Khế Ước Ngày Xuân

Chương 70: Tín đồ tửu sắc

Trương Bội Kỳ

31/12/2020

Nhận thưởng xong, qua bảy bảy bốn chín lần chụp ảnh tập thể, khi mọi chuyện đã hoàn toàn kết thúc, bấy giờ đã nửa đêm.

“Khoảng thời gian qua mọi người vất vả rồi.” Sau khi người trong sân về hết, Minh Ngọc lên tiếng: “Đã đặt sẵn bàn ăn khuya, hôm nay không say không về.”

“Cảm ơn đàn chị!”

“Quản lý cũng vất vả rồi!”

“Không say không về!”

Trong tiếng hoan hô, hàng người túm năm tụm bảy ra khỏi nhà thi đấu.

Minh Ngọc đặt bữa khuya là lẩu, tiệm ở ngay gần trường, thế là họ quyết định đi bộ sang.

Là đội trưởng, Lục Sâm luôn có thói quen đi sau cùng, Trác Dật Nhiên đi cạnh anh, chưa được mấy bước, Lục Sâm chợt nói: “Bây giờ không có ai rồi.”

Trác Dật Nhiên chưa kịp phản ứng: “Hả?”

Lục Sâm vươn một ngón tay chỉ lên má mình.

“… Anh còn nhớ à.” Trác Dật Nhiên dở khóc dở cười: “Em chỉ đùa thôi mà.”

Lục Sâm liếc nhìn cậu, môi mỏng mím lại, quay đầu đi.

Trác Dật Nhiên quay sang nhìn Lâm Dương và Chu Lộ Lộ đang đi phía trước không xa, khẽ giọng: “Vả lại họ không phải người sao.”

Lục Sâm vẫn không lên tiếng, chỉ im lặng rũ mắt xuống.

Anh vốn rất điển trai, ngày thường trông như ở chỗ cao không thể với tới, không màng chuyện thế tục, một khi lộ vẻ mặt này thì như đất trời đảo chuyển, cho người ta cảm giác cô đơn như một nàng công chúa bị ép trở thành lọ lem vậy.

Trác Dật Nhiên sợ dáng vẻ này nhất, thế là cũng mặc kệ thẹn thùng, cậu cắn răng, mặt dày nghễn cổ thơm nhẹ lên mặt anh.

Hôn xong, cậu nhanh chóng rời mắt đi, còn chẳng dám nhìn mặt Lục Sâm, nhưng lại ra dáng ác bá bắt nạt dân lành, hung hăng rằng: “Vừa lòng chưa?”

Lục Sâm lại nói: “Nếm không ra.”

Trác Dật Nhiên sửng sốt, sau đó mới hiểu ý anh là chuyện hồi kết thúc hiệp ba, vành tai cậu bỗng chốc nóng lên.

“Sao anh cứ được nước lấn tới vậy?” Cậu thẹn quá hóa giận, ngước mắt nhìn Lục Sâm: “Đừng nói anh giấu em đăng ký học lớp lưu manh nhé?”

Lục Sâm hỏi ngược lại cậu: “Rốt cuộc ai là lưu manh?”

“… Rồi rồi rồi, vậy em không giở thói lưu manh nữa.” Trác Dật Nhiên cạn lời: “Vui chưa?”

Lục Sâm không cản cậu, cũng không đáp, chỉ trưng ra lại bộ mặt ban nãy, cứ như Trác Dật Nhiên bắt nạt gì anh vậy.

Trác Dật Nhiên thật sự hết cách, nhưng cậu lại mềm lòng, do dự một lúc bèn nhìn quanh, thấy Lâm Dương và Chu Lộ Lộ đang tám chuyện hăng say, gần đây cũng không có ai, thế là bất chấp tất cả vươn tay kéo cằm Lục Sâm, chạm nhẹ lên môi anh.

Nào ngờ lần này Lục Sâm vẫn đánh giá bằng giọng lạnh nhạt: “Nhanh quá.”

“…” Trác Dật Nhiên là người nóng tính, lúc này sắp bị anh chọc tức chết rồi, bèn mặc kệ mọi thứ xung quanh, dứt khoát choàng hai tay qua cổ người nọ, ngước đầu hôn lên đôi môi mỏng kia.

Trác Dật Nhiên chẳng hề có kinh nghiệm gì về việc này, cũng chẳng có năng khiếu bẩm sinh không thầy dạy vẫn giỏi như Lục Sâm, trong vài lần ít ỏi khi trước, cậu chỉ biết ngây ngô để yên cho Lục Sâm dẫn dắt.

Không ngờ lần này, đối phương lại chẳng đáp lại, cứ như đang cố ý chờ cậu vậy.

Trác Dật Nhiên tức giận hơn, nhưng lại không muốn chịu thua dễ dàng như thế, cậu quyết tâm vươn đầu lưỡi đang run của mình liếm nhẹ vành môi Lục Sâm.

Không chờ cậu tấn công thêm đã nghe tiếng “ư” không kìm nén được phía trước, Trác Dật Nhiên chẳng cần nhìn cũng biết là giọng của Chu Lộ Lộ.

Động tác của cậu khựng lại, lập tức quay đầu đi, thấy hai người vốn đang đi phía trước bấy giờ đã dừng chân, đang quay đầu nhìn họ, một người vẻ mặt kích động, người kia thì giật mình.

Còn có cả giọng Lâm Dương vang lên: “Xin một đôi mắt mới chưa nhìn thấy gì…”

“Ai mời cậu nhìn!” Trác Dật Nhiên tức giận rống lên với cậu ta.

“Cười nhạo bọn này mà không biết ngượng, là vợ chồng già đã đánh dấu rồi…” Trác Dật Nhiên khẽ giọng lẩm bẩm, nào ngờ vừa nhắc đến chữ “đánh dấu” thì mặt nóng bừng, vô thức nhìn Lục Sâm.

Bất ngờ là khóe môi anh đang nhếch lên, chẳng những không xấu hổ, ngược lại dường như còn đang cười nhạo cậu một cách trắng trợn.

“Trách anh hết đấy.” Trác Dật Nhiên xù lông: “Đồ lưu manh khốn.”

“Vẫn chưa nếm được.” Lục Sâm điềm nhiên.

“…” Trác Dật Nhiên cạn hết lời.

“Nợ trước vậy.” Lục Sâm nói.

Ầm ĩ suốt quãng đường, chẳng bao lâu đã đến tiệm lẩu, dù đã mười hai giờ đêm nhưng tiệm vẫn khá đông khách.

Toàn thể thành viên thêm vài nhân viên công tác và một ít người thân linh tinh gộp vào cũng không ít, may mà Minh Ngọc đã tính sẵn trước, đặt hẳn một phòng lớn riêng.

Càng về sau mật độ thi đấu của giải Cúp tân sinh viên ngày càng nhiều, áp lực tập luyện cũng tăng nhiều, toàn thể thành viên luôn nghiêm khắc rời xa rượu bia, bấy giờ ngồi xuống, chưa kịp lên lẩu, mọi người đã nôn nao túm lấy chai bia rồi.

Lục Sâm không thích uống bia, càng chẳng thích nói lời khách sáo, sau khi cả đám cụng ly lần đầu bèn mặc kệ họ, dù sao sắp tới cũng không thi đấu, đêm nay ăn mừng giải quán quân, cứ để họ uống cho thỏa thích vậy.

Song khi Trác Dật Nhiên tu một hơi hết nguyên chai bia, Lục Sâm vẫn không nhịn được kéo cậu lại: “Bớt chút, đừng uống say khướt nữa.”

“Uống say không hay hơn à?” Một chai xuống bụng, Trác Dật Nhiên đang hăng nên nói chuyện cũng lộ liễu hơn, đùa rằng: “Chẳng lẽ anh không muốn nhân cơ hội này làm chút chuyện sao?”

Bàn ăn bỗng chốc vang lên những tiếng ồ lớn.

“Sao chị dâu thèm khát thế?” Chỉ một lúc thế thôi mà Lâm Dương uống còn nhiều hơn cả Trác Dật Nhiên, bấy giờ cổ cậu ta đã ửng đỏ một ít, cũng hùa theo: “Đội trưởng này, đừng nói cậu không được thật nhé?”

“Cậu biết cái gì.” Không chờ Lục Sâm lên tiếng, Trác Dật Nhiên còn sốt ruột phản bác hơn anh: “Dạo này nhiều trận đấu, đội trưởng đang xót cho tôi.”

Trong những tiếng hi ha trêu ghẹo và tiếng cụng ly, người bình thường duy nhất – Lục Sâm bất đắc dĩ quay đầu đi.

Thấy anh không nói gì, chẳng bao lâu sau, Trác Dật Nhiên lại kề sát đến: “Thật ra em uống cũng giỏi lắm, lần trước do bia tác dụng chậm mạnh quá thôi.”

“Ừ.” Lục Sâm đáp giọng hờ hững.

“Lần này em chỉ uống một ít, thật đó.” Trác Dật Nhiên vươn ba ngón tay chỉ lên trời, nghiêm túc rằng: “Uống nhiều hơn làm chó.”

Lục Sâm nhìn cậu, cảm thấy bây giờ cậu cũng giống chó lắm rồi.

Một kết bia chẳng mấy chốc đã bị giải quyết hết, họ lập tức ồn ào đòi gọi thêm, bấy giờ chê luôn bia, bèn gọi rượu đặc biệt của tiệm tự pha chế, loại rượu này được pha trộn từ nhiều chất có nồng độ cồn cao, uống vào còn ghê gớm hơn rượu đế nữa, xem ra đêm nay thật sự không say không về.

Mọi người đều biết Lục Sâm không thích ầm ĩ, thế là chuyển sang chuốc Trác Dật Nhiên, không ngờ lần này Trác Dật Nhiên lại thật sự làm được, cậu dứt khoát xua tay từ chối.

“Chị dâu à, rượu của họ ngon lắm đấy, một ly vào là lâng lâng ngay, với lại hôm sau vừa không khó chịu cũng không đau đầu mất ký ức.” Cùng là người thích uống rượu bia, Chung Hàn thật lòng tiếc thay cho cậu: “Khó khăn lắm mới được một lần, cậu không thử à?”

Trác Dật Nhiên cảm thấy Chung Hàn đúng là thiên tài kinh doanh, trời sinh đã có khuôn mặt đáng tin cậy, cái gì vào miệng cậu ta cũng bị thổi phồng lên giá trên trời, khiến Trác Dật Nhiên vốn đang kiên định có hơi rung động.

Nhưng liếc nhìn Lục Sâm, cuối cùng cậu vẫn lắc đầu: “Phụ huynh khó quá, thôi vậy.”

“Lần sau chúng ta lén ra ngoài uống.” Lâm Dương cầm ly rượu đặc chế trong tay, vỗ vai Trác Dật Nhiên: “Đừng cho cậu ấy biết.”

“Cậu dám?” Cuối cùng Lục Sâm ngồi dửng dưng bên cạnh đã lên tiếng.

“Cậu không biết rượu vào…” Lâm Dương nói được một nửa thì bĩu môi: “Thôi, Lục Sâm, con người cậu không biết tình thú gì cả.”

Lời này chứa rất nhiều ẩn ý, mặt Trác Dật Nhiên nóng lên, tận khi họ cầm ly rượu đi rồi, Lục Sâm mới khom người nói bên tai cậu: “Không phải không cho em uống, chủ yếu là sợ họ chuốc say em.”

“Không uống thì thôi, thật ra em đâu nghiện rượu bia.” Trác Dật Nhiên không biết mình đang an ủi Lục Sâm hay đang an ủi bản thân: “Em không thích mấy hương rượu khác, chỉ thích…”

Nói đoạn, cậu ngước mắt nhìn Lục Sâm, cười hì hì.

Mỗi lần có cồn vào thì dù say hay không đều sẽ thể hiện hết lên mặt, khác với tình trạng đỏ cổ như những người khác, cậu luôn chỉ đỏ một mảng nhỏ ở hai bên cánh mũi thôi, trông rất ngốc, nhưng lại ngây thơ lạ thường.

Khi cười lại càng ngốc hơn, gò má trắng nõn cũng bị hun hồng, ấy thế mà mắt vẫn rất sáng, trong suốt vô tư, chỉ chứa mỗi bóng hình Lục Sâm.

Tim Lục Sâm run nhẹ, chợt hơi hối hận ban nãy đã ngăn cản cậu.

Nhưng phẩm chất của người quân tử khiến suy nghĩ này chỉ thoáng qua phút chốc, Lục Sâm rời mắt đi, múc một muỗng thức ăn trong nồi cho vào đĩa của Trác Dật Nhiên: “Ăn lót dạ một chút, không thì sẽ say.”

Trác Dật Nhiên ngoan ngoãn cúi đầu ăn, nhưng tầm mắt vẫn quyến luyến ở chỗ bọn Chung Hàn, sau đó lại vô thức liếm môi.

Lục Sâm nhìn cậu hồi lâu, thở dài: “Nếu em muốn uống, vậy thử một ngụm đi.”

Mắt Trác Dật Nhiên còn sáng và trong hơn ban nãy: “Anh Lục thân yêu, em biết anh tốt nhất mà.”

Lục Sâm nhìn cậu với vẻ bất đắc dĩ, lần đầu tiên nhận ra quả nhiên đàn ông là tín đồ của tửu sắc, kẻ thì hám rượu bia, người lại ngất ngây trước sắc đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Khế Ước Ngày Xuân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook