Kiếp Phù Du Gửi Vào Năm Tháng

Chương 20: Ngoại truyện

Tình Không Lam Hề

20/07/2020

Tiêu Xuyên tỉnh lại vào lúc nửa đêm.

Trước khi mở mắt, bàn tay anh đã cảm nhận được xúc cảm mềm mại, ấm áp. Thực chất, dù lúc trước anh rơi vào trạng thái hôn mê song giấc ngủ vẫn không quá an lành, mãi cho đến giờ khắc này, trái tim anh mới được thả lỏng.

Hóa ra không phải ảo giác của anh.

Mấy tiếng đồng hồ trước, khoảnh khắc tim anh quặn thắt gần như không thể hít thở, trước mắt chỉ còn sót lại một mảng trắng dã, thần trí mơ hồ, dường như anh nghe thấy giọng nói của Nam Cẩn.

Anh thấy bản thân điên rồi, vào thời khắc đó mà vẫn còn nhớ đến người phụ nữ này.

Thế nhưng, hóa ra là thật.

Cô đã thực sự quay về.

Không những vậy mà còn nằm ngủ bên cạnh anh. Có lẽ vì lo lắng đụng trúng anh, cô chỉ chiếm một vị trí rất nhỏ, lặng lẽ phủ phục bên anh, một chân thậm chí còn đặt ngoài sofa.

Tư thế ngủ này hiển nhiên chẳng hề thoải mái, song dường như cô ngủ rất sâu giấc, khi anh đánh thức cô dậy, cô còn có chút mơ màng ngơ ngác.

Anh yên tĩnh nhìn vào mắt cô, từ từ cất tiếng: “Lên phòng ngủ đi.”

Giọng anh khàn khàn, song đủ khiến Nam Cẩn hoàn toàn thanh tỉnh. Cô gần như vô thức cúi đầu quan sát sắc mặt anh, phát hiện ngoài nét trắng bệch yếu ớt ra thì mọi thứ khác đều tốt, nhưng cô vẫn không thể yên lòng, buột miệng hỏi: “Tim còn đau không? Có khó chịu không?”

“Vẫn ổn.” Tiêu Xuyên vẫn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, khuôn mặt không chút huyết sắc lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Cô bị anh nhìn đến ngượng ngập, buông bàn tay khi trước vẫn luôn nắm lấy tay anh, đứng dậy nói: “Vậy em lên nhà ngủ đây.”

Ai ngờ, cô vừa đứng lên, anh cũng chống người ngồi dậy.

“Anh định làm gì?” Cô hốt hoảng đỡ anh.

Động tác ngồi đơn giản dường như cũng khiến anh hao tốn toàn bộ thể lực, song anh vẫn ngồi dậy, nhẹ thở lấy hơi mới cười một tiếng: “Chẳng phải nói là lên nhà ngủ đó sao?”

Cô không nhịn được nhíu mày: “Bác sĩ dặn hiện giờ anh tốt nhất là đừng cử động linh tinh.”

Dưới ánh đèn, cô vẫn mặc chiếc áo len tay dài cùng váy dài màu nhạt của ngày hôm qua, bộ đồ tôn lên làn da trắng trẻo mịn màng của cô. Mái tóc đen xõa tung rủ trên vai, hơi bù xù sau khi thức giấc, song chẳng khó coi chút nào. Thực ra sắc mặt của cô cũng không tốt, bị giày vò cả một đêm, lại chịu một phen kinh hãi, vừa thấy anh tỉnh đã lập tức thức giấc, giữa đầu mày còn đang ẩn hiện nét tức giận.

Nhưng Tiêu Xuyên tựa như không để tâm đến nỗi buồn bực của cô, ý cười trên khuôn mặt nhợt nhạt trái lại càng thêm nồng đậm.

Cô bất mãn nhìn anh, anh cũng vẫn cứ im lặng nhìn cô.

Hai người đọ mắt hồi lâu, kết quả cuối cùng là cô nhận thua.

Cô thực sự không thể nào hiểu nổi người đàn ông trước mặt. Rõ ràng mấy tiếng đồng hồ trước anh còn đang đối diện với quỷ môn quan, mà giờ khắc này tâm trạng dường như còn đến là vui vẻ.

Vì anh cố chấp đòi lên nhà, cô chỉ đành đỡ anh, miệng không ngừng căn dặn: “Chậm một chút.”

“… Ừ.” Anh kề sát cô, thanh âm tựa như vọng xuống từ đỉnh đầu cô.

Thực chất vì tác dụng của thuốc, cơ thể Tiêu Xuyên gần như không một chút sức lực, khoảng cách không quá xa mà hai người phải tốn rất nhiều thời gian mới đi hết được.

Khi bước lên bậc cầu thang, Nam Cẩn có thể cảm nhận rõ nét người bên cạnh vô cùng khó nhọc. Cô rất lo lắng anh cứ cố gắng gượng, cơn đau tim sẽ lại tái phát, may thay mà không có chuyện gì xảy đến. Sau khi đỡ anh nằm xuống giường, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Nhưng vị bệnh nhân trên giường chẳng dễ hầu hạ, anh nhấc tay hướng về phía cô, nói: “Em cũng qua đây.”

“Làm gì?” Cô đứng im bất động.

Tiêu Xuyên nhắm mặt tựa như thực sự rất mỏi mệt, cánh tay nhấc lên rồi lại hạ xuống, đặt trên vị trí trái tim, khẽ nhíu mày.

Tim cô lại thót lên, lập tức tiến đến, cúi xuống quan sát anh, đồng thời cất tiếng hỏi: “Có phải lại đau rồi không?”

“Không sao.” Giọng anh khàn đặc, hơi thở không ổn định, một lúc sau mới lại nói tiếp: “Ở cạnh anh ngủ thêm chút nữa đi.”

Anh đang yêu cầu cô, song ngữ khí vô cùng yếu ớt. Kể từ khi quen biết cho đến nay, cô cực ít chứng kiến dáng vẻ này của anh. Trong ấn tượng của cô, người đàn ông này trước nay luôn lạnh lùng, cao cao tại thượng, chẳng có gì là anh không thể.

Sau một hồi đấu tranh, cuối cùng Nam Cẩn cũng nằm xuống giường. Trước khi ngủ, cô cố gắng thuyết phục bản thân không cần phải so đo tính toán cùng một người bệnh, càng không thể tức giận, cãi nhau với anh vào lúc này. Vậy nên, khi cánh tay thon dài kia thuận thế ôm lấy eo cô, cô chỉ giãy ra cho có tượng trưng rồi cũng để mặc anh muốn làm gì thì làm.

Khi trời sắp sáng, bác sĩ lại đến làm kiểm tra cho Tiêu Xuyên thêm lần nữa, dặn dò những điều cần phải chú ý rồi mới rời đi.

Tiễn bác sĩ ra về, Nam Cẩn tỉnh ngủ hẳn. Trái lại, vì vừa mới uống thuốc, tinh thần Tiêu Xuyên vô cùng mệt mỏi. Cô ở bên anh mãi đến khi anh một lần nữa chìm vào giấc mộng mới quay trở lại phòng ngủ của mình.

Chiếc vali lặng lẽ đặt bên cửa sổ, cô nhất thời không biết có nên mở nó ra hay không.

Thực ra, cô quay lại quả thực là do một phút kích động.

Trong sảnh chờ rộng lớn của sân bay, phát hiện ra chữ khắc trên viên ngọc gỗ, cô như rơi vào trạng thái mất kiểm soát, lắng nghe thanh âm thúc giục hành khách lên máy bay hết lần này sang lần khác, cô chợt kích động muốn quay về nhìn anh.

Cô nghĩ, lỡ chuyến bay cũng được, về Giang Ninh muộn mấy hôm cũng chẳng sao, nhìn câu “tình yêu của chúng ta” kia, cô chẳng có cách nào bước tiếp.

Còn về việc quay về nên nói những gì, suốt dọc đường cô vẫn chẳng nghĩ ra.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ dần hửng sáng, thời gian vẫn sớm, Nam Cẩn vào phòng tắm mở bồn nước nóng. Cô đắm mình trong làn nước, tạm thời không muốn nghĩ đến bất cứ việc gì.

Cuối cùng, người làm lên gõ cửa, đứng ngoài cất giọng: “Cô Nam, anh Tiêu vừa tỉnh, đang tìm cô ạ.”

Nước trong bồn đã nguội một nửa, cô đứng dậy, tùy ý khoác lên mình một bộ đồ ở nhà rồi ra ngoài.

Tiêu Xuyên không những đã tỉnh mà còn tự dậy đánh răng rửa mặt. Khi Nam Cẩn bước vào căn phòng ngủ rộng thênh thang đó, anh đang để đầu ướt đi ra khỏi phòng tắm.

Hiển nhiên là anh vừa tắm xong, trên mình khoác chiếc áo choàng màu, khắp người còn toả ra hơi nước. Anh liếc nhìn cô rồi vươn tay.

“Làm gì đó?” Cô khó hiểu, đứng bất động.

Anh lặng thinh tiến về phía trước khoác chặt vai cô, kéo cô vào ngực.

Anh ôm cô, cánh tay siết rất chặt, đầu hơi cúi xuống, làn tóc ướt dính sát bên tai cô. Anh không nói bất cứ điều gì, chỉ có hơi thở nhẹ nhàng phả trên cổ cô, gần kề đến mức khiến cô cảm giác trái tim phẳng lặng gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.

Cô bất động, để mặc cho anh ôm. Không biết bao lâu sau anh mới giảm dần sức lực, đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào mắt cô. Sắc mặt anh vẫn nhợt nhạt như cũ, song dường như tinh thần hồi phục khá tốt, bởi mắt anh vừa sâu vừa sáng, tựa như phản chiếu ánh sáng của ngọn hải đăng nơi biển thâm cùng. Mà trong ánh sáng ấy, chỉ có duy nhất bóng hình cô.

Lưu luyến triền miên, có lẽ chính là như vậy.

Suốt thời gian bảy năm, dường như đây là lần duy nhất anh phơi bày rõ tình cảm của chính mình, cho dù không hề thốt lên một chữ.

Nhưng cô hiểu, cô có thể cảm nhận sâu sắc tình cảm ấy.

Một khoảnh khắc nào đó, khi yên tĩnh ở trong vòng ôm ấm áp, vững chắc này, cô bỗng cảm thấy chẳng cần viện cớ cho việc cô quay về.

Bởi vì nơi này có anh.

Người mà cô từng yêu, từng hận, song cả đời cũng chẳng thể buông bỏ.

Tiêu Xuyên buông cô ra, cười khẽ nói: “Xuống nhà ăn sáng trước đã.” Rồi thuận tay vén những lọn tóc lòa xòa bên tai giúp cô.

Thực ra tóc cô cũng đang ướt vì mới vừa bước ra từ phòng tắm.

“Anh xuống trước đi, em phải về phòng sấy khô tóc đã.”

“Được.”

Anh lại cười thành tiếng, cô không kìm được liếc nhìn anh nhiều thêm một chút rồi mới quay người về phòng.

Người làm bê bữa sáng lên bàn ăn, xe của Thẩm Úc và Dư Tư Thừa cũng nối đuôi nhau kéo đến. Không ai biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, tin tức của toàn bộ mọi người đều chỉ dừng ở việc Nam Cẩn đã bỏ đi vào ngày hôm qua.

Dư Tư Thừa vào nhà trước, vừa hay nhìn thấy Tiêu Xuyên bước xuống nhà. Anh ấy tinh mắt, lập tức phát giác sắc mặt tiều tụy của Tiêu Xuyên, trái tim không khỏi giật thót, ngoảnh đầu ra hiệu bằng ánh mắt với Thẩm Úc.

Thẩm Úc không buồn để ý đến anh ấy, tiến lên hỏi: “Ca, anh không khỏe sao?”

“Vẫn ổn.”

Tiêu Xuyên ngồi xuống bàn ăn mới ngước lên hỏi hai bọn họ: “Sáng ra các cậu đã đến đây, có việc gì à?”

Dư Tư Thừa cười hì hì, kéo ghế ngồi xuống cạnh Tiêu Xuyên, thoải mái nói: “Không có gì, qua đây ăn chực bữa sáng đó mà.” Nói đoạn, anh ấy lại tiếp tục đề nghị: “Em vừa thương lượng cùng Thẩm Úc, chúng ta lâu lắm rồi không cùng đi đâu chơi, hay là tìm chỗ nào đi giải khuây hai ngày đi?”

Tiêu Xuyên nhìn anh ấy, thờ ơ vặn hỏi một câu: “Vì sao phải đi giải khuây? Cậu muộn phiền lắm à?”

Dư Tư Thừa suýt chút thì tắt thở, nghĩ bụng ai phiền người đó tự biết, bọn em từ bỏ ngủ nướng, sáng sớm đã thò mặt đến đây không phải vì anh thì còn vì ai? Song không dám nói ra ngoài miệng, chỉ đành liếc mắt với Thẩm Úc, cầu cứu anh ta.

Kết quả, Thẩm Úc còn chưa kịp mở lời, người đàn ông chủ vị đã thẳng thừng từ chối lòng tốt này.

“Hai cậu ăn xong, nhanh chóng về cho anh nhờ.” Tiêu Xuyên hạ lệnh đuổi khách.

“Vì sao thế?” Dư Tư Thừa hỏi.

Anh ấy vừa nói dứt câu, nơi cầu thang vang lên tiếng động khe khẽ. Ba người đàn ông trên bàn ăn gần như quay đầu lại nhìn cùng một lúc, chỉ thấy một bóng hình đẹp đẽ, thon thả lộ ra nơi khúc ngoặt tầng hai.

Dư Tư Thừa trợn tròn con mắt, hiển nhiên chưa hiểu được tình hình. Thẩm Úc phản ứng nhanh hơn, khuôn mặt anh tuấn, thanh lạnh lộ chút ý cười nhàn nhạt, chào Nam Cẩn một tiếng: “Chào buổi sáng.”

Tiêu Xuyên ngắm nhìn cô, khóe môi vẽ thành một đường cong, song không cất tiếng. Mãi cho đến khi Nam Cẩn đi đến bàn ăn, anh mới kéo chiếc ghế bên cạnh để cô ngồi xuống.

Nam Cẩn cười cười, ngồi rất tự nhiên, sau đó mới đáp lại hai người vừa đến: “Chào buổi sáng.”

Ai cũng có thể nhận ra, dường như mới chỉ một đêm, song một vài thứ đã thay đổi vô cùng to lớn.

Nam Cẩn bỏ đi rồi lại quay về, sự ăn ý không cần nói thành lời giữa cô và Tiêu Xuyên tựa như chỉ đang nói rõ một điều.

Cho nên, sau khi xong bữa sáng, Thẩm Úc và Dư Tư Thừa dùng tốc độ nhanh nhất có thể, lập tức rời khỏi nhà họ Tiêu.

Cổng lớn đóng lại, tiếng xe cũng dần dần rời xa.

Nam Cẩn nói: “Bọn họ lo lắng cho anh.”

“Anh biết.” Tiêu Xuyên cười thành tiếng.

Cô không kìm được lại liếc nhìn anh.

“Em nhìn gì thế?”

“Đang xem vì sao hôm nay anh lại cười nhiều như thế.”

“Không tốt sao?” Anh ung dung dựa vào ghế, đặt ngửa bàn tay lên mặt bàn, ra hiệu cho cô đưa tay đến, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Khuôn mặt anh vẫn mang ý cười cực nhạt nhìn chăm chú vào mắt cô, một hồi lâu sau mới từ tốn cất lời: “Đừng đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

Bắt đầu lại từ đầu.

Không có nghĩa là xóa bỏ quá khứ, coi mọi chuyện như chưa từng xảy ra.

Chỉ là đời người dài đằng đẵng, đường còn dài như thế, có đủ thời gian để bọn họ sửa lại lỗi lầm, đù đắp vết thương… lấp đầy những điểm trống đã từng mất đi trong quá khứ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kiếp Phù Du Gửi Vào Năm Tháng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook