Trang Chủ
Xuyên Không
Khiêm Vương Sát Phi
Uyển Tư Tư Đã Đến

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong đại sảnh, một vị nữ tử mặc váy dài đào hồng nhạt ngồi ngay ngắn ở ghế trên, khuôn mặt dịu dàng thanh tú, da thịt trắng nõn mềm mại, bên môi mang theo ý cười ôn nhu, một đôi mắt đẹp nhìn quanh, bên trong cất giấu vô tận tưởng niệm, còn có vài phần vội vàng cùng thản nhiên thẹn thùng.

Đứng ở bên người nàng nữ tử mặc quần áo sắc xanh đậm nhìn đến đào y nữ tử trên mặt vội vàng, không khỏi ở một bên mở miệng an ủi nói: “Tiểu thư, ngươi đừng vội, công tử lập tức sẽ đi ra gặp tiểu thư .”

“Xuân Đào!...” Bị lục y nữ tử bên cạnh xem thấu tâm tư đào y nữ tử, sau khi nghe được lời của nàng, dịu đi một chút tâm tình lo lắng của mình, trên mặt mang theo e lệ nhẹ giọng hô tên lục y nữ tử.

“Ha ha... Hảo hảo hảo, nô tỳ không lấy cười tiểu thư ngươi .” Lục y nữ tử gọi Xuân Đào nhìn đến tiểu thư nhà mình xấu hổ nhìn nàng, chạy nhanh ra tiếng nói, âm thầm che miệng ở một bên cười trộm .

Đúng lúc này, Cung Mạch Khiêm ôm lấy Vân Khinh và Phong Nhiễm Tuyệt cùng nhau đi vào trong đại sảnh, Mạc Ngôn Mạc Ngữ lẳng lặng theo ở phía sau bọn họ.

Đào y nữ tử ngồi ngay ngắn ở trong phòng vẻ mặt thẹn thùng cùng vui mừng nhìn đến Vân Khinh bị hắn ôm vào trong ngực lập tức biến mất vô tung vô ảnh, nguyên bản là thẹn thùng mà khuôn mặt biến đỏ bừng nhất thời trắng bệch, sững sờ ở tại chỗ, ngược lại lại muốn nghĩ đến chuyện trước kia, sắc mặt thế này mới dịu xuống, nha nha mở miệng: “Sư huynh...”

Cung Mạch Khiêm nhìn đến vẻ mặt đào y nữ tử trên mặt chuyển biến, đôi mắt giấu ở dưới thần sắc ôn nhuận mắt rất nhanh hiện lên một tia thâm sắc, tiện đà giơ lên ý cười ôn nhuận, ôn hòa nói: “Đến, ta giới thiệu một chút, đây là Vương phi của ta Vân Khinh, đây là sư muội của ta Uyển Tư Tư.”

Cung Mạch Khiêm cúi đầu nhìn Vân Khinh còn mang theo nồng đậm buồn ngủ, trên mặt phiếm thần sắc ôn nhu có thể chết chìm người, theo sau ngẩng đầu thần sắc ôn hòa lại xa cách nhìn đào y nữ tử hướng hai người giới thiệu.

Một trước một sau biểu tình biến hóa làm cho đào y nữ tử cảm thấy ảm đạm, một lòng rất là không yên bất an nhảy lên , giọng nói êm ái: “Vân cô nương, Phong công tử.”

Phong Nhiễm Tuyệt đứng ở một bên trầm mặc không nói nghe được Uyển Tư Tư đối xưng hô hắn không tiếng động gật gật đầu, tính làm là hướng nàng chào hỏi, sau đó tiếp tục không tiếng động đứng ở một bên xem trận trò hay này.

Cung Mạch Khiêm nghe được đào y nữ tử đối Vân Khinh xưng hô, đột nhiên nhíu nhíu mày, thanh âm ôn nhuận dễ nghe mang theo một tia khí thế cường ngạnh nói: “Tư Tư, ngươi vừa mới đó không có nghe rõ ràng sao? Đây là Vương phi của ta Vân Khinh.”

Cung Mạch Khiêm ở trên bốn chữ ‘Vương phi của ta’ thêm chút giọng điệu. Ý tứ Vân Khinh là Vương phi của ta, như vậy ngươi nên xưng hô nàng là Khiêm vương phi mà không phải cái gì Vân cô nương.

Uyển Tư Tư nghe ra ý tứ trong đó, âm thầm nắm chặt dưới ống tay áo, lặng im một hồi, sau đó giọng điệu mang thản nhiên đối Vân Khinh nói: “Khiêm vương phi.”

Mà Vân Khinh buồn ngủ thì lẳng lặng chui đầu vào trên vai Cung Mạch Khiêm ngủ say, căn bản sẽ không nghe được bọn họ đang nói cái gì, tự nhiên cũng không có nghe đến lời nóiUyển Tư Tư.

Cung Mạch Khiêm cúi đầu nhìn Vân Khinh đang ngủ ở trước ngực hắn, không tiếng động nở nụ cười, thanh âm dễ nghe ôn nhuận tràn đầy ôn nhu thấp giọng ở bên tai Vân Khinh nói: “Khinh nhi, tỉnh tỉnh, đến, đây là sư muội Uyển Tư Tư.”

Hơi thở ấm áp phun ở trên lỗ tai Vân Khinh, cảm giác ấm áp ngứa ngứa khiến cho nàng một trận run rẩy, sâu kín tỉnh lại, mở đôi mắt buồn ngủ nhìn Uyển Tư Tư đứng ở kia, thanh âm buồn ngủ theo trong miệng nàng tràn ra: “Ngô... Nhĩ hảo.” Nói xong liền lại vùi đầu ngã vào trên vai Cung Mạch Khiêm ngủ.

Cung Mạch Khiêm nắm thắt lưng Vân Khinh, buồn cười nhìn bộ dáng mơ hồ của nàng, ôn nhu nói: “Tối hôm qua là ta không tốt, không cho ngươi hảo hảo ngủ, hôm nay lại sớm như vậy đánh thức ngươi, đêm nay ta nhất định sẽ làm ngươi hảo hảo ngủ một giấc.”

“Ân.” Vân Khinh nghe được lời nói hắn thanh âm buồn ngủ nhẹ nhàng mà lên tiếng, không chút chú ý lời nói Cung Mạch Khiêm nói ra đều rất ái muội, cỡ nào dẫn người mơ màng.

Tối hôm qua Vân Khinh là không như thế nào ngủ, Cung Mạch Khiêm rời khỏi nhưng lời hắn lại ở trong đầu nàng không tiêu tan, giống như ma rủa luôn luôn trong lòng nàng quanh quẩn, làm cho nàng suy nghĩ một buổi tối cũng không làm hiểu được nàng đối hắn rốt cuộc là cái cảm giác gì...

Thẳng đến thời điểm hừng đông thế này mới buồn ngủ, nặng nề ngủ, kết quả không bao lâu đã bị Cung Mạch Khiêm kéo từ chăn ra, nói là đồ đệ của sư phụ hắn đến đây muốn nàng đi ra cùng hắn xem, nàng không chịu hắn liền vẫn thân đến nàng chịu đi ra thấy sư muội hắn mới thôi, không cho nàng ngủ, trời biết nàng hiện tại có bao nhiêu mệt mỏi, không có biện pháp, đành phải mặc hắn ‘bài bố’ .

“Tốt lắm, đều đến trong viện đi ngồi đi.” Cung Mạch Khiêm ôn hòa nói, ôm lấy Vân Khinh buồn ngủ nặng nề hướng trong viện đi đến.

Uyển Tư Tư nhìn bóng dáng Cung Mạch Khiêm ôm chặt Vân Khinh rời đi, làm cho nàng cảm thấy bọn họ là xứng đôi như vậy, cực lực che dấu cảm xúc không cam lòng của mình, nhưng đáy mắt ghen tị như thế nào cũng vô pháp che dấu trụ, tầm mắt oán hận bắn thẳng đến hướng Vân Khinh, hận không thể ở trên thân Vân Khinh bắn ra cái một cái lỗ.

Sư huynh vừa mới đối nữ nhân kia một màn ôn nhu làm cho nàng cảm giác sâu sắc bất an, sư huynh thích Sát phi kia sao? Không, hẳn là sẽ không, nữ nhân kia là Hoàng gia ban cho, sư huynh sẽ không thích, tựa như trước kia cũng có loại chuyện này, những nữ nhân dung mạo xinh đẹp kia sư huynh một người đều không có thích qua, sau thì những nữ nhân kia cũng đều chết.

Sư huynh cũng có thể sẽ không thích nữ nhân này, sẽ không, sẽ không ... Huống chi sư huynh luôn luôn đều là ôn nhu như vậy, khiêm tốn như vậy.

Uyển Tư Tư nắm chặt hai tay lâm vào suy nghĩ của mình, áp lực cảm xúc không yên bất an trong lòng, ở trong lòng vì hành vi Cung Mạch Khiêm biện giải.

Ở phía sau Uyển Tư Tư, Xuân Đào nhìn đến Cung Mạch Khiêm cùng Vân Khinh động tác thân mật như vậy, ánh mắt trừng thẳng bóng dáng Vân Khinh rời đi, như là hận không thể đem nàng trừng chết.

Sau đó nhìn đến thần sắc áp lực của Uyển Tư Tư vội vàng tiến lên an ủi nàng: “Tiểu thư, ngươi đừng thương tâm, công tử có thể là ngại cho mặt mũi Hoàng gia mới đối với nàng tốt như vậy, huống chi công tử này luôn luôn đều là ôn hòa như vậy, tiểu thư ngươi vừa đẹp lại vừa ôn nhu thiện lương, công tử khẳng định sẽ thích tiểu thư .”

Uyển Tư Tư nghe được lời nói Xuân Đào an ủi thần sắc ảm đạm có chuyển biến tốt hơn, đôi mắt mông lung phủ một tầng hơi nước nhìn Xuân Đào không xác định hỏi: “Thật vậy chăng? Nhưng là vì sao sư huynh đến bây giờ đều không có thích ta?” Thời điểm lần đầu tiên nàng nhìn đến sư huynh liền thích hắn, nhưng là vì sao, vì sao sư huynh đến bây giờ còn không hiểu được tâm của nàng đối hắn?

“Tiểu thư...” Nhìn đến Uyển Tư Tư huyền lệ ướt át làm cho Xuân Đào có chút không biết làm sao, không biết nên như thế nào trả lời lời của nàng nàng.

Nhìn đại sảnh đã muốn cũng chỉ còn lại hai người các nàng lập tức dời đi lực chú ý Uyển Tư Tư mở miệng nói: “Tiểu thư, ngươi trước đừng khóc, chúng ta vẫn là mau cùng đi lên đi, bọn họ đã muốn đi xa rồi.”

“Ân, chúng ta đi thôi.” Nhờ Xuân Đào nhắc nhở Uyển Tư Tư thế này mới phát giác trong đại sảnh cũng chỉ thừa nàng cùng Xuân Đào, lập tức nâng tay dùng cổ tay áo nhẹ đè mước mắt khóe mắt sắp tràn ra, ôn nhu nói.

Ở trong lòng âm thầm quyết định, nàng nhất định phải làm cho sư huynh yêu nàng, nhất định! Nàng thích sư huynh nhiều năm như vậy làm sao có thể buông tay? Không ai so với nàng hiểu biết sư huynh hơn hết!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Khiêm Vương Sát Phi

Avatar
trang cute20:02 02/02/2017
the cuoi cung van khinh yeu ai ?
Avatar
Minh Minh22:11 25/11/2014
truyện hay quá post tiếp yk bạn ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK