Không Gian Làm Ruộng: Vợ Nhà Nông Thần Y Xấu Xí

Chương 159: Sát khí

Mộ Tương Tri

05/09/2020

Bên kia bình phòng truyền đến tiếng một nam nhân khác khẽ cười: “Bạch cô nương quả nhiên không bình thường.”

“Không dám nhận, khi nào thì các ngươi đưa bạc đây?”

“Bạc tất nhiên là phải đưa, nhưng trước đó ta muốn hỏi Bạch cô nương một chút, trên tấm da hổ này có một cái lỗ nhỏ, làm sao lại có?”

Quả nhiên như thế.

“Ta không biết.” Bạch Lê Hoa nói, “Vậy chắc quý nhân cũng đã nghe nói là ta trùng hợp gặp được lão hổ này. Lúc ấy nó bị thương, thoi thóp thở ngã xuống, ta sợ không dám đi qua, chỉ sợ đi qua nó sẽ cắn chết ta, nhưng thấy nó không động đậy nữa nênta đi qua xem.”

“Vậy ngươi lột da cắt thịt nó?”

Giọng nam nhân như đang nghiền ngẫm lời nàng nói.

“Nhà chúng ta nghèo, quanh năm suốt tháng không có chút thức ăn mặn, thịt lão hổ này cũng là thịt mà!”

Hiên Viên Văn Hoán đen mặt, nữ nhân này thật to gan, nói dối cũng không thở dốc. Nếu không phải bởi vì Hiên Viên Thải đi theo bên cạnh bọn họ thì chắc hắn sẽ tin mất.

Người phía sau bình phong thật lâu cũng không nói gì nữa, Cát Lại Tử nhịn không được ồn ào: “Ta nói này, người ta cũng đã mang đến cho người rồi, đồ này có muốn hay không thì nói một tiếng đi!”

“Thực xin lỗi, quên mất.”

Hiên Viên Văn Hoán liếc sang, Mặc Nhiễm đi từ phía sau bình phong ra.

Nhưng ngay lúc hắn đi tới thì sắc mặt âm trầm, cả người tản ra sát khí mãnh liệt.

Chỉ bằng trực giác, lông tơ của Bạch Lê Hoa dựng lên, cả người không rét mà run.

Nhưng nhìn Cát Lại Tử thì lại đang mong người nọ đi lại đây, có vẻ nhưng không hề khó chịu.

Lương Đại Lang trên mặt cũng không tỏ vẻ gì.

Nhưng Tiết Thải lại có phản ứng, rõ ràng hắn lùi về sau một bước, trốn ở phía sau Lương Đại Lang.

Bạch Lê Hoa trong nháy mắt phản ứng lại.

Đây là sát khí.

Nhưng không biết hắn chỉ thử hay là muốn động thủ với bọn họ.

Bạch Lê Hoa vừa điều chỉnh cảm xúc của mình không để mặt mình hiện lên vẻ khác thường, vừa niệm khẩu quyết mở ra không gian, chỉ để lại một chữ cuối cùng trong khẩu quyết không niệm, yên tĩnh chờ đợi.

Chỉ cần hắn dám ra tay thì nàng sẽ cho hắn về trời ngay!

Mặc Nhiễm đi tới, bước chân nhìn như bình thường, nhưng mỗi bước lại vô cùng thong thả, càng đến gần thì loại cảm giác áp bách khiến người không thoải mái càng ngày càng mạnh mẽ.

Cuối cùng hắn dừng chân lại, đưa nén bạc mười lượng cho nàng và hai lượng bạc vụn cho Cát Lại Tử.

Bạch Lê Hoa cầm bạc, học theo trong phim, dùng tay lau rồi bỏ vào miệng dùng răng cán, sau đó vui mừng nói với Lương Đại Lang: “Đương gia, chàng nhìn xem, là thật đó!”

Hoàn toàn diễn cảnh một thôn phụ không có kiến thức.

Ánh mắt Mặc Nhiễm đảo qua mấy người rồi sau đó thu hổi sát khí trên thân.

Trong nháy mắt, cổ họng vẫn luôn bị bóp chặt được thả lỏng, giống như mây mù tan đi thấy trăng sáng, cũng dễ thở hơn.

Mặc Nhiễm quay trở lại sau bình phong.

Bạch Lê Hoa nhẹ nhàng thở ra, chắp tay nói lời cảm tạ: “Cảm tạ chưởng quầy, chúng ta có thể đi chưa?”

“Không vội.” Hiên Viên Văn Hoán nói, lơ đãng hỏi: “Ta nghe nói Bạch cô nương còn có một muội muội đang ở tuổi nghị thân?”

“Ta cũng không biết nữa.” Bạch Lê Hoa cười nói, “Quý nhân coi trọng nàng ta sao?”

Lúc trước có nghe Cát Lại Tử nói Bạch Ngọc Lan phải gả đi nàng còn không tin, không ngờ bây giờ lại nghe thấy.

Hiên Viên Văn Hoán không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nói, “Lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Không Gian Làm Ruộng: Vợ Nhà Nông Thần Y Xấu Xí

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook