Khiêm Vương Sát Phi

Chương 25: Hôn sâu [ hạ ]

Yên Ngữ

25/11/2014

Vân Khinh cảm thấy khí lực mình khí lực như là bị lấy đi hết, càng ngày càng làm không ra, cảm giác toàn thân cao thấp đều là tê dại. Trong lồng ngực dưỡng khí càng ngày càng loãng, khuôn mặt trắng nõn trơn mềm bởi vì hơi thiếu dưỡng mà nổi lên đỏ ửng mê người, thủy mâu như nhiễm lên nhè nhẹ sương mù, khí chất thanh nhã hờ hững đã không còn tồn tại, cả người đẹp giống như một tiêu yêu tinh câu hoặc lòng người.

Cung Mạch Khiêm nhìn Vân Khinh bộ dáng câu hồn phách người, mâu trung nồng đậm không tiêu tan, hôn sâu ôn nhu mà nhiệt tình bắt đầu dần dần trở nên cuồng tứ mà nhiệt liệt, đoạt lấy nước bọt trong miệng ngọt ngào nàng, lưỡi không ngừng ở trong miệng nàng cùng nàng dây dưa chơi đùa, nhiệt liệt cuồng tứ làm cho Vân Khinh không chỗ có thể trốn.

“Ngô... Ừ...” Tay Vân Khinh để trong ngực hắn bất tri bất giác trung biến thành cầm lấy, suy nghĩ trong óc trở nên hỗn độn không thể tự hỏi, bởi vì thiếu dưỡng bắt đầu theo bản năng phản kháng lên.

Thật lâu sau... Cung Mạch Khiêm nhìn Vân Khinh bởi vì thiếu dưỡng mà trở nên vô lực, thế này mới lưu luyến không rời ly khai cánh môi mềm mại của nàng, mật dịch trong miệng bởi vì hắn rời đi dắt một đạo chỉ bạc ái muội.

Vân Khinh rốt cục chiếm được giải phóng, thở hổn hển, liều mạng hô hấp dưỡng khí trong không khí, không hề chớp mắt nhìn Cung Mạch khiêm ở trong mắt nàng cười đến vẻ mặt đắc ý, đầu óc hỗn độn không thể thanh tỉnh, tâm run rẩy, giống như có cái gì không giống với, cảm thấy có cái gì thoát ly thứ nắm trong tay nàng, làm cho nàng có chút vô thố, bất an lên.

“Ha ha... Mèo con ngươi như vậy nhìn ta là ở dụ dỗ ta sao? Bị chính mình âu yếm nữ nhân như vậy thâm tình nhìn ta nhưng là hội cầm giữ không được nha...” Cung Mạch Khiêm tràn đầy ý cười nhìn Vân Khinh thở dốc không thôi, đôi mắt màu đen thật lâu không tiêu tan, nhìn Vân Khinh bình tĩnh theo dõi hắn, thực tự động tự giác đem ánh mắt của nàng lý giải thành một cái ý tứ khác, nói xong liền cúi đầu tới gần bộ dáng Vân Khinh như là muốn hôn nàng.

Càng ngày càng để sát vào mặt trong mắt Vân Khinh phóng đại, Vân Khinh thở gấp cứ như vậy lẳng lặng nhìn hắn, chỗ sâu ở trong đáy lòng đột nhiên nảy ra một tia khác thường, khuôn mặt này kỳ thật lớn lên thực tuấn dật xuất trần, bởi vì hắn cúi người mặc phát rối tung theo động tác hắn mà vuông góc xuống phía dưới, lông mi thật dài hình thành một độ cong mê người, mí mắt buông xuống lộ ra đôi mắt thâm thúy như uyên, nhu tình bốn phía, làm cho người ta kìm lòng không được muốn trầm luân rơi vào.

Vân Khinh cảm thấy mình như là mất đi tri giác không thể nhúc nhích, chỉ có thể lẳng lặng nhìn khuôn mặt tuấn tú ôn nhuận như ngọc trước mắt dần dần phóng đại, trong lòng đột nhiên trở nên khẩn trương, tâm bùm bùm đập không ngừng, trong phòng im lặng đến có thể nghe tiếng hít thở lẫn nhau, nghe lẫn nhau tiếng tim đập.

Càng ngày càng kéo gần khoảng cách, hô hấp càng ngày càng nóng rực, cảm xúc càng ngày càng không hiểu......

Đột nhiên, Cung Mạch Khiêm cách môi hồng nhuận của Vân Khinh còn có mấy mm dừng lại, trong đôi mắt thâm nhiên ý cười rõ ràng, lẳng lặng cảm giác lồng ngực phập phồng lẫn nhau, nhảy lên tâm dẫn. Môi đỏ sẫm tao nhã của hắn lại tà tứ giơ lên một cái độ cong, âm thanh nam từ tính khàn khàn trầm thấp không nhanh không chậm theo trong miệng hắn tràn ra: “Mèo con... Ta nghĩ ta yêu ngươi ...”

Lời nói trầm thấp giống như ma rủa, gằn từng tiếng bay vào trong tai nàng, ở trong lòng nàng bình tĩnh vô ba khoách tát mở ra, nổi lên tầng tầng gợn sóng... Trong đầu quanh quẩn thanh âm như ma rủa bàn khàn khàn của hắn... Ta nghĩ ta yêu ngươi ... Yêu ngươi ... Yêu ngươi ...

Cung Mạch Khiêm nhìn Vân Khinh có chút ngốc lăng, ý cười nhẹ tràn ra, theo sau cúi đầu hôi môi của nàng, ở trên môi mềm mại của nàng ấn kế tiếp một nụ hôn không sâu, lại giống như một cái khắc, ở Vân Khinh trong lòng không thể lau đi.

Cung Mạch Khiêm cười đến hiệp ý tứ nhiên, chui đầu vào cổ Vân Khinh nghe trên người nàng tản ra mùi thơm thản nhiên, cực lực khắc chế mình ngang nhiên bừng bừng phấn chấn, hô hấp ấm áp phun ở trên da thịt non nớt củ nàng, choáng váng khởi ánh sáng màu hồng nhuận.

Tiến triển không sai nha... Mặc dù có điểm chậm, nhưng ít ra nàng không có cự tuyệt hắn hôn không phải sao, ai... Chính là khổ mình, không thể hoàn toàn đem nàng ăn vào trong bụng, vì không dọa chạy tiểu nữ nhân này đành phải từng bước một từ từ đến .

Nhẹ đặt ở trên thân Vân Khinh, Cung Mạch Khiêm ôn nhu ôm chặt nàng, trong đôi mắt ý cười mang theo một tia bất đắc dĩ, trong thần sắc rõ ràng có thể nhìn ra hắn ở cực lực ức chế mình .

Vân Khinh hiện tại đã là tâm loạn như ma, trong óc hỗn độn một mảnh, buông xuống mí mắt che khuất đồng mâu hờ hững thâm u của nàng, hiện tại nàng cũng không biết tâm tình mình là như thế nào, thực phức tạp, vốn định hờ hững đạm nhìn thế gian này, bình thản qua cuộc sống u tĩnh bình yên này, nhưng là đã có một bóng dáng áo trắng ôn nhã đột nhiên xâm nhập thế giới bình tĩnh của nàng, ở trong nội tâm bình thản hờ hững của nàng kích khởi tầng tầng gợn sóng.

Vừa mới thời điểm hắn hôn nàng hoàn toàn có thể né tránh, nhưng là nàng không có né tránh, vốn ở lúc thời điểm hắn tới gần nàng có thể tỉnh lại, nhưng nàng cũng không có tỉnh lại, tiếp tục yên tâm ngủ say, bởi vì biết là hắn, nàng đã muốn thói quen hắn tồn tại, thói quen hơi thở hắn, thói quen hắn đụng vào... Hết thảy hết thảy nàng đều đã muốn thói quen...

Loại cảm giác này làm cho nàng có chút ỷ lại, muốn kháng cự lại không thể kháng cự, bóng dáng hắn ôn nhã như ngọc đã muốn bất tri bất giác ở trong lòng nàng đóng quân đó, kéo không đi giết không xong, Vân Khinh cứ như vậy lẳng lặng cho Cung Mạch Khiêm ôm lấy nàng.

Thật lâu sau...

Vân Khinh thanh âm thản nhiên truyền đến: “Đêm nay... Ngươi đi Minh viện ngủ đi.” Nàng cần một người yên lặng một chút.

Nghe được lờ nói Vân Khinh, Cung Mạch Khiêm không chỉ không nhíu mày không khổ sở, ngược lại không tiếng động nở nụ cười, ha ha... Lòng của nàng không ở bình tĩnh sao? Ôn nhuận nói: “Hảo, đêm nay chính ngươi ngủ đi, hảo hảo ngủ một giấc.” Nói xong liền ở trên trán nàng hạ xuống một cái hôn khẽ, sau đó đứng dậy rời đi, đôi mắt mang theo ý cười thâm u hiện lên một tia ánh sáng khôn khéo, thần sắc kia rõ ràng như là tính kế.

Đáng tiếc hắn đưa lưng về phía Vân Khinh làm cho nàng xem không đến vẻ mặt hắn, mà trên giường Vân Khinh cảm xúc hỗn loạn cũng sẽ không chú ý nhiều như vậy, cũng chỉ là lẳng lặng nằm ở kia không hề buồn ngủ, tâm tư đã muốn không biết bay đi đâu vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Khiêm Vương Sát Phi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook