Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Quyển 3 - Chương 69

Hắc Khiết Minh

06/11/2020

Dây xích đang trói nàng lại bị một tên linh khác kéo lên. Mặc dù Bonn đã quăng trường kiếm ngăn trở tên thứ nhất nhưng vẫn có tên thứ hai, thứ ba.

Lại một lần nữa nàng bị kéo lên, treo ở giữa không trung. Đau đớn khiến nước mắt lần nữa tràn mi. Từ trêи nàng có thể nhìn thấy toàn bộ mọi người, cũng thấy khói toát lên từ đôi ủng của hắn. Tất cả những kẻ khác đang vây lấy hắn, mà máu từ vết thương trêи người hắn rơi xuống, biến mất trêи tấm sắt nóng rực.

Vô số thanh trường kiếm hướng lên người hắn mà đến. Hắn vừa cản vừa chắn nhưng vẫn có thanh kiếm xuyên qua lớp áo giáp khiến hắn bị thương. Nếu không có áo giáp trêи người thì hắn đã bị chọc ra không biết bao nhiêu cái lỗ rồi.

Phịch một tiếng, có kẻ cầm một cái tấm khiên gõ vào trêи đầu hắn mà hắn không tránh nên tấm khiên kia sượt qua trán, làm rách một mảng da trêи đó, máu tươi lập tức từ miệng vết thương bắn ra.

Bọn chúng quá đông, tên yêu quái kia thậm chí còn tự rót cho mình một ly rượu nho, ở trêи đài cao uống rượu thưởng thức cảnh bên dưới.

Nếu còn tiếp tục như thế thì hắn có dũng mãnh đến đâu cũng sẽ vì nàng mà chết ở chỗ này. Nàng không thể để việc này phát sinh được. Nàng không thể để tên yếu quái này khoác tấm da của mình, giả thành bản thân mình.

Linh đã bị trọng thương, cần thời gian phục hồi như cũ, kể cả Surya có thể bảo hộ nàng thì cũng không thể bảo hộ cả tòa thành. Nếu tên yêu quái này giả làm nàng, làm hại mọi người thì kể cả Bonn có không chết thì cũng sẽ vì là trượng phu của nàng nên bị liên lụy.

Hơn nữa mọi người tín nhiệm nàng, cũng tin tưởng nàng. Giống như những người nàng cứu năm đó ở Venice. Lúc đó nàng cũng chần chừ nên mới khiến mọi chuyện không thể vãn hồi.

Nàng phải làm cái gì đó, trước khi tình huống trở nên không thể vãn hồi thì nàng cần phải làm gì đó.

Đột nhiên, sự tình trở nên vô cùng rõ ràng. Nàng hé miệng hét lớn lên.

“Dừng tay! Ta biết Bạch tháp vu nữ ở nơi nào!”

Tên yêu quái kia nghe thấy thế thì nháy mắt ngẩng đầu.

“Ta biết Bạch tháp vu nữ ở nơi nào! Ngươi thả hắn, ta nói cho ngươi nàng ở nơi nào!”

Đôi mắt của Karl nhỏ sáng lên, thân thủ lấy ra một cái móc câu, ngoắc sợi xích sắt đang treo nàng đến gần mình.

Bonn rít gào ra tiếng, muốn vọt đến nhưng lại bị Karl lớn thừa lúc chém cho một kiếm, những kẻ khác cũng ngăn cản hắn lại.

Nàng không muốn Bonn nhìn thấy, không muốn hắn biết nhưng nàng hiểu, muốn cứu hắn thì chỉ có thể làm thế này.

Khải hướng tên yêu quái trước mắt đưa hai tay ra.

“Ngươi nói mau!” Karl nhỏ vẻ mặt hưng phấn, giương đôi mắt nhỏ dài như loài bò sát kia lên, bắt lấy tay nàng vươn ra, ép hỏi: “Vu nữ kia ở chỗ nào?”

Nàng lật tay cầm lấy bàn tay xám trắng, không chút huyết sắc và độ ấm kia. Mà con yêu quái cũng không phát hiện ra hành động này của nàng, nó thở phì phò, vội vã truy hỏi lại.

“Nàng ta ở đâu?”

Khải tiến đến, nắm chặt lấy tay hắn, sau đó ở bên tai hắn nói nhỏ: “Nàng ở… Nơi mà ngươi vĩnh viễn, vĩnh viễn đều không tìm thấy.”

Nói xong, tên yêu quái trước mặt phát ra tiếng kêu thảm thiết. Hắn muốn rút tay nhưng không làm được, nàng giống như một khối ʍút̼ bọt biển, nhanh chóng hấp thu lực lượng của hắn.

“Không —— làm sao khả năng? Làm sao khả năng? Không, không cần —— không cần a a a a —— ”

Karl nhỏ kêu to thảm thiết vô cùng thống khổ.

Mọi người nghe tiếng kinh ngạc quay đầu thì chỉ thấy cả người nàng kia toát ra ánh sáng xanh, hai tay nàng đang nắm chặt tay tên kia. Mà tên Karl nhỏ cường tráng lại tàn khốc kia lại phải quỳ rạp xuống đất, rồi hắn bắt đầu già khô đi như một lão nhân, cả người cứ thế nhỏ lại, giống một… túi rượu da dê rỗng.

Đồng thời trêи mặt và tay nữ nhân kia hiện lên từng viên mụn mủ màu đen to.

Cảnh tượng kia quá mức dọa người khiến những kẻ ở đây đều dừng động tác đánh nhau.

“Thả ta… Buông ra ta… Không cần… Không…”

Nàng đứng ở trêи đài cao, tóc dài mặc dù không có gió nhưng vẫn tung bay. Karl nhỏ vẫn đang kêu khóc, nhưng thanh âm càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng suy yếu, dần dần không còn tiếng gì nữa.

Cuối cùng, trong tay nàng chỉ còn lại có một bộ túi da bùng nhùng.

Cả căn phòng yên lặng.

Ác khí tối tăm vẫn quấn quanh nàng khiến làn da nàng trở nên xám đen, những mụn mủ đáng sợ màu đen gắn đầy người nàng, mái tóc dài của nàng bay lên, mà lọn tóc bạc trước trán nàng giờ khắc này xem ra càng thêm yêu dị. Khải buông lỏng tay ra khiến khối túi da kia rơi trêи mặt đất.

“Không! Willy!”

Karl lớn rít gào ra tiếng, cầm lấy trường kiếm xông lên phía trước. Bonn cũng vội hoàn hồn, huy kiếm chặn hắn lại nhưng tên này một kiếm cản lại được, rồi vẫn tiếp tục gào thét.

“Ngươi đã làm gì Willy? Ngươi đã làm gì? Ngươi tên phù thủy chết tiệt! Giết tên phù thủy này! Giết nàng —— ”

Vốn dĩ hành vi của nàng đều khiến những kẻ khác vừa sợ lại e ngại, nhưng tên Karl lớn vừa kêu như thế thì bọn họ lại tăng nhanh khí thế, lá gan cũng lớn lên vì ở đây có nhiều người. Bọn chúng xông lên phía trước, gào thét.

“Giết nàng! Thiêu chết nàng!”

Tiếng phẫn nộ, gầm gừ quanh quẩn ở trong đại sảnh, Bonn anh dũng kháng địch, nhưng hắn chỉ có một mình, không thể ngăn cản nhiều người như thế được.

Lực lượng hắc ám vây quanh Khải, tràn đầy trong thân thể nàng. Nàng cảm giác được chính mình vạn phần dơ bẩn, nàng muốn khống chế cỗ lực lượng tà ác vẩn đục đó nhưng không có cách nào. Thế giới bên ngoài biến mất, chỉ còn lại một mảnh hắc ám và phẫn nộ.

Mắt thấy Khải sắp bị kiếm đâm đến nhưng vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ, Bonn lòng nóng như lửa đốt nhưng không thể nào phân thân.

Hắn chém giết địch nhân, thay nàng ngăn cản những kẻ muốn đến bên người nàng, vừa đánh vừa gọi nàng.

“Khải!”

Nàng không có phản ứng, ánh mắt vẫn như cũ vô thần đứng tại chỗ, mái tóc vẫn tung bay.

“Khải!”

Giọng hắn xuyên qua màn sương đen khiến cả người Khải run lên. Nàng thở hổn hển một hơi, nắm chặt lấy giọng nói xuyên qua hắc ám kia, cố khống chế chính mình. Màn khói đen quây quanh nàng bị nàng hấp thu vào trong người nhưng toàn thân nàng vẫn mọc đầy mụn mủ đáng sợ. Nàng té trêи mặt đất, phục hồi lại tinh thần, chỉ thấy một kẻ đi đến trước mặt nàng, cầm kiếm chém về phía nàng.

Nàng không kịp né tránh. Đúng lúc này, một con sói vĩ đại đâm vỡ cửa sổ lớn ở mặt sau của ghế chủ vị, một ngụm tránh qua trường kiếm của Bonn, vọt tới tên nam nhân đang uy hϊế͙p͙ nàng đem hắn hất văng lên vách tường.

Gió tuyết thấu xương từ cửa sổ cao hung hăng thổi vào, lúc này mọi người mới phát hiện không biết từ khi nào thì tuyết đã rơi. Hắc sói chậm rãi xoay người, đứng ở trước mặt nàng, đối mặt với những kẻ kia mà che chở nàng. Nó nhe răng gầm nhẹ, bộ dáng hung ác, giống như con ác thú đến từ địa ngục.

Mọi người kinh hoảng thất sắc, bắt đầu chạy thoát khắp nơi.

“Không được chạy! Ai dám chạy ta liền —— ”

Karl lớn kinh hãi, tức giận thét lớn nhưng đúng lúc này con sói đã mở miệng gầm lên một tiếng, đánh gãy lời nói của hắn. Tiếng gào thét kia kinh thiên động địa, quanh quẩn trong bốn bức tường, càng khiến tình cảnh càng thêm khủng bố, thậm chí vụn đá trêи đỉnh đầu cũng rơi xuống.

Trong miệng con sói dày đặc răng nanh sắc nhọn dính đầy máu.

Karl nhỏ đã chết, Karl lớn chỉ còn một con mắt mà con sói trước mắt thì đáng sợ đến thế. Nếu chỉ có một phù thủy thì có lẽ bọn họ còn có thể đối phó nhưng ai nghĩ lại nhảy ra một con sói lớn thế này chứ? Nó to như con ngựa a! Mụ phù thủy này có thể gọi đến sói thì không biết còn có thể gọi đến cái gì nữa? Nơi này tuy là Sói bảo nhưng bọn chúng cũng chưa từng nuôi sói a!

“Báo ứng a! Là báo ứng a!” Nữ nhân vốn luôn lui ở góc tường lúc này như thế phát cuồng mà hét ầm lên, nàng chỉ tay vào đám nam nhân kia khinh bỉ: “Các ngươi lấy lang thần ra làm điều ác, chính là chọc giận lang thần rồi!”

Sợ hãi nháy mắt bùng nổ khắp nơi, trong phút chốc bọn họ quay người trốn sạch, kẻ nọ chen lấn kẻ kia, ai cũng muốn thoát khỏi nơi này sớm, thế là dẫn đến cảnh dồn cục ở cầu thang, có kẻ còn ngã lăn xuống.

Karl lớn vừa kinh lại sợ, thấy mọi người đều chạy hết mà con sói kia lại dọa người như thế thì trêи trán đổ đầy mồ hôi. Hắn cắn răng một cái liền muốn chạy trốn nhưng hắn vừa mới xoay người thì một thanh kiếm sáng bóng đã từ trêи bổ xuống, đâm qua cổ họng hắn.

Hắn không thể tin được trừng lớn mắt, chỉ thấy đứa nhỏ bình thường vẫn bị hắn đánh, đá kia hai tay nắm chặt thanh kiếm. Thiếu niên rút thanh trường kiếm ra, máu tươi nhất thời phun ra từ vết thương như suối.

Karl lớn bịt lấy miệng vết thương nhưng không ngăn được máu vẫn tuôn ra. Hắn phẫn nộ rống to, hướng đứa nhỏ kia vươn tay nhưng chỉ làm cho máu phun ra nhanh hơn. Thiếu niên vội vàng lui ra sau, Bonn xông lên phía trước, cầm lấy tóc của hắn mà quăng hắn qua một bên.

Karl lớn ngã ầm xuống đất, run rẩy một hồi rồi bất động, đã chết.

Biến hóa này quá mức đột nhiên khiến mọi người đều há hốc mồm. Thiếu niên kia vẫn nắm trường kiếm, thở phì phò, ngẩng đầu nhìn Bonn.

“Hắn đáng chết…” Thiếu niên hốc mắt rưng rưng, thở hổn hển nói.

“Ta biết.” Bonn gật đầu.

Trong nháy mắt thiếu niên kia không biết phải làm sao đây. Hắn kỳ thực chưa từng nghĩ qua nhưng hắn biết phù thủy kia là người tốt, nam nhân này cũng thế. Ở nơi khủng bố này, hắn rất ít khi thấy người ta nguyện ý hy sinh vì nhau, bảo vệ nhau nhưng phù thủy và nam nhân này lại làm thế.

Cho nên hắn lấy ra chìa khóa, ném cho nam nhân kia.

“Còng tay.” Thiếu niên nói.

Bonn tiếp được chìa khóa kia, quay lại thì đã thấy Khải leo lên lưng con sói kia. Hắn nhận ra nàng muốn rời khỏi nên nhanh chóng chạy tới.

“Khải! Không cần!”

Cả người nàng run lên.

Trong nháy mắt, nàng nghiêng mặt, hắn cảm giác được nàng muốn quay đầu, hắn thấy nước mắt của nàng rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn bọc kín mụn mủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook