc giục nói: “Tuy rằng ta đem『 Lãnh Diễm Bảo 』giao cho Chấn Tiêu đã lâu, nhưng mà đối với tiếng tăm trên thương trường của Trình lão gia ở Hàng Châu đã sớm nghe qua, lần này Trình gia gặp phải biến cố rất đáng tiếc, nếu tương lai có thể hợp tác cùng Trình lão gia vậy thì không còn gì tốt bằng!”

Nghe xong lời nói này, Trình Tịnh Tuyết hiểu rằng Quân Lập Dương có ý muốn trợ giúp cha Đông Sơn tái khởi, trong lòng không khỏi tràn ngập cảm động.

“Cám ơn bá phụ!” Nàng từ đáy lòng nói tạ.

“Hài tử ngốc, có gì phải cảm ơn ? Chờ con cùng Chấn Tiêu thành thân, sau đó sẽ sửa miệng kêu ta một tiếng “ cha ”, nếu đã là người một nhà, cần gì phải khách khí như vậy?” Quân Lập Dương cười hớ hớ nói.

Trình Tịnh Tuyết cong lên khóe miệng, vừa vui vừa thẹn, một đôi mắt đẹp nhìn về phía Quân Chấn Tiêu, ánh mắt hai người giao triền, nhu tình mật ý thắm thiết không thể tách rời.

Thấy trong mắt bọn họ chỉ còn lại đối phương, vợ chồng Quân Lập Dương nhìn nhau liếc mắt một cái, thực thức thời lặng lẽ rời đi, mà sau khi đi một khoảng cách rồi lén quay đầu lại nhìn, liếc mắt một cái chỉ thấy cô dâu mới kia đang bị hôn đến không thể rời ra!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Làm Khốc Bảo Chủ Tức Giận

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook