Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thiếu nữ áo đen đi hướng chỗ sâu ở trong ngõ nhỏ, thỉnh thoảng sẽ có nhà treo đèn lồng vui mừng, so sánh với những người khác, thiếu nữ che mặt không có phô trương gì của gia tộc, không có dây mơ rễ má gì, nàng cô độc như thế, xông vào trấn nhỏ.

Ngõ nhỏ cách đó không xa, có một người thiếu niên áo gấm đang đứng, hai tay đang nâng lên một ngọc tỷ màu xanh, cỡ bằng bàn tay, điêu khắc long bàn hùng cứ, tại ánh mặt trời chiếu xuống, rạng rỡ lấp lánh, trong ngọc tỷ mơ hồ có từng tia sáng mờ sáng lên. Thiếu niên áo gấm ngẩng đầu hí mắt nhìn chí bảo trong tay, vẻ mặt say sưa.

Tại bên cạnh hắn, có một lão nhân cao to quỳ một gối xuống, đang dùng tay áo tỉ mỉ chà lau bùn đất trên giày của thiếu niên.

Ánh mắt của thiếu niên áo gấm, thật ra cũng sớm phát hiện thiếu nữ kỳ quái, đầu mạn che mặt đội kiểu dáng không bắt mắt, eo mang một thanh đao vỏ xanh, bước tiến trầm ổn, rõ ràng, nàng ấy tuyệt không phải là người địa phương trong trấn nhỏ.

Chỉ bất quá thiếu niên áo gấm không thèm để ý, vẫn đang tỉ mỉ ngắm nhìn ngọc tỷ cổ xưa ngàn năm, ở sâu trong nội tâm, hắn thậm chí hy vọng thiếu nữ tâm sinh ý niệm đoạt bảo trong đầu, bằng không thật sự không thú vị.

Dù sao hắn đã đắc thủ được hai món đồ, thu hoạch phong phú, vượt xa dự đoán, thật sự nếu không tìm chút chuyện để làm, hắn cũng chỉ có thể mang theo lão nô rời đi, đối với vị thiếu niên này mà nói, sẽ cảm thấy thiếu sót cái gì đó.

Đã tốt hơn so với lúc hắn ở trong ngôi nhà bên ngoài trấn nhỏ kia, trên người mặc cửu mãng đại bào màu vàng hoàng kim, chỉ tiếc, từ đầu đến cuối thiếu mất một trảo.

Tới trấn nhỏ này, mỗi vị tuyển chọn, phải mang theo ba miếng tín vật, phân biệt bỏ vào ba túi gấm, trước đó giao cho người trông cửa một túi, thuộc về phí qua đường phải móc ra, mặc kệ người trông cửa thân phận cao thấp, bất luận cửa thành rách nát ra sao, mặc dù là một quân chủ quốc gia, hoặc là một tông tổ sư tới đây, cũng phải thành thật dựa theo cái quy tắc này. hai túi gấm còn lại, ý tứ là được phép tối đa mang hai bảo vật ra trấn nhỏ, bằng không mặc cho ngươi ở chỗ này cướp đoạt đến mười món, trăm món bảo bối, cũng phải lần lượt trả lại. Tín vật trong túi, là ba loại đồng tiền có hình dạng và cấu tạo đặc thù, phân biệt là tiền áp thắng để bách tính ăn mừng trên phố phường, tiền đón xuân hoàng cung mỗi năm giắt trên bùa hoa đào, cùng với tiền nuôi dưỡng được đắp trong lòng bàn tay của tượng Thành Hoàng, nói là đồng tiền, thật ra tính chất là kim tinh quý hiếm dị thường, đối với đại đa số phàm phu tục tử "Dưới chân núi" mà nói, ngay cả bạc ròng quan gia đều không thường thấy, huống chi là một túi "Hoàng kim " nặng trịch, quả thật đủ để cho người cam tâm tình nguyện tới chào hàng đồ gia truyền.

Thiếu niên áo gấm đối với ba loại đồng tiền không được chính sử ghi chép, nghiên cứu một đường, cũng không suy nghĩ ra bất luận môn đạo gì.

Phía trước, thiếu nữ cả người tản ra một loại khí tức lạnh lùng nghiêm nghị, đi thẳng tới, không coi hai người chủ tớ trong ngõ nhỏ ra gì.

Thiếu niên áo gấm lâm thời sửa thay đổi chủ ý, thu hồi vậy phương ngọc tỷ, trang nhập một con đã sớm chuẩn bị cho tốt của túi tử, hệ đọng ở bên hông, thế nhưng vẫn như cũ đứng ở ngõ nhỏ trung ương, không có muốn cho đường ý của.

Lão nhân với thân hình cao lớn, làn da trắng nõn cũng đứng lên, tiếng nói âm nhu, nhỏ giọng nhắc: "Điện hạ, người này có bước chân của một luyện gia tử, không thể phớt lờ. Nếu ở bên ngoài trấn nhỏ, tự nhiên không cần lưu ý. Thế nhưng ở đây, dù là chúng ta đi võ đạo khí lực thuần túy, lúc nào cũng thừa nhận áp chế của thế giới này, cực kỳ khó chịu. Chỉ cần toàn lực vận chuyển khí tức, khiếu huyệt mở rộng ra, sẽ như là Giang Hải chảy ngược, khiếu huyệt kinh mạch sẽ hồng thủy tràn lan, càng không thể vãn hồi, đến lúc đó chúng thần chết là chuyện nhỏ, an nguy của điện hạ mới là chuyện lớn. Nếu như bởi chúng thần chiếu cố không chu toàn, ảnh hưởng đến thiên thu đại nghiệp tu đạo của điện hạ, xuất hiện trở ngại, sau khi trở về, chúng thần làm sao bàn giao cùng bệ hạ và nương nương?"

Thiếu niên áo gấm bỡn cợt: "Ngô gia gia, ngươi ra cung sau, trở nên nói nhiều rồi. Trước đây trong cung, ngươi quanh năm suốt tháng cũng chỉ nói đi nói lại có mấy câu, so với con vẹt do chính tay ta nuôi còn không bằng."

Lão nhân tự xưng "Chúng thần", trong khung lộ ra vẻ khúm núm, nhất là trong lòng chỉ nghĩ đến chủ nhân, chỉ có thể là hoạn quan trung thành và tận tâm trong cung.

Lão thấy vị tiểu chủ nhân này hình như không có nghe rõ ràng ngụ ý của mình, chỉ phải càng nói trắng ra thêm: "Điện hạ, người ở trong ngõ nhỏ này, đã có thể tạo thành uy hiếp đối với điện hạ."

Thiếu niên áo gấm lười biếng cười nói: "Tuy rằng ta đã sớm nghe nói trên đường tu hành, tam giáo cửu lưu ngư long hỗn tạp, rất nhiều tà môn ma đạo, càng nhiều bàng môn tả đạo, thế nhưng ta và nàng ấy bất quá bình thủy tương phùng một hồi, nàng ta lại muốn nổi máu tham tài, sát nhân đoạt bảo? Không quá có thể chú? Nếu như người người 'Trên núi' như vậy, chẳng phải là đã sớm thiên hạ đại loạn?"

Lão nhân thở dài, vương triều dưới chân núi và tiên gia trên núi, hai bên bằng mặt không bằng lòng, thật ra là lập trường nước sông không phạm nước giếng.

Thiếu niên áo gấm có chút nản lòng thoái chí, "Được rồi được rồi, đem món nợ này tính trên đầu một nha đầu, không phải hành vi của đại trượng phu."

Thiếu nữ đi tới trước người hắn, tay trái đè chuôi đao lại.

Thiếu niên áo gấm cười cười, nghiêng thân, ý bảo thiếu nữ đi trước.

Thiếu nữ áo đen cũng hơi thả chậm bước chân, hơi nghiêng người, ánh mắt sau mạn che mặt, tràn ngập đề phòng cảnh giác.

Lão hoạn quan phát hiện thiếu nữ dùng vải bông băng bó hai tay bị thương, không nhịn được chau mày.

"Làm càn!"

Chợt lão nhân gầm lên một tiếng, như sấm mùa xuân, hai chân phóng ra, thân ảnh cao to liền đi tới trước người thiếu niên áo gấm, lão nhân phía sau lưng nhẹ nhàng dựa vào, dùng lực đem thiếu niên đẩy vào vách tường ngõ nhỏ, đồng thời tay trái mở ra.

Lòng bàn tay truyền đến một tiếng chạm to lớn.

Thì ra là có người dùng cục đá làm ám khí, phóng đến bên đầu của thiếu niên áo gấm.

Thanh thế kinh người, đạo lực hầu như đủ để xỏ xuyên qua một bức tường.

Lão nhân bóp nát hòn đá cỡ nắm tay trong lòng bàn tay, cũng không lao về hướng tên thích khách kia, mà là tay phải ra một quyền hướng về thiếu nữ áo đen.

Thiếu nữ nắm đao không chút do dự, tránh áp lực mạnh mẽ rút đao ra khỏi vỏ của bản năng, mà là nghiêng đầu, vừa vặn tránh thoát một quyền cương mãnh.

Quyền phong mãnh liệt, trong nháy mắt thổi loạn sa mỏng che mặt của thiếu nữ.

Lão nhân cao to biến quyền thẳng thành quét ngang, nắm tay vừa lúc đập đầu của thiếu nữ.

Quyền thế viên chuyển như ý, không hề ngưng trệ.

Thiếu nữ đành phải cấp tốc giơ lên hai tay, hai tay đặt cùng một chỗ, che bên ngoài tai, bày ra tư thái phòng ngự thập tự giao nhau, che ở phía trước đường quyền.

Sau một khắc, cả người thiếu nữ lui ra ngoài hơn mười bước.

Thiếu nữ nhẹ nhàng phun ra một ngụm trọc khí, vươn bàn tay được quấn vải bông thấm ra máu tươi, chỉnh sửa lại mạn che mặt có chút nghiêng lệch.

Nàng có chút tức giận.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kiếm Lai

Avatar
Long Nhân12:11 28/11/2019
ủng hộ nhóm dịch
Avatar
Admin13:11 26/11/2019
truyện đang khúc gây cấn, vì muốn biên dịch kỹ nên nhóm dịch làm chậm mà chắc mong mọi người ủng hộ nhóm dịch
Avatar
ha09:11 26/11/2019
vậy thôi đợi full rồi đọc. ko lâu thế nay đọc xong quên mất trương trước
Avatar
Admin09:11 26/11/2019
Truyện biên dịch hoàn chỉnh nên hơi lâu tí nha bạn, thông cảm cho nhóm dịch
Avatar
ha13:11 10/11/2019
truyẹn sao dịch lâu quá vậy ad
Avatar
Admin23:11 08/11/2019
bạn nạp vip xong vui lòng chờ 1-3 ngày dể hệ thống duyêt điểm nhe, do bạn là mem mới nạp lầu đầu nên bị như vậy á, từ từ lên thành viên tích cực là bạn sẽ được ứng điểm trước khi duyêt thẻ nhé
Avatar
Tiến Hưng17:11 08/11/2019
Nap the xong k thay diem dau
Avatar
ha17:11 02/11/2019
ad ko dịch nưa ah. cần trợ giúp ko
Avatar
ha10:10 24/10/2019
khá hay
Avatar
Siri Chuột11:10 01/10/2019
Chờ truyện dịch từng ngày ❤️❤️❤️❤️

BÌNH LUẬN FACEBOOK