Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Quyển 2 - Chương 42

Hắc Khiết Minh

06/11/2020

Nàng không bị bức bách, không bị miễn cưỡng.

Hắn có được nàng.

Lúc này hắn mới thực sự có được nàng.

Cả đời này, hắn chưa từng thực sự có cái gì, kể cả tòa thành này, danh hiệu nam tước, lãnh địa, mọi người ở đây cũng không thuộc về hắn.

Nhưng giờ này khắc này, hắn biết nàng là của hắn.

Chỉ mình hắn.

Nàng để hắn có được nàng.

Nhìn chằm chằm nữ nhân trong lòng, hắn cúi đầu hôn nàng, còn nàng thì ngượng ngùng đáp lại hắn.

Hắn có thể cảm giác được mọi thứ của nàng gồm trái tim đang đập như điên, nhiệt độ cơ thể, mồ hôi nóng bỏng và hô hấp dồn dập.

Bonn vỗ về mặt, môi và hôn nàng.

Nụ hôn kia thật nhẹ nhàng khiến nàng run sợ.

Hắn cứ hôn nàng mãi, đồng thời lấy tay cởi dây buộc bím tóc của nàng, gỡ bím tóc ra, lại dùng răng nanh cán dây thừng buộc áo trước ngực nàng, nâng tay cởi váy áo và váy lót của nàng.

Khải mặt đỏ tim đập, mê mang thất thần nhìn nam nhân trước mặt đang giúp nàng cởi quần áo, hoàn toàn không thể ngăn cản hắn, thẳng đến khi trêи người nàng chỉ còn tất dài màu đen trêи chân.

Bộ dạng này của nàng vừa gợi cảm lại tươi ngọt. Bonn ôm nàng đứng lên làm nàng thở gấp một tiếng, tay nhỏ bé bắt lấy vai hắn, mà hắn thì quay người đặt nàng nằm trêи giường.

Tóc nàng đen xõa tung trêи ga giường màu trắng, bộ ngực đẫy đầy trắng như hai khối pho mát. Hắn quỳ lên giường, thay nàng cởi giầy rồi đến đôi tất.

Động tác của hắn thong thả mà ôn nhu, sau đó hắn nắm lấy chân phải của nàng. Khải ngừng thở, thấy hắn dùng đôi mắt đen kia nhìn mình, cúi đầu hôn lên vết sẹo dữ tợn kia.

Hơi nóng theo chỗ kia hướng lên trêи khuếch tán, tiến vào trong lòng nàng.

Hắn nhìn chăm chú vào nàng, hôn môi nàng, dùng một loại thái độ thành kính để vuốt ve thân thể của nàng, hôn lên mỗi tấc da thịt, từ từ, ôn nhu, rồi lại một lần nữa cùng nàng hợp làm một.

Tất cả đều tự nhiên và tốt đẹp như thế.

Nàng vì hắn mở rộng chính mình, cùng hắn mười ngón đan cài, cùng hắn da thịt thân cận, tiếp nhận hắn, đón ý nói hùa hắn, cảm giác mọi giác quan trêи người đều vì hắn mà mở rộng ra.

Thế giới ở giờ khắc này trở nên vô cùng rõ ràng.

Ánh nến, ánh trăng, giường đệm, dầu vừng, còn có gió đêm thổi từ cửa sổ vào.

Còn có hắn.

Cơ thể hắn rắn chắc hữu lực, nóng bỏng cả người nàng. Mồ hôi trêи người hắn còn có bàn tay đầy ma lực gắt gao quấn lấy nàng.

Nàng có thể nhìn thấy trong đôi mắt đen của hắn rất nhiều điều, bạo lực, phẫn nộ và lạnh lùng trong đó đều đã tiêu tan, chỉ còn thừa lại sự trìu mến, đau tiếc, khát vọng, cùng tất cả nhu tình, và cả đau đớn mà hắn muốn nhưng không giấu được.

Nàng không biết hắn vì sao mà đau đớn, nhưng nàng hi vọng an ủi hắn, nguyện ý dùng mọi thứ để vuốt ve nỗi đau của hắn.

Khải đưa hai tay, ôm ấp hắn, hôn môi hắn.

Đột nhiên, thân thể nàng càng càng nóng, vô số hình ảnh thoáng hiện lên trong óc.

Từng nắm đấm, cước đá của đàn ông, rừng rậm tối đen khủng bố, đói khát vô cùng, dây lưng hung hăng đánh xuống, đôi mắt hắc ám trống rỗng của nữ nhân, sự khinh bỉ của quý tộc, gậy gộc của tu sĩ và đao kiếm của kẻ thù ——

Những nỗi đau khác nhau bỗng nhiên xuất hiện, chiếm cứ cả người nàng khiến nàng không thở nổi.

Đau quá, đau như vậy.

Cơ hồ trong nháy mắt nàng biết đó là quá khứ của hắn, nàng không nghĩ nàng lại biết được chuyện này, nàng không có năng lực đọc tâm người khác, Linh mới là người có thể.

Nhưng trí nhớ của hắn cứ như bài sơn đảo hải mà đến, bởi vì rất đau, nàng muốn kháng cự, nhưng đây là nỗi đau của hắn. Nàng có năng lực trị vết thương trêи thân thể nhưng không có khả năng vuốt lên vết thương lòng của họ. Nàng cần phải ngăn dòng chảy này lại nhưng nàng có thể thấy đau khổ của hắn.

Nàng vô pháp khống chế chính mình, nàng không có cách nào rụt tay về, nàng muốn xóa đi hết những nỗi đau này.

Nàng biết đây là chuyện không có khả năng, nó không nằm trong năng lực của nàng. Việc duy nhất nàng có thể làm chính là tiếp tục ôm ấp hắn, thẳng đến khi hai người lên cao trào, nhiệt lượng thổi quét hết thảy, chỉ còn lại hắn và nàng.

Sáng sớm, trời còn chưa sáng thì nàng tỉnh lại.

Nam nhân đã tỉnh và không ở bên cạnh.

Khải ngồi dậy, thấy hắn để trần đứng ở bên cửa sổ.

Sau khi đồ ăn đầy đủ hơn, thân thể hắn cũng dần có da có thịt, có lẽ chưa được như trước kia nhưng cũng vô cùng khả quan.

Nàng rõ ràng nhớ được đêm qua hắn dễ dàng bế nàng lên, cùng với cơ bắp của hắn dán sát lên người nàng, ở dưới bàn tay nàng di động.

Nắng sớm mờ mờ chiếu lên cơ bắp cường kiện của hắn, nàng có chút mê muội nhìn thân thể hắn, qua một hồi lâu, nàng mới phát hiện hắn đứng ở bên cửa sổ là vì chỗ đó ánh sáng tương đối tốt. Hắn đang dùng cái mũ giáp làm gương để cạo râu.

Đó là chuyện hắn làm mỗi buổi sáng.

Nam nhân nơi này hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ có một bó râu lớn, chỉ có hắn không có.

Hắn đối với chuyện râu ria rất là chăm chỉ, lúc nào cũng duy trì khuôn mặt sạch sẽ.

Nếu không có người khác hỗ trợ mà muốn đem râu cạo sạch không phải là chuyện đơn giản. Cái mũ giáp kia tuy rằng sáng bóng nhưng mặt người phản chiếu trêи đó cũng không rõ ràng.

Khải xuống giường, cầm chăn quấn lấy mình, đi đến trước mặt hắn, cầm lấy bàn tay đang cầm dao của hắn.

Hắn nhìn nàng, đưa dao cho nàng.

Nàng nắm lấy con dao nhỏ, nhìn lên thay hắn cạo râu trêи mặt.

Bonn rũ mắt nhìn nàng giúp hắn cạo râu, không hiểu sao ngực thấy vô cùng ấm áp.

Như là sợ làm đau hắn, động tác của nàng rất dè dặt cẩn thận, mỗi một dao cạo xong đều không quên cho vào nước rửa đi. Nàng cứ một đao nhỏ lại một đao nhỏ thay hắn cạo râu, làm còn cẩn thận hơn hắn.

Cảm giác bị nàng vuốt ve đùa nghịch như vậy rất tốt, rất thoải mái.

Sáng sớm ánh mặt trời quanh co khúc khuỷu tiến vào cửa sổ, gió lạnh thổi tung tóc nàng.

Hắn có thể ngửi được mùi hương trêи người nàng, thấy đôi mắt xanh biếc của nàng nhìn hắn, tay nàng nhỏ bé sờ lên cằm hắn. Rồi nàng bảo hắn ngẩng đầu, hắn cũng thuận theo, cảm nhận nàng đang nhẹ nhàng giúp hắn cạo đám râu dưới cằm.

Nước trong chậu lắc lư theo động tác rửa chủy thủ của nàng. Hắn cơ hồ nghĩ không ra lần gần đây nhất hắn có một buổi sáng yên tĩnh như thế này là lúc nào.

Sau đó nàng dừng động tác, hắn rũ mắt thấy nàng rửa chủy thủ một lần cuối sau đó đi đến lò sưởi đã tắt, cầm lấy cái ấm đem nước ấm đổ ra một cái chậu khác, sau đó nhúng khăn vào rồi vắt khô.

Nàng quay trở lại phía hắn, giúp hắn lau mặt.

Khăn ấm áp khiến mặt và tâm hắn đều ấm áp.

Cái này kỳ thực là việc của người hầu, không phải của nàng. Nhưng người hầu của hắn hoặc nói đúng ra là người hầu của Simon đã sớm bệnh chết.

Trước đây hắn chưa từng yêu cầu mà nàng cũng chưa từng làm qua.

Mỗi ngày vừa mở mắt thì chuyện hắn phải làm đều nhiều như núi, nàng cũng thế nên hai người luôn vội vàng mặc quần áo xuống giường, hầu như không bao giờ thanh nhàn như sáng nay.

Hắn không biết nàng vì sao lại tiến lên chủ động yêu cầu hỗ trợ, nhưng hắn vui mừng khi nàng làm thế vì hắn, vui vì có được một buổi sáng yên bình thế này.

Không tự kìm hãm được, hắn nâng tay khẽ vuốt mặt nàng, đem lọn tóc bạc trước trán nàng vén ra sau tai.

Nàng sửng sốt một chút, mắt khẽ nhếch, nhìn hắn.

Hắn cúi đầu in lên môi nàng một nụ hôn, nhỏ giọng mở miệng.

“Chào buổi sáng.”

Mắt nàng mờ sương, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, nhếch miệng.

“Chào buổi sáng.”

Ánh mặt trời màu vàng từ từ mọc lên ở phương xa, đem cả căn phòng chiếu sáng. Quảng trường bên ngoài truyền đến tiếng mọi người làm việc, phòng bếp có khói bay lên, gió thổi những lá cờ trêи tháp tung bay.

Một ngày bận rộn lại bắt đầu nhưng là một ngày tốt đẹp.

Sự tồn tại của nàng khiến thế giới của hắn trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Mùa hè nóng ẩm đang trôi qua cực nhanh.

Nàng mang theo Sophia cùng Lysa một lần nữa khống chế ôn dịch. Hắn cùng các nam nhân thu hoạch bắp cải và lứa đậu thứ hai, còn có một chút củ cải vừa nhỏ vừa gầy nhưng vẫn miễn cưỡng có thể ăn.

Số gia súc mà Sebastian cùng hắn đem về lúc trước đều bắt đầu lớn lên. Gà con biến thành gà mái bắt đầu đẻ trứng, dê cũng lớn và bắt đầu cho sữa, lợn chạy đầy đất cùng được mấy đứa nhỏ lùa vào trong rừng nuôi rồi lại lùa về vào cuối ngày.

Cháo yến mạch giờ có thêm sữa dê nên dễ nuốt hơn, trứng xào càng khiến người ta nhiệt tình thưởng thức chứ không còn là độc quyền của đứa nhỏ nữa. Lúc trước chỉ có mỗi con gà mái của nàng là có sinh trứng nên trứng gà đều để dành cho vào cháo của mấy đứa nhỏ.

Bởi vì nhân thủ nhiều hơn nên Bonn không cần ra đồng mỗi ngày để hỗ trợ trồng trọt làm cỏ, mà hắn bắt đầu luyện binh tại quảng trường. Nàng thấy hắn đem nam nhân chia làm hai nhóm. Chỉ cần còn muốn ở lại bên trong tòa thành thì nam nhân trong thành đều thay phiên nhau xuống ruộng và thủ thành, nếu đến phiên thủ thành thì bọn họ đều phải luyện võ.

Bonn dạy giống đám thiếu niên choai choai như Anderson còn Sebastian thì phụ trách người lớn.

Hai nam nhân đem thủ hạ huấn luyện rất tốt, kể cả Tyler mới mười hai tuổi cũng đều tham gia luyện tập, học cách dùng gậy và đao kiếm, còn có kéo cung bắn tên.

Nàng đối với vị đội trưởng kia vẫn có điều sợ hãi, nhưng tên kia quả thật có một thân võ nghệ rất tốt. Hắn thậm chí có thể lấy một địch ba, đem ba nam nhân khác đánh ngã.

Nàng không thích tiếng gậy gộc cùng đao kiếm giao nhau, chúng khiến nàng thấy khẩn trương. Tuy rằng nàng không tán thành việc lôi cả mấy đứa nhóc choai choai đi luyện võ nhưng nàng hiểu lo lắng của hắn.

Nàng có nghe hắn cùng vị đội trường kia bàn thảo chuyện của những vị hàng xóm xấu bụng xung quanh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook