Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản

Chương 2: Tại tôi phục vụ không chu đáo

Tương Tử Bối

07/08/2020

Vào khoảnh khắc Kỷ Nhiên bước ra khỏi phòng, tấm lưng vốn thẳng tắp lập tức khom xuống.

** mẹ, đau vãi. Không giống loại đau đớn rách da chảy máu khi đánh nhau với người khác, ngược lại, nó như thể mười cây kim cùng đâm vào một chỗ, vừa nhói vừa ngứa.

Cậu hít sâu một hơi, đang muốn đi vào trong thang máy thì nghe thấy tiếng động vang lên từ phòng bên cạnh, là khách phòng bên.

Đó là một đôi tình nhân nam nữ, họ trông thấy có người đang đứng bên ngoài, lúc đi ra còn vô thức nhìn liếc mắt thêm mấy lần.

Nhớ lại lời Tần Mãn nói, Kỷ Nhiên lập tức đứng thẳng.

Cậu thường đến khách sạn này, lúc say quá thì nghỉ lại đôi ngày, nhưng cách âm ở đây có tốt không thì cậu chẳng rõ lắm.

Cậu nhịn đau, giả vờ bình tĩnh rồi bước vào trong thang máy, trước khi đôi tình nhân kia đi vào thì điên cuồng bấm nút đóng.

Cửa thang máy khép lại, cậu dựa lên tay vịn như bị tụt huyết áp.

Cậu gọi taxi đến biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô mới mua. Biệt thự đã được trang hoàng xong từ lâu, người hầu quét dọn hai ngày một lần, vô cùng sạch sẽ.

Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi này, vừa vào cửa liền lao đi tắm rửa. Vào khoảnh khắc nước lạnh rơi lên da thịt, Kỷ Nhiên mới cảm thấy mình sống lại. Cậu nghiến răng, đặt một chân lên bồn tắm, xấu hổ kỳ cọ thân thể.

Bây giờ cậu xuyên thời gian về đánh chết Tần Mãn còn kịp không?

Thà ăn cơm tù còn sướng hơn ngồi một mình trong xó gặm nhấm cơn giận.

Tắm rửa xong, cậu tiện tay vơ lấy áo tắm, đi đến trước giường rồi nghiêng người nằm phịch xuống.

** mẹ nó, nghiêng ngả thế này mà vẫn thấy nhói, tối hôm ấy nếu chẳng may trở mình có phải sẽ đau đến mức bật dậy hay không.

Tiếng chuông điện thoại bên cạnh vang lên, Kỷ Nhiên bực bội liếc cuộc gọi đến, cậu bấm nút nghe, sau đó mở loa ngoài.

“Cái gì?”. Giọng của cậu nghe rất yếu ớt.

“Kỷ Nhiên ơi, ra ngoài chơi đi”. Đầu dây bên kia là bạn thân Nhạc Văn Văn của Kỷ Nhiên. Nhạc Văn Văn vừa mở miệng mới nhận ra có gì đó sai sai. “Tiếng của bồ làm sao đấy?”

“Không sao, không đi” Kỷ Nhiên đáp: “Hai giờ chiều đi chơi cái gì? Ngắm ông mặt trời à? Có chuyện thì nói thẳng”

Gần đây Nhạc Văn Văn bị cha cậu ta bắt đi làm, bình thường sau năm giờ chiều mới thấy bóng dáng. Hôm nay gọi đến sớm như vậy, chắc chắn có chuyện giấu diếm.

Nhạc Văn Văn nói: “Hí hí, người ta chỉ muốn hỏi bồ chút xíu thôi à…”

Đầu bên kia thỏ thẻ: “Tối hôm qua Tần Mãn có “dữ” không?”

Kỷ Nhiên hoảng sợ vô cùng, trong vài giây ngắn ngủi đã ân cần thăm hỏi xong mười tám đời tổ tông của Tần Mãn.

Nhưng cậu chỉ hoảng một lúc rồi bình tĩnh lại rất nhanh.

Không đúng, Tần Mãn và Nhạc Văn Văn là hai người có bắn đại bác cũng chẳng có quan hệ gì với nhau. Tần Mãn không thể nói chuyện đó cho cậu ta được.

Nhạc Văn Văn thấy cậu đang im lặng thì xuýt xoa một tiếng. “Nói nhanh lên, giữa chị em tốt như tụi mình không thể có bí mật đươc!”

“Ai là chị em tốt với cậu, cậu vạch quần của mình ra nhìn cho kĩ đi. Tôi thấy cậu vẫn chưa nhận thức rõ giới tính của mình đâu”. Kỷ Nhiên nói: “Đứa nào kể cho cậu là tôi với Tần Mãn… “đó đó”?”

Nhạc Văn Văn là “hot girl” trong giới gay, hot đến mức nào ấy à, chính là hơn một nửa gay ở thành phố này đều biết cậu ta, thiểu số còn lại không phải gay kín thì cũng là lũ khốn lừa gạt con gái nhà người ta kết hôn. Ngay cả Weibo của cậu ta cũng có mười vạn fan, tám mươi phần trăm trong đó là nữ giới, ngày nào cũng xưng em gọi chị với cậu.

Kỷ Nhiên và Nhạc Văn Văn quen nhau từ hồi học cấp hai. Lúc ấy tuy rằng Nhạc Văn Văn cũng thích nũng nịu, đá lông nheo nhưng vẫn chưa chính thức come out với mọi người. Hồi đó chưa cởi mở như bây giờ nên chẳng ai nghĩ nhiều.

Nào ngờ đến khi lên đại học, Nhạc Văn Văn hoàn toàn buông thả bản thân, mở mồm ra là “bà đây”, váy treo trong tủ còn nhiều hơn con gái đích thực.

Nhạc Văn Văn hỏi: “Bồ uống say lú mề rồi à? Tối qua chính bồ nói với tui mà”

“…”

Kỷ Nhiên thực sự không nhớ điều này.

Tối qua cậu quá chén, dung lượng lưu trữ trí nhớ đương nhiên không đủ, những chuyện trước khi đến khách sạn đều đã quên sạch.

… Có điều cậu lại nhớ rõ như in mình quấn lấy Tần Mãn trên giường ra sao. Bây giờ tỉnh táo lại, thậm chí cậu còn nhớ được hơi ấm trên người Tần Mãn. Cậu đặt chân lên vai anh, hệt như đang dán lên miếng sắt nóng bỏng.

Kỷ Nhiên lập tức ngừng hồi tưởng. “Sau đó thì sao?”

“Không phải chứ, bồ quên thiệt hả?” Nhạc Văn Văn nói: “Tụi tui cứ tưởng bồ uống say rồi giỡn chơi thôi, ai dè bồ bảo Tần Mãn đang chờ ở cửa nên phải đi trước. Tui nhìn rồi… Đó đúng là Tần Mãn”

Kỷ Nhiên đáp: “Vậy rồi cậu cứ nhìn tôi đi theo anh ta thế hả? Cậu không sợ tôi bị anh ta bắt cóc rồi kéo vào trong ngõ tối diệt khẩu hay sao?”

“Ấy ấy ấy, không đến mức đó đâu. Người ta nào có thù oán gì với bồ, không đáng mà, cùng lắm bồ trêu anh ta rồi bị đánh một trận thôi”. Nhạc Văn Văn tính toán thay cậu. “Bồ coi, bồ bị kéo đi như vậy, không phải bị bụp thì là bị đè, tui cảm thấy lời ra phết ấy chứ. Nhỡ đâu là cái thứ hai thì sao? Chẳng phải là quá lãi rồi à?”

Kỷ Nhiên cảm thấy mình có thể làm anh em với Nhạc Văn Văn nhiều năm như vậy, quả nhiên là một kỳ tích.

Người như Nhạc Văn Văn, ngoài việc “nắng cực” thì không hề có khuyết điểm gì, nhưng không ngờ cậu ta đã “nắng” đến mức này.

“Cậu mới bị đè ấy!”. Mắng xong, Kỷ Nhiên mới giật mình nhận ra, đối với Nhạc Văn Văn thì những lời này dường như cũng chẳng được coi là tục tĩu. Cậu hừ một tiếng: “Tôi nói cho cậu biết, tối qua tôi đè anh ta!”

Nhạc Văn Văn ở đầu bên kia liền câm nín.

Một lúc lâu sau, cậu ta mới lên tiếng, trong giọng nói tràn ngập khiếp sợ. “Không phải chứ… Kỷ Nhiên à, bồ không bị chập cheng đấy chứ? Thế mà bồ lại vung tiền để làm 1???”

Kỷ Nhiên còn chưa kịp nói gì thì Nhạc Văn Văn đã rít lên trước. “Có phải bồ điên rồi không?! Bồ tùy tiện đứng trong đám gay cũng có rất nhiều 0 tự quấn lên người. Người muốn bị bồ đè có thể xếp hàng từ quán bar đến Bắc Kinh! Quan trọng nhất là bồ, bồ lại đè Tần Mãn xuống làm 0?! ** mẹ nó ơi, tui chết mất thôi, bà đây choáng luôn”

Mặc dù Kỷ Nhiên không hiểu rõ gaybiz lắm nhưng cậu vẫn hiểu 1 và 0 nghĩa là gì. “… Chẳng lẽ tôi tìm Tần Mãn là muốn lên giường với anh ta chắc? Còn nữa, sao Tần Mãn không thể làm 0?”

“Tui kể bồ nghe nè, mỗi đứa gay mà tôi biết, từng đứa một, dù là thuần 0 hay 0,5, không có ai là không muốn bị Tần Mãn đè”. Nhạc Văn Văn bổ thêm: “Anh ấy chính là tình nhân trong mơ của tụi tui! Đối tượng mộng xuân! Mẫu người được yêu thích trong gaybiz! Vậy mà lại bị bồ chà đạp rồi!!!”

Nét mặt của Kỷ Nhiên khá phức tạp, Nhạc Văn Văn giỏi như thế đấy, ban nãy cậu còn nổi nóng nhưng bây giờ chỉ cảm thấy bó tay. “Nhạc Văn Văn, danh dự đàn ông của cậu đâu rồi?”

“Danh dự được mấy đồng?”. Nhạc Văn Văn cười lạnh. “Nói chứ, cho dù có đáng giá thì bồ xem, chẳng lẽ bà đây còn thiếu mấy đồng trinh này chắc?”

Trong nhà Nhạc Văn Văn có mỏ, là mỏ thật, lúc nói những điều này còn chẳng thèm thở gấp.

Kỷ Nhiên hoàn toàn chịu thua. “Cúp nhé”

“Ơ kìa, đừng mà, Nhiên Nhiên ơi bồ đợi chút” Nhạc Văn Văn gọi giật cậu lại. “Thế… Bồ dùng bao nhiêu tiền để tìm Tần Mãn?”

Kỷ Nhiên cau mày. “Cậu muốn làm gì?”

Nhạc Văn Văn cười xấu xa. “Tui đang nghĩ, nhìn thế nào thì với tướng mạo kia của Tần Mãn cũng không thể bị đằng ấy đè một lần rồi biến thành thuần 0 được…”

“Không thể”. Kỷ Nhiên lập tức cắt lời cậu ta, há miệng nói bừa. “Nhạc Văn Văn, cậu từ bỏ ý định đi. tôi với anh ta có quan hệ lâu dài, một năm”

“** mẹ, Kỷ Nhiên, bồ làm vậy là xấu lắm nhé. Một mình độc chiếm hàng ngon à?” Nhạc Văn Văn nói: “Thôi được rồi, thế bồ nói cho người ta biết, rốt cuộc bồ tiêu bao nhiêu tiền?”

Lần này Kỷ Nhiên đã khôn ra, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Giá thị trường là bao nhiêu?”

“Giá thị trường? Tui cũng chưa từng tìm người khác mà. Giai ngọt nước mông cong như tui cũng chưa rớt giá đến tình trạng phải hèn mọn xin bị chơi như mấy bé 0 đáng thương kia”. Nhạc Văn Văn tiếp tục nói: “Có điều mấy người chơi chung với tui tìm thiếu gia thì hình như là năm ngàn, hàng ngon là năm vạn bao trọn một đêm”

“… Dù sao giá tôi trả cũng đủ cho anh ta ấm no cả năm, cậu không bao nổi đâu, từ bỏ ý định đi”. Kỷ Nhiên nói: “Thôi nhé!”

Cúp điện thoại, Kỷ Nhiên cảm thấy cứ thế này mãi  không ổn.

Cậu mua thuốc dán cho mình, không thì ngủ cũng chẳng được yên.

Cậu tìm shipper trên phần mềm giao hàng, chỉ lát sau shipper đã mua những thứ đó đến.

Kỷ Nhiên bảo anh ta để ở cửa biệt thự, chờ người ta đi rồi mới lết ra ngoài lấy thuốc.

Quá trình bôi thuốc vô cùng khó khăn, sau khi Kỷ Nhiên uốn éo xong thì lại bắt đầu hối hận vì vài tiếng trước đã không tẩn cho Tần Mãn một trận nhớ đời.

Kỷ Nhiên nằm úp sấp trên giường, dù sao cũng không ngủ được nên đành cầm điện thoại lên tìm phim giết thời gian. Bấy giờ cậu mới nhận ra có một tin nhắn Wechat được gửi đến di động từ lúc nào.

[Q: Em vẫn ổn chứ?]

Kỷ Nhiên nhìn chằm chằm vào cái avatar đen sì, ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhận ra đối phương là ai.

Cậu lười gõ chữ, đè luôn xuống nút ghi âm, đặt điện thoại gần miệng, mở mồm nói như bắn súng liên thanh. “Bố đây có thể không ổn sao? Chi bằng tôi đè anh một lần thử xem? Tẫn Mãn, tôi nói cho anh biết, tôi sẽ thiêu trụi cả lò nhà anh!”

Tần Mãn gửi lại hai đoạn ghi âm.

“Em ở đâu, tôi đưa em đến bệnh viện”

“Để em đỡ phải thiêu trụi cả lò nhà tôi”

Ngay cả shipper Kỷ Nhiên cũng không dám gặp, càng khỏi nói đến việc khám bác sĩ, như thế chẳng khác nào ép chết cậu.

“Tôi đi bệnh viện làm đếch gì!”. Nói đến đây, Kỷ Nhiên bỗng nảy ra một ý. “Còn anh nữa đấy, bây giờ anh đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đi! Tối hôm qua tôi nói lời say xỉn mà anh cũng lên giường với tôi thật? Không phải là trên người anh có mầm bệnh gì đấy chứ?”

Đương nhiên, Kỷ Nhiên biết Tần Mãn không hề có bệnh. Tần Mãn là ai chứ? Trước khi phá sản, Tần Mãn là người thành công vượt bậc trong mắt kẻ khác, chỉ dám ngắm từ xa chứ không dám dâm loạn, cực kỳ thanh cao.

Xem ra tối hôm qua Tần Mãn uống say mụ mị rồi nên mới đi cùng cậu.

Nhưng cậu cứ muốn nói thế, cậu muốn chà đạp danh dự của Tần Mãn dưới lòng bàn chân.

Cậu tưởng rằng Tần Mãn sẽ giận, hoặc là thẳng thừng không nhắn lại nữa. Nào ngờ chỉ mấy phút sau anh đã gửi vài tấm ảnh tới, sau đó còn có một đoạn tin nhắn thoại.

Kỷ Nhiên mở anh ra xem, hóa ra là một tấm báo cáo kiểm tra sức khỏe.

“Tìm một lúc mới thấy”. Giọng nói của Tần Mãn vẫn bình tĩnh như thường. “Báo cáo mới lấy tuần trước đấy. Yên tâm, không có bệnh”

Lần này đến lượt Kỷ Nhiên cạn lời.

Cậu còn đang thất thần, giao diện Wechat đột nhiên thay đổi.

[Q chuyển cho bạn 20000 đồng]

[Bố Kỷ:???]

[Q: Lần đầu không khống chế được, tại tôi phục vụ không chu đáo, làm việc sơ suất nên không thể nhận hết tiền. Trả lại cho em một ít nhé, hai vạn đủ không?]

Kỷ Nhiên suýt tắt thở.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook