Kết Hôn Cùng Tổng Tài Dịu Dàng

Chương 130: Trả giá thật đắt

Sênh Sênh

24/02/2021

"Chỉ là cái gì?"

Lục Tấn Uyên để cho cô tiếp tục nói.

Ôn Ninh hít sâu một hơi, "Tôi làm như vậy đều là có mục đích của riêng mình."

Cô cũng không hề có tội, nếu không phải vì chứng cớ, vì tìm được tung tích của mẹ mình, như thế nào lại cùng với Dư Phi Minh tạo lập quan hệ.

"Mục đích là gì?"

Lục Tấn Uyên hiển nhiên cũng không hài lòng với lí do chối bỏ khoa trương như vậy, "Cô rốt cuộc, là muốn làm cái gì?"

Ôn Ninh hít sâu một hơi, cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của Lục Tấn Uyên, thậm chí ngay cả lúc hai người có động tác thân mật quá phận kia cũng coi như đã quên, "Nếu tôi nói thì anh sẽ tin sao?"

Lục Tấn Uyên trong vô thức nhíu mày, anh lúc này mới nhớ lại, bản thân đối với lời nói của Ôn Ninh luôn cười nhạt, chưa bao giờ đàng hoàng nghe qua, lại càng có chút không quá tin tưởng.

Xuất phát từ một loại nói ý niệm không thể nào nói rõ trong tâm trí, anh gật gật đầu, "Chỉ cần là cô nói thì tôi sẽ tin.”

Ôn Ninh cười cười, "Nếu tôi nói lúc trước đụng phải anh không phải là tôi, mà là Ôn Lam, ngày đó là sinh nhật lần thứ mười tám của tôi, là cô ta cùng người hầu lừa tôi mặc vào bộ quần áo kia, khiến cho tôi lái chiếc xe đó đi ra ngoài hóng gió, vậy anh có tin không?"

Ôn Ninh cũng không biết phải làm như thế nào, khi nhìn đến ánh mắt kia lại liền đem tất cả sự việc nói ra.

Có lẽ, Lục Tấn Uyên sẽ không tin, nhưng ít ra, cô không thẹn với lương tâm của mình.

Lục Tấn Uyên trầm mặc một lát, đề tài này quá mức khiến cho người nghe phải khiếp sợ, cánh tay của anh đang siết chặt trên người Ôn Ninh khẽ buông lõng một chút.

Ôn Ninh nhận ra được điều này, tự giễu mà gợi lên một chút tươi cười.

Xem ra là do cô tự mình suy nghĩ đến quá mức tốt đẹp, Lục Tấn Uyên đối với sự tình năm đó vẫn như vậy một mực giữ kín như bưng, vậy thì chuyện trong quá khứ kia lại như thế nào sẽ bằng lòng nghe theo lời nói của cô từ một bên?

Nghĩ nghĩ, cô đứng dậy, lại bị Lục Tấn Uyên cầm lấy cánh tay.

"Ngồi xuống."

Âm thanh của người đàn ông mang theo vài phần trầm khàn.

Mặc dù là anh với tư cách của một nạn nhân, muốn tiêu hóa hết toàn bộ sự thật của chuyện trước kia vẫn có một chút khó khăn.

"Ý của cô là, lúc trước, người đã đâm phải tôi chính là Ôn Lam?"

Chỉ bằng một câu nói vớ vẩn như vậy, nếu đặt trong trường hợp của người khác, Lục Tấn Uyên chỉ có thể cười nhạt.

Thế nhưng, anh lại biết hết tất cả những gì mà Ôn Ninh đã phải chịu đựng trong nhà họ Ôn, việc này nếu như xảy ra trên người cô cũng hoàn toàn không phải không có khả năng.

Chính là muốn thực sự thừa nhận, như vậy vẫn có chút khó khăn, dù sao, nếu Ôn Ninh nói rằng đây chính là sự thật, như vậy sắp tới sẽ không thể tránh khỏi một vụ tai tiếng lớn.

Lúc trước, nhà họ Lục bởi vì oán hận hành vi chạy trốn của cô mà cố ý tìm người đả thông quan hệ, theo lý thuyết, bình thường lái xe đâm phải người cũng sẽ không bị phán tội đến mức nặng như vậy.

Ôn Ninh nhìn thấy biểu tình u ám khó đoán của Lục Tấn Uyên, cô không biết Lục Tấn Uyên có thể hay không tin tưởng cô, nhưng cô hy vọng là anh sẽ.

Lục Tấn Uyên chống lại ánh mắt của Ôn Ninh, bên trong đôi mắt kia cất giấu một tia mong chờ mờ nhạt, đó chính là ánh mắt của sự khát khao được tin tưởng.

Lục Tấn Uyên chưa bao giờ là một người dễ mềm lòng, nhưng nhìn thấy Ôn Ninh của hiện tại, trái tim anh lại cảm thấy đau xót.

"Chuyện này tôi nguyện ý tin tưởng cô. Tôi sẽ tìm người đi điều tra, trả lại cho cô sự trong sạch."

Lục Tấn Uyên gắn từng tiếng một nói xong, Ôn Ninh đột nhiên cảm thấy trước ngực như truyền đến từng trận chua xót, cô vốn nghĩ Lục Tấn Uyên lúc lật lại vụ án trước kia cũng không hề tin cô, vậy mà hiện giờ, lời nói tin tưởng đơn giản của anh lại khiến cho cô tay chân luống cuống.

Đối với Ôn Ninh mà nói, điều quý giá nhất trên thế giới này chính là sự tín nhiệm.

"Tôi vẫn đang tìm chứng cớ, không còn bao lâu nữa là có thể lật lại vụ án."

Ôn Ninh nói xong, đột nhiên cảm thấy được một tia hi vọng cho tương lai sau này.

Chỉ cần có thể từ chỗ của Dư Phi Minh trao đổi chứng cớ, khi ấy cô có thể rửa sạch được tội danh, tương lai của cô cũng sẽ không bị bóng tối bao phủ nữa.

"Tìm chứng cớ... Chẳng lẽ cô là đang nghĩ muốn dựa vào Dư Phi Minh?"

Lục Tấn Uyên là người thông minh, suy nghĩ một lát liền sẽ sáng tỏ tất cả.

Thời điểm Dư Phi Minh còn là vị hôn phu cũ của Ôn Lam, quan hệ của hai người họ không hề bình thường, từ trên người anh ta xuống tay đích thật là một biện pháp tốt.

Thế nhưng...

Tưởng tượng đến ngày đó Ôn Ninh chủ động hôn Dư Phi Minh, sắc mặt của Lục Tấn Uyên không thể nào tốt nổi.

"Đúng vậy."

Ôn Ninh gật gật đầu, Lục Tấn Uyên lại đột nhiên nắm lấy cằm cô, "Ai cho cô nghĩ ra cái biện pháp này? Vì cái gọi là sự thật kia, chẳng lẽ cô bằng lòng cùng với cái loại đàn ông đó xảy ra chuyện gì?"

"Đương nhiên sẽ không, tuy nhiên sự hy sinh lúc cần thiết cũng là đáng giá. "

Ôn Ninh không phục mà nói ra, nếu làm cho cô bán đứng chính mình thì không có khả năng, nhưng vì để ép buộc được Dư Phi Minh, một ít hy sinh cũng vẫn có thể chấp nhận được.

"Tôi không được." Lục Tấn Uyên nghĩ đến viễn cảnh nào đó, cả khuôn mặt đều đen lại.

Cô như vậy mà lại muốn dùng mỹ nhân kế đi mê hoặc Dư Phi Minh, lá gan cũng thật sự là đủ lớn.

Lỡ như một ngày nào đó cái tên đàn ông kia bỗng dưng nổi lên ý xấu, sử dụng một ít thủ đoạn mà người khác không tài nào nhận ra được, cô ngay cả chính mình chết như thế nào cũng sẽ không hề biết!

Dư Phi Minh chính là cái dạng công tử nhà giàu trà trộn vào, thủ đoạn như thế nào đối với anh ta cũng dễ như trở bàn tay.

"Không được, tôi nhất định phải điều tra rõ chân tướng."

Tinh thần quật cường của Ôn Ninh cũng trào lên, đây đã là biện pháp tốt nhất mà cô có thể nghĩ ra được, không thể nào cứ như vậy mà buông tha.

"Tôi nói, không được."

Lục Tấn Uyên nhìn thấy trong mắt cô không có chút ý tứ nào muốn thỏa hiệp, "Chuyện này tôi sẽ giúp cô, nhưng cô không thể hành động thiếu suy nghĩ."

Ôn Ninh thuyết phục anh đến mức có chút nản lòng, chính là, Lục Tấn Uyên lại nhất định phải khiến cô đưa ra một lời cam đoan, vì vậy cô chỉ có thể đành lấy lệ mà gật đầu một cái.

"Nghe lời." Thấy cô không hề kiên trì, khóe miệng Lục Tấn Uyên hơi nhếch lên, ở trên đôi môi ướt át của cô hạ xuống một nụ hôn, Ôn Ninh hoảng sợ, muốn giãy dụa, lại bị anh giữ chặt phía sau lưng, hoàn toàn không thể động đậy.

Chính là lần này, động tác của Lục Tấn Uyên lại thực ôn nhu, so với hành động bá đạo muốn đoạt lấy bình thường không hề giống nhau, lại mềm nhẹ như một sợi lông chim, làm cho cảm giác muốn chống cự của Ôn Ninh chẳng mấy chốc đã bị hòa tan.

Vừa tách ra khỏi nụ hôn, Ôn Ninh thở phì phò, khuôn mặt lại đỏ đến lợi hại.

Cô rất muốn hỏi Lục Tấn Uyên vì cái gì lại đột nhiên hôn cô, nhưng chung quy vẫn không có nói ra, cô sợ nhận phải một đáp án gì đó mà mình không hề muốn nghe.

"Tôi, muộn quá, tôi phải đi về." Ôn Ninh đứng lên, có chút nói năng lộn xộn muốn rời khỏi chỗ này làm cho cô cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

Lục Tấn Uyên nghĩ nghĩ, "Ở lại đây chờ một chút, tôi gọi An Thần đưa cô trở về."

Ôn Ninh vốn đang muốn từ chối, nhưng Lục Tấn Uyên lại kiên trì, "Như vậy cũng đã muộn quá rồi, nếu không, cô ở lại đây đi?"

Để cho Ôn Ninh phụ nữ một mình đi ra ngoài bắt xe, anh cũng không có gan lớn như vậy.

Ôn Ninh bị hoảng sợ, hiện tại là buổi tối, còn không có người khác, nếu Lục Tấn Uyên nói thật khiến cho cô ở lại đây, ai nào biết sẽ bắt gặp người nào.

"Tôi ở đây chờ An Thần."

Ôn Ninh chịu thua, Lục Tấn Uyên lúc này mới vừa lòng, gọi điện thoại kêu An Thần qua đây.

Không bao lâu sau An Thần liền đến, lúc bước vào phòng bệnh nhìn thấy Ôn Ninh có chút kinh ngạc, nhưng lại cảm thấy bên trong chắc hẳn có sự tình gì đó.

"Đưa cô ấy về nhà, đến nơi thì gọi cho tôi."

Lục Tấn Uyên nhìn thấy Ôn Ninh ngoan ngoãn theo sát phía sau An Thần rời đi, lúc này mới từ trên sô pha đứng lên, trong đầu tự hỏi những lời Ôn Ninh vừa mới nói lúc nãy.

Nếu như Ôn Ninh chính là người mà nhà họ Ôn đẩy ra để chịu tội thay, vậy thì Ôn Khải Mặc vì dám lừa gạt anh mà nhất định sẽ phải trả một cái giá thật đắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kết Hôn Cùng Tổng Tài Dịu Dàng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook