Khó Dỗ Dành

Chương 60: Giúp em tắm đi

Trúc Dĩ

16/12/2020

Người trên lưng đã ngừng nói, tiếng hít thở trở nên đều đều, rất nhẹ. Như sự mệt mỏi cả ngày đã bị men rượu đánh gục, không thể chống đỡ nổi nữa.

Không biết qua bao lâu, mãi đến khi đi đến dưới lầu.

Tang Diên nghe được Ôn Dĩ Phàm lẩm bẩm gọi: "Tang Diên. . ."

Nghe tiếng, Tang Diên nghiêng đầu nhìn cô. Liếc thấy cô vẫn nhắm chặt mắt, ánh mắt anh lưu luyến trên khuôn mặt cô. Rồi sau đó, anh dời mắt, tiếp tục nhìn về phía trước, thấp giọng cười: "Nói mớ sao."

Ngay sau đó, vòng tay ôm cổ anh như chặt hơn.

***

Từ sau lúc đó, Ôn Dĩ Phàm không biết gì cả.

Cô không phân rõ được giữa mơ và thực, trong đầu hiện lên từng cảnh từng cảnh trong hồi ức, cảm giác bản thân mình đang trôi nổi trong bóng tối vô tận. Chút ý thức còn sót lại cho phép cô cảm nhận được bả vai dày rộng và ấm áp của anh, như có thể giúp cô chống lại cái lạnh rùng mình của mùa đông.

Tỉnh lại, là Ôn Dĩ Phàm bị Tang Diên đánh thức. Cô ngồi ở ghế sofa, nhìn chăm chú người đàn ông trước mặt, đầu óc hỗn độn đến nỗi không nghĩ ra được là anh muốn làm gì, chỉ cảm thấy anh như một tên ác ôn, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.

Cô cực kỳ bực bội, cơn giận vì bị phá giấc ngủ bỗng chốc xông lên.

"Tang Diên."

Tang Diên bưng chén, đang định lên tiếng.

Ôn Dĩ Phàm lại nói: "Anh không nên phá giấc ngủ của em."

". . ."

Tang Diên nhìn cô, rồi cầm chén đặt lên bàn, cười: "Em còn dám nổi giận với anh sao?"

Ôn Dĩ Phàm không thèm để ý đến anh, nhích người sang bên cạnh, nghiêng về một bên, định ngủ tiếp. Nhưng ngay lúc đó, cô lại bị Tang Diên kéo lên, cố định ở vị trí cũ.

Tang Diên nhướng mày, giọng điệu nghiêm khắc: "Không cho phép ngủ."

"Tại sao em không được ngủ," Ôn Dĩ Phàm thấy anh vô lý, uy hiếp anh: "Anh không buông em ra là em mắng anh đó."

"Được." Tang Diên kéo cô vào trong ngực mình, ngược lại cảm thấy rất mới mẻ: "Em mắng đi."

"Anh là . . . Tang, Tang, " Khí thế của Ôn Dĩ Phàm thấp đi một đoạn, mắng người mà như bị nói lắp, suy nghĩ một lúc lâu mới ném ra được mấy chữ: "Tang. . . Tang chó."

". . ." Tang Diên hạ mắt, ánh mắt đặt trên người cô, bị mắng mà ngược lại còn cười vui vẻ: "Em dùng từ gì vậy?"

Ôn Dĩ Phàm không lên tiếng.

Tang Diên: "Sao?"

"Không, em muốn ngủ." Ôn Dĩ Phàm ôm anh, tác dụng chậm của rượu như đang xông lên, rất khó chịu. Cô nóng nảy nhìn anh, rồi nghiêm túc nói: "Anh đừng làm phiền em, em không muốn mắng anh đâu."

"Uống cái này xong rồi ngủ tiếp," Tang Diên nâng đầu cô, tay kia lại bưng cái chén trên bàn lên, đưa đến bên môi cô: "Nếu không ngày mai sẽ bị nhức đầu."

Theo động tác của anh, Ôn Dĩ Phàm lại mở to mắt, nhưng không có vẻ gì là định uống.

Chờ một chốc, Tang Diên nói thẳng: "Không uống xong thì không được ngủ."

Hai người giằng co một hồi lâu.

Ôn Dĩ Phàm nghiêng đầu, như là nghĩ đến điều gì, nói chầm chậm: "Anh thật giống như Tang Diên."

". . ."

"Anh ấy cũng hung dữ như vậy."

Tang Diên mặt vô cảm mà nói: "Em có uống hay không?"

Lần này Ôn Dĩ Phàm không phản kháng nữa, ngoan ngoãn níu tay anh, chầm chậm uống canh giải rượu trong chén. Cô vừa uống, vừa thỉnh thoảng giương mắt, vụng trộm nhìn về phía Tang Diên.

"Em có biết tối nay anh uống bao nhiêu không?" Tang Diên chăm chú nhìn cô uống canh, giọng điệu cứng rắn, "Vốn nghĩ là uống nhiều rồi cũng không có chuyện gì, dù sao thì cũng sẽ có người chăm sóc anh. Kết quả thì sao?"

Ôn Dĩ Phàm hỏi theo: "Kết quả thì sao?"

Tang Diên véo mặt cô: "Kết quả là người này còn nổi giận với anh."

"A." Ôn Dĩ Phàm an ủi, "Vậy anh đừng để ý đến cô ấy nữa."

". . ."

Tang Diên cũng không biết cô nương này sức uống sao có thể kém như vậy, uống mấy ly là thành thế này đây. Thấy mình nói cả nửa ngày cũng không có tác dụng gì, căn bản là một câu cô cũng không nghe lọt.

Ôn Dĩ Phàm uống non nửa chén, rồi không uống nữa.

Tang Diên: "Uống hết."

"Không được." Ôn Dĩ Phàm lắc đầu, "Còn dư lại anh uống đi, không phải tối nay anh uống rất nhiều rượu sao?"

". . ." Tang Diên liếc cô, "Uống thành bộ dạng như vậy rồi mà còn có thể nhớ sao?"

Ôn Dĩ Phàm không trả lời, nâng chén lên, đưa đến bên môi anh: "Anh uống đi."

"Trong nồi vẫn còn, lát nữa anh uống." Tang Diên nói, "Em uống hết phần còn lại này đi."

"Vậy anh," Ôn Dĩ Phàm sợ anh không uống, "phải uống trước mặt em."

"Còn muốn xem à?" Tang Diên cười, "Em không mệt sao?"

"A." Bị anh nhắc, Ôn Dĩ Phàm nghĩ đến một chuyện, "Tang Diên, em mệt quá."

"Ừ, uống xong rồi đi ngủ ngay."

Ôn Dĩ Phàm hít hít mũi, nhỏ giọng thầm thì: "Nhưng mà trên người em hôi quá."

Tang Diên nhẫn nhịn: "Vậy lát nữa đi tắm."

"Em không muốn cử động." Ôn Dĩ Phàm ngẩng đầu, ôn tồn thỉnh cầu anh: "Cho nên anh có thể giúp em tắm không?"

". . ."

Thấy anh lập tức nhìn cô chằm chằm, Ôn Dĩ Phàm lại ý thức được, hình như mình đã làm phiền anh quá nhiều. Cảm thấy như vậy đối với anh là không công bằng, cô sợ bị cự tuyệt, lại bổ sung thêm: "Chờ khi nào anh mệt không muốn cử động, thì em sẽ giúp anh tắm."

". . ." Mi tâm của Tang Diên khẽ nhúc nhích, anh hít một hơi thật sâu, "Không được."

Cả đêm nay cô đưa ra yêu cầu gì, Tang Diên đều cự tuyệt, Ôn Dĩ Phàm cảm thấy không vui.

"Sao anh lại hẹp hòi vậy?"

"Anh hẹp hòi?" Tang Diên buồn cười: "Được, anh chờ xem ngày mai em tỉnh lại rồi hối hận như thế nào."

"Vậy em không tắm." Ôn Dĩ Phàm tiếp tục uy hiếp anh, "Em muốn ngủ với anh đêm nay, để làm anh thối luôn."

". . ." Tang Diên đút phần canh giải rượu cuối cùng vào miệng cô, gằn từng chữ một, "Bây giờ anh về phòng ngủ đây, anh không ngủ với em. Đừng nghĩ đến chuyện làm anh thối giống em."

Ôn Dĩ Phàm cảm thấy anh nói mà không giữ lời : "Trước đây anh mới nói, là cho em ôm ngủ cả đêm cũng được mà."

"Ôn Sương Hàng, " Tang Diên bế tắc, hoàn toàn không có cách nào thương lượng với cô, cũng không thể nổi giận với cô được, "Em có thể thương xót cho anh một con đường sống không? Ông đây ôm em thì làm sao mà ngủ được?"

Ôn Dĩ Phàm: "Tại sao không được?"

Tang Diên nhìn cô chăm chú: "Em nói xem?"

Ôn Dĩ Phàm lắc đầu: "Em không biết."

Ánh mắt Tang Diên như sâu hơn, anh ôm cô áp sát vào cơ thể mình, lại hỏi một lần nữa.

"Em nói xem tại sao không được?"

". . ."

Ôn Dĩ Phàm không lên tiếng, như không hiểu ý anh. Qua thật lâu, cô rũ mắt xuống, rồi hình như nghĩ ra chuyện gì đó, vẻ mặt cô bỗng ngây ra: "A, như vậy không được."

Tang Diên buông cô ra.

"Anh uống say," Ôn Dĩ Phàm nghiêm túc nói, "em sợ anh tỉnh lại sẽ quỵt nợ."

". . ."

Tang Diên nhìn cô chăm chú, thật lâu sau mới quyết định bỏ cuộc. Anh không muốn phí sức nói chuyện với con sâu rượu này nữa, trực tiếp ôm lấy cô đi về hướng phòng ngủ chính.

Ôn Dĩ Phàm vẫn tiếp tục nói lan man.

Tang Diên an tĩnh nghe.

Miễn cưỡng lau mặt cho cô xong, Tang Diên nhìn cô đang vừa được phục vụ lại vừa mơ màng buồn ngủ, lại cảm thấy buồn cười.

"Thật là tin tưởng anh quá!"

Trạng thái của cô rõ ràng không có cách nào tắm rửa được.

Tang Diên cũng không thấy cô có mùi gì, chỉ cởi áo khoác cho cô, giữ lại bộ đồ bên trong. Anh không gọi Ôn Dĩ Phàm nữa, đặt cô lên giường rồi sau đó ra khỏi phòng ngủ chính.

Sáng hôm sau.

Ôn Dĩ Phàm chẳng biết tại sao bỗng nhiên tỉnh lại, ngái ngủ mở mắt ra, bỗng chốc đối diện với Tang Diên. Cô như ngừng thở, ở trong đầu hiện lên mọi chuyện xảy ra tối hôm qua.

Ấn tượng cuối cùng của Ôn Dĩ Phàm là, Tang Diên ôm cô vào phòng tắm, lau mặt cho cô.

Chuyện tiếp theo như thế nào cô hoàn toàn không nhớ.

Cho nên.

Cô bây giờ! Tại sao! Lại ở! Trên giường Tang Diên! ! !

Ôn Dĩ Phàm cứng đờ, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người, vẫn là bộ quần áo ngày hôm qua. Cô nhẹ nhàng thở ra, lại nhìn về phía Tang Diên.

Nghiêm túc suy nghĩ một chút.

Có khả năng là, cô lại mộng du.

Điện thoại của Tang Diên đang đặt ở bên cạnh.

Ôn Dĩ Phàm cầm lên, mở màn hình, nhìn thấy màn hình khóa là ảnh hai người chụp chung trên vòng đu quay. Cô chớp mắt, ngắm chăm chú một lúc lâu, sau đó mới nhìn đồng hồ.

Lúc này mới hơn bảy giờ.

Tối qua chưa tắm, Ôn Dĩ Phàm cảm thấy cả người hơi khó chịu.

Cô rón rén đứng lên, đang định trở về đi tắm rồi lại tiếp tục ngủ, thì người phía sau bỗng có động tĩnh. Cánh tay của Ôn Dĩ Phàm bị anh bắt lấy, kéo về phía anh, rồi sau đó bị ôm vào lòng.

Ôn Dĩ Phàm bị bất ngờ, cảm thấy chuyện này hơi quen quen.

Cô dè dặt quay đầu lại.

Chỉ thấy Tang Diên vẫn còn nhắm hai mắt, hít thở rất đều đặn, rõ ràng là vẫn đang ngủ say.

Ôn Dĩ Phàm chăm chú nhìn anh, vùng vẫy một lúc lâu. Sau đó, cô quyết định bỏ cuộc, trở mình, vùi mặt vào ngực anh, lại bị một cơn buồn ngủ khác kéo đến đánh úp, cô lại nhắm mắt lại.

Bỏ đi.

Tối nay đi tắm cũng không muộn.

Cô thích được anh ôm.

Dù sao chuyện này cũng là sớm hay muộn thôi.

Bây giờ dù gì cũng đã có danh phận rồi, cô không bị tính là quấy rối anh.

Rất nhanh, Ôn Dĩ Phàm lại rơi vào giấc ngủ.

Cô không chú ý đến.

Ở góc độ cô không nhìn thấy được.

Tang Diên chầm chậm mở mắt, nhìn chăm chú vào đỉnh đầu cô, khóe môi cong lên.

***

Lần này cô ngủ rất say, giấc ngủ sâu hơn nhiều so với trước kia. Đang lúc còn mơ màng, Ôn Dĩ Phàm cảm giác được Tang Diên hình như thức dậy chuẩn bị đi làm. Cô cố gắng mở mắt ra, mơ hồ dặn dò anh: "Anh đi làm trên đường cẩn thận."

"Ừ." Tang Diên vừa thay quần áo xong, tiện tay kéo cô dậy: "Dậy ăn cháo rồi ngủ tiếp."

". . ."

Ôn Dĩ Phàm vẫn còn buồn ngủ, bị anh kéo dậy, cơn giận lúc ngái ngủ lại nổ tung. Cô chằm chằm nhìn anh, rồi không thèm tranh chấp với anh nữa, cô lại chui vào trong chăn.

"Nhanh lên, " thấy cô không ngồi dậy, đoán chừng cô sẽ ngủ cả ngày rồi bỏ bữa không ăn gì, Tang Diên không mềm lòng, "Ăn cháo xong rồi ngủ tiếp."

Ôn Dĩ Phàm qua loa lấy lệ nói: "Lát nữa em ăn."

Tang Diên: "Không được."

". . ."

Ôn Dĩ Phàm trực tiếp giả chết.

"Có chuyện gì xảy ra với em vậy?" Tang Diên cười, "Tính tình của em cũng nóng nảy thật đấy."

Ôn Dĩ Phàm giải thích: "Em không nổi giận."

Tang Diên: "Ngồi lên."

"Tang Diên, " Ôn Dĩ Phàm kéo chăn ra khỏi đầu, cố gắng ôn hòa nhã nhặn nói chuyện với anh, nhưng ngữ điệu vẫn rất cứng rắn: "Em buồn ngủ, bây giờ em không muốn dậy."

Tang Diên hơi nhướng mày, trực tiếp ôm cô lên.

Ôn Dĩ Phàm bị bất ngờ, đối mặt với anh.

Không đợi cô nói nữa, Tang Diên cúi đầu nhìn cô chăm chú, thong thả nói: "Làm sao? Sợ anh tâm sự chuyện xảy ra tối hôm qua sao?"

". . ." Cơn giận của cô trong chớp mắt đã tiêu hơn một nửa.

Da đầu Ôn Dĩ Phàm như tê dại, lúc này tỉnh táo hơn cô mới nhớ đến chuyện này. Cô giả vờ mạnh mẽ trấn tĩnh: "Người uống say rồi nói linh tinh là chuyện bình thường thôi, anh cũng đừng để chuyện này trong lòng."

Tang Diên ồ lên, nói rất tự nhiên: "Đầu bảng phố truỵ lạc?"

". . ."

"Chuộc thân?"

". . ."

"Nhờ anh tắm giúp?"

". . ."

"Sợ anh quỵt nợ?"

Ôn Dĩ Phàm nghe không nổi nữa, cực kỳ khốn đốn. Cô bình tĩnh chặn lời anh, nhắc nhở: "Em phải ăn cháo đây. Bây giờ không ăn lát nữa lại nguội mất."

Tang Diên ngừng lời.

"Không phải là anh không tắm cho em sao?" Ôn Dĩ Phàm nhìn anh, "Đấy, anh bảo vệ bản thân mình rất tốt."

". . ."

Chờ sau khi Tang Diên đi làm, Ôn Dĩ Phàm thu dọn chén đũa, xong xuôi rồi trở về phòng tắm. Cô cởi quần áo xuống, giờ phút này mới nghĩ đến lời Trần Tuấn Văn nói, cô xác nhận, là cô thật sự nghe rõ ràng.

Trần Tuấn Văn đã nói như vậy.

Trong lòng Ôn Dĩ Phàm hơi buồn bực.

Cô không dám xác định, là lời Tang Diên nói có liên hệ gì với cô không.

Nhưng cô hy vọng không có.

Cô hy vọng đây chẳng qua là lúc Tang Diên say rượu, thì tùy ý nói một câu đùa giỡn cùng bạn bè. Cô hy vọng trong những năm qua, Tang Diên đều vui vẻ. Sẽ không vì bất kỳ điều gì mà dừng bước lại, cũng như không bị điều gì ràng buộc.

Cũng sẽ không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì vì cô.

Ngày nghỉ ngắn ngủi trong chớp mắt đã kết thúc.

Khoảng thời gian tiếp theo đó, vì chuyện Mục Thừa Duẫn nói, mỗi khi Ôn Dĩ Phàm ra khỏi công ty đều theo bản năng liếc nhìn bốn phía. Cô cũng hỏi bảo vệ, hình như trừ lần đó, cũng không có ai đến tìm cô nữa.

Xác nhận không có gì khác thường xảy ra, Ôn Dĩ Phàm mới yên lòng.

Sau mấy trận mưa nhỏ lâm râm, mùa xuân cũng theo đến lúc nào chẳng biết. Nhiệt độ ở Nam Vu cũng dần dần tăng cao, cái lạnh mùa đông tan biến, cây khô hai bên đường cũng bắt đầu đâm chồi non mơn mởn.

Ôn Dĩ Phàm vừa từ phòng máy biên tập trở về phòng làm việc, đang chuẩn bị mở máy tính, thì Tô Điềm lại đến gần cô, bắt đầu buôn chuyện.

"Này, mình nghe nói, là cún nhỏ hình như vừa nộp đơn xin thôi việc."

Nghe vậy, Ôn Dĩ Phàm nhìn sang.

Tô Điềm tiếp tục nói: "Mình nghe Đại Tráng nói, hình như là cậu ấy không định làm ở đây nữa. Nói là cậu ấy vốn không có hứng thú với nghề phóng viên này, chỉ thích làm diễn viên thôi. Sau đó vừa vặn có công ty điện ảnh muốn ký hợp đồng với cậu ấy, nên cậu ấy từ chức luôn."

Ôn Dĩ Phàm 'À' lên: "Vậy thì tốt quá, có thể làm được việc mình thích."

"Thật tốt, làm diễn viên chắc là kiếm được rất nhiều tiền." Tô Điềm chống cằm, "Cậu nói xem sau này cậu ấy có thể nổi tiếng không? Mình muốn xin cậu ấy vài chữ ký, nói không chừng về sau còn có thể bán lấy tiền."

Ôn Dĩ Phàm cười: "Có thể."

Vừa vặn điện thoại di động reo lên.

Ôn Dĩ Phàm dời ánh mắt, cầm điện thoại lên.

Là tin nhắn từ Tang Diên.

Tang Diên: 【 Khi nào tan việc? 】

Ôn Dĩ Phàm trả lời: 【 Ngay bây giờ. 】

Chú ý đến động tác của cô, Tô Điềm không nhịn được nói: "Lúc nào thì mình có thể gặp vịt vương một chút đây?"

Ôn Dĩ Phàm cong môi: "Lần sau nhé."

"Được rồi." Tô Điềm than thở, có vẻ ngưỡng mộ, "Cậu nói xem, cậu cũng làm phóng viên mà sao có thể yêu đương ngọt ngào như vậy. Mình có cảm giác là mình nên đổi bạn trai, tìm một người đáng thương bị mình cho leo cây mỗi ngày mà không nổi giận."

Ôn Dĩ Phàm ngừng một lát: "Có nghiêm trọng như vậy không?"

Tô Điềm: "Có."

Lại hạ mắt xuống, thì thấy tin nhắn thoại của Tang Diên.

"Vậy lát nữa em đến 'Tăng ca' nhé?"

"Anh uống rượu, không lái xe được."

Ôn Dĩ Phàm chớp mắt, trả lời: "Được."

Bên kia.

Chú ý đến động tác của Tang Diên, Tô Hạo An như cạn lời: "Cậu nói xem cậu có cần phải viện cớ như vậy không? Cứ nói thẳng một câu 'Anh đang tụ tập với bạn bè, em có muốn đến hay không?' không phải là được rồi sao?"

Tang Diên giương mắt, gõ gõ vào ly: "Tôi không uống à?"

"Ai mẹ nó không biết tâm lý của cậu là gì!" Tô Hạo An quả thực không chịu nổi: "Cả ngày lẫn đêm cũng chỉ biết khoe khoang bạn gái, từ hôm lão Tiền kết hôn cậu đem Ôn Dĩ Phàm đến, mẹ nó trong miệng cậu còn có chuyện gì khác để nói sao?"

Tang Diên không lên tiếng, lại uống một hớp rượu.

Tô Hạo An chỉ sợi lắc màu đỏ trên tay anh, lại nói: "Còn có cái vòng tay này. . ."

"Đúng." Tang Diên cắt ngang lời anh, cả người dựa sát vào sofa, lười nhác nói: "Kiểu tình nhân, chị dâu của cậu tặng đấy."

". . ."

"Cũng không có biện pháp nào, cô nương người ta thích đeo vòng tay tình nhân với tôi." Tang Diên khẽ nhếch cằm, giọng nói ngân nga kéo dài, đặc biệt thiếu đòn, "Tôi cũng không thể làm cô ấy mất vui được."

Tô Hạo An văng tục, không thèm để ý đến anh nữa.

Chờ một lúc, chú ý thấy tin nhắn từ WeChat, Tang Diên đứng lên. Anh cầm áo khoác bên cạnh lên, tươi cười ra vẻ vô ý: "Đi đây. Ngại quá, có người đến đón tôi."

Tô Hạo An ném khăn giấy lên người anh: "Cút đi! Ngàn vạn lần đừng trở lại!"

***

Ra khỏi đơn vị, Ôn Dĩ Phàm trực tiếp đi về hướng phố truỵ lạc. Đến cửa bar "Tăng ca", cô nhắn tin cho Tang Diên, cũng không đợi ở bên ngoài mà trực tiếp đi vào trong.

Ôn Dĩ Phàm đi đến trước quầy bar.

Người pha rượu Hà Minh Bác đã biết cô, thấy cô đến, liền rót cho cô một ly nước.

"Chị không trực tiếp đi lên tìm anh Diên luôn sao?"

Ôn Dĩ Phàm cười, nói cám ơn. Cô suy nghĩ một chút, thấy như vậy cũng được, cũng không cần đợi Tang Diên xuống. Cô quay đầu nhìn về phía cầu thang: "Vậy tôi trực tiếp đi lên. . ."

Cô còn chưa nói xong, cổ tay bỗng nhiên bị bắt lại từ phía sau.

Ôn Dĩ Phàm im bặt, có cảm giác rất rõ ràng là hơi thở của người sau lưng hoàn toàn không quen thuộc. Cô theo bản năng hất ra tay, đồng thời quay đầu lại. Ngay lúc đó, cô đối diện với khuôn mặt say khướt của Xa Hưng Đức.

Cô nín thở.

Xa Hưng Đức lại một lần nữa bắt lấy cánh tay cô, vẻ mặt rõ ràng không tỉnh táo: "Này, thật là Sương Hàng sao. Cậu đã nói cậu không nhận sai mà. . ."

Thể lực giữa nam và nữ khác xa nhau, Ôn Dĩ Phàm muốn tránh thoát, nhưng hoàn toàn không chống nổi sức mạnh của hắn. Cô nhắm mắt, rồi lại mở ra, không muốn lãng phí sức lực nữa. Cô chăm chú nhìn hắn ta, giọng lạnh nhạt: "Ông có chuyện gì?"

"Sao lại hỏi cậu có chuyện gì? Không phải là cậu muốn tìm cháu ôn chuyện cũ sao, lần trước thấy cậu sao lại làm như không nhìn thấy?" Xa Hưng Đức nói to, "Cháu đúng là không có lương tâm, lâu như vậy không thấy cậu cũng không —— "

Trong chớp mắt tiếp theo.

Cánh tay Xa Hưng Đức bị Tang Diên kéo mạnh ra.

Ôn Dĩ Phàm cảm nhận được Tang Diên kéo mình vào trong ngực, hơi thở ấm áp của anh bao lấy cô. Tinh thần cô buông lỏng, lúc này cô mới nhận ra cả cơ thể mình không thể khống chế mà run rẩy.

Cô hoàn toàn không ngờ sẽ gặp phải Xa Hưng Đức ở đây.

Đè nén sự chán ghét cùng cực, cô cố gắng bình tĩnh lại.

Ôn Dĩ Phàm ngẩng đầu lên.

Rồi sau đó, đối mặt với khuôn mặt u ám của Tang Diên.

Cô run run môi, lại không thể nói ra lời.

Tang Diên mím môi, bàn tay khẽ vuốt lên cổ tay cô: "Không có chuyện gì chứ?"

Ôn Dĩ Phàm nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Thấy vậy, Tang Diên mới thoáng an tâm. Anh quay đầu nhìn Xa Hưng Đức từ trên xuống dưới, biểu cảm bộc lộ rõ ràng trên khuôn mặt, giọng nói lạnh như băng.

"Ông là ai?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Khó Dỗ Dành

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook