Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản

Chương 21: Trước kia anh ta có bạn gái không

Tương Tử Bối

07/08/2020

Suốt một đêm, Kỷ Nhiên không được ngon giấc.

Tần Mãn không vói tay vào chăn của cậu, cũng không ngáy hay nói mớ, nhưng cậu vẫn lăn qua lăn lại không ngủ sâu vì Tần Mãn liên tục xuất hiện trong giấc mơ của mình. Giấc mơ quá đáng nhất chính là Tần Mãn gặm sạch mũi của cậu.

Đêm nay đã được định sẵn rằng cậu sẽ bị cái mũi ám ảnh.

Vậy là sáng hôm sau Kỷ Nhiên dậy rất sớm, vào phòng tắm rửa mặt.

Trên bồn rửa mặt có hai cái dao cạo râu, có một cái là đêm qua Tần Mãn để vào. Phía dưới có thêm một chiếc cốc đánh răng, để ngay bên cạnh cốc của cậu, đã thế hai cái bàn chải còn quay mặt vào nhau.

Kỷ Nhiên cầm bàn chải của mình, vừa đánh răng vừa đánh giá bản thân qua gương, cậu cảm thấy bọng mắt của mình lại có thêm một tầng xanh tím.

Chà tới chà lui, cậu đột nhiên vươn tay tóm lấy cốc đánh răng của Tần Mãn, dằn mạnh nó sang một góc xa cách cái cốc của mình.

Lúc đi ra thì Tần Mãn đã dậy, anh dựa nửa người trên giường xem di động, sau khi nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên. “Em dậy sớm thế?”

Kỷ Nhiên làm lơ anh, ngáp dài một cái.

Tần Mãn đứng dậy, trước khi vào phòng tắm còn hỏi: “Cùng đi chạy bộ nhé?”

Nói đến đây, Kỷ Nhiên mới nhớ ra đã lâu cậu không vận động, có lẽ vì vậy nên đêm qua mới mất giấc.

“Không đi”. Kỷ Nhiên mỉa mai. “Trò của người già”

Tần Mãn rửa mặt xong rồi ra ngoài, đúng lúc nghe được Kỷ Nhiên đang gọi điện.

“Vẫn sớm? Sắp tám giờ rồi, dậy nhanh lên, đến phòng gym”. Kỷ Nhiên dùng bả vai kẹp di động, tay cài cúc áo thoăn thoắt. “Đến cái phòng hay đi, gần chỗ cậu… Lát nữa tôi đến phòng gym mà không thấy cái mặt cậu thì ngày mai thần tượng nhỏ của cậu sẽ bị out khỏi cuộc thi, hiểu chưa?”

Cúp máy xong, Kỷ Nhiên quay người lại thì trông thấy anh đang nhìn cậu.

Tần Mãn nhướn mày, định lên tiếng thì Kỷ Nhiên đã cướp lời trước. “Anh im đi, đừng có nói mấy yêu cầu quái thai”

Tần Mãn: “…”

“Hợp đồng còn chưa có hiệu lực, hôm qua cho anh ngủ ở đây là tôi tốt tính lắm rồi”. Kỷ Nhiên cầm lấy quần áo thể thao để thay, nhét vào trong túi. “Con mẹ nó đừng có bám theo tôi”

Tần Mãn bật cười. “Tôi chỉ muốn hỏi là em có muốn cùng ăn sáng không?”



Nửa giờ sau, Nhạc Văn Văn gà gật ngồi trong góc, híp mắt nhìn chằm chằm Kỷ Nhiên đang ăn sáng.

“… Rốt cuộc thì bồ đến ăn hay đến tập gym thế?”. Nhạc Văn Văn thật sự mệt lả. “Này, đừng ăn nữa, người ta còn đang đói meo nè”

Kỷ Nhiên đặt tô mì xuống, uống một ngụm nước.

Nhạc Văn Văn nói: “Tiểu Nhiên Nhiên độc ác, tui đây vì không muốn dậy sớm nên ngày nào cũng trốn việc, cậu thì sáng bảnh mắt đã kéo tui qua đây để lãng phí thời gian”

Kỷ Nhiên nói: “Chẳng phải cậu rất thích chỗ này hay sao?”

Nhạc Văn Văn nhìn phòng gym vắng tanh, yếu ớt nhấn mạnh: “Tui thích phòng gym có trai cơ bắp chứ không phải phòng gym vào lúc tám giờ sáng”

Kỷ Nhiên lườm cậu, đứng dậy thay quần áo.

Cậu cởi áo để lộ da thịt cân đối trắng trẻo, cơ bắp của Kỷ Nhiên không rõ ràng nhưng có ưu thế là thân thể cao gầy, chân vừa dài vừa thẳng. Cậu có hương vị riêng biệt, khác hẳn với mấy gã vai u thịt bắp thô tục kia. Nếu là người khác, làm sao Nhạc Văn Văn có thể ngồi yên.

Đáng tiếc, bọn họ quá thân, cũng làm anh em bao năm nay, lúc học cấp hai, Nhạc Văn Văn còn có thể lén lút chảy dãi trước vẻ đẹp của Kỷ Nhiên. Sau khi thân thiết thì không dám nghĩ đến nữa, sợ sau khi Kỷ Nhiên phát hiện sẽ dần cậu ta ra bã.

Lúc biết Kỷ Nhiên cũng là gay, Nhạc Văn Văn đã cạn sạch hứng thú với bạn mình.

Có điều việc này cũng làm cậu nhớ đến một vài chuyện khác, Nhạc Văn Văn hỏi: “Mấy ngày nay sao Tiểu Mãn Mãn không ở cùng bồ”

“Nhắc đến anh ta làm gì?”. Kỷ Nhiên nói: “Lần trước ai nhìn thấy anh ta thì chạy trối chết?”

“Chẳng phải là vì tui uống rượu mất khôn trêu chọc anh ấy hay sao, ngại lắm”. Nhạc Văn Văn chống cằm. “Tiểu Nhiên Nhiên, tui hỏi bồ nè”

Kỷ Nhiên: “Nói”

Nhạc Văn Văn hỏi: “Có phải là bồ không gay hoàn toàn không?”

Kỷ Nhiên cau mày, giẫm lên máy chạy bộ. “Sao lại hỏi thế?”

“Bồ cứ để Tần Mãn ở nhà rồi đi, thế mà vẫn còn lòng dạ để ra ngoài?”

Kỷ Nhiên: “… Cậu có ý gì?”

“Nếu trong nhà tui cũng có một Tần Mãn thì chắc chắn tui sẽ…”. Nhạc Văn Văn ngẫm nghĩ. “Đêm xuân ngắn ngủi trời đã sáng, từ nay quân vương không vào triều” (1)

(1) Đêm xuân ngắn ngủi trời đã sáng, từ nay quân vương không vào triều: Trích từ “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị.

Chưa dứt lời, Kỷ Nhiên đã nhớ đến giấc mơ đêm qua.

Kỷ Nhiên trầm ngâm một lúc. “Cậu cứ tiếp tục như thế không ổn, hôm nào tôi phải bớt chút thời gian đăng kí lớp đạo đức nam giới cho cậu mới được”

“Bồ không nỡ đâu”. Nhạc Văn ngả người về phía sau. “Phải rồi, chuyện đăng kí ấy, tui đã nói với Cố Triết rồi”

“Ừ”

“Nó bảo bồ thêm lại Wechat đấy”

“Không thêm”. Kỷ Nhiên nói: “Ngày nào cũng nhảy nhót trên vòng bạn bè, nhìn phiền lắm”

Sau khi ra khỏi phòng gym, hai người đến nhà Trình Bằng, Kỷ Nhiên muốn thảo luận về hợp đồng cùng hắn, Nhạc Văn Văn tới ăn chực, nghe đâu Trần An nấu ăn rất ngon.

Nhìn thấy cậu, Trình Bằng ngẫm nghĩ hồi lâu, vừa mời người vào trong phòng rồi nói với Kỷ Nhiên rằng: “Xem ra cuộc sống về đêm của ông sướng phết nhỉ”

Kỷ Nhiên đi về phía sofa, uể oải hỏi: “Gì cơ?”

“Trông yếu thế, tối qua bị giày vò cực lắm ha”

Nhạc Văn Văn nghe vậy thì bèn nói: “Chuẩn, tui đã nói sao hôm nay nhìn mặt bồ cứ quái quái kiểu gì á!”

“…”. Kỷ Nhiên xanh mặt. “Giày vò con mẹ ông, tôi chỉ ngủ không ngon thôi”

“Sao mà ngủ không ngon?”. Nhạc Văn Văn nhào đến. “Chẳng lẽ Tần Mãn là baby hai mặt, vừa đến tối là cực quấn người? Hay là anh ấy đè ngược lại bồ rồi?”

Quấn người thì đúng, nhưng baby hai mặt là cái quái gì???

“Đè cái lìn”. Kỷ Nhiên hỏi: “Buổi tối các ông đi ngủ, bên cạnh có một người đàn ông to đùng thì không thấy ngại à?”

Nhạc Văn Văn đáp: “Thỉnh thoảng thôi”

Kỷ Nhiên: “Thỉnh thoảng?”

“Ừ, hồi tui với bạn trai cũ ở trong thời yêu đương điên cuồng, lúc nằm bên cạnh anh ấy thì tui sẽ không ngủ được”. Nhạc Văn Văn ôm mặt. “Tui muốn hôn anh ấy suốt đêm, lại còn đỏ mặt, tim đập loạn. Dù ngủ thật thì trong mơ cũng toàn là hình bóng của anh ấy… Chẹp chẹp, nhắc đến làm người ta muốn yêu đương ghê”

“…”. Mặt Kỷ Nhiên lạnh như tiền. “Tôi đang nghĩ dạo này cậu vô công rỗi nghề quá nên cũng lắm lời quá nhỉ. Tốt nhất là nên đi yêu đương đi, mấy năm rồi cậu vẫn độc thân, chỉ thả thính bằng mồm có thể thỏa mãn hay sao? Chẳng phải cậu thích thần tượng nhỏ kia hay sao, tôi tìm người giúp cậu lấy cách liên lạc với người ta nhé”

Nhạc Văn Văn nghe vậy thì lắc đầu. “Mấy em đấy tui coi như con trai thôi, chỉ muốn nuôi chứ không muốn chơi”

“Thôi được rồi”. Trình Bằng ngắt lời bọn họ, lấy một tập tài liệu ra đưa cho Kỷ Nhiên. “Đây là những điều khoản bổ sung mà tôi sửa cho ông, cầm về đưa cho luật sư”

“Cảm ơn”. Kỷ Nhiên nhận lấy.

“À mà”. Trình Bằng nói: “Tôi còn giúp ông điều tra chuyện nhà Tần Mãn nữa”

Kỷ Nhiên cau mày kinh ngạc.

Nhạc Văn Văn hỏi: “Ông điều tra Tần Mãn làm gì?”

“Tôi rảnh”. Trình Bằng ngừng một lúc, nhìn về phía Kỷ Nhiên. “Hơn nữa tôi cảm thấy hợp đồng của ông với anh ta hơi kỳ quái”

Có thể không kỳ quái hay sao? Còn có mấy điều kiện không thể liệt kê trong hợp đồng kia kìa.

Có điều Kỷ Nhiên không nói với hai người về việc này, cậu hỏi: “Kết quả thế nào?”

“Kết quả là…”. Trình Bằng nhún vai. “Chẳng có gì bất ngờ, bố anh ta thực sự phá sản, còn nợ nần chồng chất, bố mẹ anh ta quả thật đã ra nước ngoài”

Kỷ Nhiên “à” lên một tiếng, hỏi: “Còn tra được gì nữa?”

“Hai năm trước Tần Mãn nhận vài đơn hàng ở công ty của bố anh ta, kết quả là mấy đơn đó chính là lợi nhuận cao nhất trong năm của công ty. Có thể thấy thực lực của anh ta rất đáng gờm”

Kỷ Nhiên chẳng hề có chút hứng thú nào với chuyện này.

Cậu đi đến cạnh cửa sổ, gẩy điếu thuốc, sau hồi lâu im lặng thì đột nhiên hỏi: “Trước kia anh ta có bạn gái không?”

Vừa dứt lời, cả ba người trong phòng đều ngẩn ngơ.

Kỷ Nhiên: “Hoặc là bạn trai?”

Không nhận được hồi đáp, Kỷ Nhiên nghi ngờ quay đầu lại thì nhìn thấy hai tầm mắt sâu xa khó lường.

Nhạc Văn Văn chép miệng, nói: “Dáng vẻ ghen tuông của Tiểu Nhiên Nhiên cũng rất đáng yêu”

Kỷ Nhiên: “…”

Kỷ Nhiên: “Bố đây chỉ muốn biết trước kia có đứa xui xẻo nào bị Tần Mãn bám lấy hay không”

“Hiểu”. Nhạc Văn Văn gật đầu, ra vẻ nói: “Tui hiểu mà”

Kỷ Nhiên: “… Con mẹ nó tôi thấy cậu chả hiểu cái quái gì hết”

“Chuyện này thì tôi không điều tra”. Trình Bằng trêu cậu: “Có điều, nếu ông hứng thú thì…”

“Hỏi cho vui thôi, chả có hứng gì cả”. Kỷ Nhiên dập thuốc, chấm dứt chủ đề này.

Kỷ Nhiên chơi đến nửa đêm mới về nhà.

Lúc này Tần Mãn đã say giấc, đỡ mất công cãi nhau, cộng thêm việc tối qua ngủ không ngon nên Kỷ Nhiên vừa nằm xuống, hai mắt đã díp lại.

Đúng lúc cậu đang lim dim thì một bàn tay đột nhiên thò ra, ôm chầm lấy cổ cậu.

Kỷ Nhiên chợt tỉnh như sáo, cục tức tối qua cũng trỗi dậy. “Tần Mãn, anh…”

Lòng bàn tay của Tần Mãn bỗng trườn lên trên, chạm vào mặt Kỷ Nhiên, xoa nhẹ mấy cái như vỗ về an ủi.

“Đừng nghịch, Kiều Kiều”

“…”

Cái đếch gì thế? Anh ta gọi cậu là gì?

Người sau lưng đặt cánh tay còn lại lên đầu cậu, dịu dàng vuốt ve, nói mớ. “Ngoan”

Kỷ Nhiên chợt hiểu ra, có lẽ Tần Mãn đang mơ thấy người yêu cũ.

… Không ngờ anh ta thật sự có người yêu cũ.

Kiều Kiều, nghe cái tên này, chắc là một cô gái rồi.

Lúc này, cậu mới đột nhiên nhận ra một vấn đề… Trước kia Tần Mãn không phải là trai thẳng đấy chứ???

Cậu còn chưa kịp ngẫm nghĩ lại thì Tần Mãn đã bất ngờ nhào tới, môi như muốn dính lên phía sau cần cổ của cậu.

“Đổi sữa tắm à?”

Dù biết cãi nhau với người đang mơ ngủ là vô nghĩa nhưng Kỷ Nhiên vẫn không kìm được mà thốt lên: “Anh đổi bố rồi”

Mắng xong, Kỷ Nhiên muốn giãy ra khỏi vòng tay anh, ai ngờ đối phương lại dùng thêm sức, cậu cậy cả buổi mà vẫn không thể thoát nổi.

Kỷ Nhiên cạn sạch kiên nhẫn, vươn tay ra muốn đánh cho đối phương tỉnh thì Tần Mãn lại hành động trước, kéo mạnh cậu về phía sau.

Kỷ Nhiên không kịp đề phòng, lưng dán vào ngực Tần Mãn chỉ cách hai lớp chăn mỏng.

Miệng Tần Mãn vùi vào tóc cậu, dường như Kỷ Nhiên có thể cảm nhận được lồng ngực anh khẽ rung lên mỗi khi nói chuyện.

“Kiều Kiều, ngoan nào, bố đang ngủ”. Giọng nói uy hiếp của Tần Mãn phát ra từ đỉnh đầu. “Còn ngọ nguậy là sau này không tìm chó cái cho con nữa đâu”

Kỷ Nhiên: “…”

Trong đầu cậu lập tức hiện lên hình ảnh con chó Bully Mỹ xấu ma chê quỷ hờn nhà Tần Mãn.

Kiều Kiều cái con mẹ anh, quả nhiên tên của thú cưng tỉ lệ thuận với IQ của chủ nhân.

So đo với người đang nói mớ thì quá nhỏ mọn, hơn nữa ban nãy cậu chưa ngủ say, cũng không tính là bị đánh thức.

Kỷ Nhiên hừ một tiếng, thu nắm đấm về, cố gắng thoát khỏi vòng tay của đối phương rồi trở mình, ép bản thân quên đi tiếng hít thở bên tai.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook