Trang Chủ
Huyền Huyễn
Huyền Thiên
Sát Trạch Chi Đạo

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Đến tay thì tốt rồi. Nữ nhân này quá bưu hãn, trước khi gặp được ngươi, vi huynh nhịn không được chủ động đến gần, ngươi đoán xem thế nào?

- Thế nào? Có đáp ứng hay không?

- Khục khục, không nhanh như vậy, ngươi cũng biết, tướng mạo vi huynh nam tử đường đường, nhưng cũng không kém lão đệ chút nào, nhưng phải cố gắng mới thành! Nhưng mà nữ nhân kia quá bưu hãn, vi huynh rất thích...

- Bưu hãn thế nào...

- Hắc hắc... Tướng mạo, dáng người, làm cho ta hồn xiêu phách lạc, tính cảm giác vô song, nhất là đôi chân thon dài... Mấu chốt nhất, thời điểm vi huynh tới gần nàng, nàng cóthân thể thuần âm, lại còn xưng lão nương! Ngươi nói xem có bưu hãn hay không?

- Không phải chứ? Bề ngoài như vậy chính là loại hình mà ta ưa thích...

Nghe được Kim Chính Thái miêu tả, trong đầu Dương Thiên Lôi lập tức xuất hiện nhị tỷ Dương Thiên Lệ bưu hãn. Kim Chính Thái nói qua, đúng là phiên bản của nhị tỷ a, Dương Thiên Lôi nhịn không được nuốt vài ngụm nước bọt. May mắn, Dương Thiên Lôi biết rõ Kim Chính Thái nói là một người hoàn toàn khác. Dương Thiên Lệ đang ở VôCực tinh vực, bên cạnh mẫu thân, không có khả năng xuất hiện ở đây.

- Ách... Lão đệ, ngươi không tranh đoạt với vi huynh chứ!

Nghe Dương Thiên Lôi nói như thế, Kim Chính Thái nói gấp.

- Làm sao lại làm thế? Vợ của huynh đệ, không thể đụng. Ngươi cứ việc yên tâm, ta đã có hồng nhan tri kỷ của mình, đoạt với ngươi làm gì chứ.

Dương Thiên Lôi đắc chí, trong đầu không ngừng nhớ lại đặc điểm của nhị tỷ, toàn thân nổi da gà, nghĩ đến Dương Thiên Lệ, tự nhiên lại nghĩ đến Tử Hàm muội muội thuần khiết như là tiểu bạch hoa, và nhiều hồng nhan tri kỷ đang ở bên cạnh mẫu thân. Hơn bốn năm, không biết hiện tại các nàng có tốt không? Còn mẫu thân, không biết đang làm gì?

Trong lúc bất tri bất giác, Dương Thiên Lôi lại thất thần.

- Này, lão đệ?

Kim Chính Thái nhịn không được lắc lắc tay trước mặt Dương Thiên Lôi, kêu lên.

- Ách... Kim huynh, vừa rồi ngươi nói gì, vừa rồi ta đang nhớ đến đám tiểu tức phụ của ta... Thật có lỗi thật có lỗi! Đúng rồi, ngươi đã ở chỗ này, có nhìn thấy bọn người Trần Thiến, Kỷ Tiêu Lam hay không?

- Bọn họ cũng ở đây sao?

Kim Chính Thái rất điểm nghi hoặc và kinh hỉ, hỏi:

- Trong một tháng nay ta vẫn ở bên ngoài tu luyện, trong mấy ngày gần đây mới trở về nghỉ ngơi. Không có nhìn thấy!

- Kỷ Tiêu Lam, Triệu Nguyên, Trần Thiến, Kỷ Tiêu Vân, Trần Đình, ta và còn có một đám ngốc ở Vô Cực tinh vực.

Dương Thiên Lôi nói ra:

- Ồ?

Dương Thiên Lôi nói đến đây, chợt thấy nhìn thấy một đạo thân ảnh quen thuộc.

- Kim huynh, chờ một lát!

Dương Thiên Lôi nói xong, thân hình nhoáng đi về phía đạo thân ảnh kia.

...

- Dương huynh đệ?

Khi Dương Thiên Lôi xuất hiện trước mặt đạo thân ảnh kia, thân ảnh kia nao nao, nhìn về phía Dương Thiên Lôi với ánh mắt mang theo một tia khiếp sợ, lập tức nói ra.

Tinh giả Tứ cấp, khí tức của Dương Thiên Lôi còn cao hơn Hạ Quân Trúc một cấp! Đương nhiên hắn khiếp sợ.

- Hạ huynh, sao ngươi ở nơi này?

Dương Thiên Lôi khẽ mĩm cười. Nhìn thiếu niên xinh đẹp như hoa này, Dương Thiên Lôi không có ác cảm, ít nhất hiện tại Dương Thiên Lôi biết rõ, hắn không có bất cứ địch ýnào với mình, đồng thời cũng không có ý tứ muốn đoạt Trần Thiến với mình. Mà khí chất phong độ của hắn, Dương Thiên Lôi cũng có thể cảm ứng ra được hắn không phải làloại người giả dối.

- Ân, ta và mọi người đều ở nơi này. Trần tiểu thư chờ ngươi rất lâu, tại sao giờ này ngươi mới đến?

Hạ Quân Trúc mỉm cười nói.

- Ha ha, gặp được tên Tiêu Ngạn, luận bàn mấy lần, cho nên mới đến tối nay. Trần Thiến đi nơi nào lịch lãm rèn luyện, ngươi biết không?

Dương Thiên Lôi hỏi.

Nghe Dương Thiên Lôi nói thế, trong nội tâm Hạ Quân Trúc càng là khiếp sợ, nói:

- Hơn hai mươi người chúng ta đi đông thành: Phiêu Tuyết Sơn Mạch lịch lãm rèn luyện, bọn họ cũng ở tại đó, đoán chừng còn ở lại một thời gian ngắn, vận khí ta tốt, vừa mới lĩnh ngộ bích chướng, cho nên ta mới trở về.

- Thì ra là thế, chắc cũng phải trong thời gian ngắn bọn họ mới trở về. Hạ huynh, uống với ta hai chén chứ?

Dương Thiên Lôi nói ra.

Nghe được lời nói của Dương Thiên Lôi, Hạ Quân Trúc có chút do dự, nói:

- Được! Nhưng ta không uống được rượu, ngồi bên cạnh là được rồi.

- Rượu gặp tri kỷ ngàn chén thiếu, không uống rượu sao được? Uống một chút là được rồi.

Dương Thiên Lôi nói ra.

Thời điểm Dương Thiên Lôi dẫn Hạ Quân Trúc đi về phía Kim Chính, Kim Chính vội vàng đứng dậy, ánh mắt nhìn vào Dương Thiên Lôi và Hạ Quân Trúc, nói:

- Vị tiểu tỷ này có phải...?

- Ách... Kim huynh, vị này là nam nhân, Vô Cực tinh vực, Hạ Quân Trúc!

Dương Thiên Lôi vội vàng nói, nói xong lơ đễnh nhìn về phía Hạ Quân Trúc.

- Hạ huynh, không cần để tứ, tượng mạo của ngươi, đúng là dễ dàng làm người ta hiểu lầm, ha ha... Vị này chính là hảo hữu của ta, Kim huynh, Diêm Vương tinh vực, Kim Chính Thái.

- Khục khục... Hạ huynh, thật sự có lỗi, cửu ngưỡng đại danh.

Kim Chính Thái áy náy nói.

- Không sao, ta quen rồi. Lần đầu tiên Dương huynh đệ gặp ta cũng vậy mà.

Hạ Quân Trúc khẽ cười nói.

Lúc này, Hạ Quân Trúc ngồi xuống vị trí mà Dương Thiên Lôi vừa mới ngồi, mà lưng của Dương Thiên Lôi đưa về phía đại sảnh, mà Hạ Quân Trúc ngồi ở bên cạnh. Cho nên... Đây chính là bi kịch, vài tuyệt sắc mỹ nữ ở phía sau lưng hắn, cho nên lần lượt nhìn qua.

Ba người trò chuyện suốt một giờ, chủ yếu là về chuyện lịch lãm rèn luyện trong Mộng Huyễn Tinh, Hạ Quân Trúc và Kim Chính Thái vô cùng quen thuộc.

Thông qua nói chuyện, Dương Thiên Lôi cũng biết được, bước vào Thần đạo, mới có thể bắt đầu đi vào Mộng Huyễn Tinh lịch lãm rèn luyện, mà trình độ tàn khốc và điên cuông của nơi đây, đều gây cho Dương Thiên Lôi cảm giác hưng phấn.

Sau khi tan cuộc, Dương Thiên Lôi đứng dậy cáo biết Hạ Quân Trúc và Kim Chính Thái, sau khi lưu lại dấu vết trên cửa phòng Trần Thiến, hắn lại đi cửa hàng mua sắm một bộ trang bị và vũ khí của Tinh giả, một ít đồ dùng trong nơi này đều có giá trăm vạn Thuần Dương đan, rời khỏi khách sạn, đi về hướng Phiêu Tuyết Sơn Mạch.

Đi được một lúc, Lưu Chính Thái được sự cổ vũ nhiệt tình đã đi tìm mỹ nữ chân dài, cuối cùng cũng gặp được, nhưng lại làm cho Kim Chính Thái gặp phải bi kịch.

- Bành một tiếng, mỹ nữ chân dài đóng cửa phòng lại, trên mặt còn mang theo một tia nộ khí.

- Nhị tỷ, có gì sao?

- Gặp được một hoa si, đang muốn theo đuổi ta, đây là lần thứ tám mươi ba, phiền muốn chết!

- Khanh khách...Nhị tỷ, điều này chứng minh mị lực của ngươi lớn.

- Vậy cũng phải! Bất mà... Tử Hàm, không phải chúng ta không có tiền, hay là chúng ta đi đến cửa hàng mua một ít trang bị và đồ dùng đi, chúng ta cũng đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện, không trở về thành. Quá phiền, khá tốt đệ đệ không ở đây, nếu hắn có ở đây, không biết sẽ đưa đến bao nhiêu cừu nhân.

Chương 500: Sát Trạch Chi Đạo. (Hạ)

Mỹ nữ chân dài xuất hiện thình lình đúng là Dương Thiên Lệ nhị tỷ bưu hãn của Dương Thiên Lôi, mà Dương Thiên Lôi gặp thoáng qua tiểu bạch hoa, chẳng phải là muội muội thân ái Tử Hàm của hắn sao?

- Nhị tỷ, những đan dược này là do mẫu thân cho, chúng ta vẫn nên tiết kiệm a, phí nhập môn cao như vậy... Lại nói, lần này lịch lãm rèn luyện, mẫu thân muốn chúng ta phải tôi luyện tâm tính của mình, cho nên tất cả đều phải dựa vào bản thân mới tốt.

Trương Tử Hàm nói.

Lần này, trừ Nguyễn Hi Vũ ra, Trương Tử Hàm, Dương Thiên Lệ, Sở Hương Hương, Lục Thanh Âm, Mộc Tử Vi, Vu Thanh Nhã, Lâm Tâm Di, Bách Lý Thiên Thiên, toàn bộ đi vào Mộng Huyễn Tinh lịch lãm rèn luyện. Bởi vì, tốc độ tấn cấp của tám người này quá nhanh, tâm tính đã trở thành nhân tố lớn nhất chế ước các nàng, cho nên, mới được Kỷ Nhạ Yên an bài đi vào Mộng Huyễn Tinh lịch lãm rèn luyện. Mà Nguyễn Hi Vũ cũng tấn cấp quá nhanh, nhưng tâm tính của nàng cường đại hơn người khác rất nhiều. Trải qua kinh nghiệm trắc trở, cả đời sẽ thay đổi rất nhanh, biến thành phi phàm, nhưng với tâm tính của mình, ít nhất là hiện tại, Nguyễn Hi Vũ sẽ không cần tới nơi này lịch lãm rèn luyện.

- Đều là tại đệ đệ, lần trước tiễn chúng ta đi, ngay cả đan dược cũng không cho chúng ta một chút. Lại nói, tại sao lâu như vậy vẫn chưa trở về chứ...

Dương Thiên Lệ nói ra.

Thời gian hơn bốn năm, tuy chúng nữ bước vào Vô Cực tinh vực, nhưng vẫn chưa tiến vào Kỷ gia. Bởi vì có Kỷ Nhạ Yên dạy bảo các nàng, hơn nữa thường xuyên đưa các nàng tới một ít tinh cầu hoang vu để lịch lãm rèn luyện. Cho nên, các nàng trừ tu luyện cơ bản, vẫn chưa từng tiếp xúc với những chuyển khác, chứ đừng nói tiếp xúc với người của Vô Cực tinh vực.

Cũng chính vì như vậy, với trình độ nhận thức về tài phú vẫn còn ở mức độ nguyên thủy như các nàng. Lần đầu tiên bước vào Mộng Huyễn Tinh lịch lãm rèn luyện, phải giao nộp 1000 vạn Cửu Dương đan đã làm cho bọn họ khiếp sợ, mà những thứ đồ vật cần mua sau khi tiến vào, giá cả đều cao đến mức các nàng không thể tiếp nhận được.

Ngay cả khách sạn, các nàng đều lựa chọn khách sạn cấp thấp nhất, mấy người ở cùng một phòng. Bởi vì đan dược do Kỷ Nhạ Yên cung cấp, cũng không phải là của các nàng, các nàng không muốn lưu lại ấn tượng không tốt với Kỷ Nhạ Yên. Cho nên, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Không thể không nói, tâm tư của các nha đầu này quáđơn thuần. Tuy lúc tiến vào Kỷ Nhạ Yên bảo các nàng phải dựa vào chính mình, nhưng không phải không cho các nàng tiêu dùng. 1000 vạn Cửu Dương đan? Đối với Chân Thần Cảnh, hơn nữa còn là tối cường trong Chân Thần Cảnh, chẳng khác gì một sợi lông trên chín con trâu.

Nếu không phải các nàng không dùng đan dược, không mua trang bị và đồ dùng để lịch lãm rèn luyện, cho nên mỗi lần đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện cứ một hai ngày phải quay trở về để điều chỉnh, chỉ sợ đến Tiên Thiên cảnh cũng có thể.

Phiêu Tuyết Sơn Mạch, kéo dài mấy ngàn dặm, ngàn dặm đóng băng, vạn dặm tuyết phiêu. Một năm bốn mùa, đều bao phủ bởi tuyết trắng dày đặc, tuyết đọng thành tầng băng dày, trong chỗ sâu của sơn mạch đầy rẫy ma thú cường đại.

Ma thú cấp thấp nhất bên ngoài cũng đạt tới Tinh giả Tam cấp, hơn nữa còn là rất nhiều, trong phạm vi của Ngải Tuyết thành mới là nơi tu luyện tốt nhất.

Sau khi Dương Thiên Lôi tiến vào truyền tống trận, nhìn thấy ánh sao sáng chói mắt, nơi đây chính là thế giới băng tuyết, Phiêu Tuyết Sơn Mạch, kìm lòng không được nhớ tới kinh nghiệm lần trước ở trong thế giới băng tuýet, thời gian cũng đã trôi qua hơn mười năm rồi.

Mà bây giờ, hai người trời nam đất bắc, tách ra cũng hơn bốn năm.

- Chân Thần Cảnh, chỉ có mau chóng đạt tới Chân Thần Cảnh, khi đó sẽ được gặp lại các nàng!

Dương Thiên Lôi thầm nghĩ trong lòng. Bị Kim Chính Thái làm nhớ lại, làm cho Dương Thiên Lôi nhớ lại kỷ niệm với bọn người Trương Tử Hàm.

Tâm tính của Dương Thiên Lôi thế nào, chính hắn cũng không biết. Nhưng lại biết, lần này hắn tiến vào Mộng Huyễn Tinh lịch lãm rèn luyện, tuyệt đối đáng giá!

Bởi vì, đến bây giờ, hắn không tu luyện bất cứ công pháp nào, chỉ tu luyện Huyền Thiên Chân Kinh, dù tâm tính không được đề cao, nhưng đối với lĩnh ngộ Huyền Thiên Chân Kinh, có thu hoạch rất lớn.

Chỉ tu luyện Huyền Thiên Chân Kinh, tấn thăng đến Tiên Thiên cảnh, thì sẽ thế nào. Cảm giác?

Dương Thiên Lôi rất chờ mong.

Hiện tại, cơ thịt của hắn không khác gì những người khác quá lớn, cũng không phải Tinh giả cảnh đều có Huyền Thiên thân thể biến thái như vậy, trong thể nội cũng không còn cổ năng lượng thần bí kia nữa. Nhưng ưu thế hơn xa người khác của hắn, chính là ngộ tính và sự cường đại của Huyền Thiên Chân Kinh.

Lúc này, hắn muốn dựa hoàn toàn vào lực lượng bản thân của mình để tấn chức, sẽ không sử dụng Âm Dương Niết Bàn Kinh. Đương nhiên, hắn cũng không có đối tượng đểthi triển.

Dương Thiên Lôi thu liễm khí tức của mình, cảm thụ không khí lạnh giá, thân hình nhoáng một cái, bắt đầu chạy băng băng.

Một giờ, hai giờ...

Dương Thiên Lôi không ngừng khiêu chiến cực hạn của mình, xuyên thẳng qua cánh đồng tuyết cô tịch, không có thể chất biến thái, sau khi chạy liên tục vài giờ, Dương Thiên Lôi đã kiệt sức, nhưng hắn vẫn cắn răng kiên trì như trước, bởi vì hắn không thể yếu như vậy.

Rốt cục, sau ba giờ, bầu trời đã sắp sáng Dương Thiên Lôi cũng hao hết tất cả lực lượng, sử dụng lều vải an toàn dùng ngàn vạn Thuần Dương đan để mua được, chui vào bên trong, bắt đầu tu luyện Huyền Thiên Chân Kinh.

Lều vải an toàn, tương đương với phòng tu luyện di động, có được tác dụng phòng hộ cường đại. Chỉ cần đi vào trong đó, ma thú có tu vi Tinh giả, không có biện pháp quấy phá người bên trong tu luyện.

Nhưng mà, thời gian sử dụng của nó chỉ có một tháng. Tu luyện giả sử dụng lều vải và ở bên trong rất an toàn. Nhưng mà, cũng chỉ an toàn với ma thú, đối với tu luyện giả thìkhông có bất kỳ tác dụng gì. Đây chính là nguyên nhân vì sao Hạ Quân Trúc khi tấn cấp Tinh giả Tứ cấp lại trở về khách sạn tu luyện.

Thời điểm trời sáng rõ, tu luyện hai canh giờ, Dương Thiên Lôi đã khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.

Đi ra khỏi lều vải an toàn, lúc này, ma thú ẩn nấp trong các tầng băng đã bắt đầu hoạt động, Dương Thiên Lôi chỉ chạy một lát, liền phát hiện mấy cái ma thú Tam cấp. Nhưng mà, tuy là Tam cấp, Dương Thiên Lôi không dám xem thường, dù sao, lúc này, đã không còn thể lực biến thái, một khi bị vây công, mặc dù là Tam cấp, chỉ sợ hắn lãnh đủ.

Khá tốt, những con ma thú này không tụ tập thành đàn, chỉ có mấy con tụ tập một chỗ, vẫn còn trong phạm vi Dương Thiên Lôi thừa nhận được.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Huyền Thiên

Avatar
Nguyễn Huy Hoàng19:04 09/04/2015
buon qua buon doc ma muon khoc luon

BÌNH LUẬN FACEBOOK