Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Phù Nam Hoa lúc đi ra khỏi phòng, phát hiện tỳ nữ thanh tú tú, đang ngồi trên băng ghế trong sân, cầm trong tay một trái ngô, đang cho gà ăn, gà mái mang theo một bầy gà con, cúi đầu mổ.

Sau khi nhìn thấy nàng ấy, Phù Nam Hoa mỉm cười, thiếu nữ không biết là tính cách ngại ngùng, hay là trời sinh lạnh lùng, kéo kéo khóe miệng, coi như là đáp lễ.

Phù Nam Hoa mở cửa sân sau, phát hiện Thái Kim Giản đang đợi, hăng hái không cao, hắn xoay người đóng cửa lại, xuyên qua khe cửa dần dần chật hẹp, thấy một dung nhan ngẩng đầu vọng tới, Phù Nam Hoa đột nhiên phát hiện nha hoàn này, vốn nên thiếu nữ nghèo hèn đầy người bùn đất, vậy mà có một đôi mắt có chút không tầm thường, phụ trợ cho khuôn mặt như hoa nở vào đầu mùa xuân của nàng. Bất quá Phù Nam Hoa cũng không suy nghĩ nhiều, nữ tử tư sắc xuất chúng, lòi trước lõm sau, phong tư yểu điệu, đối với thiếu chủ Lão Long Thành mà nói, thật sự là nhìn chán.

Sóng vai với Thái Kim Giản mà đi, Phù Nam Hoa hỏi: "Làm sao vậy, không thuận lợi? Cơ duyên chuyện này, vốn là làm việc thường gian nan, chưa chắc có thể một lần giải quyết dứt khoát, không cần chán ngán thất vọng."

Thái Kim Giản trời sinh phong tình dịu dàng đáng yêu, sau khi tu hành, tẩy tủy phạt cốt, chỉ riêng thân thể mà nói, so với nữ tử thế tục đương nhiên càng là tịnh như lưu ly, nữ tử dưới chân núi, liếc mắt nhìn dù là kinh hãi thiên nhân, xét đến cùng, chung quy vẫn là một thân xác thối tha mà thôi.

Lúc này sắc mặt tiên tử của Vân Hà sơn không dễ coi cho lắm, có thể thấy được tâm tình của nàng không tốt, bằng không cũng không đến mức hiện ra trên mặt rõ ràng như vậy, hẳn là trước đó đợi ở ngõ nhỏ đã nghẹn một bụng tức, thật sự là không nôn không hài lòng, "Có vị cao nhân nhanh chân đến trước, là một trong đám Địa đầu xà của Thư Giản hồ, Tiệt Giang chân quân Lưu Chí Mậu. Ngay cả một chút thương lượng cũng không có, gặp mặt liền lấy chưởng môn sư tổ của Vân Hà sơn, chỉ để đè một người vãn bối, từ đầu tới đuôi ta chỉ kịp nói được mấy câu, thì đã bị đuổi ra khỏi sân nhà Cố Sán."

Phù Nam Hoa như có suy nghĩ, nhắc nhở: "Ra ngõ Nê Bình rồi trò chuyện."

Thái Kim Giản nghi hoặc nói: "Nơi đây không phải cấm tuyệt thuật pháp sao?"

Phù Nam Hoa cười nói: " Nhân vật có thể tới đây tìm kiếm cơ duyên, ai không có bản lĩnh áp hòm? Người trẻ tuổi như cô như ta, có thể cũng may, căn cứ quy củ của trấn nhỏ, càng là tu vi cao thâm, bị trấn áp càng lớn, dưới thánh nhân, cảnh giới càng tới gần thánh nhân, theo lý thuyết lại càng yếu như đứa nhỏ, đúng không? Thế nhưng cô có nghĩ tới hay không, nếu là có một đắc đạo cao nhân liều mạng đạo hạnh tổn hại, cũng muốn thi triển thần thông, không lẽ còn làm không được những hậu bối như chúng ta?"

Thái Kim Giản phản bác nói: "Có thánh nhân ở đây, Tiệt Giang chân quân lão còn dám lộ liễu ra tay với ta?"

Phù Nam Hoa khuyên: "Chúng ta là tới tìm thiện duyên, không phải tới kết thù kết oán, dù cho không có tính mệnh chi ưu, làm xấu quan hệ với các tiền bối, chung quy cũng không đẹp."

Thái Kim Giản cũng không phải là nhân vật để tâm vào chuyện vụn vặt, gật đầu nói: "Phù huynh nói phải, là lão luyện thành thục chi luận."

Nàng ấy vẻ mặt đau khổ, nhẹ nhàng nói, "Thế nhưng ta thật sự không cam lòng, đã tặng cho người mười khối Vân Căn thạch, nếu là giỏ trúc múc nước công dã tràng, trở lại làm sao ăn nói với các tổ sư gia?"

Sau khi đi ra ngõ Nê Bình, Phù Nam Hoa và Thái Kim Giản hầu như đồng thời thay đổi tinh thần, cái này cũng không phải đơn giản như tia sáng chợt loé lên, hai người hai mặt nhìn nhau, sau đó tầm mắt nhanh chóng chuyển đi.

Phù Nam Hoa vốn dĩ cực kỳ hưng phấn, cũng trở nên bình tĩnh rất nhiều, hắn tỉ mỉ tự định giá hành trình lần này, kết minh với Thái Kim Giản, không có lộ ra bất luận dấu vết gì mới đúng, cùng thiếu niên Tống Tập Tân giao dịch, cũng không có cạm bẫy mới phải, vốn là một vụ mua bán công bằng phù hợp quy củ, vị thánh nhân kia ngồi xem gió tới gió đi, nước trôi nước chảy ở nơi đây, sao lại nhúng tay vào những việc vụn vặt kia? Như vậy thì phần áp lực này đến từ nơi nào? Chẳng lẽ là Tiệt Giang chân quân ngay cả danh hào cũng chưa từng nghe qua? So sánh với tâm tư sâu xa của Phù Nam Hoa, suy nghĩ của Thái Kim Giản càng thêm đơn giản, nghe theo lời của Phù Nam Hoa hù doạ, Tiệt Giang chân quân quả thật vận dụng pháp thuật thần thông nào đó, đối với mình tiến hành giám thị. Nàng bất chợt sợ hãi, may mà chỉ là nói vài câu oán giận, chưa từng thề thốt hay buông lời cay độc.

Hai người mang theo tâm sự đi ở trên đường, cách ngõ Nê Bình càng xa, cảm giác nặng nề trong lòng của hai người liền càng nhẹ, Phù Nam Hoa cảm thấy đó là cơ duyên khí số nặng, Thái Kim Giản lại cảm giác là gánh vác gia tộc nặng.

Ngẩng đầu nhìn đền thờ xa xa, Phù Nam Hoa hiếu kỳ hỏi: " Tiệt Giang chân quân của Thư Giản hồ? Sao ta căn bản không ấn tượng? Mặc dù Lão Long Thành ta ở một châu cực nam, thế nhưng địa vị chân quân, nói thế nào cũng lừng lẫy, dù ta có cô lậu quả văn, cũng phải có nghe nói đến một chút."

Thái Kim Giản giảm tiếng nói, cười lạnh nói: "Cái gì chân quân, chỉ là một kẻ đi cửa sau dựa vào danh tiếng môn phái mà thôi, ra vẻ đạo mạo, căn bản không có tư cách xưng là chân quân, chỉ là câu chuyện trà dư tửu hậu mà thôi, với sự khôn khéo của Nguyên Vũ Đế Tổ, tự nhiên sẽ không sắc phong người này là chân quân, cái này không phải là rau cải trắng ngoài chở, danh hiệu chân quân, cho ra ngoài một người, rất có thể có ý nghĩa là hai trăm năm đều không về lại được, hơn nữa tông môn của Nguyên Vũ Đế tiêu tiền như nước, tới trong tay ngài, thì chỉ còn lại danh sách của hai người chân quân, lại càng không thể tùy tiện liền cho một người đi cửa sau mua danh chuộc tiếng."

Phù Nam Hoa chợt à một tiếng, "Thì ra là thế."

Mỗi một vị chân quân tọa trấn vương triều, đều có thể là quân chủ thu nạp, áp chế và tăng trưởng vận mệnh quốc gia.

Vị trí chân quân của Đạo gia, hầu như có thể nói người trong tông môn Đạo giáo, đứng đầu triều đình trong vương triều của thế tục, trụ quốc của binh gia, đại học sĩ của Nho gia, cũng chỉ như vậy.

Thái Kim Giản nhìn như tùy ý hỏi: "Vậy còn Tống Tập Tân thì sao?"

Phù Nam Hoa cũng thuận miệng hồi đáp: "Thiếu niên kia à, dã tâm bừng bừng, trời sinh thông minh, chỗ dựa vững chắc không nhỏ, cũng là cách cục. . ."

Thái Kim Giản cười nói: "Không lớn?"

Phù Nam Hoa cười ha hả nói: "Không thể nói không lớn, chỉ là không đủ lớn."

Hai người đi tới dưới đền thờ, Phù Nam Hoa hăng hái, lẩm bẩm nói: "Sắp đến thời gian thiên địa dung hoà rồi."

Thái Kim Giản ngẩng đầu nhìn bốn chữ "Mạc Hướng Ngoại Cầu", trong lòng vắng vẻ, chỉ cảm thấy buồn vô cớ, hình như lúc trước tỉnh ngộ tại ngõ Nê Bình xong, lại trả lại toàn bộ cho trấn nhỏ này.

Điều này làm cho nàng ấy cảm thấy vô cùng phiền não.

————

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kiếm Lai

Avatar
Long Nhân12:11 28/11/2019
ủng hộ nhóm dịch
Avatar
Admin13:11 26/11/2019
truyện đang khúc gây cấn, vì muốn biên dịch kỹ nên nhóm dịch làm chậm mà chắc mong mọi người ủng hộ nhóm dịch
Avatar
ha09:11 26/11/2019
vậy thôi đợi full rồi đọc. ko lâu thế nay đọc xong quên mất trương trước
Avatar
Admin09:11 26/11/2019
Truyện biên dịch hoàn chỉnh nên hơi lâu tí nha bạn, thông cảm cho nhóm dịch
Avatar
ha13:11 10/11/2019
truyẹn sao dịch lâu quá vậy ad
Avatar
Admin23:11 08/11/2019
bạn nạp vip xong vui lòng chờ 1-3 ngày dể hệ thống duyêt điểm nhe, do bạn là mem mới nạp lầu đầu nên bị như vậy á, từ từ lên thành viên tích cực là bạn sẽ được ứng điểm trước khi duyêt thẻ nhé
Avatar
Tiến Hưng17:11 08/11/2019
Nap the xong k thay diem dau
Avatar
ha17:11 02/11/2019
ad ko dịch nưa ah. cần trợ giúp ko
Avatar
ha10:10 24/10/2019
khá hay
Avatar
Siri Chuột11:10 01/10/2019
Chờ truyện dịch từng ngày ❤️❤️❤️❤️

BÌNH LUẬN FACEBOOK