Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Cho nên mới nói ngươi hiểu ta.” Tần Thiếu Vũ quát quát mũi y, thì thầm bên tai y vài câu, thuận tiện hôn một cái.

Cái này gọi là có tiện nghi thì không thể không chiếm.

Thẩm Thiên Lăng cười ra tiếng, “Nếu truyền đến tai hay người họ, nhất định sẽ bị chúng ta làm tức chết.”

Ám vệ đứng cửa dùng sức nghe, cũng không phải tiểu tình thoại khả ai tê tái thẹn thùng gì, vì sao còn phải nói nhỏ, nghe không được bước kế hoạch tiếp theo thật là sốt ruột mà.

Cung chủ quả nhiên đặc biệt không biết thương cảm cho thủ hạ.

Bất quá hai ngày sau, ám vệ liền biết cái gì gọi là kế hoạch.

Một lời đồn đãi ở trong Vân Lam Thành lặng yên quật khởi, có Truy Ảnh Cung cùng quan phủ âm thầm xúc tiến, hơn nữa nội dung rất mới lạ, cho nên tốc độ truyền bá có thể so với viên vĩ hoa yêu Thẩm tiểu thụ.

—— Chuyện cấm kỵ chi luyến thực cảm động trời đất a, ngươi có từng nghe nói qua hai huynh đệ giống như tuyết liên kia chưa?

Loại đề mục như thần này, dù cho kiếp trước đã vô số lần xem qua mấy cái tạp chí bát quái, nhưng khi Thẩm Thiên Lăng lần đầu tiên nhìn thấy vẫn bị chấn không nhẹ.

Nhưng dân chúng lại thực thích, vì thế trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người trong Vân Lam Thành đều biết đến Tang Bạch cùng Tang Cốt ở cực Bắc Tuyết Sơn. Tên nhân vật chính nghe qua thực khủng bố, bất quá điều này cũng không ảnh hưởng đến nhiệt tình bát quái của mọi người, bởi vì tuy rằng khẩu vị có chút nặng, nhưng đề tại lại vô cùng hấp dẫn, cho nên vẫn phi thường đáng giá để tám chuyện a.

Trong tiểu thoại bản, Tang Bạch cùng Tang Cốt nguyên bản là song bào thai trong một nhà bình thường, khi đệ đệ mười tám tuổi lại vô đạo lý đột nhiên yêu thượng chính ca ca của mình, từ nay về sau liền bắt đầu một đoạn đường bệnh trĩ oanh oanh liệt liệt chạy như điên(nói chung là ngứa mông=]]~). Đương nhiên vì có thể khiến tình tiết thêm tính chân thật, cố sự lúc này mới bắt đầu, Tang Bạch tất nhiên đối với đoạn tình cảm này không thể chấp nhận, thậm chí còn muốn trốn tránh, nhưng chung quy cũng không chịu được Tang Cốt mỗi ngày ở bên cạnh thoát y phục, không ngừng thở gấp còn nói một vài câu dụ hoặc linh tinh như: “Ca ca, thân thể của ta nóng quá!”, “Ca ca nhân gia không muốn một mình tắm rửa!”, rốt cục vào một đêm mưa sa gió giật, Tang Bạch thuận lợi bị công hãm, cùng đệ đệ lăn tới trên giường, hơn nữa lăn một vòng chính là ba ngày ba đêm! Mà đồng thời bởi vì loại tình cảm này rất là kinh thế hãi tục, nhất định sẽ gặp phải ánh mắt khác thường của người ngoài! Cho nên Tang Bạch đơn giản liền mang theo Tang Cốt thừa dịp đêm tối lẩn trốn, một đường đi đến cực Bắc Tuyết Sơn, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc.

Đương nhiên, cố sự đến đây còn chưa chấm dứt, bởi vì trong Tuyết Sơn mờ mịt không người, cho nên cả hai huynh đệ ngày thường đều không mặc y phục, đói bụng thì ăn cỏ cây, khát uống tuyết thủy, tuy rằng sinh hoạt kham khổ lại nguyên thủy, nhưng vẫn không oán không hối, bởi vì có thể tùy thời tùy chỗ mà phát tiết, phi thường tiện lợi.

Trong não bộ của dân chúng sau khi tửng tượng ra cảnh tượng Tang Bạch cùng Tang Cốt quang thân lỏa thể bôn chạy giữa băng sơn tuyết địa, đều cảm thấy chấn động, phân phân tỏ vẻ loại cố sự này nghe một chút thì tốt, trăm ngàn không thể có thêm hình ảnh, không thì thực chịu không nổi.

“Sẽ hữu dụng sao?” Trong Truy Ảnh Cung, Thẩm Thiên Lăng hỏi Tần Thiếu Vũ.

“Tất nhiên.” Tần Thiếu Vũ gật đầu, “Huống hồ dựa theo kinh nghiệm, loại chuyện này chỉ có càng truyền càng thêm đáng sợ, chỉ cần Tang Bạch Cốt còn ở trong thành, nhất định sẽ nghe được tiếng gió.”

Sự thật chứng minh Tần Thiếu Vũ quả nhiên thực hiểu dân chúng. Vài ngày sau, lời đồn đãi đã có xu thế không thể vãn hồi. Dân chúng đầu tiên là đồn đãi Tang Bạch kỳ thật là thái giám, sau này cảm thấy thái giám không có gì nổi bật, lại bắt đầu nói Tang Cốt kỳ thật không phải đệ đệ mà là muội muội, nhưng muội muội cũng không đến mức qua kinh sợ, vì thế lại thêm một lời đồn ầm ĩ bắt đầu dâng lên, nói ca ca đệ đệ kỳ thật đều là song tính nhân, có thể tự mình cùng bản thân làm việc kia (khụ, nói chung là tự mình đảm đương cả 2 vai trò), quả thực nghịch thiên.

Bảy ngày sau, trong thành lại truyền ra một tin tức. Nói huynh đệ Tang Bạch Cốt đã sớm âm thầm lẻn vào Vân Lam Thành, mà mấy ngày hôm trước, Tần cung chủ đã đêm một trong hai huynh đệ bắt được !

Đã-bí-mật-vào-Vân-Lam-Thành!

Nghe xong bảy chữ như thế, dân chúng nháy mắt liền bị dọa ngốc, bởi vì lo lắng sau khi xuất môn sẽ gặp được! Nhưng đồng thời lại rất ngạc nhiên, phi thường muốn nhìn thấy nhân vật chính của cấm kỵ chi luyến trong truyền thất kia một chút, thật sự là vô cùng mâu thuẫn a.

Ôn Liễu Niên lúc này thiếp yết bảng văn (dán cáo thị á~), nói Truy Ảnh Cung đã đem người giao cho quan phủ, hoài nghi cùng chuyện thuyền hoa bị nổ có liên quan, năm ngày sau sẽ công khai thẩm án.

Thảm án thuyền hoa vẫn luôn ám ảnh trong lòng dân chúng của Vân Lam Thành, vừa nghe nói có khả năng là do huynh đệ Tang Bạch Cốt gây nên, nháy mắt giống như giọt nước rơi xuống dầu sôi (*), phân phân tụ tập trước của phủ nha, yêu cầu Ôn Liễu Niên nhất định phải nghiêm minh xử lý.

(*) Nước rơi xuống dầu lúc đang sôi sẽ bị nổ lên, có thể hiểu giống như châm dầu vào lửa vì ta cũng ko biết giải thích làm sao cho rõ nghĩa >..

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

BÌNH LUẬN FACEBOOK