Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thời điểm năm mới tuyết lại rơi, những bông tuyết trắng li ti rơi từ trên không trung nhẹ nhàng hạ xuống, Thiển Thanh mỉm cười dựa ở cạnh cửa nhìn ra ngoải, trong ánh mắt có cảm xúc như đang hoài niệm.

Nam tử mặc áo bào nguyệt sắc, lúc cười rộ lên loan loan mặt mày, sườn mặt thanh tú sạch sẽ, Giản Già ở một bên nhìn, có chút mê hoặc.

Phía sau bị độ ấm quen thuộc ôm lấy, Thiển Thanh đem thân mình nhích về sau một chút, cảm giác được hô hấp của nàng nhẹ nhàng phun ở cần cổ, ngứa. Giản Già ở sau tai của Thiển Thanh khẽ hôn một cái, hỏi “Suy nghĩ cái gì?”

Thiển Thanh ánh mắt sáng trong suốt, khóe miệng cong lên nói “Người tuyết.”

“Người tuyết?”

“Ân,” Thiển Thanh quay người lại, đầu tựa vào trên vai Giản Già, thỏa mãn nheo mắt “Nàng đã từng làm cho ta hai người tuyết rất lớn”.

“Chàng rất thích sao?”

Thiển Thanh gật đầu, Giản Già hôn miệng của hắn một chút “Nếu chàng thích ta sẽ làm cho chàng một đôi nữa.”

Thiển Thanh mỉm cười, cầm lấy tay của nàng, nói nhỏ “Được nhưng mà chờ tới mùa đông năm sau nàng hãy tặng ta một đôi.”

Giản Già có chút khó hiểu “Vì sao?”

“Hàng năm nàng đều phải tặng ta một đôi được không?”

Khó có được lúc Thiển Thanh hướng nàng làm nũng, Giản Già sủng nịch cười cười, nói “Được.”

Tay của Thiển Thanh giấu ở trong tay áo chậm rãi nắm chặt –

Giản Già nàng có biết vì sao ta muốn mỗi năm đều tặng. Đó là vì ta luôn điên cuồng khẩn cầu nàng đối tốt với ta là mỗi năm mỗi năm đều tốt, mãi không thay đổi.

Một cuộn lông xù bò tới bên chân Thiển Thanh, cuộn hai chân trước nằm úp sấp trước ống quần Thiển Thanh, phá hủy cảnh tượng hai người ấm áp hạnh phúc mà khó khăn lắm mới được ở cùng một chỗ, mặt Giản Già thoáng chốc liền đen lại.

Thiển Thanh cao hứng ôm cuộn lông kia lên, nói “Tiểu viên, như thế nào lại ra đây?”

Mỗ con thỏ nào đó không nhìn nữ nhân bên cạnh mặt mày khó coi muốn chết, xấu xa cọ cọ lòng bàn tay Thiển Thanh

“Đói bụng sao? Tiểu viên ở chỗ này chờ ta, ta đi lấy đồ ăn cho ngươi.”

Thiển Thanh đem con thỏ đã béo lên không ít đặt lên trên, chạy tới phòng bếp lấy cải củ, lưu (để lại) lại một người một thỏ giằng co.

Giản Già cười lạnh “ Con thỏ chết tiệt.”

Tiểu viên vễnh vễnh lỗ tai.

Giản Già hí mắt “Chỉ biết ăn.”

Tiểu viên động động chân.

Giản Già cắn răng “Sớm hay muộn cũng đem bỏ ngươi!”

Tiểu viên chuyển thân, để lại cho Giản Già một cái đuôi.

Tới lúc Thiển Thanh trở về, liền thấy nàng mặt mày bình tĩnh cùng với một con thỏ bị ném vào tuyết……

Trước đây mấy đứa nhỏ trong thôn luôn cực kì sợ hãi Lâm Kiếm Gia, nhưng từ lúc lãnh hồng bao của Thiển Thanh, bắt đầu tò mò tới gần Giản Già từng chút từng chút. Mỗi lần Giản Già ra khỏi cửa nấu nước hoặc là đốn củi, luôn luôn thấy mấy tiểu hài tử vụng trộm nhìn chằm chằm nàng, ngẫu nhiên còn có thể thấy Thiển Thanh ở trong sân cùng mấy tiểu hài tử nhẹ giọng nói chuyện, biểu tình ôn hòa trên mặt thật sự rất động lòng người.

Giản Già biết Thiển Thanh thích tiểu hài tử, việc này đã trở thành một khối tâm bệnh trong lòng hắn, nhưng bây giờ còn không phải là lúc…… Thân thể Thiển Thanh chính nàng làm đại phu cho nên biết rõ nhất. Tuy nói hiện tại đã tốt hơn rất nhiều, nhưng vẫn là suy yếu. Mấy ngày trời hơi lạnh một chút nàng đều lo lắng muốn chết sợ hắn bị cảm lạnh, làm sao còn có thể để cho hắn có đứa nhỏ……

Ngẫm lại mỗi lần sau ân ái nàng đều cho Thiển Thanh uống thuốc, Giản Già bất đắc dĩ cười cười.

Chuyện này, không thể cho Thiển Thanh biết a……

Hồi Xuân Đường lại mở cửa khai trương năm mới, mấy ngày an nhàn của Giản Già tuyên cáo chấm hết. Trong lòng nàng xuất hiện một loại cảm xúc mâu thuẫn, loại này cảm xúc lúc nhìn thấy mỗ con thỏ nào đó mỗi ngày ở cùng Thiển Thanh thì càng nghiêm trọng.

Buổi tối, Thiển Thanh vừa mới tắm rửa xong còn chưa có lau khô người đã bị người từ phía sau ôm lấy. Thiển Thanh cả kinh động đậy thân thể, thẹn thùng đến nỗi toàn thân đều đỏ lên, nhỏ giọng nói “Giản Già…… Ta còn chưa…… chưa có lau khô.”

Thiển Thanh trong mắt còn mang theo hơi nước sau khi tắm rửa, làn da trắng nõn thản nhiên hồng, bộ dáng run rẩy cuộn lại trong ngực thành một cuộn làm cho Giản Già nheo mắt lại, miệng khô lưỡi khô “Ta lau giúp chàng.”

Thiển Thanh đem mặt chôn ở trong lòng đối phương, xem như ngầm đồng ý để sự tình kế tiếp phát sinh. Giản Già cười cười, hướng phía giường đi nhanh tới. Ai biết lúc vừa đem Thiển Thanh trên người buông xuống, sắc mặt liền cứng đờ, sau đó từ bên giường nắm lên một con thỏ, hung tợn nói “Nó là như thế nào leo lên đây?!”

Mỗ con thỏ nào đó lộ ra ánh mắt vô tội.

Giản Già lạnh lùng nở nụ cười một chút, đứng dậy trước tiên đem chăn đắp lên cho Thiển Thanh, sau đó phủ thêm quần áo xuống giường, mang theo con thỏ quăng ra ngoài cửa. Thiển Thanh kinh hô một tiếng. Giản Già leo lên giường kéo chăn lên chính mình cũng tiến vào, ôm lấy Thiển Thanh đang xích lỏa nói “Không có việc gì, quăng không chết nó được, chúng ta tiếp tục.”

Đương nhiên, ngày hôm sau Thiển Thanh lại không thể rời khỏi giường.

Giản Già nấu cháo xong, ném cho tiểu viên đang ủy ủy khuất khuất hai cái cải củ để cắn, sau đó bưng cháo nóng hôi hổi vào nhà, đem Thiển Thanh đang ngủ mơ mơ màng màng lay dậy, thấp giọng dỗ “Thanh Nhi, trước tiên tỉnh dậy ăn chút cháo rồi ngủ tiếp.”

Thiển Thanh nháy mắt mấy cái, đánh cái ngáp nho nhỏ, chịu đựng thân thể đau nhức ngồi dậy dựa vào giường, Giản Già cầm thìa muốn đút cho hắn, Thiển Thanh ngượng ngùng nói “Không sao, ta có thể tự mình……”

Giản Già cười cười, vẫn là cầm thìa đem cháo đưa qua.

Thiển Thanh cũng liền thuận theo há miệng ăn, sau đó nghi hoặc nhăn mi, hỏi Giản Già “Bên trong cháo có…… có thuốc sao?”

“Ân,” Giản Già cười cười, lại múc một thìa “Chàng không thích vị đắng, ta liền đem nấu cháo với thuốc, vị đáng có phải hay không đã phai nhạt rất nhiều?”

“Ân, quả thật ăn không đắng nữa.”

Ăn xong cháo, Giản Già đem Thiển Thanh đang muốn đứng dậy ấn trở về, dặn dò “Ngoan ngoãn ở trên giường nằm, hôm nay cũng không có chuyện gì, chàng nghỉ ngơi là tốt rồi.”

“Tiểu viên……”

Lại là con thỏ chết tiệt đó –

Giản Già thở dài “Ta sẽ cho nó ăn.”

Nhìn Thiển Thanh lại chậm rãi ngủ lại, Giản Già cúi đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ say của đối phương một hồi lâu. Hiện tại Thiển Thanh lúc đang ngủ không còn lộ ra vẻ mặt thống khổ nữa, ngẫu nhiên còn có thể lộ ra ý cười thản nhiên. Giản Già cúi đầu ở trên trán hắn khẽ hôn một cái, hơi hơi cười nói “Mộng đẹp nha.”

Lúc đi ra liền thấy tiểu viên ủy ủy khuất khuất ở chỗ góc tường, bên cạnh là mấy cải củ đông lạnh tung toé nát bét. Nó thấy có người đi ra, đầu tiên là thật cao hứng dựng lỗ tai lên, lúc nhìn thấy là Giản Già lại uể oải rụt trở về.

Giản Già đi qua ngồi xổm xuống, khều khều, tiểu viên run lên lắc cái đuôi, xoay qua một chút, không để ý tới.

Giản Già lại khều khều, tiểu viên lại run lên lắc lắc, vẫn là không có xoay lại đây.

Giản Già hừ lạnh một tiếng “Tốt, vậy ngươi liền bị đói là được rồi.”

Nói xong, xoay người bước đi, kết quả không đi được hai bước, một cuộn lông gì đó liền dính theo vào.

Giản Già chọn mi nhíu mày, khóe miệng cong lên “Không phải có cốt khí lắm sao? Như thế nào, thiếu ăn một chút liền dao động?”

Tiểu viên chân chó lấy móng vuốt lay lay quần áo Giản Già.

Sau đó, một con thỏ chân chó nào đó bị đói bụng đã lâu rốt cục đã có đồ ăn.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kiêm Gia Khúc

Avatar
Tu Anh07:11 09/11/2014
đọc mà cứ tự thuyết phục bản thân : coi Giản Già là Nam, Thiển Thanh là nữ đi =)

BÌNH LUẬN FACEBOOK