Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lâm đại phu của Hồi Xuân Đường danh tiếng tốt dần dần truyền đi ra ngoài.

Giản Già một chút cũng không biết mình hiện tại cũng được coi như là một danh nhân nho nhỏ rồi, vẫn trước sau như một không có biểu tình gì, lãnh đạm nghiêm mặt.

Thanh Phong ngẫu nhiên sẽ cho gã sai vặt đưa tới điểm tâm tinh xảo. Mỗi lần cũng không nói nhiều, đem các thứ buông xuống liền lặng yên không một tiếng động rời đi. Giản Già lúc bắt đầu không chịu nhận, nhưng gã sai vặt vẫn liên tục đưa. Giản Già cũng lười mở miệng lại, chính là cho dù có lấy mấy thứ đó cũng không động tới.

Bệnh của Thanh Phong cũng không phải là bệnh gì ghê gớm lắm, chỉ uống mấy thang thuốc liền từ từ bình phục lại. Gã sai vặt đến đưa bái thiếp mời Giản Già đi gặp Thanh Phong một chuyến. Giản Già xem như không thấy liền để qua một bên. Ngày hôm sau, Thanh Phong sắc mặt lộ vẻ sầu thảm tìm đến nàng, trong mắt rưng rưng nói “Lâm đại phu, ta cũng biết ta không sạch sẽ, ta chỉ là, chính là hy vọng xa vời……”

Giản Già nâng mắt liếc về phía nam tử một cái, nhíu mày nói “Về sau không cần đến nữa.”

Một câu không chút nào khoan dung, tuy lãnh khốc, lại không thể không làm cho người ta càng thêm nhớ.

Số lần Tiểu Kha chạy tới so với trước kia chỉ có hơn không có giảm. Lão bản luôn có thể nhìn thấy tiểu hài tử kia co rúm lại tránh ở góc vụng trộm nhìn Lâm đại phu, lại không dám tùy tiện tiến lên trước một bước.

Không khỏi thở dài một hơi “Ai,chỉ một chữ tình a……”

Lúc về tới nhà đã là chạng vạng Thiển Thanh mặc áo bông thật dày đứng ở cửa chờ. Áo bông này là Giản Già ở y phường(một nơi giống mấy tiệm may quần áo của mình ak)đặt may, so với áo bông bình thường ấm hơn rất nhiều. Từ lúc Thiển Thanh biết thê chủ ở trấn Nam Kiều nơi xa như vậy làm việc trong một hiệu thuốc, hơn nữa hắn thấy thời gian Giản Già về nhà đều theo quy luật, liền kiên trì đứng ở cửa chờ nàng trở về. Giản Già ngăn cản hắn vài lần không có kết quả, đành phải may vài bộ quần áo ấm để bảo đảm Thiển Thanh sẽ không bị đông lạnh.

Cơm chiều đã xong, ở trên bàn cơm canh còn tỏa hơi nóng. Ở chung lâu ngày Giản Già phát hiện Thiển Thanh so với người thường tinh tế hơn rất nhiều. Hắn có thể trong vài ngày liền nhận ra thời gian Giản Già về nhà đều có quy luật, cho nên lúc Giản Già về nhà ăn cơm cho tới bây giờ đều là đồ ăn nóng. Có lần bởi vì lúc Giản Già ăn cơm thoáng nhíu mi, về sau Thiển Thanh làm đồ ăn đều là khẩu vị nhẹ(tức là đồ ăn nhạt). Giản Già thói quen trước khi ngủ thì uống nước,Thiển Thanh sợ Giản Già uống trà mất ngủ, Thiển Thanh liền đổi nước trà lạnh thành nước ấm. Giản Già giấc ngủ rất nhẹ(là ngủ tỉnh), có một chút động tĩnh sẽ tỉnh dậy, nên Thiển Thanh buổi tối cái gì cũng không uống, bởi vì sợ buổi tối đứng lên đi nhà xí sẽ đánh thức nàng.

Giản Già là một người lạnh lùng như thế, nhưng vì những điều nhỏ bé mà ôn nhu đó làm cho lạnh lùng của nàng chỉ lúc đối mặt với Thiển Thanh đều tan rã, làm cho nguyên bản nàng với hắn là trách nhiệm lại trờ thành thương tiếc tận xương.

……

Khi Giản Già rửa mặt xong, vào nhà, thì thấy Thiển Thanh đang may vá quần áo cho nàng, nhưng bộ dáng có chút không yên lòng. Khi Giản Già đi vào thì đột nhiên giật mình nhảy dựng, tay run lên, nên ”tê” kim châm vào tay.

Giản Già nhíu mày, bước nhanh tới cầm ngón tay bị thương của Thiển Thanh lên, đưa vào miệng mút một cái, sau đó cẩn thận nhìn một chút, mới trách cứ nói “Như thế nào không cẩn thận như vậy.”

Thiển Thanh đỏ mặt cúi đầu, khẩn trương rút ngón tay về.

Giản Già ngồi xuống, nhìn Thiển Thanh hỏi “Có tâm sự?”

Thiển Thanh nguyên bản muốn lắc đầu,nhưng lại cảm thấy không ổn, do dự nửa ngày mới nhỏ giọng nói “ Lam nhi gởi thư.”

Lam nhi?

Giản Già nhíu mi một chút “Lam nhi là ai?”

Thiển Thanh tựa hồ có chút kinh ngạc nhìn Giản Già một cái, hậu tri hậu giác (đến cuối cùng) mới nhớ tới đến Giản Già không nhớ rõ rất nhiều chuyện,liền nhỏ giọng giải thích “Là đệ đệ ta.”

Như thế nào đột nhiên “chui” ra đến một cái đệ đệ. Giản Già cảm giác có điểm quái dị, ánh mắt Thiển Thanh né tránh, như vậyđệ đệ này sẽ không phải là cùng Lâm Kiếm Gia có quan hệ đi?

“Đệ đệ của ta muốn đính hôn, bọn họ muốn ta về nhà một chuyến.”

Người nhà ba năm không liên hệ rốt cục cũng nghĩ đến hắn, nhưng không phải bởi vì quan tâm tới hắn mà là vì đệ đệ yêu quí của hắn phải đính hôn, tâm lý Thiển Thanh nổi lên một loại chua sót.

“Khi nào thì đính hôn?”

“Mười lăm tháng sau.”

Thấy bộ dáng Thiển Thanh bất an sợ nàng không đồng ý, Giản Già gợi lên khóe miệng “Được, đến lúc đó ta cùng ngươi đi.”

Mắt Thiển Thanh trong nháy mắt sáng lên một chút, nhưng sau đó lại có chút ảm đạm –

Đệ đệ, còn nhớ rõ hắn sao?

&&

Hồi Xuân Đường –

“Này…… Này ……”

Lão bản vẻ mặt ngượng nghịu, tiểu nhị ở một bên cũng là bộ dáng thực kinh dị.

“Lâm đại phu, không phải ta không muốn cho người đi mà là không thể a. Hiện tại mỗi ngày đều có nhiều bệnh nhân như vậy cố ý tìm đến người xem bệnh, nếu ngài lập tức phải rời khỏi, này……”

Giản Già trên mặt cũng có chút xin lỗi, nhưng lại không cóý tứ lui bước “Ta muốn bồi phu thị về nhà mẹ đẻ, cho nên ít nhất muốn nghỉ ngơi một khoảng thời gian, cho nên lão bản, phiền toái.”

Lão bản bất đắc dĩ thở dài, cũng là biết Lâm đại phu tính tình cố chấp, đành gật gật đầu nói “Được rồi Lâm đại phu. Bất quá chờ sau khi ngươi trở về phải kéo dài thời gian xem chẩn hơn, cũng không thể chỉ có hai canh giờ.”

Giản Già cũng biết đây là điểm mấu chốt mà lão bản muồn đòi, nên không như thế nào do dự đành nói “Hảo.”

“Lâm…… Lâm đại phu……”

Một giọng nam mềm yếu(nhược nhược)ở một bên truyền đến. Giản Già quay lại liền thấy Tiểu Kha đứng ở phía sau cửa, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Giản Già khách khí mà xa cách hỏi “Có việc?”

“Lâm đại phu, ngươi…… phải rời khỏi bao lâu?”

Tiểu Kha vẫn tránh ở một bên hiển nhiên là nghe được toàn bộ đối thoại của lão bản cùng với nàng. Giản Già nghĩ nghĩ trả lời “Hơn mười ngày đi.”

“Như vậy a……” Tiểu Kha sắc mặt có chút ảm đạm, cúi đầu không biết nghĩ cái gì, sau một lúc lâu ngẩng đầu lại là vẻ mặt ý cười “Vậy chúc Lâm đại phu thuận buồm xuôi gió.”

Nói xong cũng không chờ Giản Già đáp lời mà ngay lập tức chạy mất.

Giản Già nhìn đối phương chạy xa, có chút nghi hoặc mặt nhăn hạ mi, sau đó tiếp tục công tác trên tay.

Nhà của Thiển Thanh ở một cái thôn nhỏ ở phụ cận Thạch Đà trấn, cả nhà đều là gia phó cho nhà họ Trần giàu có nhất vùng. Đệ đệ Thiển Thanh là Thiển Lam lần này gả cho nữ nhi của quản gia nhà này, bất quá là gả đi làm thị.

Bởi vì thời gian có vẻ gấp rút, sau khi Giản Già từ dược điếm trở về liền cùng Thiển Thanh thu thập mọi thứ thật tốt, ngay trong hôm đó liền đi tới Trần gia. Lúc xuất môn lại gặp Tương Dĩ, Tương Dĩ cười hớ hớ hướng bọn họ chào hỏi “Này vội vội vàng vàng muốn đi đâu a?”

Giản Già cười cười “Đệ đệ Thiển Thanh muốn thành hôn, ta dẫn hắn trở về nhìn xem.”

“Như vậy a……” Tương Dĩ luôn luôn tùy tiện lại ngoài ý muốn thu hồi khuôn mặt tươi cười, hướng Giản Già nói “Người nhà của phu thị nhà ngươi vẫn là ở Trần gia làm việc đi?”

“Đúng vậy.Như thế nào?”

Tương Dĩ lắc đầu “Trần gia này cũng không phải cái thứ tốt đẹp gì, ỷ vào có tiền nên làm không ít chuyện thiếu đạo đức, ngươi cẩn thận chút.”

Vào thời điểm sắc trời đã tối, Thiển gia ở Nhân Thủy thôn bị một trận gõ cửa ầm ĩ . Một nữ nhân thấp bé hùng hùng hổ hổ từ trong phòng đi ra, sắc mặt không tốt cho lắm “Ai đó?”

Mấy ngày nay, người trong thôn biết nhà mình cùng với quản gia Trần gia kết thân, không ít người đã đến nịnh bợ, nhưng ai không có mắt vậy như vậyđến quấy rầy vào lúc này?

Ngoài cửa truyền đến thanh âm có chút do dự “…… Nương, là ta, Thiển Thanh.”

Nương của Thiển Thanh ngẩn ra, thật không nghĩ tới đứa con lớn nhất không nên thân của mình thật sự nhanh như vậy đã trở về. Không phải nói cái vị thê chủ mà hắn gả cho kia cũng không tốt lành gì sao? Như thế nào lại cho hắn trở về?

Vội vàng mở cửa ra, nương của Thiển Thanh vừa mở cửa liền mắng “Hỗn trướng!Thê chủ ngươi cho ngươi trở lại sao?”

Mở cửa, đập vào mắt ‘nàng’ là một nữ tử một thân thanh sam có khuôn mặt lãnh liệt, trong ánh mắt mang theo hàn ý không thể bỏ qua, ép tới chính mình thở không được, ngay cả chủ tử Trần gia mà mình vẫn hầu hạ cũng không có khí thế như vậy a……

Quý nhân! Tuyệt đối là quý nhân!

‘Nàng’ lại nhìn đứa con đã vài năm không thấy mình đứng một bên. Đứa con vẫn nhát gan hướng nội nay cũng không còn quá nhát gan như trước nữa.

Nhưng hắn vẫn giống như trước không sai a.

“Ta nói Thanh Nhi, ngươi sẽ không phải là tái giá đi?”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kiêm Gia Khúc

Avatar
Tu Anh07:11 09/11/2014
đọc mà cứ tự thuyết phục bản thân : coi Giản Già là Nam, Thiển Thanh là nữ đi =)

BÌNH LUẬN FACEBOOK