Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bởi vì xe hỏng, Trình Kiều Nương tới thành Giang Châu khi cửa thành sắp đóng, Bán Cần nói ra danh hào Trình gia, nhóm thủ vệ nửa tin nửa ngờ rồi cho đi.

Bên trong thành Giang Châu có con sông chạy quanh thành, con sông này là do năm đó lũ lụt Trình gia – gia tộc lớn nhất ở Giang Châu đào, từ đó về sau mùa lũ nước sông ở thành Giang Châu giảm một nửa, không còn nạn lũ lụt, triều đình cảm động nghĩa cử của Trình gia, không chỉ lập bia, ban thưởng đền thờ, còn ban 1/3 thành Hà Tây cho Trình gia, bởi vậy Trình gia tục xưng Hà Tây Trình.

Gia tộc họ Trình cư trú ở nơi này, một chiếc cầu đá đem Trình thị một phân thành hai, phía nam gọi là nam trình, phía bắc gọi là bắc trình, hai Trình quan hệ huyết thống đã hơn ba đời, Bắc Trình vâng theo tổ huấn nắm giữ sản nghiệp Trình gia, huyết thống chính, mà Nam Trình đã thành hỗn cư, Bắc Trình phú quý, Nam Trình đã thành phụ thuộc vào Bắc Trình.

Phụ thân của Trình Kiều Nương là đích tôn Nhị gia Bắc Trình.

Cho nên ở cửa thành khi Bán Cần đặc biệt tỏ rõ mình là người Bắc Trình, thủ vệ mới nhẹ nhàng cho đi , nếu là nam trình, chỉ sợ không đơn giản như vậy.

Hiện giờ nước sông không hung mãnh, cho dù là mùa hạ, nước sông cũng cạn, ngay cả đi thuyền cũng không thể, lúc này trong bóng đêm, bên bờ sông liễu rủ lay động, gió lạnh phơ phất, cảnh quan cũng là hợp lòng người.

Đứng ở bờ bên kia sông, nhìn thấy một đạo tường viện cao cao màu xanh , Bán Cần kích động chỉ vào.

"Tiểu thư, kia nhà chúng ta."Nàng nói.

Trình Kiều Nương nhìn thấy nơi này tường xanh ngói trắng, sau đó từng nóc nhà đen đen kéo dài, liếc mắt một khoảng chừng ít nhất năm dặm.

Từ nơi này có thể thấy một đền thờ cao lớn , trong đêm tối thấy không rõ kiến trúc.

"Bên kia là cửa chính." Bán Cần dẫn nàng qua cầu, một mặt kích động nói, "Ta đã đi theo Lão phu nhân tới hai lần, Tiểu thư ngươi ở nhà đến ba tuổi đấy. . ."

Cho dù là ở được mười ba tuổi cũng vô dụng, đứa bé ngu dại thì nhớ rõ cái gì.

Trình Kiều Nương vịn tay nàng chậm rãi qua cầu, bởi vì là địa giới Trình gia, nơi này không có người nhàn rỗi đi qua, ven sông lác đác người ngồi đều là người Trình gia, nữ có nam có, có già có trẻ, mấy đứa nhỏ chạy náo loạn, nữ nhân ở sông vừa giặt áo, vừa ríu rít nói nói cười cười rất náo nhiệt.

Thấy các nàng đi tới, nhất là một nữ tử buổi tối còn mang theo áo choàng trùm từ đầu tới chân, tất cả mọi người tò mò nhìn qua.

"Đây đều là người Nam Trình, đại đa số sống dựa vào người trong tộc chiếu cố." Bán Cần thấp giọng nói.

Hai người bước không ngừng, qua cầu liền hướng Bắc Trình mà đi.

Nơi này hơn nửa đêm hai nữ tử tới làm cái gì? thân quyến Trình gia? Không có khả năng, khách tới thăm? Hai nữ tử hơn nửa đêm tới thăm?

Bên này những người hóng mát rất nhanh đứng lên nghị luận .

Cửa lớn Trình gia đương nhiên đóng rồi, đèn lồng lớn màu đỏ chiếu rọi tấm biển trước cổng nhà phá lệ bắt mắt, tấm biển đó là lúc trước triều đình ban cho, nơi này hằng ngày cũng hiếm khi mở.

Bán Cần mang theo Trình Kiều Nương đi tới cổng phía tây, nơi này là nơi người Trình gia ra vào hằng ngày.

"Tiểu thư." Bán Cần ngẩng đầu lên xem Trình Kiều Nương ở phía sau .

Gió đêm thổi tới, quần áo Trình Kiều Nương dưới ánh đèn phiêu phiêu.

"Gọi cửa đi." Trình Kiều Nương nói.

Bán Cần gật gật đầu, mang theo vài phần kích động gọi vang lên bên ngoài cửa Trình gia.

Trình đại phu nhân còn chưa ngủ, đang cùng bọn nha đầu chọn quần áo, bởi vì ngày mai phải ra ngoài.

"Bộ này nhìn được, đi lấy này kiện đi."Nàng nói.

Nha đầu đứng lên tủ quần áo nghe tiếng lập tức chọn rồi đi ra, Trình đại phu nhân lại không ưng.

Cuối cùng vẫn là con dâu nhà Quý Hải thường chải đầu cho Trình đại phu nhân chọn một món đồ màu sắc trang nhã mới được ưng ý.

"Vẫn màu này đẹp, không tươi đẹp trong nháy mắt, không quá nổi bật, lại không nặng nề." Trình đại phu nhân nói.

Bên ngoài có nha đầu vội vàng tiến vào.

"Phu nhân, quản gia đến đây."Nàng nói.

Quản gia?

Trình đại phu nhân sửng sốt, đã trễ thế này, quản gia kia hơn nửa đêm tới làm cái gì?

"Lão gia ngủ rồi sao?" Nàng hỏi.

Trình Đại lão gia hôm nay theo lịch nghỉ ở phòng tiểu thiếp.

"Quản gia nói có việc phải để phu nhân định đoạt trước ." Nha đầu nói.

Trình đại phu nhân giờ đây cũng hơn 40 tuổi, bà bà tuổi tác đã cao, việc nhà cơ bản đều giao cho nàng rồi, một khi đã như vậy, có chút việc ngại cũng có thể không tránh rồi.

"Cho vào đi." Trình đại phu nhân nói.

Theo nha đầu hầu hạ đi vào phòng khách, quản gia vội thi lễ, mặt mang lo âu.

"Chuyện gì?" Đại phu nhân hỏi.

"Ngoài cửa, đến đây một nữ tử." Quản gia thấp giọng nói.

Nghe chuyện, Trình đại phu nhân cầm lấy quạt tròn nhẹ nhàng che dấu ánh mắt kích động .

Bên cạnh vú già biết điều, vội phất tay mang theo mấy nha đầu đi xuống, chỉ để lại bên người hai người hầu hạ.

"Nói là tìm Nhị gia." Quản gia nói tiếp.

Đại phu nhân trong lòng hơi chút thở ra, may mà không phải nhà mình, tuy rằng Nhị gia cũng là nhà mình, chỉ là cảm giác vẫn bất đồng.

"Nhị gia mới trở về chưa được nửa năm." Nàng nói, chậm rãi buông quạt tròn.

"Nói là từ Tịnh Châu tới." Quản gia vội nói.

Trình đại phu nhân mạnh tay đem quạt tròn ném trên bàn.

Đại lão gia rất nhanh đã bị mời đến, khi vào cửa còn có chút mất hứng, cho rằng là thê tử ăn dấm chua cố ý không cho hắn ở cùng tiểu thiếp, đến khi thấy quản gia, sắc mặt mới hơi hòa hoãn, cùng nghe xong lời quản gia nói, sắc mặt nhất thời thay đổi.

"Hoang đường!"Hắn quát, "Đuổi đi!"

"Lão gia, người có thể theo đến từ Tịnh Châu, vẫn nên hỏi nhị đệ trước." Đại phu nhân nói.

"Hỏi cái gì mà hỏi? Loại này hoang đường sự không thể theo hắn làm chủ!" Làm huynh trưởng lại là Tộc trưởng trình Đại lão gia hùng hổ.

Trình đại phu nhân lắc đầu, một mặt khuyên giải, một mặt cho người đi mời Nhị gia đến.

"Nhớ giấu Nhị phu nhân."Nàng nhắc nhở nói.

Người đi mời thực mau trở lại, nói Nhị gia không ở nhà, cùng mấy đồng liêu uống rượu còn chưa trở lại.

"Nhị phu nhân nói nếu là việc gấp, nàng liền phái người đi mời Nhị gia trở về." Vú già nói.

Trình Đại lão gia nghe xong rất khó chịu.

"Cả ngày uống rượu, còn thể thống gì!"Hắn gắt vừa nói, "Gọi hắn trở về!"

Trình đại phu nhân lại nghĩ đến chuyện khác.

"Nữ kia nhân ở nơi nào?"Nàng hỏi.

"Còn chờ ở cửa." Quản gia nói.

"Đừng để đứng ở cửa, nếu náo loạn sao có thể giấu được, trước tiên cho vào, đừng làm cho người ta nhìn thấy." Trình đại phu nhân nói.

"Không được, đừng hòng vào cửa, mang đi đi." Trình Đại lão gia nói.

Quản gia khó xử không biết nên nghe ai.

Ngoài cửa vang lên tiếng bọn nha đầu nói chuyện.

"Nhị phu nhân đã tới."

Người trong phòng cả kinh, Trình đại phu nhân theo bản năng đứng lên, rèm cửa đã kéo lên, đi vào là một phụ nhân chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, ngũ quan tinh xảo, mặt mày thông minh lanh lợi, trước tiên hướng Đại lão gia, phu nhân thi lễ.

"Tan triều, Nhị lão gia cùng mấy đồng liêu gặp nhau một chút." Nhị phu nhân mỉm cười nói.

Đây là đến giải vây cho trượng phu đây, Đại lão gia nghe xong lại tức giận, có tài đức phu nhân như vậy ở nhà, còn chạy loạn bên ngoài đến mức người ta tìm đến cửa.

"Ừ, không có chuyện gì." Đại phu nhân vội cười nói, "Ngươi còn đặc biệt lại đây, đứa bé ngủ chưa, ngươi nhanh đi nghỉ ngơi đi."

Nhị phu nhân năm trước mới vừa sinh trưởng tử, chi thứ hai rốt cục có thể ngẩng đầu.

Nhị phu nhân cười cười, không nói tiếp, cũng không có cáo lui.

Trong phòng không khí có chút quái dị.

"Chị dâu, nếu người đến rồi, cũng đừng giấu diếm ta, tất cả mọi người đã biết, chỉ mỗi ta không biết, mới không có mặt mũi." Nhị phu nhân hoảng hốt nói, nói xong cầm lấy khăn tay, thanh âm đã muốn nghẹn ngào.

Ở cùng một nhà, có sự tình gì có thể giấu được ai.

Đại lão gia cùng Đại phu nhân sắc mặt phức tạp.

"Thanh nương, ngươi chớ gấp, còn chưa hỏi rõ, đừng nghĩ nhiều." Đại phu nhân giữ chặt nàng thấp giọng an ủi nói.

Bên ngoài có tiếng nói chuyện, là Nhị lão gia đến.

"Đại ca muốn tìm ta?"

Người còn chưa vào, tiếng đã truyền đến.

Trình Nhị lão gia mặc áo dài xanh, mang theo mùi rượu, rảo bước đi vào, thấy người trong phòng nhất thời giật mình.

"Đều ở đây."Hắn nói, "Có chuyện gì tốt?"

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy thê tử quay lại.

"Cái chuyện tốt gì ? Trình Đống, trình Nhị Lang, ngươi làm chuyện tốt!" Trình Nhị phu nhân đưa tay lại cào.

Trình Nhị lão gia bị bất ngờ, tránh né không kịp, trên mặt nhất thời bị cào phiếm hồng.

Ai cũng không nghĩ tới Trình Nhị phu nhân luôn luôn dịu dàng thế nhưng xuống tay lanh lẹ như thế , Đại phu nhân lấy lại tinh thần vội đi kéo lại, Đại lão gia cũng đứng lên.

Trong phòng nhất thời rối loạn.

Bên ngoài nhóm vú già cùng bọn nha đầu vội vội vàng tránh đi.

Quả nhiên là nửa đêm gõ cửa không phải chuyện tốt.

Nhiều năm sau một ít vú già còn nhớ rõ trận náo loạn từ việc Trình Kiều Nương gõ cửa này, mà sự việc chỉ là mới vừa bắt đầu.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kiều Nương Y Kinh

Avatar
Sky live15:08 16/08/2019
Bạn ơi. Khi nào thì ra chương mới ah. Năm 2019 rồi mà cũng chưa thấy đăng chương mới. Hóng!
Avatar
Hoa20:05 02/05/2016
Chờ mãi chờ mãi mà sao chỉ có một chương thế này huhuhu
Avatar
Toán Nguyễn10:04 26/04/2016
hay thật! ko giống mô típ cũ
Avatar
Admin08:04 26/04/2016
có chương mới rùi đó bạn ơi, chúc bạn xem vui vẻ nha ^^
Avatar
Tỷ tỷ22:04 25/04/2016
Bạn ơi bao h mới có chương mới

BÌNH LUẬN FACEBOOK