Không Quen

Chương 18: Cảm thấy Lật Đình giống pháo hoa

Liễu Mãn Pha

27/09/2020

Cuối cùng vẫn không bỏ tiền mua dưa, nhưng sau khi Phương Hòe Ninh trở lại công ty vẫn thành công ăn được dưa, là vị trợ lý tổng đài giao tiếp với hắn xếp hàng mua được sau đó hào phóng chia sẻ cho Phương Hòe Ninh. Đúng như mọi người ca ngợi, quả dưa này nhiều nước vị ngọt, hàng đẹp giá rẻ.

Mặc dù tên gian thương buôn đi bán lại khá tốt, nhưng vẫn tính có phẩm hạnh thương nghiệp và ranh giới cuối cùng, không tìm ra được khuyết điểm.

Thế là vừa buổi chiều Phương Hòe Ninh tiếp tục công việc trong vòng vây các loại dưa bên trong ngoài phòng, cùng lúc đồng hành với hắn còn có quán nhỏ ở cổng chính dưới lầu dòng người nối liền không dứt.

Đợi Phương Hòe Ninh làm xong đi ra ngoài, Dưa của Lật Đình cũng đã bán thấy đáy, chẳng qua người lại chưa đi, vẫn ngồi ở đó dùng cái tay không thuận lắm lằng nhà lằng nhằng thu dọn rác trên mặt đất.

Mấy đồng tiền xu rơi xuống lả tả khi Lật Đình khom lưng, một đường lăn đến nơi xa. Lật Đình ngẩng đầu theo, đã nhìn thấy Phương Hòe Ninh đứng phía trước.

Phương Hòe Ninh cúi người nhặt lên, bước tới giao tiền vào trong tay của chủ nhân.

Lật Đình nhận lấy, nói câu “Cảm ơn.”

Phương Hòe Ninh nói: “Kinh doanh thuận lợi.”

Lật Đình khách sáo: “Miễn cưỡng thôi.”

Phương Hòe Ninh liếc nhìn cái tay treo trước ngực Lật Đình: “Đúng là hơi miễn cưỡng.”

Lật Đình không hề yếu thế: “Cho nên lần sau bán nữa sẽ không dễ dàng như vậy.”

Phương Hòe Ninh: “…”

Để tiền ngay ngắn vào túi xong, Lật Đình sửa sang lại quần áo đi về phía trạm xe buýt, Phương Hòe Ninh nhìn bước chân thong thả của đối phương phía sau hắn, bỗng nhiên nói: “Hôm nay có xe tuyến có thể ngồi.”

Lật Đình bỗng nhiên dừng bước.

Phương Hòe Ninh lại nói: “Không cần tiền.”

Lật Đình quay đầu lại.

Công nghiệp Hợp Tín cách nội thành xa như thế, đương nhiên phải cho xe tuyến đến đưa đón, vả lại trong lúc thử đưa vào hoạt động quản lý nhân viên còn rất hỗn loạn, cho nên để Lật Đình đi theo mình cùng lên xe ngồi cũng không có gì khó khăn, cho dù có mấy người trong đó cảm thấy vị đồng nghiệp mới này trông khá giống anh nông dân bán dưa dưới lầu, chung quy cũng sẽ không lắm lời.

Phương Hòe Ninh chọn ngồi xuống ở vị trí phía sau, không khỏi làm người khác chú ý, Lật Đình đi theo hắn, ngồi vào ghế trong.

Phương Hòe Ninh nhìn ở trong mắt, khi chiếc xe rẽ phải, Lật Đình theo lực ly tâm nghiêng về phía mình, vươn tay qua người cậu nhấn lên nút bấm bên kia của ghế ngồi, cũng trong lúc đó lưng ghế của Lật Đình được điều chỉnh xuống thấp một chút.

Lật Đình khẽ giật mình, nghiêng đầu sang.

Phương Hòe Ninh tỉnh rụi thu tay lại nói: “Ngủ một lát đi.”

Suy cho cùng không phải người sắt thật sự, làm sao Lật Đình có thể không mệt, cậu cũng biết mình không so với bình thường được, vốn định chỉ tới để xem đất trồng, nhưng tạm thời nảy lòng tham bán dưa đến trưa, thêm nữa trên đường bôn ba, thể lực vẫn tiêu hao không ít. Lồng ngực khó chịu được thư giãn một chút vì lưng ghế hạ xuống, Lật Đình nghe lời Phương Hòe Ninh, hiếm thấy nghe theo nhắm mắt lại.

Không bao lâu đã ngủ thiếp đi.

Cho đến khi cảm thấy người bên cạnh đã triệt để thả lỏng, Phương Hòe Ninh mới quay đầu nhìn về phía cậu, hai tay nắm lỏng thành nắm đấm, Lật Đình ngủ rất bình thản, lồng ngực mỏng hơi phập phồng theo hô hấp, chân tay lộ ra bên ngoài quần áo thì gầy gò lại thon dài, chỉ nhìn một chút như vậy cũng không tưởng tượng ra năng lượng vô hạn ẩn chứa bên dưới.

Trời bên ngoài đã dần đen, xe lao vun vút trên đường cao tốc, ngoài cửa sổ đèn đường chập chờ lấp lóe trên mặt Lật Đình, Phương Hòe Ninh nhìn từng vệt sáng xẹt qua mắt mũi môi Lật Đình, đột nhiên cảm thấy Lật Đình hơi giống pháo hoa.

Đúng, chính là loại bên ngoài được bọc bằng giấy thường, vừa nhẹ vừa mỏng, nhưng một khi được châm lửa ngòi nổ, lại có thể theo ngòi nổ lập tức nổ ra một mảng ánh sáng rực rỡ xán lạn.

Biến hóa thất thường lại nguy hiểm thần bí, khiến người ta… không dời được mắt.

Trước kia chỉ cần có thời gian rảnh, suy nghĩ của Phương Hòe Ninh từ trước đến nay bị các loại lý luận tri thức và code chiếm cứ, nhưng bây giờ trong quãng đường xe dài như thế bản thân hắn cũng không biết đã nghĩ mấy thứ gì, không thể nói lý.

Lúc hoàn hồn người nào đó đang ngủ không ngờ đã tỉnh lại, có hơi mơ màng nhìn mình.

Lật Đình chớp mắt mấy cái, từ từ ngồi dậy mở cửa sổ ra.

Phương Hòe Ninh tưởng Lật Đình muốn hít thở không khí, kết quả đối phương nhìn ra bên ngoài một lát, sau đó đứng lên.

Phương Hòe Ninh: “?”

Lật Đình nói: “Tôi muốn xuống xe.”

Phương Hòe Ninh còn nhớ rõ lần trước khi hai người đi đường này Lật Đình xuống ở nội thành cùng với mình, mà bây giờ chỉ mới đi được nửa đường.

Phương Hòe Ninh cho rằng cậu ngủ hồ đồ rồi.

Lật Đình thấy hắn không nhường đường, muốn tự chen ra, cố tình lúc này xe gặp chỗ rẽ lớn, một chân Lật Đình bị kẹp vào giữa hai đùi Phương Hòe Ninh, tức thì bị kẹp cong cả đầu gối, cả người cũng không đứng vững ngã vào ngực Phương Hòe Ninh!

Mặc Dù Phương Hòe Ninh đã ngay lập tức duỗi tay kéo được người giữ vững cân bằng, nhưng Lật Đình vẫn ngã trên người Phương Hòe Ninh, thậm chí ngực đập vào người hắn.

Bộp một cái, Phương Hòe Ninh đơ ra.

Nhưng chẳng mấy chốc, một tiếng kêu rên cực nhẹ vang lên bên tai khiến hắn phản ứng lại, hắn vội vàng đỡ eo và người Lật Đình kéo ra khoảng cách, nhíu mày lại hỏi: “Không sao chứ?”

Cú va chạm này không đụng vào vết thương của Lật Đình nhưng cũng làm cho cậu hơi quá sức, Lật Đình đành phải chống một tay trên bả vai Phương Hòe Ninh thở hổn hển hai hơi, lại dùng sức kéo cái chân của mình bị kẹp vào nơi nào đó ra, cắn răng nói: “Tôi… đến nhà rồi, tôi phải xuống xe.”

Xe đã đến trạm, tài xế cũng dừng xe lại, quay đầu lại có vẻ như đang tỏ ý không có ai xuống thì tài xế sẽ lái tiếp.

Dưới tình hình như vậy, Phương Hòe Ninh đành phải đứng lên theo, nắm lấy tay Lật Đình, nửa cầm nửa đỡ cậu đi xuống.

Đợi khi cửa lớn đóng lại, xe gào thét lao đi, hai người bị bỏ lại chỗ tối hai mặt nhìn nhau, mỗi người không nói gì.

Phương Hòe Ninh không hiểu nổi tại sao mình phải xuống theo, Lật Đình thì buồn nản, trận hỗn loạn lúc nãy là tình huống quỷ gì.

Sự im lặng kỳ lạ lan ra lần nữa…

Nhưng xe tuyến đã rời đi, cũng nên giải quyết sự việc, nghĩ rằng Phương Hòe Ninh cũng coi như giúp mình, Lật Đình chậm rãi ổn định lại hơi thở sau đó nói: “Chỗ này không cho thuê, cũng không có xe buýt, phải đi về phía trước.”

Nói xong cất bước lên trước.

Phương Hòe Ninh thấy thế, chỉ có thể đuổi theo, thế là hai người mò mẫm đi về phía trước trên con đường đen thui không có hộ gia đình không có đèn đường.

Lật Đình đi bên cạnh Phương Hòe Ninh, bước chân lại ổn định như trước, như thể mệt mỏi vừa rồi chỉ là ảo giác của Phương Hòe Ninh, đêm hè yên tĩnh, ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng ve kêu vang lên chỉ có tiếng bước chân và tiếng hít thở của hai người, luân phiên ăn ý.

Không biết đi được bao lâu, phía trước cuối cùng cũng xuất hiện mặt tiền cửa hàng và đèn đường, còn có trạm xe.

Phương Hòe Ninh bước chậm lại, nhưng không dừng hẳn, cho đến khi Lật Đình quay đầu nói với hắn câu: “Đến nhà tôi rồi.”

Theo tầm nhìn của Lật Đình Phương Hòe Ninh phát hiện bên tay phải đúng là có một con hẻm nhỏ không đáng chú ý, dường như có một tòa nhà chung cư cũ ở sâu trong bóng tối.

Thực sự sống ở đây?

Lúc này Phương Hòe Ninh mới đứng lại.

“Tuyến mười hai, tuyến hai tám đều có thể về nội thành.” Lật Đình lại nói.

Phương Hòe Ninh gật gật đầu, đi về phía trạm xe.

Nhưng hắn đứng ở đó một lát, lại nhận ra Lật Đình cũng chưa rời đi, ngược lại cũng đi theo hướng này, song cuối cùng lại dừng trước một chỗ sách báo.

Phương Hòe Ninh nhìn cậu ở đó băn khoăn một vòng, sau đó cầm lấy một quyển tạp chí bỏ tiền ra mua.

Lúc xoay người lại ánh mắt lại chạm nhau với Phương Hòe Ninh.

Tạp chí “Khoa học vũ trụ”?

Phương Hòe Ninh bất ngờ với việc Lật Đình lại thích cái này, không nhịn được nói: “Loạt bài này không có lời cho lắm, trước kia khi chưa sửa đổi thì khá hay, sau khi sửa đổi quảng cáo rất nhiều, một nửa đều là giấy lộn, còn rất đắt.”

Hắn cảm thấy người theo chủ nghĩa thiết thực như Lật Đình hẳn là sẽ rất thích đề nghị của hắn, kết quả Lật Đình chỉ kinh ngạc nhìn hắn, thấy Phương Hòe Ninh tưởng là trên con đường tối lúc nãy mình dính phải gì đó.

Kết quả Lật Đình lại nói: “Tôi biết, tên trước kia là ‘Thế giới thần bí’ đúng không?”

Phiên bản này chí ít có gần mười năm lịch sử, Phương Hòe Ninh nhướng mày, chút hứng thú đền rồi, vốn cho rằng còn có thể thảo luận hai câu với đối phương, ai ngờ Lật Đình nói xong cứ thế quay người rời đi.

Một khắc đó, Phương Hòe Ninh bỗng cảm thấy bóng lưng Lật Đình nhìn qua có vẻ hơi cô đơn và buồn tẻ không giải thích được, rõ ràng hắn đã thấy khi đối phương gặp nạn nhiều lần như vậy, vừa gặp mưa vừa mệt mỏi hay bị thương, nhưng cũng chưa hề làm cho Phương Hòe Ninh cảm thấy cậu giống như lập tức cần… được an ủi? Hoàn toàn khác biệt một trời một vực với tên gian thương láu lỉnh vào ban ngày, cảm giác khó chịu kia của Phương Hòe Ninh lại tới.

Phương Hòe Ninh khẽ gọi một tiếng: “Này…”

Lật Đình quay đầu.

Phương Hòe Ninh vung tay lên về phía cậu.

Lật Đình bắt được bằng một tay, mở ra nhìn, một cái USB nằm trong lòng bàn tay.

“Một phần mềm ký sổ trước đó nghiên cứu cho khách hàng, tôi cảm thấy rất tiện lợi, có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian tính toán, cậu có thể thử xem, cái logo màu vàng ấy.” Nói xong không đợi Lật Đình trả lời, Phương Hòe Ninh liền vẫy đón một chiếc taxi đang đi chui vào trong.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Không Quen

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook