Kế Hoạch Chia Tay Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 79

Oa Qua Oa

20/11/2020

"Cộc cộc." Cửa phòng bệnh của Thẩm Ninh bị gõ vang.

"Vào đi." Thẩm Ninh ngồi trên ghế dựa, mặc dù anh không nhìn thấy, nhưng nghe thấy âm thanh vẫn là mở mắt theo thói quen.

Cửa phòng bị kéo ra, Thẩm Ninh cho rằng đi vào chính là nhân viên hộ lý, bởi bì không sai biệt lắm đến thời gian mát xa, gần đây người muốn gặp anh rất nhiều, còn có fan của anh đuổi tới Nhật Bản, nhưng đều bị Liễu Dật ngăn cản, nói là sắp giải phẫu không tiện gặp khách.

Người tiến vào không có lên tiếng, chỉ là đóng cửa lại, Thẩm Ninh cau mày, thợ mát xa làm mát xa cho anh đều sẽ đẩy xe tiến vào, bởi vì yêu cầu công cụ, Liễu Dật hoặc là bác sĩ, vào cửa nhất định sẽ đánh tiếng, người này như thế nào không lên tiếng a.

Vừa định lên tiếng Thẩm Ninh phát hiện tay mình vậy mà bị nắm trụ, hơn nữa còn là toàn bộ tay phải đều bị nắm lấy, nhiệt độ và xúc cảm trên tay truyền đến quen thuộc như vậy, cho dù thời gian cách lâu như vậy anh vẫn như cũ nhớ tới rõ ràng.

Hốc mắt trong nháy mắt liền có chút nóng.

"...... Anh cuối cùng tới rồi." Thân thể Thẩm Ninh căng cứng, mặc dù đã làm tốt chuẩn bị gặp mặt cùng Hạ Lập Nhân, nhưng thật sự gặp rồi nội tâm anh dâng lên chua xót đều sắp khiến anh không thể hô hấp, trái tim vừa trướng vừa đau, trong lòng có thiên ngôn vạn ngữ nhưng lại không biết nên nói như thế nào ra khỏi miệng.

"Thật xin lỗi......" Hạ Lập Nhân ngồi xổm người xuống, cầm lấy tay Thẩm Ninh áp vào trên mặt mình, "Thật xin lỗi......" Hắn lặp đi lặp lại nói xin lỗi, ngoại trừ những lời này hắn không biết nên như thế nào mới biểu đạt hối hận trong lòng.

"......" Thẩm Ninh phát hiện mu bàn tay có xúc cảm ướt át, Hạ Lập Nhân khóc, phải nói xin lỗi chính là anh mới đúng, anh ích kỷ như vậy, vì cái gọi là tự ái tổn thương người thích mình nhất yêu mình nhất.

Anh nhắm mắt lại, nước mắt ngăn không được chảy xuống, hai người bọn họ quanh đi quẩn lại lâu như vậy, rốt cuộc là vì cái gì a......

Thật là hai kẻ ngốc.

Cùng người yêu chặt chẽ ôm hôn cùng một chỗ, còn có chuyện gì hạnh phúc hơn nữa sao, nước mắt Thẩm Ninh dừng không được, rất thích...... rất thích người này, lúc đó tại sao mình muốn rời khỏi người này, anh thật sự là người ngu nhất ngốc nhất trên thế giới, bọn họ lẫn nhau bỏ lỡ bao nhiêu thời gian tuyệt vời.

Nụ hôn của Hạ Lập Nhân triền miên lại ôn nhu, tràn đầy thương tiếc, giống như là đang che chở trân bảo yêu thương nhất, qua một lúc lâu hắn mới buông người trong ngực ra, sau đó một lần nữa ôm chặt Thẩm Ninh, hiện tại ngôn ngữ gì cũng đều là dư thừa, hắn chỉ muốn cùng người trong ngực ở chung một chỗ, chỉ cần người này ở bên cạnh hắn, hắn đã cảm thấy thật hạnh phúc......

Liễu Dật đóng lại cửa sổ đối diện gian phòng, hắn nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, hai người kia rốt cục là hòa hảo đi, phí trắc trở lớn như vậy, cuối cùng vẫn là một lần nữa ở chung một chỗ.

"Ai......" Liễu Dật cảm giác mình cũng coi là Thánh mẫu, kỳ thực hắn đối với Thẩm Ninh thật sự có hảo cảm, nếu không phải cảm thấy hai người kia căn bản đứt không được, hắn nhất định sẽ đi tranh thủ một phen.

Nhưng trong lòng hắn rõ ràng, tình cảm Thẩm Ninh đối với Hạ Lập Nhân hắn căn bản dao động không được.

"Ai...... Thôi vậy, đi tìm Maynard uống chén rượu đi, kỳ thực được người thích đến loại trình độ này cảm giác còn rất tốt, mặc dù phiền chút, nhưng lúc trống rỗng liền cảm giác có người như vậy còn rất không tệ.

......

Thẩm Ninh tựa vào trong ngực Hạ Lập Nhân, tay cũng bị Hạ Lập Nhân chặt chẽ nắm lấy, đối phương giống như lo lắng anh tùy thời sẽ biến mất, sau đó anh nghe được Hạ Lập Nhân nói như vậy: "A Ninh, chúng ta kết hôn đi."

"A?" Thẩm Ninh sửng sốt, anh ngẩng đầu lên.

Hạ Lập Nhân buông anh ra, sau đó từ trong túi áo móc ra một cái hộp, cũng không quản Thẩm Ninh có đồng ý hay không, liền trực tiếp đeo một chiếc nhẫn lên ngón áp út tay trái Thẩm Ninh, tiếp theo nhét một cái khác vào trong tay Thẩm Ninh, "Em cũng đeo lên cho anh đi."

"......" Thẩm Ninh vuốt chiếc nhẫn trong tay, lại sờ sờ chiếc nhẫn trên ngón vô danh, anh có chút không biết làm sao.

Thấy Thẩm Ninh bất động Hạ Lập Nhân cũng không có tiếp tục chờ, hắn trực tiếp đem chiếc nhẫn cố định giữa hai ngón tay Thẩm Ninh, sau đó cầm tay Thẩm Ninh đeo chiếc nhẫn lên cho mình, còn không đợi Thẩm Ninh lên tiếng chiếc nhẫn liền trượt tới ngón vô danh cuối cùng.

"Xem ra em đáp ứng kết hôn với anh rồi." Hạ Lập Nhân lộ ra nụ cười.

Thẩm Ninh: "......" Đây coi là đáp ứng cái gì a.

Hạ Lập Nhân một lần nữa cầm tay Thẩm Ninh, hai người năm ngón tay chặt chẽ đan xen.

"Anh trước kia chính là quá ngu xuẩn, anh vẫn luôn cảm thấy kết hôn cũng không đại biểu cái gì, chỉ cần có tình cảm, kết hôn hay không đều giống nhau, bất quá chỉ là một nghi thức, cũng không có cái gì quá ghê gớm, hạnh phúc của chúng ta cũng không cần nói cho toàn bộ thế giới, chỉ cần chúng ta tự mình cảm thấy tốt là được." Hạ Lập Nhân hôn tay Thẩm Ninh, "Anh hiện tại thật sự rất hối hận, chúng ta ở chung một chỗ bảy năm, kỳ thực đã sớm hẳn là kết hôn, nghi thức sở dĩ thần thánh, cũng bởi vì nó vô hình trung tăng thêm cho chúng ta một tầng trói buộc, vậy có lẽ em lúc ấy cũng sẽ không lựa chọn rời khỏi anh."

Tình cảm tự do lúc gặp phải khó khăn sẽ trở nên đặc biệt mỏng manh, hắn không thể cho Thẩm Ninh cảm giác an toàn, sau đó lúc hắn mất đi Thẩm Ninh phát hiện mình cũng không có cảm giác an toàn, nếu như sớm đã kết hôn, có lẽ tất cả cũng sẽ trở nên không giống nhau.

"...... Được, chúng ta kết hôn." Thẩm Ninh đưa tay sờ về phía Hạ Lập Nhân, ngón tay từ dưới tiến lên trên, từ từ mò tới mặt, cằm, tai, trán, mũi Hạ Lập Nhân, còn có đôi môi mềm mại......

Người yêu của anh tuấn mỹ như vậy, cho dù anh không nhìn thấy, cũng có thể tưởng tượng được ra, Lập Nhân của anh vẫn là người rất đẹp, người đẹp như vậy cầu hôn với anh, anh tại sao không đáp ứng, anh không nên tiếp tục ích kỷ nữa.

Hôn nhân không chỉ là trói buộc đối phương, cũng là trói buộc chính mình, sẽ vô hình trung chỉ dẫn chính mình tiến lên phía trước, mình vẫn luôn quá nhu nhược rồi, gặp chuyện chỉ biết trốn tránh, nếu như kết hôn có thể làm cho mình trở nên có dũng khí hơn, còn có lòng trách nhiệm, vậy thì kết hôn đi.

Bất kể sinh mệnh của mình còn dư lại bao lâu, hoặc là sau này vĩnh viễn cũng không nhìn thấy ánh sáng, cũng muốn luôn luôn cùng người này ở chung một chỗ, nếu như vậy, liền kết hôn đi.

......

"Kết hôn?!" Liễu Dật có chút mộng, "Các cậu đây là thần triển khai gì, cũng quá nhanh đi, vừa mới hòa hảo đã tính kết hôn?"

"Âm thanh cậu có thể nhỏ chút không, quá ồn ào, ầm ĩ tới A Ninh rồi." Hạ Lập Nhân hơi có chút ghét bỏ, hắn gắp hai miếng súp lơ vào trong đĩa nhỏ trên tay Thẩm Ninh, hắn vốn muốn đút Thẩm Ninh ăn cơm, nhưng bị đối phương cự tuyệt mãnh liệt.

Trên bàn cơm Liễu Dật và Maynard cũng ở đây, hắn liền thuận tiện nói tin tức này với bọn họ, thật không nghĩ đến Liễu Dật phản ứng lớn như vậy, hắn và Thẩm Ninh kết hôn rất kỳ quái sao, còn khiếp sợ như vậy? Quả thực chính là không muốn thấy hắn tốt.

Maynard ngược lại rất hưng phấn, gã nắm tay Liễu Dật thâm tình nói: "Thân ái, chúng ta cũng kết hôn đi, em muốn nghi thức kết hôn kiểu gì? Ở lâu đài cổ (*) nhà anh thế nào? Anh nhất định sẽ vì em cử hành một hôn lễ long trọng nhất! Hoặc là kiểu Trung Quốc cũng được, anh rất thích phong tục Trung Quốc."

Liễu Dật đẩy tay Maynard ra, sắc mặt hắn rất khó coi, "Anh không phải tiếng Trung không tốt sao, lần nào tôi mắng anh anh đều nói nghe không hiểu, bây giờ không phải nghe tới rất hiểu sao, nói tới trơn tru như vậy, quả nhiên bình thường đều là giả đi?"

"Hử? Em nói em muốn ăn cái này?" Maynard cũng gắp miếng súp lơ cho Liễu Dật. (Ôi đm đôi này đáng yêu vl thế này =))) chỉ tiếc bà Oa cho đôi này hơi ít đất diễn)

Liễu Dật: "......" Tên nước Đức chết tiệt này quả nhiên là cố ý! Da mặt thật là giống như tường đồng vách sắt, bắn không lọt a!

Hạ Lập Nhân đối với Maynard ngược lại rất có hảo cảm, Thẩm Ninh không lâu sau giải phẫu chính là người này mổ chính, mặc dù không biết giải phẫu có thành công hay không, như nếu như không có Maynard, Thẩm Ninh có lẽ sẽ không có hi vọng hồi phục thị lực, riêng một điểm này hắn liền phi thường cảm kích Maynard.

Giải phẫu liền vào ngày kia, Hạ Lập Nhân so với Thẩm Ninh người trong cuộc này còn muốn khẩn trương hơn, nhưng hắn ngoại trừ ở bên cạnh Thẩm Ninh cái gì khác cũng không làm được, ngoại trừ cầu nguyện chính là cầu nguyện.

Hắn sẽ không nói lời gì bảo Thẩm Ninh không nên mạo hiểm, Thẩm Ninh hiện tại khát vọng nhất chính là hồi phục thị lực, hắn sẽ không thể ích kỷ tước đoạt hi vọng và tương lai của đối phương.

"Sau giải phẫu chúng ta liền cử hành nghi thức, chúng ta phải làm tới náo náo nhiệt nhiệt, mời tất cả người quen tới tham gia, phải lớn hơn hôn lễ của Cảnh Đồng với tên dở hơi nhà bọn họ kia, em nói có được hay không, A Ninh?" Hạ Lập Nhân hôn hôn má Thẩm Ninh, ngay trước mặt Liễu Dật và Maynard show lên ân ái.

"Được." Thẩm Ninh cười khẽ một tiếng, mù đã lâu như vậy, anh chưa từng có hạnh phúc như hôm nay.

Liễu Dật quả thực không khoanh tay ngồi nhìn, giữa ban ngày ban mặt, quả bị cảm lạnh!

Hắn một bộ rất ghét bỏ, Maynard bên cạnh dường như còn rất hâm mộ, nhìn ánh mắt giống như cũng nghĩ tới như vậy một chút, bị hắn trừng trở lại.

Liễu Dật kỳ thực chưa tính là miệng rộng, nhưng hắn lúc trước giúp Thẩm Ninh giấu diếm bí mật giấu quá lâu, đều nghẹn hỏng rồi, lần này nghe được tin tức liền khẩn cấp nói ra, lập tức đăng group bạn bè, hơn nữa kết hôn là chuyện vui a, có cái gì bí mật với không bí mật chứ, nên là để cho mọi người đều nghe cùng nhau vui vẻ.

Cho nên một truyền mười mười truyền một trăm, chưa đầy một ngày ở trên mạng truyền khắp, người nên biết đều biết, ảnh chụp màn hình group bạn bè Liễu Dật ở trên mạng được forward đủ kiểu: "Hạ đại mỹ nhân của chúng ta rốt cuộc cầu hôn thành công, bảo bảo coi như là công đức viên mãn rồi, chỉ có thể chúc hắn và Thẩm Ninh trăm năm hảo hợp [hừm] PS: Hôn lễ sẽ sau giải phẫu cử hành, nghe nói lúc đó Hạ mỹ nhân sẽ phát hồng bao cho mọi người, mọi người đừng bỏ qua chìa tay ra đi, dù sao hắn cũng không có ưu điểm khác, chính là nhiều tiền tới tiêu không hết [smile]"

Bên dưới lời văn còn đính kèm hai bức ảnh, một bức là Hạ Lập Nhân gắp thức ăn cho Thẩm Ninh, một tấm khác là hắn hôn má Thẩm Ninh, nhìn qua rất hạnh phúc.

"Người có tình cuối cùng sẽ trở thành người nhà, bảo bảo lại tin tưởng tình yêu rồi."

"Cảm động khóc rồi hu hu hu, thật cao hứng!"

"Thầy Thẩm lại có thể vẽ rồi đi, anh ấy vẫn luôn rất tuyệt vọng, đoán chừng bình thường căn bản cười không nổi đi, có thể gương vỡ lại lành thật sự là quá tốt, chân ái quả nhiên là không phân biệt giới tính [cry]"

"Quá tốt! Hôn lễ hôn lễ, quá tuyệt vời, mị còn nhớ hôn lễ của Trịnh Cảnh Đồng và Phó A Bảo, được gọi là long trọng, đoán chừng của Hạ Lập Nhân và Thẩm Ninh cũng sẽ không kém chỗ nào đâu."

"Ế? Còn muốn giải phẫu sao, không phải nói có nguy hiểm sao, vạn nhất gì đó...... Vậy làm sao tốt?"

"Đúng vậy a, đã đều hòa hảo rồi, nhìn qua cũng rất hạnh phúc, không làm giải phẫu cũng không liên quan a, không nhìn thấy mà thôi, dù sao cũng tốt hơn mất mạng đi?"

"Đờ mờ vậy mà có người mỏ quạ, đối với Thẩm Ninh mà nói được thấy ánh sáng so với quan trọng hơn nhiều, anh ấy là người trong cuộc, chẳng lẽ các ngươi còn có thể so với bản thân anh ấy lo lắng tính mạng mình hơn? Đừng vũ nhục tôn nghiêm của anh ấy."

"Giải phẫu nhất định sẽ thành công! Ta tin nhất định sẽ thành công!"

"Không sai, hai người bọn họ thật vất vả gương vỡ lại lành, còn chuẩn bị muốn kết hôn, cuộc sống tốt đẹp mới vừa muốn bắt đầu, nhất định sẽ thành công, phù hộ......"

"[phù hộ] [nến]"

"[phù hộ] [nến]"

......

Ngày hôm sau tin tức kết hôn nổi ra, cũng chính là một ngày trước giải phẫu của Thẩm Ninh, trên mạng rất nhiều người đều khởi xướng cầu phúc đối với giải phẫu của Thẩm Ninh, đều hi vọng anh có thể giải phẫu thuận lợi, sau này tiếp tục vì mọi người mang đến tác phẩm tài ba, còn trẻ như vậy có tài hoa như vậy, mới không nên liền lúc này rơi xuống.

Rất nhanh liền tới ngày Thẩm Ninh giải phẫu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Kế Hoạch Chia Tay Của Tổng Tài Bá Đạo

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook