Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Quyển 2 - Chương 45

Hắc Khiết Minh

06/11/2020

Nữ nhân trước mắt không giống họ, nàng ở lại, gả cho hắn, đem hết thảy đều cho hắn.

Hắn biết nếu hắn không thừa nhận thì nàng sẽ không bắt buộc hắn.

Nhìn đôi mắt ôn nhu của nàng, hắn nắm tay nàng, trái tim đập nhanh, trước khi kịp hối hận thì hắn đã mở miệng thừa nhận.

“Đúng.”

Rồi sau đó hắn cả người căng thẳng, nín thở chờ nàng phản ứng.

Nàng không có lộ ra bộ dáng kinh hoảng hay kinh ngạc, cũng không sợ hãi chỉ trích hắn. Nữ nhân trước mặt ngồi quỳ trêи giường, nâng bàn tay còn lại lên xoa mặt hắn.

“Ta thật xin lỗi.”

Nàng nhìn hắn, nhẹ nhàng nhỏ giọng nói.

Hắn có thể thấy đôi mắt xinh đẹp của nàng phiếm ánh nước, cũng với tình ý miên man.

Rồi sau đó nàng ở trêи môi hắn ấn hạ một nụ hôn nhẹ nhàng.

Trong lúc nhất thời, tim hắn co lại, cả người không thể cử động.

Nàng lại hôn hắn, vô cùng ôn nhu yêu thương mà hôn, làm cho trái tim hắn đập càng nhanh, tay hắn cũng siết chặt tay nàng càng nhanh.

“Ta không phải nam tước.” Đôi mắt hắn càng sâu, trong sợ hãi lại chờ mong. Hắn không thể không mở miệng nhắc nhở nàng: “Simon mới là Nam Tước.”

“Ta biết.” Nàng ngóng nhìn hắn, ôn nhu lặng lẽ nói: “Ta ở trong kho hàng nhìn thấy một bức họa, Anna nói đó là chàng nhưng ta biết đó không phải chàng.”

Mắt hắn càng đen hơn, khàn giọng thừa nhận.

“Đó không phải ta.”

Ngón tay nàng lưu đến bên miệng hắn, vỗ về môi hắn: “Chàng là Bonn.”

Nhìn nữ nhân ôn nhu tước mắt, hắn nghe thấy giọng mình thốt lên.

“Đúng vậy, ta là Bonn.”

Bonn, nghĩa là người hùng.

Nhưng tiếng La Tinh mà bọn họ đang dùng hiện nay không dùng Bonn với nghĩa đó. Những người ở đây vẫn xử dụng ngôn ngữ xa xưa, còn sớm hơn cả tiếng La Tinh.

Lúc trước nàng không có nghĩ nhiều, chỉ cho rằng tước vị Swartz này đã truyền lâu, mà tổ tiên trước đây của hắn có thể có người tên Bonn.

Nhưng những suy đoán đó của nàng đều không đúng. Tên của hắn lấy từ ngôn ngữ cổ xưa căn bản vì hắn không phải người thừa kế tước vị Swartz.

“Bonn.” Nàng nhìn nam nhân trước mắt, tay nhỏ bé áp lên ngực hắn, “Ta thật cao hứng người ta gả là chàng.”

Trong lòng hắn sóng triều mãnh liệt nổi lên. Hắn không thể tin được nàng không để ý đến chuyện này. Nàng không để ý hắn nói dối, không để ý hắn cướp thân phận, không để ý hắn đem nàng cùng kéo xuống nước.

“Nếu bị người phát hiện là sẽ bị chặt đầu.” Hắn khàn giọng nhắc nhở nàng.

Khải nhếch miệng, vuốt ve lồng ngực hắn, nhìn vào mắt hắn, mở miệng nói: “Nếu không có chàng ta đã sớm bị thiêu chết rồi.”

Nhìn nữ nhân lõa thân xinh đẹp ngồi ở trêи giường dưới ánh trăng, hắn lại nói không ra lời. Đôi mắt nàng ôn nhu, đẹp kinh người, giống vạn dặm rừng rậm khiến hắn kìm lòng không được quỳ lên giường ôm nàng vào lòng, cúi đầu hôn nàng, lại cùng nàng làʍ ȶìиɦ, yêu cầu càng nhiều.

Đêm mùa hạ càng lúc càng sâu. Ánh trăng sớm rời khỏi cửa sổ, trèo lên bầu trời cao.

Sau lúc vui thích, hắn ôm nàng xoay người, để nàng nằm trêи người hắn. Nàng có thể cảm giác trái tim hai người đập cùng nhịp.

“Sao chàng lại thành Nam Tước?”

Hắn trầm mặc, bóng đen trong quá khứ lại hiện lên.

Ngươi là đồ tạp chủng đáng chết!

Cút! Cút cho ta! Lão tử nuôi không nổi ngươi ——

Gã nông nô vẻ mặt oán hận nói.

Con trai ư?

Ta chỉ có một đứa con trai là Simon.

Nam nhân cao ngạo liếc hắn, lãnh khốc nói.

Hắn cơ hồ nhớ không nổi mặt bọn họ. Hắn cho rằng hắn sớm đã quên hết nhưng chúng vẫn rõ ràng như mới hôm qua.

“Lúc đó mẫu thân ta chết.”

Trong lúc hoảng hốt, trước mắt hắn giống như lại thấy nữ nhân mặc quần áo vải thô kia. Bà không nhúc nhích, cả người rũ ra trong căn phòng âm u, mũi chân chỉ cách mặt đất một chút, còn không bằng ngón cái của hắn. Bà chỉ cần dùng sức điểm chân là có thể đổi ý, đứng vững. Nhưng bà không làm thế. Hắn cho rằng bà còn không thèm giãy dụa.

“Bà ấy dùng một sợi dây thừng để thắt cổ tự sát.”

Tuy rằng đã sớm biết được điều này qua những lời hắn kể nhưng khi chính tai nghe hắn nói thì trái tim nàng vẫn như bị ai đó nắm chặt lấy.

Nàng gối lên ngực hắn, không hề động, chỉ hỏi lại.

“Lúc đó chàng mấy tuổi?”

“Đại khái mười tuổi.”

Hắn nói xong liền cảm giác tay nàng lại xoa ngực hắn.

Bàn tay bé nhỏ kia rất ấm áp, nóng đến tận tim, làm mờ nhạt thân ảnh lặng im trong kho thóc hắc ám kia.

Không tự kìm hãm được, hắn đưa tay vỗ về đường cong mềm mại của nàng, cảm nhận hơi ấm của nàng.

Trong đêm đen này, không ai thấy rõ cái gì, nhưng hắn có thể ngửi được mùi hương trêи người nàng, có thể cảm nhận mái tóc mềm nhẵn của nàng, cơ thể ấm áp, hơi thở như lan cùng với bàn tay đang dán lên ngực hắn.

Bonn hít một hơi thật sâu, đem mùi hương của nàng hít vào trong lòng, đem những lời đè nén trong lòng nhiều năm qua nói ra hết.

“Trượng phu của bà đem ta đuổi đi, ta đói bụng, không có chỗ nào để đi nên đến trong thôn tìm việc. Nam tước phu nhân thấy ta, lại phát hiện ta giống Simon nên biết ngay ta là con tư sinh của lão quái vật kia, sau đó bà ta đưa ta vào trong thành. Swartz tin rằng sợ hãi là chân lý thống trị, đau đớn có thể khiến nam hài biến thành nam nhân. Mỗi khi Simon phạm lỗi thì phu nhân sẽ để ta mặc y phục của hắn, thay hắn đi nhận tội. Sau đó Swartz phát hiện liền đem ta đưa đi tu đạo viện ở phía tây.”

Nói xong, hắn nhếch khóe miệng, nói: “Đáng tiếc, ta không trở thành tu sĩ.”

Khải nghe được thì ngực lại siết chặt. Hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy nhưng nàng biết tu đạo viện cũng không phải nơi của những kẻ thiện lương. Nàng đã thấy bọn họ đánh hắn.

“Chàng đã rời khỏi.”

“Ân.” Hắn thở sâu, vuốt ve cơ thể ấm áp của nàng, nói: “Ta rời khỏi đó, gia nhập quân đội, đánh trận vài năm. Có một ngày, cấp trêи của ta chọc phiền toái, đổ lên đầu ta. May mắn ta trốn thoát, nhưng hắn lại phái người đuổi giết ta, chờ ta phát hiện ra thì đã về đến nơi này.”

Nói xong, hắn ngừng lại một chút, lại hít một ngụm rồi mới khàn giọng mở miệng.

“Ta bị thương, chính Simon đã cứu ta nhưng hắn lại chết.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Ôn dịch.”

Nàng nghe thấy tim hắn đập bên tai, cảm giác bàn tay to của hắn vuốt ve lưng trần trụi của nàng.

“Ôn dịch sẽ không chọn người, mặc kệ ngươi là quý tộc hay nông nô, ôn dịch đều đối xử bình đẳng. Chúng ta đều nhiễm ôn dịch, ta còn sống mà hắn thì không.”

Bonn nghe thấy mình nói, tiếng nói quanh quẩn ở bên trong phòng.

“Trước khi chết, hắn muốn ta thay thế hắn. Hắn còn chưa kết hôn, không có người thừa kế. Nếu hắn chết thì khối lãnh địa này sẽ bị các gia tộc phụ cận chia cắt, mà quý tộc thì nàng biết thế nào rồi đó.”

Đúng vậy, nàng biết.

Bọn họ đem cửa thành đóng lại, không quan tâm đến những người khác, chỉ biết đoạt lấy, mặc kệ những người khác đói đến chết.

Khải vỗ về ngực hắn, trong phút chốc chỉ cảm thấy tâm rất đau, mắt nóng lên vì nam hài bị vứt bỏ trong rừng, vì thiếu niên bị đánh và khinh bỉ và vì nam nhân để tự nuôi sống mình, không thể không lên chiến trường.

Nhưng sau khi trải qua tất cả những chuyện tàn khốc đó, hắn vẫn lựa chọn gánh vác trách nhiệm.

“Đó là một cục diện rối rắm.” Nàng nói: “Chàng đúng là đầu đất.”

“Nàng cũng thế.” Hắn nói: “Nàng cũng ở lại.”

Khải ngẩn ra, trái tim lại đập nhanh, mặt ửng đỏ.

“Ta là bất đắc dĩ. Ta sợ chàng lấy lại tinh thần sẽ đến cướp bóc đồ của ta.”

Hắn nở nụ cười, tiếng cười khàn nhẹ nhàng quanh quẩn khiến lồng ngực hắn rung động, lại cũng khiến nàng rơi nước mắt. Hắn có thể cảm giác được những giọt nước ấm áp chảy xuống ngực mình.

Bonn không có cúi đầu xem xét cũng biết đó là nước mắt của nàng. Hắn có thể nghe được tiếng nàng nhỏ giọng hít hít mũi, còn có tiếng nức nở gần như không rõ.

Cả đời này hắn chưa từng kể chuyện này với ai. Hắn đem chúng nó đè nặng, cất giấu, cho rằng làm như vậy thì có thể lãng quên nhưng chúng vẫn ở đó.

Nam nhân và nữ nhân vứt bỏ hắn, mũi chân chỉ cách mặt đất một khoảng vẫn đọng trong lòng hắn như những viên đá chưa từng biến mất. Nhưng nước mắt nóng bỏng của nàng khiến tâm hắn ấm lên, xua tan lạnh lẽo, hắc ám, đem những hình ảnh đó càng ngày càng mờ nhạt.

Bonn vuốt ve nàng, hôn lên tóc nàng, ở trong đêm đen, đem này tiểu nữ nhân ấm áp này ôm càng chặt.

Quạ đen.

Có người đang nhìn hắn.

Hắn ôm ấp nàng, chậm rãi mở mắt ra, thấy trong nắng sớm có một con quạ đen lớn đứng ở trêи cửa sổ. Con quạ đen đó vô cùng lớn, lớn hơn bình thường nhiều, giống như một bóng ma. Nó đang dùng đôi mắt nhỏ đen bóng nhìn hắn. Nó đang đánh giá hắn, xem kỹ hắn.

Hắn rất quen thuộc cái loại cảm giác này, cái loại cảm giác bị kiểm tra, đánh giá.

Đó là một loại cảm giác rất kỳ quái. Nó chỉ là một con chim, nhưng hắn lại cảm thấy như bị người nhìn.

Trong nháy mắt, con chim kia cùng hắn mắt to trừng đôi mắt nhỏ, rồi sau đó nó giang cánh bay đi.

Một tảng đá màu đen nằm cô đơn trêи cửa sổ.

Hắn nhíu mày, cẩn thận buông nữ nhân đang ngủ say, xuống giường đi đến bên cửa sổ, đem tảng đá kia cầm lên, nắm ở trong tay. Tảng đá màu đen vô cùng lạnh lẽo, không có hình dạng gì, đôi chỗ còn rất thô ráp, đôi chỗ lại bóng loáng như gương.

Đây là hòn đá của nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook