Kết Hôn Âm Dương

Chương 14: Thuật thông linh

0 giờ sáng

04/04/2020

Âm Thập nhị gật gật đầu, hắn vẽ một cái bùa lên trán của Từ Dương, tôi cũng không biết đó là thứ gì, chỉ thấy sau khi hắn ấn lá bùa lên trán của Từ Dương xong, thì Từ Dương cũng không động đậy gì nữa.

Âm Thập Nhị chỉ vào Từ Dương, nói với tôi: "cô đặt tay của cô lên tay hắn, vậy là đã có thể thông linh với hắn rồi. Chỉ là cô cần phải cẩn thận, hắn đã coi cô là kẻ giết hắn, vậy nỗi hận với cô là tương đối lớn, cho nên khi cộng linh, hắn có thể sẽ nuốt mất ý thức của cô, nếu cô cảm thấy có gì đó không đúng, phải kịp thời thoát ra. "

Tôi hỏi: "Tôi làm thế nào để thoát khỏi?"

Âm Thập Nhị nói: "Thả tay ra là được."

"Được."

Nghe thì cũng đơn giản đấy, tôi cố gắng nhớ lời anh ta nói, rồi đặt tay lên tay Từ Dương.

Nhắm mắt lại, tôi giống như bị hút vào một nơi như vòng xoáy đen ngòm.

Không phải đen xì.

Mà là khói ám.

Cũng có thể, đây là kí ức của người chết, cho nên mọi thứ đều bị nhuộm màu khói.

Tôi thấy Từ Dương đang ngâm mình trong bồn thuốc.

Dưới nước, hắn vẫn còn nửa thân dưới, lúc này, hắn vẫn còn sống.

Ngâm một lúc, có một người tiến sát đến.

Bởi vì người đó từ phía sau lưng đi tới, khi tôi thông linh với Từ Dương, hắn không quay đầu lại, tôi cũng không nhìn thấy hình dáng, chỉ cảm thấy người đó bước chân nhẹ nhàng, không giống kiểu như đàn ông, cảm thấy đó là một cô gái.

Người đó dùng tay đặt lên vai của Từ Dương.

Là hai bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo, đúng là một cô gái không sai đâu.

"Chị ơi, đến giờ thay nước rồi phải không?

" Từ Dương mở lời.

Ôn Như Ca?

Người đó cười một cái.

Tiếng cười...?

Nghe lại giống tiếng cười của tôi!

"La Hy?!" Từ Dương ngạc nhiên, trở nên lo lắng, muốn quay đầu lại, không thể vì nửa thân đang bị khâu, chỉ lắc nhẹ người qua, thì đã thấy nét đau đớn không ngừng trên mặt hắn.

"Mày không chết, tao không thể rời khỏi đây." Cô gái đó nói, giọng nói đó lại giống hệt tôi!

Từ Dương lo lắng hỏi: "La Hy cô muốn làm gì?"

Cô gái đó không nói gì, nhẹ nhàng bước đến trước mặt Từ Dương, cúi người xuống, tóc dài rơi xuống, che cả mặt, nhưng vẫn nhìn thấy trên mặt cô ta đang đeo khẩu trang, là cố ý che mặt lại, nhưng kiểu tóc thì giống tôi y hệt, quần áo...cũng là của tôi!

Tôi tới nhà Từ Dương lần này, đương nhiên là mang hành lý theo rồi, nhưng lần này có quá nhiều điều xảy ra, nên khi rời đi thì quá vội vàng, căn bản là không kịp mang theo hành lý, cô ta chắc chắn đã lấy trộm quần áo của tôi để mặc vào, giả vờ là tôi, để hại chết Từ Dương!

"La Hy cô rốt cuộc là muốn làm gì đây?" Từ Dương hét lên hỏi.

Cô gái đó không nói gì, chỉ phát ra tiếng cười vô cùng độc ác.

Nước thuốc trong thùng càng lúc càng ít đi, hóa ra cô ta cúi người để rút đi nút gỗ trong thùng nước, để nước thuốc chảy ra ngoài!

Khi nước rút xuống dưới hông của Từ Dương, Từ Dương bắt đầu thở khó nhọc hơn.

Người đó, đứng bên cạnh xem, như đang xem tuồng vậy.

Thiết nghĩ lúc này Từ Dương đang rất đau đớn, kẻ muốn giết hắn lại đứng ngay trước mắt hắn, nhìn hắn cứ thế từ từ mà chết đi, mà bản thân lại không thể làm được gì, chỉ còn cách chết...

Từ Dương thở càng trở nên khó nhọc hơn.

Ngực hắn dùng hết sức lực thở phập phồng, động tác càng lớn, mối khâu trên hông hắn càng dễ bị bục ra, máu tươi cứ thế chảy ra ngoài.

Lúc này, cô gái đó đột nhiên đẩy ngã thùng gỗ!

Từ Dương theo chiếc thùng gỗ, đổ ra đất.

Máu tươi bắn ra ngoài.

Càng làm hắn tuyệt vọng hơn là, cô gái đó lại dùng tay lôi hắn ra khỏi thùng gỗ!

Nhìn thôi cũng thấy cực kì đau đớn rồi!

Tiếp đó, cô ta sờ lên hông của hắn, hắn sợ hãi, cố gắng vùng vẫy, nhưng bây giờ hắn vô cùng yếu ớt, căn bản là không thể ngăn được cô gái đó!

Cô gái đó nắm lấy đầu mối chỉ.

Không phải là rút một phát ra luôn.

Mà là dần từng mối từng mối lôi ra.

Cảm giác này tôi không cảm nhận được, nhưng có thể giống như có một con dao cứ thế cứa đi cứa lại trên da thịt, còn khủng khiếp hơn là một phát chém đứt đoạn.

Cô ta thật sự rất độc ác!

Cô ta không biết là hận Từ Dương đến mức nào, mới có thể đối xử với hắn như thế.

Sau khi rút xong mối chỉ, cô ta kéo phần thân dưới của Từ Dương đi.

Từ Dương rất đau đớn, hắn dùng sức lực cuối cùng để cố bò ra cửa tìm người cứu giúp.

Khi hắn bò đến cửa, cũng là lúc hắn dùng hết sức lực cuối cùng rồi...

Tôi chậm rãi quan sát mọi thứ, cho dù Từ Dương lúc sống có đối xử với tôi vô cùng ác độc, nhưng khi nhìn thấy hắn chết một cách thảm hại thế này, tôi cũng không còn cách nào để hận hắn ta, đối với hắn, chỉ còn có sự thương hại...

"La! Hy!"

Một giọng nói ác độc đay nghiến đột nhiên bật ra, Từ Dương đột nhiên xuất hiện ở bên chân tôi, hắn tóm lấy chân tôi, mà dưới chân tôi lại biến thành cái chậu gỗ, chiếc chậu gỗ không đựng nước thuốc, mà toàn là máu tươi!

Hắn muốn kéo tôi xuống!

Tôi sợ hãi, cố gắng vùng vẫy, nhưng Từ Dương lại bám tôi rất chắc, cánh tay tôi buồn buồn, là đoạn ruột của hắn đang dần quấn lấy.

Ngay lúc tôi sắp bị Từ Dương kéo chìm xuống bồn máu tươi, bên tai vọng lại tiếng của Âm Thập Nhị: "thả tay ra!"

Nghe được lời hắn nhắc nhở, tôi cũng không biết phải làm thế nào, trước mắt tôi Từ Dương bỗng dưng biến mất, không gian từ một căn phòng xám xịt biến thành không gian ngoài trời, tôi giờ mới nhận ra tôi đã thả tay Từ Dương ra.

Trước khi thông linh, Hồn của Từ Dương đã bị Âm Thập Nhị thi triển pháp thuật trấn giữ, nhưng bây giờ hắn đã phá vỡ được pháp thuật đó, trở nên thập phần kích động, đúng vào hình ảnh cuối cùng khi tôi thông linh, những hồi ức trước khi chết đó là sự đau khổ, tuyệt vọng và phẫn nộ, trăm ngàn cảm xúc tập trung một chỗ, làm cho hắn cảm thấy muốn phát điên.

Nhưng Âm Thập Nhị dù gì vẫn cao tay hơn hắn, thấy thi pháp không áp chế được hắn, liền treo hắn toòng teng trên cây, nửa thân người hắn trên cành cây đung đa đung đưa, trông cực kì thảm thương.

"Thấy hung thủ chưa?" Âm Thập Nhị hỏi.

"Người đó cố tình làm kiểu tóc giống hệt tồi, còn đeo cả khẩu trang, mặc trộm quần áo của tôi, cho nên Từ Dương mới nghĩ là tôi giết hắn ta!"

Tiếp nữa, tôi thuật lại sự việc từ đầu đến cuối cho Âm Thập Nhị nghe một lượt, hắn nói hắn cũng đoán ra là ai rồi.

Tôi hỏi hắn đoán ra là ai có phải là Ôn Như Ca?

Hắn không trả lời, nhưng tôi cũng đoán ra là hắn nghĩ thế khi nhìn sắc mặt hắn.

Tôi lắc đầu nói với hắn: "chắc không phải là Ôn Như Ca, vì cô ta bị mất một bên tay, nhưng khi tôi thông linh với Từ Dương thấy cái người đó có đủ hai bàn tay. Hơn nữa, trong phần xác của Ôn Như Ca chỉ còn một phần hồn, mỗi lần tỉnh táo trong ngày thì thời gian cũng ngắn, chắc chỉ được khoảng năm phút thôi, nhưng khi thông linh, người đó nhìn Từ Dương từ từ chết đi, cũng ít nhất phải nửa giờ đồng hồ!"

Âm Thập Nhị hỏi: "Cô có chắc là đến nửa tiếng đồng hồ không?"

"Vâng! Tôi chắc chắn!"

"Vậy cô có thể tính được thời điểm mà Từ Dương chết là khi nào không?"

Tôi nói: "Theo kiểu như mẹ Từ Dương, thì tuyệt đối sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ nào làm hại đến con trai bà ta! Cho nên, muốn giết Từ Dương, thì chỉ có thể đợi nhân lúc bà ta ra ngoài rồi mới ra tay. Thời điểm đó có thể là lúc mẹ Từ Dương đưa tôi lên núi, tầm đó khoảng tám đến chín giờ sáng."

Âm Thập Nhị hỏi: "Vậy trong khoảng thời gian đó, ở Từ Gia ngoại trừ Ôn Như Ca thì còn ai nữa không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kết Hôn Âm Dương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook