Trang Chủ
Huyền Huyễn
Huyền Thiên
Ba Trăm Tên

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Lợi hại như vậy ư? Loại tư chất này còn cao hơn cả ‘Thanh đế tinh’ của chúng ta nữa, hơn nữa hắn mới chỉ là Tiên thiên cấp một mà pháp lực đã hùng hồn tới mức xấp sỉ với sư tỷ người rồi!

- Đúng vậy, bất quá nói đi nói lại thì đây cũng là chuyện tốt của hai chúng ta, hắn càng biến thái thì sau khi chúng ta luyện hóa xong, lợi ích sư tỷ đạt được lại càng nhiều! Tốt lắm, không cần lo cho hắn, tập trung tinh lực, thúc dục tam muội chân hỏa, mau chóng luyện hóa hắn!

- Dạ!

Hai nữ tử chậm rãi nhắm mắt lại, chuyển tâm thần ra khỏi Hạo thiên âm dương hồ, trong nháy mắt, ngọn lửa u lam lập tức càng thêm mãnh liệt!

Bên trong Hạo thiên âm dương hồ, Dương Thiên Lôi đang ngồi xếp bằng, trong nháy mắt khi hai nữ nhân kia bắt đầu dùng Tam muội chân hỏa luyện hóa thì pháp bào trên người hắn liền biến thành tro tàn, sau một hồi tiếng ‘Xích xích’ của lửa cháy thì mái tóc dài và chân mày của Dương Thiên Lôi lập tức biến mất, ngay cả thân thể cũng bị cháy sém thành màu đen.

- A ——!

Dương Thiên Lôi đang khoanh chân xếp bằng, dưới nhiệt độ khủng bố thế này, lập tức hét lên một tiếng đau đớn, đột nhiên tỉnh táo lại!

Đúng vậy, là tỉnh táo lại!

Tuy hắn ngồi xếp bằng khoanh chân ở đây, nhưng trước khi bị thôn phệ thì thân thể và tâm thần của hắn đã nhận lấy trọng thương, hơn nữa pháp lực và thần niêm hầu như đã cạn sạch, ngay cả Lăng Hi nhân khí hợp nhất với hắn, tâm thần cũng bị trọng thương tương tự, cho nên, trong nháy mắt khi bị thôn phệ vào trong Hạo thiên âm dương hồ, đối mặt với cấm chế khủng bố đủ sức giam cầm cả cao thủ Thần đạo cấp bốn đỉnh phong, căn bản không kịp nghĩ gì, cho dù Dương Thiên Lôi có biến thái hơn đi nữa thì cũng lâm vào hôn mê.

Pháp lực và thần niệm còn sót lại quanh thân, toàn bộ đều đã ngưng vận chuyển, nguyên thần cũng lâm vào trạng thái bị phong ấn. Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình hoàn toàn ăn sâu trong não vực của Dương Thiên Lôi, lâm vào yên lặng.

Thế nhưng, cỗ năng lượng kỳ dị trong đan điền của Dương Thiên Lôi, sau khi Dương Thiên Lôi lâm vào hôn mê lại bắt đầu chậm rãi tự chuyển động, khiến cho Dương Thiên Lôi tự nhiên biến thành tư thế ngồi khoanh chân, bắt đầu chữa trị trọng thương trên người của hắn, tuwngd chút từng chứt, kinh mạch bị gãy đứt, sau khi cỗ năng lượng này vận chuyện, chậm rãi được tái tạo lại, sinh mới, cải tạo, so với trước khi bị gãy thì sinh ra biến hóa cực kỳ vi diệu, kinh mạch mới này sau khi chuyển động thì hệt nhưu thể ngưng tụ thành từng đạo ký hiệu tràn ngập hồng hoang khí tức!

- Xoẹt xoẹt… đùng đùng..

Theo tam muội chân hỏa ngày càng mãnh liệt hơn thì bên trong Hạo thiên âm dương hồ, Dương Thiên Lôi cũng đã bị đoàn u lam tam muội chân hỏa này vây quanh, thân thể của hắn đang bị thiêu đốt và phá hủy điên cuồng.

- Thiên Lôi, Thiên Lôi!

Lăng Hi đã tỉnh lại điên cuồng dùng thần niệm gọi tên Dương Thiên Lôi, nhưng tâm thần liên hệ của cả hai chẳng hiểu tại sao lại hoàn toàn bị cắt đứt, mặc cho Lăng Hi gọi cỡ nào đi nữa cũng đều không thể tạo thành liên lạc với Dương Thiên Lôi được, càng khiến cho Lăng Hi khiếp sợ hơn chính là nàng và Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình vốn đã được sự cho phép của Dương Thiên Lôi, có thể tự do xuất nhập não vực của hắn giờ khắc này lại hoàn toàn bị giam cầm ở sâu trong não của hắn, không thể làm được gì.

Lăng Hi biết rõ, giờ phút này, nếu như nàng có thể thúc dục được Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình bật ra bên ngoài cơ thể Dương Thiên Lôi thì có thể thu Dương Thiên Lôi vào trong Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình, nếu như vậy thì có Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình bảo vệ, chỉ cần khởi động Thời không pháp tắc thì Dương Thiên Lôi có thể khôi phục tới trạng thái đỉnh phong trong thời gian ngắn nhất, lúc đó bọn họ mới có khả năng thoát khỏi pháp bảo của đối phương.

Nhưng bây giờ thì thần niệm của Lăng Hi tuy có thể thoát ra khỏi Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình, cảm ứng được khí tức bên ngoài, nhưng cũng không cách nào làm được gì khác nữa chứ đừng nói chi tới chuyện thu Dương Thiên Lôi vào trong!

- Tam muội chân hỏa…

Lăng Hi khiếp sợ và thống khổ thầm nghĩ trong lòng, hai bàn tay trắng như tuyết của nàng nhanh như chớp đã kết xuất từng đạo phù văn, điên cuồng thúc dục Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình, tuy nhiên vẫn không có bất kỳ hiểu quả nào, thế nhưng nàng vẫn không bỏ cuộc, vẫn cố hết sức, ngũ sắc quang mang chói sáng, du dương hùng hậu của Phạm Âm, nương theo sự lo lắng của Lăng Hi, một tiếng lại một tiếng lục tự chân ngôn, không ngừng nghỉ đánh thẳng vào miệng bình của Thanh Tĩnh Ngọc Lưu Ly bình, chính là có một cỗ cấm chế vô hình rất cường hãn đã ngăn cản tát cả mọi sự cố gắng của Lăng Hi!

Thống khổ!

Còn thống khổ gấp vạn lần so với tâm tê liệt phế, liên miên không ngừng truyền vào tận sâu trong não hải của Dương Thiên Lôi, hắn vốn đã tỉnh táo lại, trong nháy mắt liền cảm ứng được nhiệt độ cực cao khiến cho hắn căn bản không cách nào kháng cự nổi!

Lửa!

Sớm đã nắm trong tay Hỏa tính từ đơn giản tới phức tạp, tự cho mình là đã nắm giữ chân lý của Hỏa hệ, hết thảy nhiệt độ cao với hắn mà nói cũng khó mà tạo thành bất kỳ thương tổn nào, chính là, giờ khắc này, Dương Thiên Lôi đang phải gánh chịu thống khổ kinh người, phát hiện, thân thể của hắn khi bị thiêu đốt từng chút một, hắn rõ ràng cảm ứng được những tế bào đã hình thành nên đại thế giới lúc đầu đang dần dần mất đi liên hệ với tinh thần của mình.

Dương Thiên Lôi cắn chặt răng, kiên nhẫn thừa nhận thống khổ thuộc về mình.

Hắn không muốn chết, càng không muốn từ bỏ, dù chỉ còn một tia hi vọng sống, hắn tuyệt đối không buông tha.

Nhưng mà, mặc cho thần trí và kiên nghị trong lòng của hắn, dù cho hắn không quan tâm đến thống khổ, cũng muốn tập trung tâm thần thúc dục thần niệm, nhưng lại không làm được, giống như tâm thần và thân thể của hắn đã mất đi liên hệ, nhưng rất quỷ dị, hắn vẫn cảm ứng được biến hóa trong cơ thể, ngay cả một tế bào sụp đổ cũng hiện lên trong óc của hắn.

Hơn nữa, càng thống khổ, thì Dương Thiên Lôi vốn nên ngất đi, ngược lại càng ngày càng thanh tỉnh, quỷ dị hơn là, còn đem loại thống khổ này phóng đại vô số lần, dày vò tâm thần của hắn!

- Đùng... Đùng...

Âm thanh tế bào bị nổ tung và chết đi càng ngày càng kịch liệt, Tam Muội Chân Hỏa đậm đặc u lam, bao quanh lấy Dương Thiên Lôi, đạo đạo U Lam Hỏa diễm, đang lấy hắn làm hạch tâm.

Thời gian trôi qua từng giây, sau khi trải qua hai canh giờ, nhị nữ thúc dục Tam Muội Chân Hỏa, thân thể bắt đầu run rẩy, trên trán, lộ ra thần sắc mệt mỏi, hiển nhiên pháp lực và thần niệm của hai người đã tiêu hao hơn một nửa.

Chương 350: Ba trăm tên. (Hạ)

Lục Diệu Âm còn tốt hơn một chút, nhưng sư muội của nàng, hiển nhiên đã cố hết sức.

- Sư tỷ, hai canh giờ, chắc không còn kém bao nhiêu đâu? Ta... Ta sắp không kiên trì nổi rồi...

Hô từng cái, Lục Diệu Âm thở dài một hơi, nói:

- Ân, không sai biệt lắm. Nhẫn nại thêm một chút, sư tỷ nhìn xem!

Lục Diệu Âm vừa nói, thần niệm từ từ dung nhập vào trong Họa Thiên Âm Dương Hồ Lô, cảm ứng được sinh hồn trong đó tản ra vô cùng vô tận sinh hồn và tinh khí bàng bạc, vào lúc này, tuy tâm thần của nàng mệt mỏi, nhưng lại tràn ngập vui sướng và hưng phấn.

Hạo Thiên Âm Dương Hồ Lô, tác dụng cường đại nhất, chính là thôn phệ và luyện hóa, nó có thể đem thân thể, tinh phác và nguyên thần của cường gia Thần Đạo, cô đọng thành thiên địa pháp tắc tinh khiết nhất, xóa đi lạc ấn của lực lượng thiên địa, cho nên tu luyện giả có thể hấp thu, kế thừa, làm cho tu luyện giả tăng tu vi mà không có tác dụng phụ!

Lục Diệu Âm có thể khẳng định, chỉ cần sau khi luyện hóa và hấp thu Dương Thiên Lôi, nàng sẽ từ Thần Đạo Tứ cấp đỉnh phong, sẽ lĩnh ngộ được ảo diệu của Thần Đạo Ngũ cấp Âm Dương Cảnh, nhất cử đột phá lên Thần Đạo Ngũ cấp, khống chế Âm Dương, nhảy ra khỏi Ngũ Hành, đạt thọ nguyên vạn năm, thành tựu Bất Tử Chi Thân!

- Ồ?

Nhưng mà, thời điểm thần niệm Lục Diệu Âm tiến vào trong cấm chế của Hạo Thiên Âm Dương Hồ Lô, nhìn thấy cảnh trước mặt, làm cho nàng phát ra tiếng thét kinh hãi!

Trong dự đoán của nàng là thiên địa pháp tắc tinh khiết, thần niệm và lạc ấn thiên địa với lực lượng thiên địa bị xóa đi! Nhưng nàng lại nhìn thấy một thân thể đen kịt như than, thân thể này vẫn đang ngồi xếp bằng như trước!

Dương Thiên Lôi như biến thành một cục than hình người, mất đi khí tức sinh cơ, nhưng như tu vi và thần niệm, lại ngưng mà không tiêu tan, ẩn nấp trong thân thể giống như cục than này!

- Chuyện này... Làm sao có thể? Hai canh giờ, Tam Muội Chân Hỏa rèn luyện hai canh giờ, thân thể của hắn lại không hóa thành tro tàn!

- Sư tỷ, thế nào?

Nhìn thấy Lục Diệu Âm mở to mắt khiếp sợ, nữ tử xinh đẹp mệt mỏi không chịu nổi, có chút kỳ quái nên hỏi thăm.

- Vẫn chưa thể hoàn toàn rèn luyện hắn!

- Không phải chứ?

Nữ tử xinh đẹp cả kinh.

- Biến thái... Tiểu tử đúng là quá biến thái! Ha ha ha ha... Sư muội, xem ra vận khí của chúng ta rất tốt!

Sau khiếp sợ ngắn ngủi, Lục Diệu Âm càng hưng phấn, cười lớn:

- Dùng Tam Muội Chân Hỏa rèn luyện hai canh giờ mà vẫn không rèn luyện hoàn toàn, điều này nói rõ, nguyên thần, thần niệm và thân thể của hắn đã vượt qua sự tưởng tượng của chúng ta! Sau khi chính thức luyện hóa hắn, chúng ta sẽ có thu hoạch rất lớn! Nói không chừng, chẳng những sư tỷ có thể tấn chức Thần Đạo Ngũ cấp, còn thần niệm, thiên địa pháp tắc và lực lượng thiên địa, cũng có thể đủ cho sư muội tăng lên Thần Đạo Tam cấp đỉnh phong!

- À? Quá tốt! Đa tạ sư tỷ! Chúng ta nên khởi động thời không pháp tắc trong hồ lô thôi, sau khi khôi phục, chúng ta sẽ rèn luyện tiếp!

- Ân!

Tâm thần hai nữ tử xinh đẹp di động, lập tức hóa thành hai đạo lưu quang chuôi vào trong Hạo Thiên Âm Dương Hồ Lô!

Trong nháy mắt, thời gian luân chuyển, thời gian một ngày đã trôi qua.

Nhị nữ lần lượt khiếp sợ và hưng phấn, lần lượt khởi động thời không pháp tắc khôi phục, lần lượt nhảy ra khỏi hồ lô, dùng Tam Muội Chân Hỏa rèn luyện Dương Thiên Lôi.

Một ngày, hai ngày, ba ngày.

Nhị nữ đã rèn luyện ba ngày ba đêm! Liền bất chấp hấp thu sinh và tinh khí, nàng giận dữ, quyết định luyện hóa Dương Thiên Lôi hoàn toàn!

Vẫn tiếp tục như trước!

Thời điểm nhị nữ đang rèn luyện đến ngày hôm sau, Nhạn Đãng Quan, trên chiến trường, tiếng kêu rung trời, song phương đang thu lấy tính mạng của địch nhân.

Chiến tranh vẫn tiếp tục, Thiên Âm Môn mới cho thêm trăm tên cao thủ Tiên Thiên gia nhập, vẫn chiếm lấy ưu thế tuyệt đối như trước, trên con sông đào hộ thành, vẫn đang săn giết tính mạng của binh sĩ Cát Ương đế quốc.

Lông mày Mộc Thành Sâm và Dương Huyền Phong nhíu lại, trên tường thành, kẻ cả binh sĩ tàn tật, chỉ còn lại không đến mười vạn binh sĩ.

Mộc Thành Sâm thân là nguyên soái, nhưng Dương Huyền Phong, thân là Đại tướng, chính là Huyết Y đại tướng thanh danh lan xa, trơ mắt nhìn binh sĩ của mình, biết rõ là chết, nhưng vẫn như tre già măng mọc lao lên tường thành, giống như thiêu thân lao vào lửa, cản trở những tên cao thủ Tiên Thiên, trong nội tâm nghẹn tuyệt và lửa giận, gần như muốn thiêu cháy hắn!

Nếu như không phải Mộc Thành Sâm đứng bên cạnh hắn, hắn ra nghiêm lệnh không được xúc động, Dương Huyền Phong đã sớm lao ra, thà rằng chết trận, cũng không muốn thừa nhận loại khuất nhục này!

Đây là cuộc chiến đấu không cùng cấp bậc.

Đối phương có vũ lực siêu việt cường đại, bất cứ mưu kế và thiên phú quân sự nào cũng không có tác dụng, những binh sĩ này giống như pháo hôi, chỉ có thể tạm thời ngăn cản được bước chân tiến lên của địch nhân.

Hôm nay, nếu bốn mươi vạn đại quân của Mộc gia từ Thanh Long Quan, Bích Kê Quan chạy tới không kịp, ý nghĩa chính là toàn quân bị diệt, ánh mắt Dương Huyền Phong đỏ tươi, trong đó ẩn chứa một tia kiên định, hắn biết rõ, nếu như một khắc này đến thật, dù Mộc Thành Sâm có ra quyết định nào, cho dù cải quân lệnh, hắn sẽ là con thiêu thân cuối cùng, nhảy vào trong quân địch!

Chết, chỉ có chết trận, hắn mới không phụ lòng của những thân binh vào sinh ra tử chiến đấu vì hắn, huynh đệ còn lại sẽ vì hắn mà kiêu ngạo, vì nhi tử Dương Thiên Lôi của hắn nhất định đã chết rồi.

Đi vào chiến trường, chém giết trên tên cường giả Tiên Thiên, nhưng không gặp lại hắn lần nào, Dương Thiên Lôi bị hai nữ tử khủng bố hơn thần tiên giết chết!

Hắn không rõ vì sao chỉ trong ba năm ngắn ngủi mà nhi tử của mình lại có được uy năng hủy thiên diệt địa này, trong suy nghĩ của hắn, Dương Thiên Lôi có thể đã tấn cấp Tiên Thiên, nhưng không thể tưởng tượng nổi, chỉ một chiêu của hắn đã có thể giết chết cả trăm tên cao thủ Tiên Thiên của đối phương.

Đó là cảnh giới gì?

Hắn không hiểu.

Trong nhận thức của hắn, Tiên Thiên đã là tồn tại cao không thể với tới.

Thế nhưng mà, địch nhân cường đại hơn!

Ngạnh sanh giết chết nhi tử của mình!

Chết, có lẽ chỉ có chết, đối với hắn mới là giải thoát, bởi vì, hắn còn sống, hắn sẽ không còn mặt mũi đối mặt với binh sĩ đã chết, càng không còn mặt mũi nào đối mặt với nữ nhân mà hắn thích, Lộ Miểu Ân. Tất cả yêu thương của nàng đều trút hết lên người nhi tử Dương Thiên Lôi, nhưng hắn nhìn thấy Dương Thiên Lôi bị trọng thương, chém giết, hắnbất lực!

Thân là phụ thân, đó là một loại bi ai!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Huyền Thiên

Avatar
Nguyễn Huy Hoàng19:04 09/04/2015
buon qua buon doc ma muon khoc luon

BÌNH LUẬN FACEBOOK