Không Quen

Chương 3: Tính tình anh trai tớ, hoặc là không hứa, đã hứa thì nhất định sẽ làm được

Liễu Mãn Pha

27/09/2020

Lật Đình đi rất vội, không đi về qua đường lớn, mà là đi vòng qua bên kia ngôi nhà muốn đi ra ngoài từ con đường tắt của sửa sau, ai ngờ vừa rảo bước tiến vào vườn hoa nhỏ chợt nghe thấy một loạt tiếng sột soạt vang lên xung quanh.

Cậu cực kỳ nhạy cảm dừng bước, lẳng lặng nhìn về bụi cây khẽ nhúc nhích đằng trước, cho đến khi hai người bên trong cũng nhận ra bất thường chậm rãi đi ra.

Lật Hàm ló ra gương mặt hoảng sợ từ phía sau một nam sinh, lúc nhìn thấy người đến là ai mới thở phào một cái.

“Là anh à, anh hai…”

Lật Đình nhìn cậu ta, lại nhìn vẻ mặt cũng cứng lại căng thẳng của nam sinh kia, ánh mắt rơi xuống bàn tay đan vào nhau của hai người.

Lật Hàm hậu tri hậu giác chợt hất ra, sửa sang lại quần áo hơi xộc xệch, bước nhanh đi đến trước mặt Lật Đình nói: “Gì nhỉ… đây, đây là bạn học của em, đến đưa đồ cho em.” Vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của anh trai.

Vẻ mặt của Lật Đình lại không có bất kỳ giật mình hay xem thường gì khi đánh vỡ chuyện lớn, bình thản đến mức trước sau như một: “Thật sao.”

Lật Hàm lại vẫn có thể cảm nhận được cảm giác áp bách lộ ra trong câu nói ngắn gọn của đối phương, chẳng qua vừa nghĩ đến những yêu thương anh trai dành cho mình trước kia, lại hơi yên lòng một chút: “Ừm, thật ra em với cậu ấy…”

Lật Đình trực tiếp ngắt lời giải thích vắt hết óc của em trai, không truy cứu những gì chứng kiến, ngược lại thình lình hỏi một câu: “Mày gọi anh đến, chính là san sẻ thời gian cho mày làm việc này?” Sức khỏe Lật Hàm không tốt, mỗi lần bị cảm nhất định sẽ phát sốt, Địch Vi lại thương cậu ta, trong lúc bị ốm đó cơ bản không cho phép con trai ra ngoài, chứ nói gì là đi học, chắc hẳn cậu ta đã bị vây dưới mí mắt cha mẹ không ít ngày.

Lật Hàm giật mình: “Sao, sao có thể, em… em thật sự nhớ anh mới bảo anh đến ăn cơm, chúng ta đã gần một tháng không gặp rồi, anh…”

Lật Đình lại “À” một tiếng, gật gật đầu rồi đi, lại bị Lật Hàm kéo lại.

“Đợi đã, anh…” Lật Hàm nặn ra nụ cười, “Anh có thể đừng nói cho…”

“Anh biết.” Lật Đình đoán được ý cậu ta, dứt khoát an ủi trái tim đối phương.

Thừa dịp Lật Hàm chưa kịp nói câu tiếp theo, Lật Đình nhanh chóng lướt qua bọn họ chui vào trong bóng tối, tiêu sái đến mức khiến người cũng chưa hoàn hồn lại.

Trong bóng đêm, nam sinh kia vẫn không nhịn được thấp thỏm hỏi: “Không lo lắng sao?”

Lật Hàm ngẫm nghĩ, hé miệng cười một tiếng: “Không sao, ảnh sẽ không lắm lời, tính tình anh trai tớ, hoặc là không hứa, đã hứa thì nhất định sẽ làm được, vả lại… ảnh đối xử với tớ khá tốt.”



Nhà Lật Đình ở trong một khu dân cư cao cấp nào đó trong trung tâm thành phố, giờ phút này chỗ cậu muốn chạy đến thì lại cách nơi này hơi xa, cũng may có chiếc xe điện kề bên người, mặc dù là second-hand, nhưng mưa gió vì Lật Đình xông qua không ít khó khăn, tiện lợi cực kỳ.

Chỉ nghe một mảng tiếng ồn ầm ầm phá vỡ khu dân cư yên tĩnh, một đường gầm thét hơn N con đường sau đó dừng trong một phố bar tương đối nổi tiếng nào đó ở thành phố A. Đủ loại đèn neon rực rỡ mọc như rừng ở hai bên, nam nữ thời thượng xuyên qua trong số đó, Lật Đình lại chưa từng nhìn, chỉ nhảy qua xe rẽ vào con hẻm đen kịt bên cạnh.

Quen cửa quen nẻo đào ra một vóc người mảnh mai mặc váy ngắn từ trong đống đồ lộn xộn, không để ý đến giãy giụa của đối phương, một tay Lật Đình chống nạnh một tay câu cổ, kéo người đi ra như kéo xác chết.

“Ừm… tôi, tôi không đi, tôi còn muốn uống… còn muốn uống…”

Xác chết không cam lòng liều mạng chống lại, bên trong mái tóc lượn sóng thật dài lộ ra gương mặt thanh tú xinh đẹp hai mắt đỏ hồng đẫm lệ mông lung, ánh sáng muôn màu làm nền xung quanh, vô cùng chọc lòng người yêu thương.

Lật Đình lại không có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp như vậy, sau khi để người miễn cưỡng đứng nắm lấy đầu đối phương nhấn vào góc tường, thiếu kiên nhẫn nói: “Muốn nôn thì bây giờ nôn sạch sẽ, lát nữa nôn lên xe lên người tao, tao sẽ nhét mày vào cống thoát nước.”

Không biết là đối phương vẫn chưa hoàn toàn say, hay giọng nói đe dọa của Lật Đình quá có lực xuyên thấu, người dưới tay ai oán vài tiếng sau đó nghe lời nôn tới mức choáng váng.

Lật Đình yên lặng đợi người bình tĩnh lại mới túm lại lần nữa, nhẹ nhàng nắm lấy đai lưng y, nâng lên ném đi, ném y lên chỗ ngồi phía sau chiếc xe điện của mình như ném bao cát.

“Ôm chặt, té chết lấy mạng mày đi đổi tiền bảo hiểm.”

“Chúng… chúng ta mua bảo hiểm… lúc nào?” Người ngồi phía sau vừa khóc vừa chân thành hỏi.

Lật Đình không để ý tới y, vặn tay ga, xe đã lao ra ngoài nhanh như bay.

Cậu lái xe rất lỗ mãng, dòng xe cộ gần phố bar rộng như vậy, Lật Đình lại tùy tiện như xuyên qua đường đua trống trải, xe điện cũ tróc sơn dưới tay cậu quả thực là mở ra khí thế Harlry*, dọa đến người ngồi sau rõ ràng chưa tỉnh rượu hoàn toàn, nhưng cũng biết bảo vệ mạng sống siết chặt lấy eo cậu, để tránh bị quăng bay ra ngoài.

*Harley là một nhà sản xuất xe máy Mỹ được thành lập năm 1903 tại Milwaukee, Wisconsin

Chẳng qua với tốc độ này, hai người vẫn mất gần một tiếng đồng hồ mới trở về phòng trọ ở ngoại thành từ nội thành, đèn cảm ứng ở hành lang lâu năm không tu sửa không sáng một chiếc nào, Lật Đình lại thông thuận dắt con ma men kia đi thẳng lên tầng năm bên trong bóng tối chồng chất đồ vật.

Con ma men vốn đã yên tĩnh lại, nhưng khi Lật Đình mở cửa phòng, y lại không nhịn được khóc to lên.

Lật Đình lại không hề hoảng loạn, tay trái đổi tay phải, nước chảy mây trôi xách người đến phòng tắm, ném vào bồn tắm, điều chỉnh nước vòi hoa sen xong, quay đầu dội xuống đầu người bên chân.

Thời tiết cuối tháng sáu, bôn ba mồ hôi khắp người, cảm nhận được dòng nước dội vào mặt, con ma men đắm chìm trong cảm xúc đau lòng không khỏi kêu gào.

“Nóng, nóng… nóng chết tao rồi! Lật Tử, đừng… nóng chết á!!!!”

Lật Đình lại không buông tay, người trước mắt bị cậu siết nhảy nhót sắp chết như con lợn đợi làm thịt.

“Sắp tróc da rồi… A a a a a a…”

Cho đến khi lại yên lặng nghe mấy phút cầu xin tha thứ, Lật Đình rốt cuộc mở miệng: “Còn lộn xộn không?”

“Không lộn xộn, không lộn xộn… hu hu hu, tao sai rồi… mày nhanh buông tao ra, cũng sắp chín rồi…” Con ma men khàn cả giọng tỉnh lại.

Sau khi Lật Đình xác định thành ý của y cuối cùng dời vòi hoa sen ra, chẳng qua lại không cho người đứng dậy, hai ba lần lột váy áo ướt đẫm của đối phương, chỉnh nhiệt độ nước xuống thấp, nhanh chóng dội y từ trên xuống dưới sạch sẽ một lần nữa giống như rửa xe rồi xách về phòng, ném lên giường.

Con ma men đã triệt để thành thật, lăng lăng nhìn Lật Đình lót gối đầu cho y, chảy nước mắt đáng thương nói: “Lật Tử, tao… tao lại thất tình.”

Lật Đình không để ý tới y.

Con ma men: “Mày nói xem trên thế giới… tại sao lại có nhiều tra nam như vậy chứ… trông đẹp trai lại trăng, trăng hoa muốn chết, nếu tao có thể thích mày thì tốt… Ở bên mày, nhất định tao sẽ không đau lòng nữa.”

Chẳng qua vừa nói xong chính y lập tức phản đối: “A…không được, tao không thể xứng với mày, mày trông đẹp như thế, sẽ hạ thấp tao thôi, không được…”

Câu trả lời của Lật Đình là trực tiếp kéo chăn phủ lên gương mặt kia, cũng ngăn chặn cái miệng lẩm bẩm so sánh của y.

Thu dọn người xong, bản thân Lật Đình cũng thấm ướt nhếch nhác cả người, quay lại phòng tắm tắm vòi hoa sen rồi đi ngủ, lúc cởi quần áo mới phát hiện lần dày vò lúc nãy đã xé rách túi quần cậu.

Lật Đình vội vàng thò vào túi tìm, sau khi lấy chìa khóa trong túi ra, lặng lẽ thở phào.

Cẩn thận gỡ móc chìa khóa trên đó xuống, đó là một người máy nhỏ dài bằng một ngón tay, Lật Đình lắc lư tay chân của nó, xác nhận linh hoạt không kẹt, lại cầm lấy áo thun cởi ra bên cạnh, thấm nước, cẩn thận lau sạch mặt nó, lúc này mới ổn thỏa móc vào chìa khóa lần nữa, bỏ vào trong một túi quần khác.

** ** ** **

Phương Hòe Ninh cực kỳ thích yên tĩnh, còn có bệnh thích sạch sẽ, sau khi chịu đựng mấy tháng sinh hoạt tập thể thống khổ, nửa kỳ sau năm nhất đã rời khỏi ký túc. Chẳng qua quan hệ với bạn cùng phòng của hắn không vì vậy mà xa lánh, đám con trai khoa học công nghệ ngành máy tính trạch đến nỗi ngoài số liệu và tay ra chỉ có thể làm bạn với nhau, trong vòng bốn năm nhờ chơi đùa rất tốt, mầm móng và bài tập đã duy trì được tình bạn đơn thuần kiên cố.

Hôm nay cũng giống vậy, Triệu Bàng mời Phương Hòe Ninh ăn cơn trưa, sau khi ăn xong đặc biệt hữu hảo một đường quay về ký túc giao lưu tình cảm, thuận tiện làm phiền át chủ bài giúp mình sửa code đã kẹt ba ngày rồi.

Anh ta rất có thành ý đã quét dọn ký túc từ sớm, lau nhà, lau bàn, còn vệ sinh bàn phím, nhưng sau khi Phương Hòe Ninh vào cửa vẫn dừng bước tại chỗ cách màn hình của Triệu béo hai mét, nhìn chằm chằm xéo vào đầu giường phía trên, bất kể thế nào cũng không muốn bước gần thêm một bước.

Triệu Bàng nhìn quanh một vòng, bất đắt dĩ di chuyển thân hình nở nang trèo lên cái thang lầu bầu lấy tất trên đó xuống.

“Ôi giời, cậu nói xem cậu thật phiền phức, cái này của tôi vẫn sạch sẽ, chỉ đeo hơn một tuần…”

Phương Hòe Ninh không nói, ánh mắt lại chuyển lên một đống đồ vật lẫn lộn bên cạnh chỗ ngồi.

“Là cậu ta, ” Triệu Bàng phản ứng cực nhanh, chỉ vào một bạn cùng phòng khác tên Vương Phục Lương tố cáo, “Bên trong có một cái máy cũ của cậu ta để vào đó.”

Vương Phục Lương đeo một cái kính dày như đít chai bia, vốn là vì Phương Hòe Ninh đến đang muốn cùng nhau trốn tiết, nghe thấy bêu xấu như vậy, mặt mũi tràn đầy oan uổng: “Tên… tên béo đáng chết, là, là cậu nói muốn đổi máy tính mới, bảo tôi để vào lần sau bán chung với cái máy cũ kia của cậu, còn có thể tính thêm tiền.”

“Thúi lắm, cậu thật sự nghe tôi nói vậy, lúc học nguyên lý máy vi tính tôi bảo cậu cúp cùng tôi sao cậu lại thi qua? Hai người đặt cùng nhau còn có thể tính thêm điểm.”

“Ơ? Mẹ, mẹ kiếp cậu…”

Ngoài tay ra, miệng cũng không chịu ngồi yên nhóm trạch nam theo thường lệ mở ra tương tác nhiệt tình ngày thường, cho đến khi tiếng đập cửa vang lên mới miễn cưỡng gián đoạn.

“Thức ăn ngoài của ông đây đến rồi, ” Vương Phục Lương nhảy cỡn lên đi mở cửa, đương nhiên lại nhấc chân cho Triệu béo một đạp, “Không… chấp nhặt với cậu.”

“Cậu còn hăng hái đúng không, ” Cái mông của Triệu Bàng nhận công kích lại không muốn chịu thiệt ngầm này, quay người gọi, “Lát nữa nhất định phải dọn sạch cái máy rách ra khỏi gầm bàn cho tôi, cuối kỳ kiểm tra lớn trước khi đóng ký túc, sư bố cậu nếu tôi bị trừ sạch điểm sẽ đánh chết cái đồ con rùa nhà cậu.”

Thật ra thì mồm mép Vương Phục Lương không được lưu loát cho lắm, bối rối còn hơi cà lăm, cậu ta vừa lấy tiền vừa tức giận: “Sao, sao cậu  không lấy đi chứ, cậu trả thùng máy cũ, còn chiếm đoạt phân nửa tủ, tủ quần áo của tôi, hôm nay cậu cũng phải lấy đi…”

“Bố nuôi ra cái thân thịt mỡ này khó khăn biết bao, gánh của nợ này xuống tầng bảy, còn phải đi hai mươi phút đến cửa để bán, bố sẽ gầy ba cân, trước tiên cậu lấy…” Triệu béo không cam lòng yếu thế.

“Không, không, nên là cậu trước…”

“Dựa vào đâu, cậu trước!”

Mắt thấy chuyện cắn nhau càng ngày càng ấu trĩ ồn ào, Phương Hòe Ninh vốn nên thành thói quen lại không thể nhịn được nữa nhíu mày lại, đang định cắt lời, lại có một giọng nói nhanh hơn hắn một bước.

“Tôi lấy giúp các cậu nhé.”

“Hả?” Giọng nói đột nhiên xuất hiện khiến Vương Phục Lương rất ngoài ý muốn, “Cậu, cậu giao thức ăn ngoài còn thu máy tính à?”

“Ừm, cho tôi cả hai cái, hai mươi.” Âm thanh kia lại nói.

“Cái gì? Bán hai cái chỉ có hai mươi đồng? Cậu có lầm không? Phần cứng này của ông đây đều có thể dùng được mà.” Triệu béo vội nói tiếp, vóc người anh ta dày rộng, cái giọng dễ nói chuyện kia cũng như cãi nhau, rất có chút lực uy hiếp.

Quả nhiên, âm thanh của đối phương tạm ngừng, nhưng chẳng mấy chốc lại nói, giọng nói bình tĩnh như cũ.

“Tôi không lầm, là cậu lầm. Không phải tôi đưa cho cậu hai mươi, là các cậu đưa tôi hai mươi.”

Phương Hòe Ninh đang hơi khom người gõ bàn phím, nghe thấy lời nói vô lý này, còn có theo lý thường nên vậy kỳ lạ trong lời nói, cuối cùng không nhịn được ngồi thẳng nhìn về phía cửa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Không Quen

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook