Không Quen

Chương 2: Ghê tởm chết bản thân ghét cậu nhưng lại không làm được như cậu

Liễu Mãn Pha

27/09/2020



Một tiệm ăn nhanh gần đây Lật Đình làm thuê mở ngay góc rẽ cửa đông đại học A, trên dưới toàn cửa hàng chỉ có một mình cậu có thể không mặc đồng phục, vả lại thời gian làm việc ra vào tùy ý. Ban đầu nhân viên trong tiện đều bất mãn, nhưng sau khi thấy được sức mạnh của vị phi nhân loại này, các loại không cam lòng tất cả đều gắng gượng nuốt xuống.

Lật Đình thật sự rất mạnh, rèn luyện hằng ngày cơ bản của nhân viên —— thể lực, kỹ thuật, đầu óc, cậu đều có tất cả, người khác cần hai ba người làm việc, một mình cậu có thể gánh hết, sức lực lớn, tốc độ tay nhanh, tháo vát thẳng thắn, vừa nhìn là biết, lên tới phối đồ ăn giúp việc bếp núc, xuống đến vẩy nước quét nhà vận chuyển, không có gì cậu không thể làm, hơn nữa đặc biệt có thể nắm xu hướng của thị trường mở rộng đường tiền tài mới cho quán, ví dụ như đưa thức ăn cho thư viện đại học A vân vân, có thể không lấy được yêu thích của ông chủ sao.

Chỉ là đối với cất nhắc của lãnh đạo, quan hệ giữa đồng nghiệp lại có vẻ không được hòa hợp lắm. Chỉ trách người tên Lật Đình này không thích sống chung, ngay cả Tiểu Mao mới đến được ba ngày cũng biết, anh Tiểu Lật trong tiệm miệng độc, tình tình lớn, thích bày mặt thối, quan trọng nhất là vô cùng keo kiệt, yêu tiền như mạng, ai cũng không chọc được, ai cũng không chịu được, chọc ai cũng đừng chọc cậu.

Nhưng chịu không được nữa cũng phải chịu, dù sao không ít người đều phải trông cậy vào người ta. Ví dụ như không tìm được người thay ca, Lật Đình lên; thức ăn ngoài quá nhiều đường quá xa, Lật Đình đi; ống nước trong tiệm bị rò, Lật Đình sửa; bóng đèn hỏng, Lật Đình lắp; có chuột, Lật Đình bắt…

Lật Đình, Lật Đình, Lật Đình… Cái gì cũng Lật Đình.

Có thể dùng một câu hoàn mỹ tổng kết cảm xúc của nhân viên —— Ghê tởm chết bản thân ghét cậu nhưng lại không làm được như cậu.

Không phải sao, cầm hộp giữ nhiệt vừa về đến tiệm ăn nhanh từ thư viện đại học A, Lật Đình lại bị một cô gái chặn lại năn nỉ.

“Anh Tiểu Lật… chuyện là, chiều nay em có chút việc, anh có thể thay em đợi đến hết giờ làm không? Tiền tăng ca đều tính cho anh.” Cô gái này thích làm nũng khi nói chuyện, nhưng đối mặt với khuôn mặt âm trầm của Lật Đình, giọng nói vô cùng cẩn thận từng li từng tí.

Cũng may Lật Đình không để cô thất vọng, vừa dây dưa đến có tiền cầm, tám chín phần mười Lật Đình đều sẽ gật đầu.

Cô gái hoan hô rời đi, Lật Đình đi tới bên cạnh bồn nước vén tay áo rửa bát cô nàng để lại.

Lão Lưu lau nhà bên cạnh nhìn sống lưng ướt nhẹp mồ hôi của Lật Đình, không nhịn được lắm mồm một câu: “Tiểu Lật à, cuối tuần trước cậu lại làm hai ca nhỉ? Sáng sớm hôm nay đi làm ca sáng, bây giờ lại cả ca tối, ngày hôm nay chỉ ngủ được ba, bốn tiếng, đừng để cơ thể mệt quá mà sụp đổ.”

Tốc độ rửa bát của Lật Đình nhanh như dòng nước, lão Lưu đợi cả buổi mới đợi được một câu nhẹ nhàng “Không sao” của cậu.

Lão Lưu thở dài một hơi.

Chẳng qua hôm nay Lật Đình cũng không hoàn thành ca tối, vì cậu nhận được tin nhắn của Lật Hàm, hỏi cậu có thời gian về nhà ăn cơm không, hai người đã rất lâu không gặp, Lật Hàm nói nhớ cậu.

Sáu giờ ba phút Lật Đình cưỡi xe về nhà từ tiệm ăn nhanh.

Nói là nhà, một năm lại cũng không đến được ba bốn lần, lần này khi Lật Đình đi phát hiện khóa cửa nhà lại bị đổi rồi.

Lật Đình gõ cửa, người giúp việc trả lời, thấy cậu lại bỡ ngỡ đến ngây người, đứng ở đó không hề có ý tránh ra, cho đến khi Lật Hàm ra đón gọi người.

“Anh!”

Lật Hàm đi chân đất, nhảy nhảy nhót nhót đến trước mặt, da dẻ màu trắng sữa dưới sự phối hợp của đèn trần như thể lóe ánh huỳnh quang.

“Anh nhìn tóc em mới cắt này, đẹp không, là màu xanh đậm thịnh hành nhất năm nay, làm bảy, tám tiếng đấy, mệt chết.”

Lật Đình liếc nhìn đỉnh đầu em trai, khẽ vuốt cằm.

Lật Hàm vui vẻ, duỗi tay muốn kéo cậu, bị Lật Đình tránh ra: “Người anh toàn là mồ hôi.”

Lật Hàm nhìn tóc mái Lật Đình nóng tới nỗi dính thành sợi, còn có áo thun hơi dày trên người, quay đầu kêu lên: “Thím Vương, thím bật thấp điều hòa một chút đi.”

Thím Vương lại không động, khó xử nói: “Ây da, bà Lật nói không được, cậu bị cảm mất, nhiệt độ này đã rất thấp rồi.”

Lật Hàm nhíu mày lại, nhỏ giọng ấp úng: “Tôi bị cảm đã khỏi rồi, mẹ phiền quá.”

“Đang nói xấu gì mẹ đó?” Một giọng nữ vang lên theo, chỉ thấy một người phụ nữ phong thái duyên dáng thành thục chậm rãi nắm tay vịn đi xuống từ tầng hai.

Lật Hàm nhìn thấy bà một vàng đổi lại nụ cười lấy lòng, mềm mại dán qua nói: “Không có không có, con nói mẹ tốt nhất.”

Địch Vi cưng chiều sờ lên đầu con trai: “Mẹ đương nhiên tốt nhất rồi, mẹ làm gì đều muốn tốt cho con.”

“Con biết con biết, “Lật Hàm vồn vã tiếp lời, chú ý đến Lật Đình vẫn im lặng đứng ở chỗ cũ, nhắc nhở, “Mẹ, anh hai tới.”

Địch Vi dường như bây giờ mới nhìn thấy người sống sờ sờ đứng trong phòng, bà lùi một bước nói: “À, Lật Đình tới rồi.” Lại quay đầu răn dạy con trai, “Sao lại không đi giày, lát nữa chảy nước mũi lại muốn cả nhà đi theo con làm ầm ĩ.”

Lật Hàm bị càu nhàu đến mức bất đắc dĩ về phòng tìm giày, Địch Vi đợi cậu ta đi rồi quay đầu nói với Lật Đình: “Ngồi đi, ăn cơm ngay thôi, đợi ba cậu xuống ăn.”

Lật Đình cũng không khách sáo, ngồi xuống trước bàn cơm theo ngón tay Địch Vi chỉ, còn rót cho mình cốc nước.

Địch Vi cười một tiếng, ngồi chếch đối diện Lật Đình, lấy điều khiển từ xa mở ti vi, đổi kênh này tới kênh kia, trong phòng khách rộng như thế có có tiếng ti vi đứt quãng.

Cho đến khi tiếng bước chân rõ ràng vang lên ở hành lang và cầu thang, Địch Vi mới cười lại hỏi Lật Đình: “Mới từ trường về à? Sắp thi rồi?”

Lật Đình nhấp một ngụm trà, tập trung nhìn màn hình ti vi, dường như không nghe thấy.

“Dì hỏi mày đó, sao không trả lời?”

Lật Nhĩ Dương xuống đến tầng một, đối đầu với động tác nâng chén từ từ thưởng thức của Lật Đình, bất mãn hỏi. Vóc dáng ông ta không cao, người trông cũng gầy, nhưng vẻ ngoài vô cùng nho nhã trẻ tuổi, không hề nhìn ra được đã gần năm mươi tuổi, mà dáng vẻ hai đứa con rõ ràng đã di truyền rất tốt từ ông ta.

Địch Vi đứng dậy đón, dịu dàng nói: “Đình Đình vừa đến, còn mệt mà.” Quay người lại nói với Lật Đình: “Đình Đình đừng để ý, ba con cũng vì quan tâm con.”

“Tôi biết, ” Lật Đình rốt cuộc nói chuyện, để cái cốc trong tay xuống, giọng điệu chân thành, “Tôi bỗng cảm động quá, quên phải trả lời cái gì.”

Lật Nhĩ Dương đang định ngồi xuống, nghe hết lời này nửa cái mông suýt nữa không đặt vào ghế bên cạnh, mặt cũng đen lại.

Cũng may Lật Hàm thay giày xong quay lại phòng khách rất nhanh, kết thúc bầu không khí kỳ lạ bên ngoài.

“Oa, cái gì thơm vậy, mau ăn cơm, mau ăn cơm, con đói sắp chết rồi.” Lật Hàm lấy bát đũa lanh lợi bày ra.

“Anh hai cho anh bát to, hôm nay có tôm hùm đất hầm dầu nha, ăn nhiều lên.” Lật Hàm lén lút nháy mắt mấy lần với Lật Đình.

khong-quen-2-0(tôm hùm đất hầm dầu)

Lật Nhĩ Dương đảo qua đồ ăn đầy ắp trên bàn, nhíu mày với thím Vương: “Không phải đã bảo thím đừng mua loại cá này sao, nhiều xương thế này.”

Thím Vương cảm thấy bị oan, rõ ràng hai ngày trước trong nhà đã ăn món cá này, lúc đó còn khoe với mình nói hương vị ngon, tại sao hôm nay lại thay đổi rồi? Người nhà họ Lật đều thích ăn cá, người duy nhất sợ xương cá chỉ có Lật Đình không thường tới đây.

Thím Vương bất mãn liếc mắt qua, người này đột nhiên xuất hiện, ai mà chuẩn bị chứ, nói cho cùng, Lật tiên sinh vẫn thương đứa con cả này.

Lật Đình cũng tự tại, thấy đồ ăn bưng lên đủ rồi, đũa thăm dò con cá kia trước, nhẹ nhàng gảy lên, trên bong bóng cá nhiều thịt ít xương đều được cậu gắp vào trong bát, tách xương to, ăn đến say sưa ngon lành.

Lật Nhĩ Dương bị vả mặt nghẹn lời, dư quang phát hiện con trai nhỏ cúi đầu loay hoay gì đó dưới bàn, mất hứng dùng đũa gõ đầu cậu ta.

“Ăn cơm đi, chơi điện thoại làm gì?”

“Ui da, đau, ” Lật Hàm bị túm gáy căng thẳng tắt màn hình, che trán giả chết với Địch Vi, “Mẹ, con choáng đầu.”

Địch Vi lặng lẽ trừng Lật Nhĩ Dương giận chó đánh mèo.

Lật Nhĩ Dương đâu phải không nhìn ra con trai út giở trò, vẫn phải răn dạy lại, Lật Hàm chợt nhảy dựng lên nói với Địch Vi: “Mẹ, con có quyển sách rơi trong ký túc chưa cầm về, bây giờ bạn con đưa tới cho con, nói là đang ngoài cửa, con ra ngoài lấy, quay lại ngay.”

“Cái thằng này…” Mắt thấy Lật Hàm lại không phép tắc chạy ra ngoài, Lật Nhĩ Dương đẩy bát, trừng mắt về phía Địch Vi, “Đều tại em thường nuông chiều.”

Địch Vi thành thạo đối đáp, vỗ nhẹ tay Lật Nhĩ Dương nói: “Nó còn nhỏ, anh đừng so đo với nó, có thời gian em sẽ dạy dỗ nó.”

“Nhỏ cái nỗi gì, cũng lên đại học rồi, cũng chỉ nhỏ hơn anh nó một…” Lật Nhĩ Dương bực bội, nhưng nhìn thấy Lật Đình, không biết nghĩ đến cái gì, lại nuốt lời nói xuống.

Địch Vi nhìn dáng vẻ lúng túng của chồng cười nhạt một tiếng: “Ơ kìa, Đình Đình còn ở đây, không nói những điều này nữa, Đình Đình à, được dịp con ăn nhiều chút, những cái này ở bên ngoài sao có thể ăn ngon bằng trong nhà được.”

Lời này dường như nói đến trong lòng Lật Nhĩ Dương, ông ta chỉnh đốn lại tâm trạng nhìn về phía con cả: “Mày… bây giờ còn ở cùng những người không đứng đắn kia nữa không?”

Lật Đình không lên tiếng, lật cá sang mặt kia, lại gắp một đũa.

Lật Nhĩ Dương tưởng rằng cậu chột dạ, không nhịn được nói: “Rõ ràng trong nhà rộng thế này, cũng chẳng cách xa trường mày, chỗ tốt không ở, lại muốn ra ngoài ở một mình, cả ngày lăn lộn cùng đám người lộn xộn ngoài xã hội, rốt cuộc mày nghĩ gì?”

Lật Đình gẩy gẩy xương cá không có thịt, lùa hai miếng cơm, hạ thủ sang tôm bự bên cạnh.

“Ở trường không thi tốt thì thôi đi, bản thân cố gắng một chút cũng không phải hoàn toàn không học được thứ gì, ba biết mày không thành tài được, cũng không trông chờ mày có thể trở nên nổi bật, nhưng chí ít mày không thể tự sa ngã đắm mình trụy lạc được.”

Vỏ tôm cứng quá, Lật Đình cắn hai cái phát hiện không có cách nào rút hết thịt được, cậu dứt khoát để đũa xuống, trực tiếp dùng tay, hai ba miếng đã giải quyết một con, lại lấy con khác.

“Mày đừng tưởng ba không biết suốt ngày mày làm gì ở bên ngoài, mày cũng không còn nhỏ tuổi nữa, sang năm sẽ phải tối nghiệp rồi, không muốn tìm một công việc đàng hoàng?”

Thịt tôm mềm mềm chồng đầy trên cơm trắng dẻo, Lật Đình xoa xoa tay, cầm thìa múc hai muỗng canh gà, ăn kèm cơm thịt tôm, thỉnh thoảng lại gắp ít thức ăn chay, từng miếng từng miếng, hương vị tươi ngon. Ăn hết một bát lớn, Lật Đình lại thêm một bát cơm, vùi đầu tiếp tục ăn tận lực.

“Đình Đình, con đừng trách ba con lắm lời, ông ấy cũng là lo cho con, ” Nãy giờ Lật Đình không nói gì, Địch Vi đành phải hảo tâm tham gia vào, “Con cũng biết tình hình của ba con đó, người bên ngoài đều nói giáo sư Lật dẫn dắt ra nhiều sinh viên ưu tú như vậy, nhất định có rất nhiều kinh nghiệm về mặt giáo dục, nhưng hết lần này đến lần khác ổng không có cách bắt con, đánh không được chửi không được, chỉ có thể nóng ruột trong lòng, con cũng ngẫm lại vì ổng, nếu không thì…”

Tinh tinh tang tinh tinh tang…

Lúc này, một chuỗi tiếng chuông cực kỳ cổ xưa ngắt lời khuyên bảo tận tình của Địch Vi, cũng kết thúc việc ăn như gió cuốn của Lật Đình.

Nhanh chóng ăn miếng cơm cuối cùng trong bát, Lất Đình lấy điện thoại ra, liếc nhìn tin nhắn đến, đứng dậy đi thẳng đến cửa.

“Mày… mày muốn đi đâu?” Lật Nhĩ Dương hơi đơ ra, nhìn Lật Đình khom lưng đổi giày mới phản ứng được, “Ba mới nói vài câu mày đã muốn đi, đây là thái độ gì?”

Lật Đình buộc dây giày, từ lúc vào nhà cuối cùng lần đầu tiên dùng mắt nhìn thẳng về phía Lật Nhĩ Dương, biểu cảm rất dửng dưng, chỉ là tiếng nói ung dung êm ái kia lộ ra sự không quan tâm của cậu.

“Không phải bà ấy nói tôi ngẫm lại vì ba sao, tôi đã biết, bây giờ tôi đi về cẩn thận nghĩ nghiêm túc nghĩ, nghĩ xong nghĩ thấu rồi lại đến nói suy nghĩ tâm đắc cho ba…”

Nói xong, Lật Đình đặc biệt lịch sự vung tay đóng cửa lại.

Theo một tiếng “rầm” vang lên, mặt vợ chồng nhà họ Lật xanh như rau.

“Thằng trời đánh, thằng trời đánh, mỗi lần quay về đều muốn tức chết tôi…” Lật Nhĩ Dương hoàn hồn thở ồ ồ.

“Bỏ đi, bỏ đi, từ nhỏ tính tình Đình Đình đã thế này, cũng không biết giống ai, chúng ta không tính toán với nó, ăn cơm, ăn cơm…” Địch Vi lấy ra cử chỉ thông thường nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Lật Nhĩ Dương hừ một tiếng đành phải bưng bát cơm lên lần nữa, nhưng mà đợi hai người cúi đầu xuống, lại càng bực bội khó tả.

Chỉ thấy bát đĩa vẫn đầy bàn như cũ, nhưng mà…

Đồ ăn đâu?!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Không Quen

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook