Kết Hôn Âm Dương

Chương 72: Mạnh Bà

0 giờ sáng

05/04/2020

Âm Thao đi vào trong. Tôi bỗng thấy lo lắng và muốn gọi anh ấy, nhưng hình bóng cao lớn của anh ấy đã hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối.

"Cái quái gì đang diễn ra?" Tôi băn khoăn hỏi Viện trưởng Âm.

Anh ta cười chua chát: "Không cho các cô lên tầng thượng, đó là vì trên nóc nhà đang bị giam giữ thứ ghê gớm!".

Tôi nuốt nước miếng: "Có thật không?"

Viện trưởng Âm mở miệng: "Dù sao thì tôi cũng không thể làm gì được nữa".

"!"

Tôi hít một hơi lạnh! Viện trưởng Âm nhận ra nỗi lo lắng của tôi: "Đừng lo, coi có biết Thập Nhị Gia là ai không?". Tôi lắc đầu.

Viện trưởng Âm thì thầm: "Cô không hỏi lý lịch của hắn trong khu đang hẹn hò với hắn hay sao?".

"Tôi không dám hỏi! Tôi xin lỗi! ".

"Cũng đã làm khó cô đã phải chấp nhận những nhân vật đầu tiên trong giới âm phủ của chúng tôi".

Viện trưởng Âm nhìn tôi một cách thông cảm: "Thập Nhị gia sử dụng năng lực có giá trị ở trong âm phủ, Âm phủ bốn bề màu đen trắng,Âm Thập Nhị là người cao nhất của gia đình họ. Cũng may lần này anh ấy có mặt, nếu không chỉ riêng tôi, tôi không dám đột nhập vào cửa này".

"Có nghĩa là anh ấy đã làm điều đó?"

"Có lẽ vậy." Tôi đã yên tâm về điều đó, vừa nhìn mặt họ, tôi đã nghĩ rằng tất cả sẽ đi đến có hồi kết, chỉ hy vọng đó là đó đều là giả.

Sau khi thư giãn, tôi cũng nói chuyện với Viện trưởng Âm: "Cái gì mà bốn bề màu đen trắng? Cái gì, cái âm phủ cũng vớ vẩn thế này, cái quái gì mà tứ đại gia thế?".

Viện trưởng cười: "Ừ, đúng thế. Cũng không biết phải làm sao, cô biết đấy, người trong giới âm phủ thường có thời gian dài trong thế giới này, nên thực sự có những người lúc rảnh rỗi không làm gì cả sẽ đặc biệt nghiên cứu về lịch sử phát triển của con người, rồi họ nhận ra rằng, dù phát triển thế nào đi nữa, trong một thời điểm nào đó, sẽ luôn hình thành một vài thế lực đại diện như vậy, ít nhất là Tam giới."

"Ồ." Dù hiểu hay không hiểu, tôi đều gật đầu. Tôi và anh ta thực sự không có gì để nói nên không nói chuyện nữa, cuối cùng vẫn cùng nhau hồi hộp nhìn ra cửa, chờ đợi Âm Thao trở về.

Cũng không biết bao lâu nữa, Âm Thao cuối cùng cũng ra ngoài. Khi trở về, anh giống như một đám sương mù mờ ám, vẻ mặt đáng sợ và hơi thở đen tối vây xung quanh,tôi mới có thể nghĩ ra được—sự thật là anh chàng đẹp trai này thật ra cũng là một con ma!

"Có chuyện gì vậy?"

Âm Thao là một người bị liệt cơ mặt, và một khi có biểu hiện thì đó là: Có vấn đề rồi!

Viện trưởng Âm thu lại khuôn mặt cười đùa: "Thế nào?".

Âm Thao: " Mạnh Thần chạy mất rồi!" Viện trưởng hít một hơi lạnh! Có vẻ như chuyện này không hề đơn giản.

"Không sao đâu, Bổn Quân có thể bắt được hắn một lần cũng có thể bắt được hắn lần thứ hai." Âm Thao vung tay, thu lại những luồng khí đen bốc lên

"Bổn Quân sẽ đuổi theo Mạnh Thần.. Hãy báo cáo cho Vương Quân!".

Nói xong, Âm Thao biến mất.

Ừm. Tôi thấy mình dần quen với cách rút lui mà không nói gì của anh ấy.

"Vâng". Viện trưởng Âm hướng về phía sự biến mất của Âm Thao, kính cẩn cúi đầu.

Lúc đó tôi mới phản ứng lại và nhìn vào Viện trưởng Âm: "Anh vừa nói đến âm phủ đen trắng. "Có phải là phủ của vua không?" "Đúng vậy."

". Tuyệt vời!". Tôi có thể nói gì đây? Trước đây tôi cứ nghĩ Âm Thao nằm dưới sự chỉ huy của Diêm Quân, và giờ đây, có vẻ như, đã là tứ đại gia, thì đó là một sức mạnh rất lớn.

Người ta thường có thói quen nói theo thứ hạng, đen trắng phải là sự sắp xếp của tứ đại gia, Âm gia đứng thứ hai, dù hơi khó chịu, nhưng đối phương đứng đầu là Diêm Vương, nên tôi không còn gì để nói.

Viện trưởng Âm không nói gì nên xuống dưới. Sợ còn đám ma đập tường nên tôi vội vàng bám theo và không thể nhịn được hỏi:

"Tên Mạnh Thần đó là tên nào? Sao lại bị nhốt ở đây? Hắn có phải là một kẻ hung dữ, hung dữ không?".

Viện trưởng thở dài: "Cái gì mà hung dữ cũng chỉ là ma thôi".

"Mạnh Thần hơn thế à?".

"Còn hơn thế nữa."

"Vậy anh ta đã làm gì? mới bị giam giữ ở đây?" Viện trưởng Âm thở dài: "Đó là chuyện xa xôi lắm, lúc đó tôi chưa chết, chỉ nghe nói là ngũ đại gia họ đánh nhau, Mạnh gia đánh thua. Người ta thường nói "thành vua bại cơ", nhà hắn sụp đổ, còn việc hắn ta bị giam giữ, bị tiêu diệt thì đó là chuyện đương nhiên".

Tôi thắc mắc: "Ngũ đại gia? Vừa rồi vẫn là tứ đại gia mà."

"Tiêu diệt Mạnh gia, năm trừ một thì chẳng là bốn à?"

"Dường như có một chút lý lẽ".

Viện trưởng Âm thở dài: "Mạnh gia là một trong những vị thần cổ đại, nổi tiếng là Mạnh Bà, cai quản cầu Nại Hà. Một thìa canh Mạnh Bà, đã rửa được bao nhiêu quá khứ kiếp trước, họ giấu nó ở cuối cầu Nại Hà. 7 trăm năm trước, một dòng họ Mạnh đã tách ra khỏi dòng họ, bỗng dưng mất đi một thế lực nên Mạnh gia mới bị bao vây"

Viện trưởng Âm nhìn tôi một cách sâu sắc nói: "Thập Nhị gia, là kẻ chiến thắng trong trận chiến đó!".

Cảm giác giống như một câu chuyện! Và khi tôi muốn tiếp tục đào sâu, Viện trưởng Âm lại không nói gì nữa.

Chúng đã xuống dưới. Việc đầu tiên là tôi đi kiểm tra thi thể của Tiểu Tinh và Đạo hữu. Sẽ không có bất ngờ nếu khi xuống nhà tôi nhìn thấy hai con ma, ôm nhau và mỉm cười hạnh phúc với tôi.

Tuy nhiên, duới nhà chỉ có gió. "Có chuyện gì vậy?"

Viện trưởng Âm chậm rãi đến gần tôi. Tôi lặng người: " Viên Phượng đâu rồi?Lâm Ân đâu? Tại sao nơi mà họ nhảy xuống giờ lại như không có gì xảy ra? Nếu bị ma ám thì sao, nhưng Lâm Ân sẽ phải bỏ lại một cái xác chứ?"

" Có phải Lâm Ân cũng là ma không?" Tôi quay đầu hỏi Viện trưởng thì bất ngờ, vẻ mặt anh ta trở nên rất nghiêm túc: "Không, ông ấy là người".

"Nhưng nếu là người thì khi nhảy xuống phải để lại là một cái xác chứ?".

Viện trưởng Âm không nói thêm,anh ta nhắm mắt lại, như một vị cao tăng già.Tôi gọi nhưng anh ta không có phản ứng gì.

Tôi cũng không dám động đến anh ấy, hình ảnh hiện tại của anh ấy rất giống với những bộ phim truyền hình mà tôi từng xem khi còn nhỏ, nó giống như một linh hồn, và tôi lo rằng nếu tôi làm phiền anh ấy thì linh hồn anh ấy sẽ không thể trở lại.

Chờ đã. Hắn là ma, phải không? Trong khi tôi đang hồi hộp thì Viện trưởng Âm mở mắt ra: "Họ không còn ở trong bệnh viện nữa."

"Ai?" "Lâm Ân với Viên Phượng". "Có phải không?"

Viện trưởng Âm thở dài: "Bây giờ tôi hiểu làm thế nào để Mạnh Thần thoát được ra ngoài, chắc chắn anh ấy đã dính người của Lâm Ân, như vậy mới có thể thoát khỏi sự giám sát của chúng tôi một cách lặng lẽ".

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kết Hôn Âm Dương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook