Trang Chủ
Huyền Huyễn
Huyền Thiên
Nhược Thủy

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hiện tại, tâm tình bản thân rất tốt. Vừa rồi, khi giết con yêu nghiệt kia, mối liên hệ giữa hắn cùng với Tử Hàm muội muội đã bị ngăn cách. Nhưng có hai kinh nghiệm lần trước, hắn dường như đã chạm đến bí quyết làm sao để khởi động loại thần thông này.

Cho nên, trong lúc chạy như bay, hắn lại tập trung toàn bộ tinh lực, trong đầu đều là bóng hình xinh đẹp của Tử Hàm muội muội. Ngay từ đầu có chút quá mức hèn mọn, suy nghĩ nửa ngày cũng không có hiệu quả gì. Cho nên, lúc này, bản thân liền thử lại, trải qua vài lần thử nghiệm, hắn lại cảm ứng được vị trí của Trương Tử Hàm, cũng đồng thời thấy được hình dáng của Trương Tử Hàm.

Thì ra chỉ khi tập trung toàn bộ tâm thần trên người Trương Tử Hàm, hơn nữa phải tràn ngập lo lắng, là thật sự lo lắng cho an nguy của Trương Tử Hàm, thì cái loại thần thông này mới có thể khởi động.

Liên tục thí nghiệm vài lần, Dương Thiên Lôi đã có thể kiểm tra tình hình Trương Tử Hàm vào bất kỳ lúc nào. Hơn nữa dựa theo phương hướng mà cảm ứng chỉ dẫn, lúc này Dương Thiên Lôi đã có thể đơn giản suy đoán ra, khoảng cách giữa Trương Tử Hàm hắn đã không còn xa lắm. Bởi vì tại đây trên đường bộ trên, sẽ rất nhanh chóng tiếp cận đến sát biên giới giải đất Ma Vực.

Cho nên, hiện tại bản thân hắn rất yên tâm, hận không thể có thêm mấy con yêu nghiệt đến.

Theo chỉ dẫn của bình ngọc lưu ly thanh tĩnh, Dương Thiên Lôi rất nhanh liền lại thấy một mỹ nữ lả lơi một cách khác thường.

Khởi động thần công ăn nãi, bản thân tỏ vẻ không hề có áp lực nào, dễ dàng đối phó với yêu nghiệt thứ tư.

Sau đó, lại chạy như bay về hướng Trương Tử Hàm.

Vốn tưởng rằng còn có thể lại gặp phải mấy con, hung hăng lao tới chặn đường, nhưng đáng tiếc chính là, liên tục chạy trong hai, ba canh giờ, bình ngọc lưu ly thanh tĩnh lại dường như đã ăn no, không còn phát ra bất kỳ chỉ thị nào.

Dương Thiên Lôi căn bản không hiểu rõ lắm, lần này chỉ có Thiên Ma cấp năm tiến vào Ma Vực. Cho tới bây giờ, ngoại trừ con Thiên Ma vương kia, toàn bộ bốn con khác đã chôn vùi trên tay hắn.

Dương Thiên Lôi cũng không rõ ràng lắm, nếu như không phải tính cách của hắn hèn mọn, muốn gậy ông đập lưng ông, mỗi một lần đều là dùng cách đánh lén cực kỳ hèn mọn, dễ dàng đối phó với đối phương mà nói, sợ rằng lúc chém chết nàng yêu nghiệt thứ hai, chỉ cần để yêu nghiệt có một chút cơ hội, Thiên Ma vương hẳn đã phải nhận được tin tức.

Như vậy hắn căn bản không có cơ hội chém chết hai con khác.

...

Lại chạy như bay thêm nửa canh giờ, Dương Thiên Lôi dừng lại mở thần thông ra, thường xuyên nhìn thấy tình hình của Trương Tử Hàm. Loại thần thông này, đích xác rất trâu bò. Nhưng có điểm đáng tiếc chính là, không thể xác định được khoảng cách cụ thể. Hơn nữa, Dương Thiên Lôi cũng thử cảm ứng với Vân Dao, nhưng tiếc là, cũng không thành công. Cho dù hắn rất lo lắng cho người mà hắn luôn mơ tưởng gặp phải nguy hiểm, nhưng bất kể làm thế nào, cũng không có biện pháp nào cảm ứng được tới Vân Dao.

Dường như loại thần thông này, chỉ mở ra vì một mình Trương Tử Hàm.

Tiếc nuối thì tiếc nuối, nhưng chỉ có thể làm đến như vậy, cũng đã khiến Dương Thiên Lôi cảm thấy rất thỏa mãn.

Khi hắn chạy nhanh như chớp, bản thân hắn thường dùng kính viễn vọng siêu cấp của hắn truy tìm các mỹ nữ, thỉnh thoảng lại bình phẩm một hai câu. Thường thường khi cảm ứng được với Trương Tử Hàm, nhìn tình hình trái lại vô cùng thảnh thơi.

Trong nháy mắt lại thêm nửa canh giờ.

Lúc này, Dương Thiên Lôi vẫn chạy nhanh như chớp, ngưng tụ kính viễn vọng trước hai mắt, nhanh chóng xem xét tình hình xung quanh.

- Oa... Mỹ nữ, thật nhiều mỹ nữ.

Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên trông thấy mấy mỹ nữ qua kính viễn vọng. Họ đang ở xa hơn mười dặm, đang đứng trong phạm vi mấy dặm, cùng chém giết Địa Ma.

Bản thân hắn không có bất kỳ do dự nào, nhất thời điều chỉnh tiêu cự, trong nháy mắt liền tập trung trên người một mỹ nữ.

- Chậc chậc... Trước sau đều vểnh, có đùi có ngực, xem ra là một tiểu mỹ nữ, đáng tiếc là ăn mặc quá kín, cái cây còn có ý tứ hơn.

Trong miệng Dương Thiên Lôi nói mãi, kính viễn vọng lại chậm rãi chuyển động, tập trung đến trên người một thiếu nữ khác.

- Giống nhau.

Nói xong lại chuyển vị trí.

- Oa... Đại mỹ nữ à... Ách... Vì sao lại quen thuộc như vậy?

Khi Dương Thiên Lôi tập trung kính viễn vọng đến một người đang đứng ở chỗ cao, dường như là nữ nhân dẫn đầu, chỉ cần nhìn nghiêng, cũng thấy dáng vẻ muôn vàn thuỳ mị thướt tha, đường cong trên người thật đáng hứng thú. Nhất là khí tức nhu hòa trên người kia. Tuy rằng từ ăn mặc có thể thấy người này tuổi đã lớn, nhưng cũng tuyệt đối vẫn là đại mỹ nữ. Chỉ là mới vừa ca ngợi xong, khi nữ nhân kia hơi xoay người, vừa vặn hướng mặt về phía Dương Thiên Lôi, bản thân hắn nhất thời mở to hai mắt nhìn.

Quen thuộc, người này đối với hắn đâu chỉ là quen thuộc? Không phải là Vân Dao sao?

- Tội lỗi, tội lỗi.

Dương Thiên Lôi cuống quýt một hồi, không thể không nói, hèn mọn là phải trả một giá rất lớn. Đồng thời lại bất ngờ vui mừng. Vân Dao xuất hiện, vậy Tử Hàm muội muội không còn xa? Không có bất kỳ do dự nào, xoay tròn kính viễn vọng, trong nháy mắt liền tập trung tới thân ảnh khiến hắn hưng phấn hận không thể lập tức xông lên phía trước.

Tuy rằng, qua hình ảnh có thể thấy được Trương Tử Hàm từ lâu, nhưng hình ảnh vẫn không rõ ràng, sao có thể so sánh với kính viễn vọng siêu cấp này của hắn? Muốn lớn thì lớn muốn nhỏ thì nhỏ, chỗ rõ ràng, thì ngay cả lông mi có mấy cái, căn bản đều có thể đếm được rõ ràng.

Một năm không thấy, Tử Hàm muội muội thân ái càng xinh đẹp động lòng người, một thân nhuyễn giáp màu lam tản ra ánh sáng sắc nhọn, khiến vóc dáng của nàng càng thêm mê người, hoàn toàn phụ trợ nổi bật lên đường cong của nàng, không chói mắt, nhưng khiến bất kỳ kẻ nào đã liếc mắt thấy, liền không nhịn được muốn nhìn lại một lần nữa. Lúc này, dung nhan của nàng đã càng thêm khuynh quốc khuynh thành, làn nhẵn nhụi giống như ngọc tinh thuần nhất, tản ra ánh sáng trắng như bông tuyết. Nàng đang chiến đấu với Địa Ma nàng, tản ra mị lực phong tình vô cùng vô tận.

- Thế này mới chân chính là mỹ nữ của mình, là Tử Hàm muội muội. Ai có thể sánh bằng? Ha ha.

Dương Thiên Lôi phát ra tiếng hét. Trong nháy mắt, thân hình phát huy tới tốc độ cực hạn, nhanh như chớp vọt tới.

Thế nhưng, đúng lúc này, mi tâm của hắn bỗng nhiên truyền đến một trận dao động mãnh liệt, một khí tức ác tâm càng vượt xa so hơn với mấy lần trước, gần như trong nháy mắt liền xuất hiện trong lòng hắn.

- Không phải chứ?

Trong lòng Dương Thiên Lôi kinh hãi. Hai con mắt như điện, kính viễn vọng nhất thời tập trung về phương hướng mà hắn cảm ứng được. Hắn lại thấy một người thiếu nữ. Đúng vậy, là một người thiếu nữ. Thiếu nữ này cũng không quá mức xinh đẹp, nhưng tản ra vẻ mỹ lệ kinh người. Nếu như không phải khí tức buồn nôn kia quấy phá, cho dù Dương Thiên Lôi thấy, cũng không nhịn được muốn khen ngợi một tiếng. Bởi vì tướng mạo, khí chất, ánh mắt của thiếu nữ này, tự nhiên không có một khí tức yêu nghiệt, trái lại còn giống như một người thiếu nữ thuần khiết.

Nàng đang rất nhanh tiến lại gần đám người Vân Dao, Trương Tử Hàm.

Nhất thời, tim Dương Thiên Lôi đập gấp. Trực giác nói cho hắn biết, đây là một yêu nghiệt càng mạnh mẽ hơn so với bốn con kia. Không có bất kỳ do dự nào, trong nháy mắt, Dương Thiên Lôi đẩy tốc độ lên tới cực hạn.

Hắn nhất định phải chạy tới bên cạnh đám người Trương Tử Hàm trước thiếu nữ kia.

Khoảng cách hơn mười dặm, trong vòng mấy phút đồng hồ, Dương Thiên Lôi đã chạy qua, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Bất quá, hắn cũng không có ý định trực tiếp vạch trần chân tướng của con yêu nghiệt vẫn đang tiến tới rất nhanh. Khi tiếp cận tới khoảng cách còn vài dặm nữa, liền dùng hơi, hét lớn một tiếng:

- Sư phụ Vân Dao, Tử Hàm muội muội, ta tới rồi.

Trương Tử Hàm đang nhặt ma tinh trên mặt đất lên, Vân Dao đang ở để ý tới đệ tử của mình, bỗng nhiên nhìn về phía Dương Thiên Lôi.

Trong mắt Vân Dao hiện lên một tia kinh ngạc. Trong mắt Trương Tử Hàm hiện lên một tia niềm vui bất ngờ, không hề dừng lại dù chỉ một chút, Tử Hàm muội muội, liền "A" một tiếng, vội vàng chạy đi đón Dương Thiên Lôi.

Ánh mắt Trương Tử Hàm chăm chú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã trở càng trở nên anh tuấn thành thục của Dương Thiên Lôi. Tuy rằng thân cao và tướng mạo của Dương Thiên Lôi đều có sự thay đổi lớn, không còn non nớt như một năm trước, nhưng Trương Tử Hàm lại không cảm thấy có chút nào xa lạ. Đó không phải là thân ảnh mà nàng thấy trong ảo giác mấy canh giờ trước hay sao?

- Thiên Lôi.

Từ phía xa, Trương Tử Hàm liền kích động gọi. Trong giọng nói tràn ngập niềm vui bất ngờ.

Trong nháy mắt, hai đạo thân ảnh liền chạy vội tới bên nhau. Lúc mắt thấy sẽ chạm vào nhau, hai người trong nháy mắt tâm hữu linh tê cùng vận chuyển năng lượng thế giới băng tuyết, nhất thời hòa hợp thành một thể, Dương Thiên Lôi liền ôm lấy Trương Tử Hàm giữ chặt ở trong lòng, nhanh chóng xoay tròn bay lượn trên không.

Trên mặt Vân Dao lộ ra một nụ cười mỉm có chút sủng nịch, nhìn hai người khe khẽ lắc đầu.

Hai người hưng phấn, đủ ôm nhau quay tròn đến hai phút. Đến lúc này, Trương Tử Hàm mới ngượng ngùng mạnh mẽ yêu cầu Dương Thiên Lôi ngừng lại, đôi mắt dường như ẩn chứa thế giới băng tuyết, nhìn Dương Thiên Lôi đã cao hơn so với mình nửa cái đầu, trên mặt có chút đỏ ửng, giọng nói vì vậy mà có thoáng run rẩy hỏi thăm:

- Ngươi... Sao ngươi lại tới đây?

- Bởi vì nhớ nàng, cho nên ta tới... Hắc hắc Tử Hàm, đến, thơm ta một cái đi nào.

- Không nên, sư phụ và các sư tỷ đều nhìn đấy.

Trong mắt Trương Tử Hàm hiện lên một chút kinh sợ, vội vàng ngăn cản nói.

- Ha ha ha... Ta đang có cảm giác không nhịn được đây, nếu không... chúng ta đào một hầm ngầm tiến vào đi...

Dương Thiên Lôi rất vô sỉ nói.

- Đáng ghét, đừng náo loạn, chờ... Chờ đi ra ngoài đã nào.

Tiếng Trương Tử Hàm như tiếng ruồi bay nói.

Đúng lúc này, Vân Dao và mấy người đệ tử khác, cũng đi dần về phía hai người. Ánh mắt của họ mhìn về phía Dương Thiên Lôi, đều mang theo sự kinh ngạc. Đương nhiên, còn có ước ao đối với Dương Thiên Lôi và Trương Tử Hàm.

- Sư phụ khoẻ ạ.

Dương Thiên Lôi biết lúc này không phải lúc càn quấy, vội vàng quay sang nhìn Vân Dao, mỉm cười mà cung kính nói.

- Vì sao ngươi lại qua đây vậy? Sao ngươi có thể tìm được chúng ta?

- Sau khi đệ tử xuất quan thì được biết người đưa Tử Hàm đến Ma Vực, nên vội vàng đuổi theo tới đây. Đáng tiếc là không đuổi theo kịp. Nhưng, đệ tử vừa vặn cũng muốn đến Ma Vực rèn luyện, cho nên cũng vào luôn. Không ngờ có thể thực sự gặp được các ngươi. Cái này gọi là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Hắc hắc...

Dương Thiên Lôi nói cho có lệ, còn có chút đắc ý, nói thêm một câu, khiến Vân Dao, Trương Tử Hàm và đám đệ tử đều ngạc nhiên trước câu nói với hàm nghĩa sâu xa đó. Đương nhiên, hắn không thể nói là chỉ vì lo lắng cho Trương Tử Hàm. Về phần làm sao tìm được, vậy càng không cần hắn phải nói quá rõ ràng.

- Tên tiểu tử này.

Vân Dao vừa cười vừa nói:

- Thực sự là to gan lớn mật. Sao sư phụ ngươi có thể yên tâm để ngươi qua đây một mình? Ngươi không biết tình huống bên Ma Vực, lẽ nào hắn cũng không biết sao? May mà ngươi gặp được chúng ta, còn không thật không biết đã phát sinh ra chuyện gì rồi. Được ngươi theo chúng ta cùng đi tu luyện vậy.

- Vâng, cảm tạ sư phụ.

Dương Thiên Lôi ra vẻ rất cảm kích nói. Trong lòng lại thầm nghĩ:

- May mà ta qua đây...

- Tới.

Đúng lúc này, tâm thần Dương Thiên Lôi trước sau không tách khỏi người thiếu nữ kia, bỗng nhiên thầm nghĩ trong lòng.

Từ lâu, Vân Dao đã thấy được người thiếu nữ kia tiến về phía các nàng. Bất quá, Vân Dao cũng không lưu ý. Chỉ cảm thấy kỳ là, vì sao thiếu nữ kia lại dám một mình bước vào Ma Vực.

- Tiền bối, các vị ca ca tỷ tỷ, quấy nhiễu mọi người rồi.

Thiếu nữ đi chậm lại, tới trước mặt mọi người, ôn nhu nói. Giọng nói réo rắt động lòng nhân, không thanh tao không mị hoặc, nghe vào trong tai Dương Thiên Lôi, nếu như đơn thuần lấy giọng nói mà bàn luận, chắc chắn là rất êm tai. Hơn nữa nhìn thần sắc của thiếu nữ kia, tuyệt đối là một thiếu nữ thuần khiết bậc nhất.

- Tiểu cô nương, có chuyện gì vậy?

Trên mặt Vân Dao dần hiện ra một nụ cười mỉm ôn hòa, nhẹ giọng hỏi.

- Tiền bối... Ta, ta có thể đi cùng với các ngươi có được không? Ta là Nhược Thủy, là một tán tu, lần đầu tiên đến Ma Vực... Không ngờ nơi này lại nguy hiểm như vậy, cho nên...

Giọng điệu, thái độ, khí tức của người thiếu nữ, hơn nữa còn có bộ dáng thuần khiết kia của nàng ta khiến cho không một ai không cảm thấy yêu thương.

Vân Dao, Trương Tử Hàm vốn là người có tâm địa thiện lương, mà đệ tử của nàng, cũng đều là những người có phẩm hạnh rất tốt, cho nên sau khi nghe người thiếu nữ nói xong, trên mặt đều lộ ra sự đồng tình, ánh mắt cũng đều nhìn về phía Vân Dao, như vậy, rõ ràng là muốn Vân Dao đáp ứng.

Khóe miệng Dương Thiên Lôi mang theo một nụ cười hèn mọn, ánh mắt lấp lánh dừng ở trước mắt người thiếu nữ, trong lòng đầy xem thường. Nhưng không thể không khâm phục, hành động của người thiếu nữ đang đứng trước mặt này so với kia bốn con yêu nghiệt kia còn cao minh hơn rất nhiều. Nếu như mình không có bình ngọc lưu ly thanh tĩnh, rất có thể sẽ bị mê hoặc.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Huyền Thiên

Avatar
Nguyễn Huy Hoàng19:04 09/04/2015
buon qua buon doc ma muon khoc luon

BÌNH LUẬN FACEBOOK