Trang Chủ
Ngôn Tình
Kí Mi Dạy Chồng Tướng Công, Đừng Như Vậy
Chương 13

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hắn hãnh diện ở lại, tự nhiên hắn cảm thấy thê tử đã rất cảm kích mà nhiệt tình chiêu đãi hắn, cũng may Kí Mi chịu làm theo ý hắn nói, làm Kim Thúy chạy nhanh xuống bếp lấy đồ ăn.

Thời điểm dùng cơm, Kim Thúy đứng ở một bên giới thiệu giúp Kí Mi: " Thiếu phu nhân, hôm nay chúng ta ăn có hạt dẻ xào thịt gà, vịt chưng điều, thịt mây mù, rau ngâm đậu hũ cùng canh hoa nhài nấu nấm tuyết lê. Người muốn ăn loại nào? "

Nghiễn Trạch lúc này mới cảm nhận được rõ ràng sự bất tiện của Kí Mi, đồ ăn muốn ăn cái gì cũng không nhìn thấy, phải nhờ nha hoàn giúp đỡ. Nhưng Kim Thúy đen béo kia đứng ở một bên, hắn nhìn chướng mắt, lại càng ngại cùng nàng nói chuyện bí mật tế nhị: " Được rồi Kim Thúy, ngươi cũng đi xuống ăn cơm đi, thiếu phu nhân muốn ăn cái gì ta sẽ gắp cho nàng. "

Kim Thúy không tín nhiệm Tiêu Nghiễn Trạch, nhưng chủ nhân lên tiếng, nàng cũng không có biện pháp, đành phải lui xuống. Chờ Kim Thúy đi rồi, Tiêu Nghiễn Trạch giúp thê tử gắp vài miếng thức ăn liền cảm thấy thật phiền toái, từ đầu đến cuối hắn còn chưa ăn được miếng nào, nhìn chằm chằm vào chén nàng, liền hỏi: " Ngươi thật sự muốn mời đại phu đến xem sao? "

Kí Mi biết hắn không kiên nhẫn, thấp giọng nói: "... Đừng quan tâm ta, thức ăn trên bàn này đều gần ta, ta với tới, ngươi cứ ăn của ngươi đi. "

" Ta hỏi ngươi, có phải ngươi muốn mời đại phu đến xem, không nói với ngươi chuyện ăn cơm. "

Nghiễn Trạch nhớ đến chuyện ngoài ý muốn mười năm trước đây, mười năm sau vẫn không nhịn được mà cảm khái, ai biết được lúc ấy sẽ mù đâu. Ai.... thật là thế sự khó liệu.

" Nhìn vẫn luôn không tốt. " Kí Mi ở cùng Tiêu Nghiễn Trạch không nhiều lắm, nhưng đã sớm cảm giác được trượng phu mình là chủ nhân có tính tình không tốt, nàng nghĩ có thể bình bình an an ở Tiêu gia dưỡng lão, thì không thể chọc đến hắn, nàng còn đang phải dựa dẫm vào hắn.

Nghiễn Trạch lại gắp một đũa đầy đồ ăn vào trong chén nàng: " Cứ như vậy mà đi tìm đại phu cũng không phải biện pháp, chỉ sợ một tia hi vọng cũng không có, để hôm nào ta viết thư cho Cửu thúc, xem hắn có thể liên lạc với danh y tốt ở Thái y viện hay không, phá lệ đến xem cho ngươi một chút. "

Nàng cười ngọt ngào nói: " Nghiễn Trạch ngươi đối với ta thật tốt. "

Nghiễn Trạch nghe xong liền hổ thẹn, hàm hồ nói: " Ăn cơm đã. " Lại giúp thê tử gắp thức ăn, hầu hạ nàng ăn xong rồi, lập tức quyết định chuyện ăn cơm sau này của nàng cứ để Kim Thúy tiếp tục hầu hạ nàng, việc làm này thật sự khiến người ta vừa mệt mỏi lại phiền toái.

Kí Mi không hiểu cuộc sống phu thê, trước khi xuất giá, nương nàng che che dấu dấu mãi cũng không chịu giải thích rõ ràng, chỉ nói nàng làm theo lời Tiêu Nghiễn Trạch an bài là được. Nếu có thể sinh hạ một đứa con, có hài tử bồi nàng qua nửa đời còn lại đương nhiên là việc tốt nhất, thế nên Kí Mi cũng không bài xích Tiêu Nghiễn Trạch ngủ cùng nàng.

Nhưng nội tâm Tiêu Nghiễn Trạch lại không thản nhiên như vậy, cứ như vậy đối với thê tử, cùng nàng bài xích cũng không phải cách lâu dài. Nhưng cố gắng khiến bản thân muốn nàng, nhất thời lại không thể làm được.

Trước khi thổi đèn, hai người súc miệng xong, ngồi đối diện nhau ở trên giường. Nghiễn Trạch nhìn nàng, chính mình cũng kì quái, nàng rõ ràng sinh ra không tồi, nhưng tại sao bản thân lại không có ý nghĩ gì với nàng, ít nhất là tối nay có.

Đi thử xem. Hắn bất đắc dĩ nói: " Kí Mi, ngươi đừng nhúc nhích. "

Nàng rất ngoan gật đầu: " Vâng. " Nội tâm không khỏi có chút khẩn trương, ngày thứ hai sau tân hôn, hắn liền bỏ mặc nàng, khẳng định là không thích nàng, có phải là hôm nay ở lại ấp ủ trêu đùa nàng hay không?

Nghiễn Trạch cảm thấy bi tráng cho chính mình, vì phải hiến thân một cách bất đắc dĩ. Đem khuôn mặt của thê tử đánh giá tỉ mỉ một vòng, cuối cùng vẫn không hôn ở môi nàng, mà ở trên má nàng, một nụ hôn rất nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

Kí Mi hiểu ý nghĩa hôn môi là gì, trên mặt xấu hổ, cúi đầu.

Nghiễn Trạch đột nhiên thấy thất vọng, hắn không thích bộ dáng xấu hổ, e thẹn của nàng. Tư thái phong tình phóng đãng của các nàng Họa Nhi mới khiến trong lòng hắn cảm thấy thích thú. Thê tử như bộ dáng của thiếu nữ nhu nhu nhược nhược, khiến hắn cảm thấy bản thân như đang ức hiếp một tiểu nữ hài.

".... " Hắn liền nói ngay: " Được rồi, ngủ đi. " Phân phó tiểu nha hoàn thổi đèn đóng cửa, nằm đưa lưng về phía thê tử, hối hận đêm nay đã lưu lại, nếu không bây giờ hắn đã ôm các nàng móng tay sơn đẹp đẽ ở nơi đàn ca mua lòng người.

Kí Mi mê man hỏi hắn: " Thật sự thổi đèn sao? "

" Đương nhiên! "

Vậy là tốt rồi, nàng xác định chỗ nằm, sau đó kéo ống tay áo mới vừa rồi ở chỗ Nghiễn Trạch xoa xoa, sờ cái chăn, dựa vào gần Tiêu Nghiễn Trạch ngủ.

Nàng cố ý nhắc tới chuyện xảy ra ban ngày: " Nghiễn Trạch hôm nay may mắn có ngươi, nếu không con rắn kia khẳng định sẽ cắn thương ta. "

Nghiễn Trạch đề phòng nàng âm thanh lạnh lùng nói: " Ngươi là đang lấy lòng ta? "

Nàng chỉ là nhớ tới chuyện này, nhắc lại để hy vọng hắn có thể tra rõ, nhưng hắn lại hiểu sai ý, Kí Mi sờ ấn đường than, ai, ngày thường không biết có bao nhiêu người nịnh bợ hắn a, làm cho hắn trông gà hóa cuốc. Nàng thấp giọng lẩm bẩm: " Phu thê còn lấy lòng nhau sao? Nương ta chưa bao giờ lấy lòng cha ta cả. "

Hắn khinh thường nói: " Đó là bởi vì cô cô gả thấp Lục gia, ngươi lại gả cao, có thể giống nhau sao? "

Kí Mi nói: " A, ta đã biết. "

Hắn hơi quay đầu lại hỏi: " Ngươi biết cái gì? "

Nàng đau lòng nói: " Nữ nhân vẫn nên là gả thấp mới tốt, không cần mỗi ngày bị trượng phu hạ thấp. "

" Oán phụ. "

"..... " Thật lâu không thấy nàng đáp lời, Tiêu Nghiễn Trạch không nhịn được chậm rãi quay người xem nàng, nghĩ thầm Lục Kí Mi là một người mù, bản thân mình cưới nàng là để đền bù sai lầm, nàng nếu là chịu không nổi những lời tàn nhẫn, tìm tới cái chết, không chỉ truyền ra ngoài gây bất lợi cho Tiêu gia, lão thái thái cũng sẽ không tha cho mình. Vì thế nhanh chóng nghiêng người sang nghe động tĩnh của nàng, quả nhiên nghe âm thanh giống như nàng đang uất ức khóc khụt khịt.

"... Lục Kí Mi ngươi khóc cái gì? Sớm biết ngươi như vậy, ta liền không ở lại. "

Kí Mi ủy khuất nói: " Nghiễn Trạch ngươi thật là kì quái, lúc thì làm xiêm y cho ta, lúc thì giết rắn che chở ta, lúc thì mắng ta răn dạy ta, có phải ta làm sai chỗ nào, ngươi tại sao đột nhiên đối xử lạnh nhạt với ta? Ta chỉ cho rằng có thể khiến ngươi thay đổi cách nghĩ, đừng nói lời lạnh nhạt với ta, khiến ta thương tâm. "

Sai lầm duy nhất của Lục Kí Mi nàng là gả cho hắn, đương nhiên chuyện này cũng không thể trách nàng, một nửa là hắn sai, một nửa là cô cô sai, lì lợm la liếm còn không cho Kí Mi bó chân. Đôi mắt nàng nhìn không thấy, còn phải chịu hắn nổi giận, thật sự đáng thương.

"...... Ngươi không sai, là ta ở bên ngoài gặp chuyện không vừa lòng, giận chó đánh mèo ngươi, về sau sẽ không như vậy. Cho nên ngươi cũng không cần khóc sướt mướt, nhanh nín đi, làm người ta nghe qua, còn tưởng rằng ta đánh ngươi.

Gửi mi " thiện giải nhân ý " nói: "...... Thì ra là do vậy, ngươi gặp chuyện không hài lòng, có thể nói cùng ta, thời điểm tâm trạng không vui, kể khổ cùng ta, có thể tốt lên được đôi chút. "

Nghiễn Trạch âm thanh lạnh lùng nói: "Ngươi hay nghe bát thẩm lải nhải, nàng câu nào cũng không rời chuyện của bát thúc, lỗ tai đã trở thành cái kén. Mặt khác ta ở bên ngoài gặp chuyện, ngươi lại không hiểu, nói với ngươi có ích lợi gì. "

Nàng nghĩ nghĩ, thấp giọng nói: "Ta tuy không giúp được gì, nhưng ta là thê tử của ngươi, ngươi nói cho ta là ổn thỏa nhất, chỉ có ta mới không nói cho kẻ nào biết."

Nghiễn Trạch ngẩn ra, cảm thấy có ý đúng, nói cho cha hay mẹ bọn họ đều sẽ nói cho lẫn nhau, nói cho các nàng sơn móng tay kia, các nàng miệng không thấy cửa, vừa xoay người đã nói cho mẹ nuôi các nàng, bên ngoài toàn kẻ lừa mình dối người, càng không tin được ai. Nói không chừng, kẻ mù này mới là người đáng tin cậy.

"Về sau sẽ bớt ít thời giờ nói cho ngươi biết. Không được khóc, nín rồi mau đi ngủ đi. "

Kí Mi " hạnh phúc " ừ một tiếng, xoay người đưa lưng về phía trượng phu đi ngủ.

Phu thê đồng sàng dị mộng [1], vừa cảm giác đến hừng đông. Nghiễn Trạch đứng dậy mặc quần áo, thấy thê tử xoa đôi mắt ngồi dậy sau, sửa sang lại trung y đã lộn xộn trên người xong, ngồi bất động ở trên giường. Hắn phát hiện nàng vì nhìn không thấy, nên không có cách nào mặc quần áo, vì thế sau khi mặc xong, gọi Kim Thúy tiến vào.

[1] đồng sàng dị mộng: Theo nghĩa đen chính là hai người ngủ cùng một giường nhưng mơ hai giấc mơ khác nhau. Còn theo nghĩa bóng tức là vợ chồng cùng giường nhưng lại không hòa thuận hạnh phúc, không cùng cách suy nghĩ. Ở đây dùng theo nghĩa bóng.

Lục Ký Mi sinh hoạt thật sự quá bất tiện, khó trách nương nói cưới nàng chính là cưới phế vật, mắt nhìn Kim Thúy hầu hạ chủ nhân mặc quần áo, Nghiễn Trạch nói: " Tiền tiêu vặt kia không trừ của ngươi, hầu hạ thiếu phu nhân cho tốt " Nói xong, lập tức đẩy cửa đi.

Đãi hắn đi rồi, Kí Mi nói: "Tối hôm qua cố lưu lại bồi ta một đêm, ta thấy hắn như người đang chịu tội, nói chuyện kẹp dao giấu kiếm, gần đây hẳn là sẽ không đến."

"Không đến, cũng nên đem chuyện con rắn kia điều tra rõ ràng, đây lại bỏ gánh chạy lấy người a!" Kim Thúy kiêng kị có tiểu nha hoàn dọn dẹp ở đây, hạ giọng nói.

Kí Mi cười nói: "Ngày hôm qua như vậy đã rất khó cho hắn. Ai, sáng sớm nay chúng ta ăn cái gì? "



Nghiễn Trạch quả nhiên vừa đi đã không thấy bóng dáng, buổi tối cũng không trở về. Đang lúc Kí Mi cho rằng hắn lại muốn ở bên ngoài vui chơi một thời gian, thế nhưng hắn lại phá lệ, ban ngày tới xem nàng, cùng nàng uống trà, ở chỗ này nghỉ cái chân một lúc liền đi, cũng không qua đêm.

Nghiễn Trạch làm so với mấy ngày thành hôn trước còn tốt chán, cha hắn Tiêu Phú Lâm tìm không thấy lý do để tức giận. Tuy hận nhi tử vắng vẻ Lục Ký Mi, nhưng làm cha chung quy cũng không thể bắt hắn cùng phòng với nàng, vì thế Tiêu Phú Lâm nghẹn một cổ toàn tức giận, nhìn thấy đại nhi tử liền hiện ra khuôn mặt lôi kéo.

Trước Tết Đoan Ngọ, Nghiễn Trạch thu xếp việc mang thê tử về nhà mẹ đẻ, vừa vào cửa đã bị lão bộc bên người cha hắn gọi lại, đưa hắn tới trước mặt cha mẹ.

Chu thị đối với hành vi có mắt không tròng của nhi tử không có ý kiến gì, hiện tại khiến Lục Ký Mi cô độc vắng vẻ bà đã vừa lòng, nhưng lại không biết trượng phu vì chuyện này mà hao tâm.

Tiêu Phú Lâm nói: "Cho ngươi quà tặng cha vợ, đều chuẩn bị tốt?"

" Chuẩn bị tốt, thưa cha."

Tiêu Phú Lâm gật gật đầu, banh mặt nói: " Ngày mai các ngươi đi, đừng mang thêm người hầu. Nhiều người qua đó, nhà cô cô ngươi không có chỗ chứa không nói, lại còn tưởng rằng ngươi tự cao tự đại. Tới đó, nhớ gây ấn tượng tốt với tức phụ ngươi, đừng giống như ở nhà, cô cô ngươi sẽ mang chổi đuổi đánh ngươi ra khỏi cửa. "

Chu thị thầm nghĩ, đuổi đi càng tốt, liền đem Kí Mi ở lại nhà mẹ đẻ, đừng mang về. Nhưng ngoài miệng vẫn cười nói: "Cha ngươi nói rất đúng, lần đầu tiên tới cửa, chúng ta vẫn nên tạo ấn tượng tốt, ngươi là mang tức phụ về nhà mẹ đẻ ăn tết, chịu khổ một chút không quan trọng, người một nhà phải giữ hòa khí."

Nghiễn Trạch miệng đầy đáp ứng.

Chu thị rất cẩn thận, lúc nhi tử ra ngoài trước, gọi hắn vào một bên, thấp giọng dặn dò nói: "Đoan Ngọ kiêng kị điều gì, ngươi đều biết chứ."

Nghiễn Trạch không nghĩ nhiều: "Biết."

Chu thị nói: "Đoan Ngọ có tà khí, hoài thai không được tốt, ngươi ghi tạc trong lòng, ngàn vạn lần khắc chế."

Đoan Ngọ trước sau kiêng kị phu thê không nên cùng phòng, sợ hoài tà thai. Nghiễn Trạch trước khi thành hôn, không kiêng kỵ cái này, hiện tại đã cưới vợ, tháng năm lâu dài muốn kiêng dè điểm này.

Hắn rất tự tin, cười nói: "Nương, ngài yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không động nàng."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Kí Mi Dạy Chồng Tướng Công, Đừng Như Vậy

BÌNH LUẬN FACEBOOK