Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Quyển 3 - Chương 67

Hắc Khiết Minh

06/11/2020

Vách núi trước mắt không có một ngọn cỏ, vừa cao vừa sâu. Nàng thấy dưới vách núi có một dải màu trắng vừa dài vừa hẹp uốn lượn.

Đó là suối nước.

Mưa không biết đã dừng lúc nào. Trời đã sáng, đó là lý do vì sao nàng nhìn thấy rõ mọi thứ.

Gió lạnh thấu xương thổi từ trêи cao xuống, hung hăng thổi mạnh vào mặt nàng, thổi bay tóc nàng. Chụp tóc của nàng đã sớm rơi ở nơi nào khiến mái tóc đen và dải tóc bạc kia tung bay trong gió.

Con ngựa trở nàng mặc dù đi trêи con đường nhỏ gian khó này nhưng vẫn chạy như điên về phía trước. Nàng quay đầu nhìn về phía trước thì thấy có một tòa thành màu đen. Tòa thành đó giống như chỗ ở của ác ma, cao cao đứng giữa khu vực trống trải, một lá cờ màu đỏ được cắm lên nóc nhà, ở trong gió tung bay phần phật.

Trêи lá cờ là một con sói đen nghiêng người, ngửa mặt nhe nanh, và một người giương cao trường kiếm.

Sói bảo.

Nàng đã nghe nói về chỗ này, tòa thành của Karl Brothers.

Tòa thành này có một cái tên khác nhưng mọi người vẫn quen gọi nó là tòa thành của Karl Brothers. Karl lớn là William còn Karl nhỏ là Willy. Bọn chúng là một đôi ác ma, mọi người đồn rằng bọn chúng giết chết chính cha mình, ăn thịt mẹ mình, khắp nơi giết người phóng hỏa, đem người thành lợn, dê mà nuôi rồi giết.

Nhưng đó chỉ là lời đồn, nàng nói với chính mình như thế. Có điều trong lòng nàng vẫn thấy khủng hoảng.

Tòa thành càng ngày càng gần, tên nam nhân kia tốc độ thật sự rất nhanh. Hắn phi ngựa giống như có quỷ đang đuổi theo phía sau. Có mấy lần nàng còn tưởng con ngựa kia bị trượt chân mang theo nàng và vắn rơi xuống vách núi nhưng cuối cùng hắn vẫn bình an ra roi giục con ngựa đã chạy đến sùi bọt mép đi đến tòa thành vĩ đại phía trước.

Đột nhiên, Khải hiểu ra rằng nhất định Bonn đang ở phía sau nên tên này mới không dám dừng lại, mặc dù đã sắp tới tòa thành của mình nhưng hắn vẫn không dám đi chậm lại. Nàng vội vàng quay đầu nhìn về phía họ vừa đi qua, tựa hồ thấy có bóng người ở cuối con đường núi uốn lượn, nhưng cũng lại giống như không có ai cả?

Nàng còn không thấy rõ thì cửa thành đã được mở ra. Hắn cưỡi ngựa đi vào, cửa thành cũng bị đóng lại, một mùi tanh tưởi hắc ám xộc tới. Mùi vị kia quả thực quá mức đáng sợ, hại nàng nhịn không được phải nín thở. Nhưng đến khi đi qua thông đạo ở cửa thành, vào đến quảng trường thì mùi hôi thối chỉ có tăng lên chứ không có giảm. Các loại mùi đáng sợ hỗn tạp trong đó, mặc dù mưa vừa mới đổ xuống cũng không có biện pháp khử đi cái mùi này.

Khắp nơi đều là phân người, ngựa và súc vật, lại chồng chết ở hào nước xung quanh, có ẩm ướt, có đã khô. Chúng nó giống như đã ở chỗ này ngàn vạn năm, ngăn chặn dòng nước chảy ra khỏi đây khiến nơi nơi đều là ẩm ướt và mùi tanh tưởi tràn ngập.

Càng làm cho nàng hoảng sợ là nàng thấy góc tường bên cạnh thủy đạo có song sắt, có hai cánh tay tái nhợt, vừa nhỏ vừa gầy cầm lấy hai thanh rào màu đen, một đôi mắt màu xanh lam từ bên trong nhìn ra phía nàng.

Nàng chậm nửa nhịp mới nhận ra đó là địa lao. Có người bị nhốt ở nơi đó, mà không phải chỉ có một người.

Một đôi, lại một đôi tay xuất hiện bên song sắt, rồi liên tiếp những đôi mắt xuyên qua hàng rào mà nhìn nàng.

Tiếng kêu vang kinh hoảng, khóc thét khiến nàng quay đầu.

Ở một góc khác có một nam nhân mập mạp, quần áo rách nát đang đừng ở cạnh tường, cổ bị quấn một cái vòng sắt khiến hắn không thể ngồi xuống, phải liên tục đứng. Nam nhân kia lạnh phát run, phía trước lại có mấy binh lính đang dùng roi quật vào người hắn. Tên kia muốn tránh nhưng vì vòng sắt trêи cổ nên không thể tránh né hoàn toàn. Hắn bật khóc liên tục, nhưng việc hắn khóc thét cùng với cái bụng mập mạp nảy lên mỗi lần hắn né tránh chỉ khiến cho đám linh cười ha ha.

Trong tòa thành của Bonn cũng có đồ vật đó nhưng vòng sắt này chỉ dùng để phạt binh lính uống say. Bởi vì rượu mạch trong tòa thành đều là của Bonn, mà hắn thì tính đem đống rượu đó đi đổi tiền mua súc vật thế nên ngoại trừ tiệc cưới của nàng ra thì nàng chưa thấy ai uống say cả. Đương nhiên cái vòng sắt kia cũng chỉ để trưng ở đó chứ không cột vào cổ ai hết.

Nhưng tên mập kia không uống say, mà đang bị trêu đùa. Từ trang phục của tên kia, nàng có thể nhận ra hắn là quý tộc. Cũng chỉ có quý tộc mới có thể ở trong nạn đói này mà vẫn mập mạp thế kia. Khuôn mặt hắn lúc này tái nhợt, nước mắt giàn dụa, không ngừng cầu xin bọn họ có thể cho hắn một con ngựa.

Lời cầu xin này chỉ đổi lấy một tràng cười khác.

Tên nam nhân bắt cóc nàng lúc này đã dừng ngựa, vài tên binh lính thấy thế thì lập tức chạy tới, thay hắn dẫn ngựa, thậm chí quỳ trêи mặt đất cho hắn đạp lên để xuống ngựa.

“Đại nhân! Chuyện sao rồi? Ngài có khỏe không?”

“Vô nghĩa! Trêи mặt ta đều bị chém một kiếm mà ngươi còn cảm thấy ta tốt hả?” Tên kia nhân tiện đạp một cước vào caisker vừa mới hỏi kia, khiến hắn ngã ra đất.

“Tên ngu ngốc này, mau đem tên tu sĩ dưới địa lao mang lên cho ta!”

Hắn đạp lên người một tên lính, xuống ngựa rồi rút trường kiếm, chém đứt dây thừng trói nàng, đem nàng kéo từ trêи ngựa xuống, một đường đi đến tháp thành chủ ở gần vách núi.

Miệng vết thương lại bị kéo đau, nàng kêu rêи, cố nén đau đớn muốn bước kịp nhưng vết thương cũ trêи chân phải vì nàng quá mức suy yếu mà lại đau đớn. Lúc hắn ta kéo nàng đi đến đại sảnh thì nàng lại lảo đảo té ngã trêи đất. Tên kia hoàn toàn không dừng lại mà vẫn túm lấy tay nàng, kéo nàng về phía trước.

Đại sảnh tháp thành chủ có mùi còn kinh hơn bên ngoài. Mùi mồ hôi, phân, thịt thối trộn lẫn với nhau, sau đó lên men tràn ngập cả phòng. Nàng bị tha qua căn phòng dơ bẩn này, thật vất vả mới dừng lại thì lại bị ném trêи sàn nhà tanh tưởi. Tên kia dùng chân đạp vào một nữ nhân nửa thân trần đang ngủ trêи mặt đất.

“Ngu xuẩn, dậy mau, mang rượu tới cho ta!”

Nữ nhân kinh hoảng bò dậy, còn tên kia thì tiếp tục nhấc chân đá mạnh vào một thiếu niên gầy yếu khác.

“Thằng nhãi con, mau đốt lửa lên!”

Thiếu niên kia bỗng chốc nhảy dựng lên, quỳ gối bên cạnh lò sưởi, một lần nữa đút củi vào để ngọn lửa cháy to hơn.

Khải chậm nửa nhịp mới phát hiện tên nam nhân này chính là Karl lớn.

Lúc ánh lửa sáng lên, nàng hoảng sợ nhận ra tòa đại sảnh này có bao nhiêu đáng sợ. Trêи bàn dài có canh thừa cùng thịt nướng đêm qua, trêи tường treo không phải thảm hoặc tiêu bản mà là những cái đầu lâu khô. Mà trêи mặt đất tanh hôi là xương nhỏ phủ kín. Lúc đầu nàng còn tưởng là xương thú nhưng sau đó nàng nhìn thấy dưới bàn có một thứ bị cắn dở rơi xuống ——

Nàng không thể tin được trừng mắt nhìn thứ kia, một cỗ ác hàn bỗng nhiên dâng lên. Nàng bắt buộc chính mình đem tầm mắt kéo đống thịt nướng bị ăn thừa trêи bàn, vồn nàng còn tưởng là thịt lợn nhưng đó không phải.

Đó là một người, cái thân người bị chém tứ chi và đầu. Trong phút chốc, nàng nhịn không được cỗ ghê tởm kia, vội ngồi dưới đất, khom lưng há mồm đem những gì ăn được hôm qua phun ra hết.

“Cứt chó, sao ngươi lại đem chính mình làm thành như vậy?”

Một nam nhân cường tráng xuất hiện tại đại sảnh, lúc hắn nhìn thấy Karl lớn bị thương trêи mặt thì không khỏi nhíu mi, nhướng mày.

“Tên Swartz khốn kiếp kia đánh lén ta!”

Karl lớn uống một hớp lớn rượu lúa mạch, đặt cái cốc thật mạnh lên bàn, phẫn nộ nói: “Hắn căn bản là không bị thương, thậm chí còn mai phục đại quân ở trong rừng rậm! Những kẻ đi với ta đều là bọn ngốc, bị hắn giả dạng gấu dọa cho sợ tè ra quần.”

Đại quân? Khải không nghĩ Bonn có đại quân, tính toàn bộ binh lính có trong thành thì cũng không tính là đại quân nhưng nàng vẫn biết cái gì nên nói.

Tên nam nhân mới đến kia vô cùng anh tuấn nhưng lại làm người ta có cảm giác thật đáng sợ. Nam nhân này không thích hợp, phi thường không thích hợp. Nàng có thể thấy có một đám sương màu đen vây quanh hắn, một cỗ mùi tanh hôi đáng sợ từ người hắn phát ra.

Hắn thoạt nhìn giống người, nhưng hắn không phải.

Nàng biết, nàng đã gặp qua những kẻ giống hắn … Ác ma, yêu quái, bọn chúng vô cùng tà ác, tham lam, háo sắc, gian trá, hơn nữa thích ăn người.

Linh nhiều năm bị bọn họ đuổi giết, nên phi thường hiểu biết bọn chúng. Nàng ấy từng nói những yêu quái, ác ma này có con có thể tự biến đổi ngoại hình, nhưng có con không làm được. Những con không thể biến hình sẽ thích lột da người sau đó khoác lên bộ da người đó, giả dạng làm người kia để tiếp tục qua ngày. Đó cũng là phương pháp tốt để chúng săn con người.

Mà con yêu quái này chính là một con như thế.

Cỗ mùi vị hôi thối cùng với đám tà khí hắc ám kia rõ đến nỗi nàng không hiểu sao kẻ khác không nhận ra. Hắn vừa tiến vào là nàng đã sợ đến mức muốn tông cửa xông ra nhưng nàng biết mình không có khả năng trốn ra ngoài cho nên chỉ có thể tận lực bảo trì yên lặng, sau đó hi vọng hăn không để ý tới mình.

Ý niệm này vừa mới lướt qua thì tên kia đã nhìn về phía nàng. Thấy nàng, mắt hắn sáng ngời, lập tức đi tới. Khải nhịn xuống xúc động muốn lùi về sau, nhưng hắn một tay bắt lấy cằm nàng, bắt buộc nàng ngẩng đầu lên.

“Ô ô nha, nhìn xem đây là cái gì?”

Nàng sợ muốn chết, nàng có thể cảm giác được tay hắn lạnh băng, hoàn toàn không có chút độ ấm. Ánh mắt hắn tràn ngập tơ máu, đồng tử giống hệt bò sát, dưới ánh lửa chiếu rọi, con ngươi hắn co lại thành một đường dài mảnh.

“Nàng là lão bà của Swartz.” Karl lớn hừ một tiếng trả lời.

Đột nhiên, nàng biết tòa thành này vì sao lại biến thành như vậy, chính là bởi vì hắn, bởi vì con yêu quái này.

Bọn họ bắt đầu ăn thịt người là vì hắn, tất cả mọi việc đều do hắn mà bắt đầu.

Hắn dùng con mắt như rắn kia nhìn chằm chằm nàng, rồi sau đó cúi đầu đến ngửi ngửi người nàng.

“A a, thơm quá, thật ngọt, mùi vị này… Mùi vị này… Ta nhớ được…”

Trong phút chốc, nàng nổi một tầng da gà, nhịn không được dùng tay đẩy hắn ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook