Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Hôm nay nó dậy sớm lắm vì muốn cùng với Hạ Vy và Nhi Nguyễn đi tham quan ngôi trường mới của mình. Ngôi trường Thanh Quy này được xây 10 tăng và có sân cỏ rộng lớn. Tường màu trắng cao nhã cùng với những cửa sổ bằng thủy tinh lung linh. Nhìn thật không giống trường học chút nào, giống hoàng cung hơn đấy. Ai mà không rành đường thì chắc sẽ đi lạc mất.

Đi một vòng xung quanh trường thì mắt nó sáng rỡ lên:

Woa, trường học này đẹp quá đi.

Hạ Vy và Nhi Nguyễn bật cười, sao nhìn nó lúc này thấy giống hai lúa mới lên Sài Gòn trong phim quá vậy?

Hạ Vy đánh vào trán nó một cái:

Mày quê vừa vừa thôi nha, tao thấy bình thường mà.

Nó dùng tay xoa xoa chỗ mới vừa bị đánh:

Ui da đau. Tại mày học ở đây mấy năm rồi nên mới thấy bình thường thôi.

Nhi Nguyễn bước tới nói:

Đúng đấy Vy, khi tao mới được chuyển đến đây cũng bất ngờ lắm.

Nhỏ khoác vai nó và nói thêm một câu:

Nhưng mà tao không hai lúa như ai kia đâu nha.

Nó phồng má nhìn Nhi Nguyễn, tưởng nhỏ tốt bụng sẽ bênh nó nhưng cuối cùng cũng giống Hạ Vy thích chọc ghẹo nó, thật đáng ghét mà. Hạ Vy khoái chí cười:

Mày nói hay lắm Lùn.

Tại trong lớp nó có hai người tên Nhi nên mọi người đều gọi Nhi Nguyễn là Lùn, giống như một biệt danh dễ thương vậy đó.

Sau khi đi thăm quan trường xong thì tụi nó quay vào lớp học. Vừa bước vào lớp thì ồn ào như cái chợ vậy, chuyện trên đời dưới đất gì đó đều mang ra bàn tán cả.

Hạ Vy vốn là người thích yên tĩnh nên luôn chọn cho mình bàn cuối lớp, kế bên cửa sổ có thể ngắm nhìn cả bầu trời đầy mơ mộng kia. Và tất nhiên là nó ngồi bên cạnh cô, nó cố gắng suốt hai năm qua cũng vì muốn được học chung với cô bạn thân này thôi.

Nhi Nguyễn (Lùn) thì ngồi phía trên cách nó và Hạ Vy vài bàn, nhỏ mới ngồi xuống đã hoà hợp được với những người khác rồi, nhỏ quả thật rất dễ gần.

Chủ niệm của lớp nó là cô Hoài Hương-một cô giáo tốt bụng hay giúp đỡ các học sinh của mình, cổ cũng trẻ đẹp như tiên nữ.   Cô giáo đã bước vào rồi mà sao chỗ ngồi kế bên Lùn vẫn còn trống vậy ta, nó thắc mắc trong lòng.   Tới khi cô giáo giáng được nửa bài thì có người vội vã chạy vào.

Ấy là Yến Nhi, cô bạn thường buột tóc đuôi ngựa và có khuôn mặt xinh xắn với đôi mắt lóng lánh như mắt của chim bồ câu, làm say lòng bao nhiều người.

Cô ấy nhẹ cúi đầu chào cô giáo một cái, rồi ngồi xuống kế bên Lùn.

Sao hôm nay đến trễ quá vậy?

Lùn hỏi khẽ. Vì ngày thường cô bạn Yến Nhi này rất đúng giờ mà, có đi trễ như thế bao giờ đâu. Yến Nhi vừa lấy tập sách ra vừa nói nhỏ:

Tại có chút chuyện...khi nào ra chơi đi tao kể cho mày nghe.

Lùn khẽ gật đầu. Rồi cả lớp đều im lặng tập trung làm bài...

Cúi đầu viết bài một lát thì nó cảm thấy rất mỏi cổ nên ngẩng đầu lên lắc nhẹ vài cái để bớt mỏi chút. Nhưng lại vô tình nhìn thấy Yến Nhi không tập trung vào bài học, vẻ mặt thì đầy lo lắng.

Nó dùng vai mình dụng nhẹ vào vai người bên cạnh và nói vừa đủ để một người nghe thấy:

Mày nhìn Yến Nhi kia Vy, có gì đó lạ lắm.

Hạ Vy tò mò nhìn theo ánh mắt nó, quả thật là Yến Nhi hôm nay hơi lạ, cô ấy cứ liếc nhìn đồng hồ treo tường, nhìn có vẻ đang mong mau hết giờ học để đi đâu đó. Hạ Vy quay lại nhìn nó:

Ra chơi chúng ta qua đó hỏi là biết ngay.

Nó gật đầu đồng ý.

Học suốt hai tiếng đồng hồ thì cuối cùng tiếng trống ra chơi cũng vang lên. Vừa nghe tiếng trống thì cả trường giống như được giải thoát vậy, cứ vui mừng chạy ra ngoài chơi.

Nó nắm tay Hạ Vy đi qua bàn song Nhi. Nó lên tiếng hỏi:

Yến Nhi, mày có chuyện gì thế ?

Yến Nhi đang dẹp gọn tập sách của mình lại, khi nghe nó hỏi thì vội quay qua nói:

Mày giúp tao với Tiểu Yến.

Hả?

Nó và Hạ Vy ngạc nhiên quay đầu lại nhìn nhau.

...

Sáng nay trên đường đến trường thì Yến Nhi tình cờ trông thấy một chuyện. Đó là một bà lão khoảng 70 tuổi đi bán rau cải dạo với chiếc xe đạp cũ kĩ, bên cạnh là một chàng thanh niên đang hung hăng lục túi xách, muốn tìm gì đó cũng chẳng biết nữa.

Yến Nhi chỉ đứng ở xa nhìn thấy sau khi tìm được thứ mình cần thì hắn ta thẳng tay xô bà lão xuống thật mạnh. Hình như bà lão đang khóc lóc cầu xin hắn ta, bà nắm lấy quần hắn ta không chịu buông.

Thấy thế Yến Nhi vội vàng chạy đến đỡ bà lão dậy:

Bà ơi, bà có sao không?

Bà lão ấy nhìn về phía chàng thanh niên mà vừa khóc vừa nói:

Con đừng lấy mà, bà chỉ còn ít tiền đó thôi.

Yến Nhi khẽ nhíu mày lại, bà lão này thật tội nghiệp.

Thái độ chàng thanh niên kia trước sau như một, hắn ta thản nhiên nói:

Bà già lắm rồi xài tiền chi, để tôi xài đùm cho.

Yến Nhi lúc này hết nhịn nổi rồi, sao trên đời này lại có loại người đáng ghét thế chứ ? Cô ấy bước tới đứng đối điện với chàng thanh niên và nói giọng tức giận:

Nếu anh còn là con người thì mau trả tiền cho bà lão đi.

Thanh niên đáng ghét đó cười nửa miệng:

Nếu tôi không phải là con người thì sao cô nhóc?

Yến Nhi cầm chặt chiếc balô nặng nề của mình và nhếch môi cười nhẹ:

Vậy tôi sẽ không khách sáu.

Vừa nó dứt câu thì cô ấy dùng chiếc balô đánh vào người thanh niên đáng ghét đó liền tục:

Anh mau trả tiền cho bà lão, nếu không thì tôi sẽ đánh chết đồ đáng ghét như anh đấy.

Balô của Yến Nhi đựng đầy sách, còn đánh liên tục nên thanh niên đáng ghét kia một hối đã không chịu nổi nữa, đành buông số tiền trong tay ra và nhanh bỏ chạy.

Bà lão ấy nãy giờ vẫn ngạc nhiên nhìn Yến Nhi, không ngờ cô gái nhỏ này cũng có sức quá chứ ? Yến Nhi cúi người xuống lượm tiền lên mới biết chưa được 100 ngàn, chắc bà lão nghèo khó dữ lắm đây. Cô ấy quay lại đưa bà lão ấy về nhà.

...

Khi tụi nó lo nói chuyện với nhau thì bên ngoài lớp đang có một ai đó lén nhìn vào. Đó chính là hotboy Văn Thiện, lúc nãy anh tình cờ đi ngang qua và nghe được câu chuyện của tụi nó đang nói nên anh tò mò đứng lại xem thử bọn nó sẽ làm sao? Nhưng quan trọng nhất anh muốn biết rõ nó là ai? Sao lại dám chạy vào giấc mơ của anh?

Yến Nhi bực mình nói:

Khi hỏi ra mới biết con người đáng ghét đó là cháu trai của bà lão.

Hạ Vy đang ngồi nếp bàn với dáng vẻ lười biếng, khi nghe Yến Nhi nói vậy liền nhíu mày lại:

Cái gì cơ, con cháu mà đối xử với bà mình thế sao?

Yến Nhi nhẹ gật đầu, rồi quay qua nhìn nó và hỏi:

Tiểu Yến, hội của chúng ta giúp đỡ bà lão ấy được không?

Hội mà mới được nhắc đến là hội Nhân Ái của anh em nó thành lập, thường giúp đỡ những người nghèo khổ.  Khi không có anh trai nó thì mọi chuyện đều do Tiểu Yến nó quyết định. Còn những người trong hội chỉ hồ trợ lẫn nhau thôi. Nhưng trước tới giờ nó vẫn luôn tôn trọng ý kiến của mọi người.

Nó đang nghịch ngợm xoay vòng tròn, bất chợt đứng lại làm mái tóc đen dài bay bay trong không trung, rồi nhẹ nhàng rớt xuống. Thêm một nụ cười tươi trên môi nữa, đã tạo nên vẻ đẹp không thể tả được. Chính vẻ đẹp ấy đã khiến trái tim ai đó đứng bên ngoài rung động đến lạ thường.

Nó cười tươi và nhẹ gật đầu:

Tất nhiên là được rồi.

Yến Nhi vừa thấy nó gật đầu liền vui mừng.

Thế tốt quá rồi. Love, Tiếu Yến.

Cô ấy đưa hai tay làm thành trái tim và vui cười nói. Khi cô ấy cười cũng đẹp lắm, nụ cười ấy luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Hạ Vy từ bàn nhảy xuống và nói:

Thế chúng ta xuống căn teen tìm mọi người đi.

Nó để hai tay ra sau lưng ra vẻ suy nghĩ, rồi nói:

Bàn bạc xong chúng ta sẽ cùng nhau đến bà lão ấy nha.

Yến Nhi nhìn và gật đầu:

Ừ, tao cũng đang lo cái con người đáng ghét đó lại quay về gây sự với bà lão đây.

Nó vừa kéo hai cô bạn mình đi vừa nói:

Mau xuống căn teen tìm gì ăn cái đã, tao đói bụng lắm rồi.

Văn Thiện vừa thấy tụi nó đang đi ra thì liền nhanh chân trốn đi, vì anh không muốn để tụi nó biết mình đã nghe lén nãy giờ.  Đợi tụi nó đi xa thì anh mới dám bước ra, ánh mắt anh nhìn theo hình dáng nó phía trước, cái cô bé ấy sao trông trẻ con quá thế ?

Nhưng rồi anh khẽ nhíu mày lại và nói một mình:

Người đó cả bà mình cũng dám làm thế thì chắc chắn là côn đồ rồi, đi như vậy lỡ cô ấy gặp nguy hiểm thì sao?

Nghĩ đến đó anh vội đi theo tụi nó...

*********Hết chương 2**********

Truyện sẽ thế nào đây ta. Sứ mời mọi người đọc tiếp nhé.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ký Ức Học Trò

Avatar
forgetmenot131411:08 18/08/2019
hay lắm

BÌNH LUẬN FACEBOOK