Trang Chủ
Xuyên Không
Khiêm Vương Sát Phi
Thừa Tướng Gia Đại Tiểu Thư

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiểu uyển hẻo lánh, một oa nhi tiểu cô nương dung mạo tinh xảo đáng yêu lẳng lặng nằm ở trên ghế nằm, như đang ngủ. Khoảng cách ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây rơi tại trên thân thể của nàng, hình thành vầng sáng làm cho nàng như tinh linh lạc phàm trần, làm người ta không đành lòng đi đánh vỡ hình ảnh duy mĩ mà lại bình tĩnh này. Cố tình lúc này một con bồ câu thực không tự giác bay lại đây, đứng ở trên cánh tay áo xanh nữ tử một bên, chỉ thấy nàng kia tùy tay theo cánh con bồ câu khép lại lấy ra một cái giấy cuốn, xem xong nội dung bên trong liền cho nó bay đi, lẳng lặng chờ đợi tiểu cô nương trên ghế nằm tỉnh lại. Hết thảy lại khôi phục yên tĩnh lúc trước.

Không bao lâu, tiểu cô nương sâu kín tỉnh lại, trên mặt lông mi đáng yêu quạt hương run rẩy, mở hai tròng mắt, con ngươi đen thủy tinh còn lưu lại buồn ngủ mông lung.

“Chủ tử, Hoa Ảnh đã trở lại, hiện tại ở Đệ Nhất Lâu, người có hay không muốn đi qua?” Áo xanh nữ tử giọng điệu cung kính không kiêu ngạo không siểm nịnh.

“Ừ, vậy đi thôi. Vừa vặn cơm trưa ở nơi đó giải quyết, ta muốn ngủ, đến nơi đó đánh thức ta.” Nhuyễn nhu thanh âm vừa nói xong, tiểu cô nương trên ghế nằm liền nặng nề ngủ. Áo xanh nữ tử mềm nhẹ ôm lấy tiểu cô nương hướng đại môn đi, nàng cũng sớm đã thành thói quen chủ tử bất luận ở đâu đều như trước không có thay đổi.

Trên đường cái huyên náo một mảnh cảnh tượng phồn hoa, tiếng tiểu quán tiểu thương rao hàng, tiếng tiểu hài tử truy đuổi chơi đùa ngoạn nháo, tiếng khách trà bạn rượu nói chuyện phiếm... Rất náo nhiệt! Một vị áo xanh nữ tử thật cẩn thận ôm thiên hạ đang ngủ trong lòng thoải mái mà tránh đi người đến người đi đụng vào, nhìn đến bàng hiệu ‘Đệ Nhất Lâu’ đang muốn chuẩn bị đi vào, một tiếng khẽ kêu vang lên: “Sát tinh ngươi như thế nào tới đây?!” Tiếng kêu khẽ khiến cho người trên đường cái chú ý, đều trợn to hai mắt vãnh tai muốn biết đã xảy ra chuyện gì. Người thôi, đều là dộng vật lòng hiếu kỳ mạnh. Bất luận là thời điểm gì đều có người bát quái tồn tại!

“Không nghe đến bổn tiểu thư đang hỏi ngươi sao? Ngôn Khinh!” Oa nhi tiểu cô nương mặc trang phục màu đỏ ở tại một đám lấy người ẫm xuống dưới đến trước mặt áo xanh nữ tử, thấy nàng hỏi mà không trả lời nàng, lập tức lại hỏi một lần nữa còn gọi ra tên của nàng.

Người trên đường ở một bên nhìn náo nhiệt, tiểu cô nương mặc đồ trang phục màu đỏ vừa thấy chỉ biết là tiểu hài tử phú quý của người ta, chậc chậc.... Nhìn xem quần áo kia là biết, chỉ sợ một kiện quần áo nho nhỏ kia cũng đủ cho dân chúng bình thường bọn họ nhà ăn vài năm nuôi sống một nhà, nàng lớn lên lại trong veo như nước, không khó nhìn ra sau khi trưởng thành là xinh đẹp động lòng người như thế, trên đầu đội trâm cài ngọc điệp, châu hoa cơ hồ chiếm đầy nửa đầu, sáu bảy tên nô bộc phía sau nô tỳ ôm nàng trên tay để đầy vật phầm hộp lớn hộp nhỏ, đội hình ‘khổng lồ’ này thì cho dù là ngốc tử đều có thể đoán ra đây là người của kẻ có tiền! Trái lại người đối diện nàng ‘nghèo kiết hủ lậu’ hơn, chỉ có một áo xanh nữ tử ôm tiểu cô nương trong lòng ra vẻ đang ngủ nhìn không tới mặt, cái gì nô bộc a, vật phẩm mua đồ trên đường a, tất cả đều không có! Duy nhất cũng không tệ lắm cũng chỉ có quần áo trên người của các nàng, nhưng thực mộc mạc, xa không kịp quần áo của hồng y tiểu cô nương. Tóc cũng gần là dùng mấy căn ti cột lại, cái gì châu hoa, trâm cài tất cả đều không có!

“Chủ tử đang ngủ, ở trong này tự nhiên cùng Nhị tiểu thư giống nhau.” Tiếng nói lạnh lùng theo trong miệng áo xanh nữ tử xinh đẹp tràn ra.

“Bổn tiểu thư hỏi là nàng, ngươi một tiện tì ti tiện trả lời cái gì! Ta có nói chuyện với ngươi sao! Nàng cũng xứng đến Đệ Nhất Lâu ăn cơm? Đừng ô uế người ta, Sát tinh khắc chết mẫu thân của mình! Còn có mặt mũi đi ra, mặt của phủ Thừa Tướng đều bị nàng làm mất hết!” Tiểu cô nương xinh đẹp quý khí vẻ mặt ghét bỏ nổi giận mắng. Mọi người thế này mới hiểu được âm thầm gật đầu, nguyên lai là Thừa Tướng gia tiểu thư, trách không được đâu!

Bộ dáng ghét bỏ làm cho áo xanh nữ tử đang mặt lạnh lúc này lại bịt kín một tầng hàn băng, làm cho người ta vừa thấy liền cảm thấy lạnh đến tận xương tủy. Mắng nàng không quan hệ, nhưng là. Không ai có thể chửi bới chủ tử! Áo xanh nữ tử đang chuẩn bị phát tác, thiên hạ ngủ ở trong lòng nàng có động tĩnh.“Ngô. Thật ồn ào! Có chó sủa? Thanh Y, đến sao?” Tiếng nói hàm chứa buồn ngủ miễn cưỡng vang lên, tiểu cô nương lúc trước ghé vào trên vai Thanh Y ngẩng đầu lên, nhu nhu ánh mắt, mở con ngươi còn mang theo buồn ngủ ngẩng đầu nhìn xem chiêu bài của Đệ Nhất Lâu, từ đầu tới đuôi cũng chưa liếc mắt một cái xem hồng y tiểu cô nương các nàng.

Luôn luôn nuông chiều từ bé, tiểu cô nương luôn bị người đặt ở trong lòng bàn tay lớn lên làm sao bị người không nhìn qua như vậy? Vì thế vẻ mặt tức giận phẫn nộ chỉ vào nàng nói: “Ngươi, ngươi, ngươi Sát tinh chết tiệt này dám không nhìn ta? Còn mắng bổn tiểu thư là chó?!”

Áo trắng tiểu cô nương nghe được lời của nàng quay sang, chỉ nghe thấy tiếng chung quanh hơi hơi hít vào, tiếng lòng cộng đồng của mọi người: Tiểu hài tử thật đáng yêu, phấn điêu ngọc mài ! Làm cho người ta hảo muốn ôm vào trong ngực sủng nàng, thân ái nàng, thật sự thật là rất đáng yêu ! Nếu là đứa nhỏ nhà mình nên có bao nhiêu tốt a! Đáng tiếc, oa nhi đáng yêu như vậy lại bởi vì mẫu thân đã chết mà không thể sủng, ai...... Đứa nhỏ thật đáng thương. Mọi người tiếc hận lắc đầu thở dài. Đặc biệt các nữ nhân cảm tình phong phú tình thương của mẹ tràn ra. Nhìn về phía nàng ánh mắt đều mang theo đồng tình.

“Ừ? Là ngươi a, ta vừa tỉnh cho nên không thấy được ngươi, ta vừa mới nói là chó sủa, ngươi là người hảo hảo không làm thì làm sao muốn mắng mình là chó?” Tiếng nói mang theo mềm mại, biểu tình cực kỳ vô tội. Chỉ là lời nói đi ra lại làm cho người chung quanh nhịn không được bật cười, làm cho hồng y tiểu cô nương nổi trận lôi đình, nghiến răng nghiến lợi.

“Ngươi, ngươi......” Hồng y tiểu cô nương đã muốn hoàn toàn bị tức nói không ra lời.

“Ngươi Sát tinh này dựa vào cái gì như vậy cùng tiểu thư ta nói chuyện!” Nô tỳ om hồng y tiểu cô nương mở miệng, giận dữ trừng mắt Vân Khinh, một chút cũng không đem Vân Khinh để vào mắt, ai cho nàng là người của Nhị phu nhân, Đại phu nhân đã sớm chết, hiện tại người ở phủ Thừa Tướng quản lý nội vụ là Nhị phu nhân, nàng là người của Nhị phu nhân tự nhiên cũng sẽ không đem Đại tiểu thư Vân Khinh mẫu thân đã chết lại không chịu sủng không một chút địa vị để vào mắt. Cái gọi là 'chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng' là cái dạng này.

“Ngươi là thân phận gì mà cùng chủ tử nói chuyện như vậy.” Tiếng nói lạnh lùng, ngữ điệu cho dù là không có nói cao cũng có thể làm cho nô tỳ khí thế cao trận có chút kiêng kị, nhắm lại miệng không quá dám làm càn, không biết vì sao các nàng nô tỳ này lại sợ áo xanh nữ tử trước mắt, từ lần đó nàng rơi xuống nước tỉnh lại sau dường như thay đổi thành một người khác, cả người lạnh như băng, chỉ cần ánh mắt nàng đối với các nàng lạnh lùng thoáng nhìn, các nàng nhất thời cảm thấy chân đều mềm đi, làm sao còn dám cùng nàng sẵng giọng. Cũng là vì có Thanh Y tồn tại Vân Khinh mới sống qua nhàn nhã như vậy, cho dù là không chịu sủng ái, ở trong phủ không một chút địa vị cũng không có người đi tìm nàng phiền toái. Đương nhiên trừ bỏ Nhị phu nhân Từ Diễm Nhi cùng hồng y tiểu cô nương trước mắt cũng chính là con của Nhị phu nhân sinh Thừa Tướng gia Nhị tiểu thư Ngôn Thiên Nhu. Bất quá các nàng mỗi lần đến đều là nghẹn tức trở về. Bởi vì Vân Khinh căn bản là không để ý tới các nàng, tùy các nàng nói cái gì đó, cho các nàng ở nơi này lầm bầm lầu bầu, tự quyết định.

“Mệt mỏi quá, chúng ta mau vào đi.” Vân khẽ tựa vào trên người Thanh Y thản nhiên nói, đối với nô tỳ bất kính làm càn kia không thèm để ý, chó cắn người một ngụm, người cũng không thể cùng nó so đo cắn trở về đi?

Nghe được lời nói Vân Khinh, Thanh Y cũng không nói thêm cái gì, ôm nàng hướng bên trong Đệ Nhất Lâu đi, lưu lại một đám nô bộc, nô tỳ cùng hồng y tiểu cô nương Ngôn Thiên Nhu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Khiêm Vương Sát Phi

Avatar
trang cute20:02 02/02/2017
the cuoi cung van khinh yeu ai ?
Avatar
Minh Minh22:11 25/11/2014
truyện hay quá post tiếp yk bạn ơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK