Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thiển Thanh nhất thời không có phản ứng lại , Giản Già đã ngồi xuống xuất ra bút chuẩn bị viết , vội vã vài nét bút, nhìn Thiển Thanh vẫn là vẻ mặt mờ mịt, muốn trấn an hắn nên nàng cười cười “Ngươi ở nhà chờ, ta đi qua xem một chút.”

“… ‘Hắn’sẽ không có việc gì sao?”

“Ta sẽ cố hết sức.”

Nhìn Giản Già xuất môn, tâm lý Thiển Thanh dần an ổn, hình như chỉ cần có người này , tất cả vấn đề đều sẽ được giả quyết.

@@

Cả nhà Tương Dĩ lòng như lửa đốt nói muốn đi tìm đại phu, Tam Li thôn lại thật sự quá mức xa, hiện đến trấn đi thỉnh đại phu khẳng định là không còn kịp nữa, mấy người đã ra rất nhiều chủ ý đều không có hiệu quả, phu thị Tương Dĩ không ngừng thống khổ rên rỉ, còn không ngừng chảy máu.

Giản Già sau khi vào cửa, trong phòng liền yên tĩnh kỳ dị, một vài người không hẹn mà cùng lui lại mấy bước rời xa Giản Già, nàng cũng không có nhiều hơi để ý tới, đi tới bên người Tương Dĩ đưa giấy mình viết nói “Đây là đều dược liệu rất bình thường trong núi cũng có thể tìm được, ngươi nếu là tin ta liền kiếm thêm mấy người lên núi mà tìm.”

Mẫu phụ Tương Dĩ rất là hoài nghi nhìn Giản Già một hồi lâu, mấy người trong thôn tại nhà Tương Di nói nhỏ bên tai “… Nàng được không, một cái tiểu lưu manh biết cái gì a…”

Giản Già cũng không vội, nếu như không phải vì Thiển Thanh không đành lòng nàng cũng sẽ không đến.

Tương Di cắn răng một cái “Hảo, ta nghe theo ngươi!”

Cứ theo đà này cục cưng khẳng định giữ không được, còn không bằng hợp lại liều mạng!

Giản Già nhìn ‘nàng’ quyết định cũng không hề trì hoãn nữa, lâu như vậy, chậm một chút nữa linh đan diệu dược gì cũng vô dụng .

Dược liệu xác thật cũng không phải cái gì quý trọng, nhưng bởi vì mùa không đúng sắc trời cũng đã xuống muốn hái cũng rất khó khăn, Tương Dĩ lại khẩn cấp nhưng chính ‘nàng’ cũng không nhận ra dược liệu gì chỉ có thể dựa vào Giản Già… Thật vất vả hái được đầy đủ , Giản Già đưa cái sọt cho Tương Dĩ nói “Ngươi nhanh lên một chút trở về sắc thuốc cho phu thị ngươi uống, nếu như cố gắng qua được đêm nay liền không có việc gì, ngày mai tìm đại phu là được.”

Tương Dĩ cũng không chối từ, gật đầu “Vậy ngươi cẩn thận.”

Tương Dĩ đi núi cực thành thục, một hồi liền nhìn không thấy bóng dáng , Giản Già một mình đi trở về.

Thiển Thanh ở nhà chờ, nhìn qua cửa sổ có thể thấy Tương Dĩ hấp tấp chạy về , sau đó là sốt ruột sắc dược, người trong thôn lộn xộn bàn luận, Tương gia lúc đầu chỉ không ngừng lo lắng dần dần lộ thần sắc yên tâm, Giản Già nhưng vẫn chưa trở về.

Thiển Thanh đứng ngồi không yên, dứt khoát đứng ở trong sân chờ, lại qua khoảng một canh giờ mới nhìn thấythật xa một bóng dáng thất tha thất thểu , bối rối khẩn trương mở ra cửa viện chạy tới, liền nhìn thấy trang phục Giản Già dính không ít tro bụi, trên mặt có vài vết thương, chân hình như cũng có tổn thương .

Thiển Thanh khẩn cấp, nước mắt liền rớt xuống, trong lòng hối hận quá, nếu như không phải vì mình, thê chủ cũng sẽ không đi giúp Tương Dĩ, cũng sẽ không lên núi, cũng sẽ không bị thương…

“Khóc cái gì, ” Giản Già khẽ mỉm cười lau đi lệ trên mặt Thiển Thanh, “Giúp ta một chút, thật sự là… Trên núi quá tối, thật vất vả mới đi xuống, còn ngã vào khe suối .”

Thiển Thanh nghe thấy sắc mặt đều trắng, nước mắt rơi càng nhanh.

“Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc, ” Giản Già cũng bất chấp chính mình toàn thân đều vô cùng đau đớn, vội vàng kéo Thiển Thanh vào trong lòng “Ta đều là bị thương ngoài da, không có chuyện gì, đừng lo lắng.”

Thiển Thanh cắn môi không nói lời nào, đỡ Giản Già trở về nhà, vừa đến trong nhà liền nấu nước nóng giúp Giản Già tẩy rửa , kéo ống quần nhìn thấy trên đùi tím đen một tảng lớn, Thiển Thanh trầm mặc cẩn thận rửa chỗ bị thương, từ sau khi vào nhà liền không có nói chuyện.

“ThiểnThanh?”

“…”

“Thiển Thanh, như thế nào không nói lời nào?”

“…”

Trong phòng yên tĩnh, Giản Già nửa ngày không có lên tiếng.

Thiển Thanh cúi đầu cầm quần áo bẩn thu hoạch tốt , vốn là tự trách mình làm hại thê chủ bị thương, ai biết chính mình tự nhiên lại không lên tiếng, làm sao bây giờ? Thê chủ sẽ sinh khí(là tức giận đó) đi? Trong khoảng thời gian này thê chủ đối với chính mình thật tốt quá khiến cho hắn ngay cả thân phận của mình cũng đều quên đi sao? Bất quá là một phu thị được mua về mà thôi, hắn có tư cách gì phát cáu? Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?… Thê chủ sinh khí,cảm thấy chính mình rất phiền phức đi? Lại trở lại thời gian giống như trước đây sao?

Càng nghĩ càng sợ hãi, Thiển Thanh ngay cả tay cũng đều bắt đầu run lên , gắt gao cắn môi ngay cả máu chảy ra cũng không có phát hiện, hắn quá mức sợ hãi nàng sẽ mất đi ôn nhu như hiện tại , trước mắt một hồi mê muội.

“Thiển Thanh! Thiển Thanh ngươi làm sao vậy? !”

Thiển Thanh mờ mịt nháy mắt mấy cái, này mới phát hiện chính mình vừa rồi dĩ nhiên té xỉu .

“Thiển Thanh?” Nhìn hắn tỉnh lại, Giản Già nhẹ giọng hỏi, đứa bé này, tận trong tâm vẫn là lưu lại một phần sợ hãi, chính mình bất quá nghĩ muốn dọa hắn mời khiến hắn cho là mình sinh khí mà thôi, dĩ nhiên liền lo lắng đến hôn mê bất tỉnh.

Thiển Thanh ngốc, chỉ cần ngươi ngẩng đầu nhìn, sẽ phát hiện, kỳ thật ta vẫn là tại đối với ngươi thật tốt.

***

Tương Dĩ ngày hôm qua sau lúc lo lắng, một bộ cao hứng phấn chấn , trong tay xách không ít đồ, vừa vào sân liền hướng Giản Gia vui mừng hô “Lâm Kiếm Gia! Nhìn đoán không ra ngươi thật đúng là mát tay! Hôm nay đại phu nói nếu không phải ngươi khai thuốc uống kia sợ là cục cưng đã mất rồi”

Giản Già trừng ‘nàng’ một chút phất tay kêu ‘nàng’ nhỏ giọng một chút,rồi thấp giọng nói “Nhỏ giọng chút, Thanh Nhi còn đang ngủ”

“Như thế nào lúc này còn không dậy?”

Giản Già có điểm bất đắc dĩ lắc đầu “Chỉ trách ta, nói giỡn, hù dọa đến hắn.”

Thiển Thanh quả thật có chút bị hù dọa, nhưng không có nghiêm trọng như vậy, là Giản Già cho hắn uống thuốc điều dưỡng bên trong bỏ thêm thuốc an thần .

Tương Dĩ hắc hắc cười “Ngươi vẫn rất quan tâm phu thị này đi! Nhà ta cũng không có đồ tốt gì , giết hai con gà cầm lại đây cho ngươi, còn có chút lương thực, hôm qua cám ơn ngươi !”

“Ta…”

Không đợi Giản Già nói cái gì, Tưởng Dĩ liền ngắt lời nói “Ngươi cũng đừng nói không cần! Bằng không chính là xem thường ta .”

Giản Già không có biện pháp, đành nhận lấy.

Sau chuyện này cuối cùng người trong thôn đối với Giản Già đột nhiên liền tốt lên, có thì nhìn thấy cũng cười chào hỏi, tuy nhiên dù nói cười nhưng vẫn là thấy cứng ngắc.

Tam Lithôn ở xa, nhà ai có người bệnh gì đó tìm đại phu là cực kỳ phiền, vài hộ người nhà đều là bởi vì bệnh chưa kịp trị liệu liền như vậy mất đi. Tới nay cái người không chuyện ác nào không làm lại đột nhiên biến thành đại phu xuất sắc , biến hóa này thật lớn. Bất quá Lâm Kiếm Gia cũng là có tiếng trong thôn, người không chuyện ác nào không làm sau biến cố lại có thể học qua y thuật?

Mọi người bàn luận sôi nổi.

Tương Dĩ ngay từ đầu đối với Lâm Kiếm Gia mất trí nhớ vẫn còn rất là nghi ngờ, bất quá Lâm Kiếm Gia tính tình thật sự là thay đổi không ít, không ra đi làm chuyện ác không nói , đối xử tốt với phu thị , hiện tại còn cứu cục cưng của mình. Tương Dĩ nói tốt không ít về Lâm Kiếm Gia, sau đó người trong thôn cũng dần dần đối Giản Già thân mật hơn.

Bất quá đối với Giản Già, mấy thứ này nàng không thế nào để ý, nàng hiện tại chính là muốn khuyênmột đứa trẻ đang khó chịu.

@@

Đã hai ngày , Thiển Thanh đều là trầm mặc, bất kể Giản Già cùng hắn nói cái gì hắn đều là nhu thuận đáp ứng một tiếng đơn giản “Ân” hoặc là gật đầu. Giản Già cảm giác có chút vô lực, nàng nghĩ muốn mạnh mẽ lơi hắn ra ngoài cái vỏ đó, lại sợ có khả năng quá kích động làm thương tổn đến hắn, thật là có chút không thể nào hạ thủ.

Thiển Thanh ở trong sân giặt quần áo, trước kia chính mình chỉ trông vào cái công việc này mới có thể miễn cưỡng sống qua ngày, nhưng từ lần kia chính mình không cẩn thận gây tổn thương đến thê chủ. Sau khi Giản Già tỉnh liền không bao giờ đánh mình nữa, cũng không đồng ý chính mình làm việc này, chỉ cho hắn ở nhà làm chút việc nhà đơn giản, giặt quần áo cũng là nước ấm, bởi vì Giản Già không cho Thiển Thanh sử dụng nước lạnh, còn cố ý nấu nước nóng cho hắn dùng.

Chính đang giặt, một cái âm thanh nam nhân có chút trêu chọc vang lên “Yêu! Ta nói Thiển Thanh, cũng đã lâu không thấy ngươi giặt quần áo !”

Thiển Thanh thân thể cứng đờ, nghe ra đây là âm thanh của Triệu Thải

Bởi vì trước kia có quan hệ với Lâm Kiếm Gia , người trong thôn cũng không để ý tới Thiển Thanh, nhìn thấy Thiển Thanh bị đánh cũng chỉ là có điểm đồng tình cũng không khuyên can, còn có chút xem náo nhiệt, Triệu Thải cùng Thiển Thanh cùng là bị bán vào Tam Li thôn, bất quá thê chủ của Triệu Thải là một người tương đối nhân hậu , tuy nói lớn lên không dễ nhìn nhưng cũng có trách nhiệm và không đánh phu thị.

Triệu Thải lớn lên không tệ, đôi mắt phượng trên khuôn mặt có vẻ rất là diễm lệ, Thiển Thanh có điểm vô thố nhìn Triệu Thải cười , cúi đầu khẩn trương tiếp tục giặt quần áo.

Triệu Thải đi vào sân có điểm tò mò nhìn khói từ nước giặt quần áo nhè nhẹ bay lên “Di?” một tiếng, thăm dò đi vào, kinh ngạc nói “Ngươi giặt quần áo còn dùng nước nóng? “

Triệu Thải bọn họ đều là ở bờ sông giặt đồ, nước sông tuy rằng lạnh nhưng là đun nước nóng như vậy , ai không tiếc?

Triệu Thải có chút ghen ghét, hừ lạnh nói “Ngươi lá gan đủ lớn, không sợ thê chủ nhà ngươi đánh ngươi?”

Thiển Thanh không biết như thế nào cho phải, trước kia tại thời điểm Lâm Kiếm Gia đi vắng Triệu Thải cũng thường cách tường rào tre cùng hắn nói mấy câu, nhưng cũng chỉ là châm chọc khiêu khích, nhìn hắn bị đánh chịu khổ ‘hắn’ lại có chút hả hê, chưa bao giờ đi vào trong nhà cùng hắn tiếp xúc như vậy.

“… Là thê chủ nấu nước cho ta giặt quần áo…”

Triệu Thải có chút hoài nghi đánh giá hắn, rõ ràng không tin “Lâm Kiếm Gia thật nói như vậy?”

Tuy nói trong thôn truyền ra Lâm Kiếm Gia tính tình thay đổi, còn biết y thuật, bất quá Triệu Thải ngẫm lại trước kia Lâm Kiếm Gia đánh Thiển Thanh không chút nào nương tay vẫn thấy thật là khó tin.

Thiển Thanh nhìn ‘hắn’ không tin, có chút vội vàng giải thích nói “Thê chủ hiện tại đối với ta rất tốt! nàng, nàng không có lại đánh ta…”

Tại sao không đánh ngươi? Đánh cho càng thảm mới càng tốt!

Triệu Thải ở trong lòng oán hận nguyền rủa, bất quá nhìn Thiển Thanh bộ dáng cũng không tệ.

“Phải không? Bất quá ngươi cẩn thận một chút, nói không chừng ngày nào đó nàng lại khôi phục thành bộ dáng trước kia…”

Nhìn Thiển Thanh sắc mặt càng ngày càng trắng, Triệu Thải trong lòng âm thầm đắc ý, còn chuẩn bị nói tiếp, cửa sân “Chi dát” một tiếng đẩy ra, Giản Già lưng đeo giỏ thuốc từ bên ngoài đã trở về.

Nhìn Triệu Thải, Giản Già con ngươi lý hiện lên một tia lãnh ý, nam nhân này nói chuyện chính mình ở bên ngoài hồi lâu nghe được hết.

“Đa tạ ngươi quan tâm Thiển Thanh của nhà ta, bất quá xin yên tâm, sau này ta đặt Thiển Thanh trong lòng bàn tay cũng sợ hắn đau, tuyệt đối sẽ không đối với hắn không tốt.”

Triệu Thải bị Giản Già nhìn đổ mồ hôi lạnh, xấu hổ cúi thấp đầu chạy đi ra ngoài, tâm xác thật nhảy rất lợi hại.

Giản Già hôm nay mặc áo mới màu xanh, ngoại bào chính là Thiển Thanh may cho nàng , ánh mắt lạnh lẽo, mặt mày du du nhiên nhiên (tự nhiên) đứng ở nơi đó đúng là nói không ra lời ,làm cho Triệu Thải cơ hồ nhìn đến ngây ngốc .

Nghĩ đến nhà thê chủ mình thô lỗ xấu xí, Triệu Thải cắn chặt răng.

Nhìn Triệu Thải chạy xa, Giản Già buông tay thả giỏ thuốc, đi tới bên người Thiện Thanh đưa tay ôm lấy hắn, thân cận trấn an vỗ nhẹ phía sau lưng có điểm cứng ngắc của Thiển Thanh, tại bên tai Thiển Thanh nói “Sau này không nên cùng người kia lui tới.”

Nhiệt khí thổi bên tai làm tai Thiển Thanh phát hồng, hai tay ướt đẫm hắn chân tay luống cuống tùy ý bị Giản Già ôm vào trong ngực, gần đây Giản Già rất thích ôm hắn, cái loại cảm giác thân mật làm cho hắn từ trong lòng hoan hỉ.

“Ân.”

“Chỉ “ân” ?”

“… Đã biết.”

Giản Già bật cười đè lại cái trán, điểm một cái lên chóp mũi Thiển Thanh , có chút bất đắc dĩ nhìn đối phương ngượng ngùng trong lòng “Ngươi a, tiểu ngu ngốc, nếu là ta không có trở về kịp , ngươi có phài hay không bị người khác khi dễ ?”

Tuy nói là nghi vấn, nhưng là khẩu khí là khẳng định.

Thiển Thanh mặt càng hồng, cúi đầu không nói.

Giản Già ở trong lòng thở dài, xem ra phải giáo dục cái con thỏ nhỏ này một phen, nếu không lại bị người khác khi dễ.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kiêm Gia Khúc

Avatar
Tu Anh07:11 09/11/2014
đọc mà cứ tự thuyết phục bản thân : coi Giản Già là Nam, Thiển Thanh là nữ đi =)

BÌNH LUẬN FACEBOOK